Những Đốm Lửa Lưu Lạc

Lượt đọc: 162 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
15

❊ ❊ ❊

Tất nhiên, bà Richardson làm sao biết được toàn bộ chuyện này. Bà chỉ biết được đại khái câu chuyện mà nhà Wright đã kể: rằng Mia xuất hiện ở nhà, bụng phình ra, tự nhận mình làm người mang thai hộ cho gia đình nào đó họ Reed - hai cụ Wright không tài nào nhớ ra họ tên gì. “Jamie, Johnny, hay tên gì đó đại loại thế,” cụ ông Wright nói. “Người nào đó ở Phố Wall, nó nói. Người nào đó lắm tiền.”

“Bác không chắc chuyện này có thật hay không,” cụ bà Wright thừa nhận. “Bác đã nghĩ rằng có lẽ nó chỉ đang gặp rắc rối, rằng nó đang nói dối hai ông bà già này. Nhưng sau đó có luật sư gọi đến.” Một vài tuần sau khi Mia đi khỏi, một luật sư đã gọi điện cho gia đình họ Wright, hỏi họ liệu có cách nào liên lạc với cô ấy hay không. “Anh ta đưa cho hai bác tấm danh thiếp,” bà Wright nhớ lại. “Phòng khi con nhỏ gửi địa chỉ cho hai bác. Nhưng hai vợ chồng bác không bao giờ hay tin gì về nó nữa.” Bà cầm khăn giấy chậm lên khóe mắt một lần nữa.

Sau khi lục lọi, cụ bà Wright đã tìm thấy tấm danh thiếp của luật sư và bà Richardson đã ghi lại địa chỉ. Thomas Riley, Công ty Luật Riley & Schwartz và các Đồng sự. Mã vùng 212, địa chỉ ở Midtown. Bà cảm ơn hai cụ Wright, và khi cụ bà Wright ấn vào tay bà thêm mấy cái bánh quy, thì bà thản nhiên khước từ. Dường như họ là người tốt, hai vợ chồng này - người tốt, những con người từng trải, người tốt, những con người có thể làm hàng xóm của bà ở Shaker Heights. “Cháu rất tiếc về mọi chuyện mà hai bác đã trải qua,” bà đứng ngay cửa và nói, thật lòng bà nghĩ như vậy. “Có lẽ một ngày nào đó hai bác sẽ biết được con gái mình đang ở đâu, và liên lạc lại với cô ấy.”

“Biết đâu,” cụ bà nói. “Con biết không, hai bác đã nghĩ đến việc thuê thám tử để tìm nó, để xem liệu hai bác có tìm ra manh mối nào không. Nhưng có vẻ như nếu nó muốn hai bác tìm thấy thì nó đã liên lạc lại rồi. Nó biết hai ông bà già này ở đâu mà. số điện thoại vẫn vậy, vẫn như khi nó ở đây. Ắt hẳn nó nghĩ rằng bố mẹ vẫn còn giận.”

“Bác còn giận không?” bà Richardson hỏi, trong cơn bốc đồng, và cả cụ ông lẫn cụ bà đều không trả lời.

Số điện thoại mà bà viết vào cuốn sổ tay đã là mười sáu năm về trước, nhưng bà Richardson quyết rằng đáng để thử. Trở về khách sạn, bà quay số và lòng bà cực kỳ nhẹ nhõm khi một cô thư ký đã nghe máy gần như ngay lập tức.

“Công ty Riley, Schwartz, và Henderson xin nghe, “ cô ta nói.

“Xin chào,” bà Richardson mở đầu. “Tôi đang gọi về vấn đề liên quan đến một vụ mà ông Riley đảm nhận từ nhiều năm về trước.” Bà ngừng lại, nghĩ nhanh. “Tôi có vài thông tin mà khách hàng của tôi cho là có liên quan. Nhưng trước khi tôi trao đổi bất cứ thông tin nào, tôi muốn chắc rằng ông Riley có còn đại diện cho gia đình nhà Reed hay không. Như cô biết, tin tức này khá nhạy cảm.”

Cô lễ tân im lặng. “Chị vừa nói là chị quan tâm đến trường hợp nào?”

“Vụ gia đình nhà Reed. Tôi có thông tin liên quan đến một người tên Mia Wright.”

Có tiếng mở ngăn kéo và tiếng tài liệu sột soạt. Bà Richardson nín thở. “Đây rồi. Joseph và Clarice Reed. Vâng, ông Riley vẫn còn làm luật sư riêng cho họ, mặc dù...” - cô ta ngừng lại - “hồ sơ này đã ngưng kích hoạt khá lâu rồi. Tuy nhiên ông Riley hiện đang có mặt ở văn phòng và em rất sẵn lòng nối máy cho chị. Chị giới thiệu là chị tên gì ạ?”

Bà Richardson gác máy. Tim bà đập thình thịch. Rồi, sau vài phút suy nghĩ cẩn thận, bà lật cuốn danh bạ và quay số gọi cho người bạn tên Michael, ông ta làm việc ở tờ New York Times. Họ đã gặp nhau ở trường đại học, cùng làm việc cho Denisonian, và mặc dù ông Michael đã nhảy việc sang tờ Stamford Advocate và sau đó nhanh chóng chuyển qua phòng chuẩn bị tin tức ở tờ Times, trong khi bà đã về quê và làm việc ở địa phương, thì hai người vẫn giữ liên lạc. Bà chắc chắn rằng, ông đã từng một lần yêu bà, mặc dù ông chưa bao giờ nói gì về chuyện này, và giờ đây cả hai đều kết hôn được nhiều năm. Gần đây ông được đề cử một giải Pulitzer, mặc dù ông đã thua một người nào đó từ tờ AP đang đưa tin về vụ giết người ở Rwanda.

“Michael à,” bà nói. “Anh giúp tôi được không?”

Một tuần sau, ông Michael gọi lại và xác nhận những gì mà bà đã nghi ngờ: thông qua kỹ xảo bàn-tay-ảo-thuật trong nghề báo mà chỉ mình ông biết, ông đã xoay sở tìm ra những tờ hóa đơn bệnh viện của Mia Warren năm 1981, tại bệnh viện St. Elizabeth’s ngay trung tâm quận Manhattan. Chúng được ông Joseph Reed chi trả, và hóa đơn cuối cùng là vào tháng Một năm 1982, khi Mia mang thai được sáu tháng, và nếu bà Richardson có bất cứ nghi ngờ nào về việc Pearl đến từ đâu cũng sẽ tiêu tan hết. Bà nghĩ xem sẽ phải làm gì với thông tin này, phải làm gì - nếu bà có thể - với nó đây. Gia đình Reed tội nghiệp: đang vô cùng mong ngóng một mụn con đến mức phải đến nước này. Phải, bà nghĩ rằng mình hiểu được đôi điều trong chuyện này, bằng việc nghĩ đến Linda và David McCullough. Nhưng bà cũng thấy đồng cảm với Mia, thứ cảm giác mà trước đây bà không hề có và chưa bao giờ mong điều đó: ắt phải đau khổ cùng cực đến thế nào khi nghĩ đến việc mang con mình cho đi.

Bà sẽ làm gì, nếu ở trong hoàn cảnh đó? Bà Richardson tự hỏi lòng mình hết lần này đến lần khác, trước khi nhận cuộc gọi của ông Michael, rồi trong suốt nhiều tuần - và nhiều tháng - sau đó. Mỗi lần đối mặt với lựa chọn bất khả thi này, bà luôn có cùng một quyết định. Không bao giờ tôi để bản thân rơi vào hoàn cảnh như vậy, bà tự nhủ. Khi đó tôi sẽ đưa ra những lựa chọn tốt hơn.

Còn bây giờ, bà Richardson nhét các ghi chú vào xấp tài liệu, cái mà bà đã thận trọng dán nhãn là M.W. Ngày mai bà sẽ bắt đầu lái xe về nhà.

Trên đường ra khỏi phòng khám, Lexie đang lo lắng về việc giải quyết những chuyện đang xảy ra với cô, những chuyện vừa mới xảy ra với cô. Đôi chân và cơ thể cô đã tự tin chạy lóc cóc về phía trước trong khi đầu cô lại giật về phía sau như quả bóng lêu lỏng. Cô đã có thai và bây giờ thì không.Thứ gì đó đã sống trong người cô và bây giờ thì không. Cô cảm thấy giữa hai chân mình có cảm giác đau đớn mơ hồ và một dòng nước ấm ẩm ướt nhỏ giọt lên miếng băng vệ sinh dày mà y tá đưa cho. Mớ thuốc còn lại đã nằm trong túi xách, cùng một chai thuốc giảm đau. “Lát sau khi thuốc gây tê hết tác dụng, em sẽ cần dùng thuốc này,” y tá đã nói với cô như vậy.

Pearl nắm tay cô. “Chị ổn chứ?”

Lexie gật đầu và bãi đỗ xe quay mòng mòng và đổ rạp sang bên. Pearl chụp cô lại khi cô bắt đầu nghiêng ngả. “Ổn mà. Cố lên. Xong cả rồi.”

Kế hoạch ban đầu là đưa Lexie về nhà. Chiều mai mẹ cô mới về, và Lexie cho rằng, đến khi đó cô sẽ bình thường lại, sẽ sẵn sàng vờ như không có chuyện gì xảy ra. Nhưng khi đỡ Lexie ngồi vào ghế trước của chiếc Explorer, thì Pearl thấy rõ ràng là Lexie không thể về nhà. Chị ấy bị thuốc tê làm choáng váng và rốt cuộc Pearl phải thắt dây an toàn quanh người chị.

“Được rồi,” Pearl nói. “Chúng ta sẽ về nhà em.”

“Còn mẹ em thì sao,” Lexie hỏi, và khi Pearl trả lời rằng, “Mẹ có thể giữ bí mật,” thì câu trả lời này dường như là chuyện buồn nhất mà Lexie từng nghe, và cô bật khóc.

Khi hai người bước vào căn nhà ở đường Winslow thì trời đã gần trưa, Pearl dắt tay Lexie như thể chị ấy là một đứa trẻ, và cô Mia - đang dùng con dao Xacto cắt hình cây phong ra khỏi một tấm phim âm bản - giật mình khi hai chị em bước vào bếp. Khi nhìn thấy con dao mổ trên tay cô Mia, Lexie - người vừa bình tĩnh lại sau chuyến đi - lại bắt đầu bật khóc. Mia kéo Lexie ôm vào lòng, làm ai cũng ngạc nhiên, thậm chí ngay cả chính cô cũng vậy.

“Con ổn mà,” cô nói. “Sẽ ổn cả mà.”

Về sau, Lexie không bao giờ biết được, liệu Pearl có kể với cô Mia về chuyện xảy ra hay không, hoặc Pearl đã kể, hoặc cô Mia hoàn toàn tự nhận ra bằng trực giác của mình. Tất cả những gì mà cô nhớ là cô Mia đã ôm cô thật chặt, chặt đến nỗi cuối cùng thế giới cũng ngừng quay, cô Mia ủ cô trong chiếc giường thấp mềm mại, chiếc giường, sau này mới vỡ lẽ, là của chính cô Mia.

Thực ra, cô Mia đã có nhiều nghi ngờ về tình trạng của Lexie. Mặc dù Brian đã cẩn thận xả bao cao su mà hai đứa dùng vào toilet, thì một vài lần, khi dọn thùng rác trong phòng Lexie, cô Mia đã nhìn thấy những cái vỏ bao cao su cuộn lại trong một nùi khăn giấy. Chiều nọ, khi trở lại nhà Richardson để lấy lại túi xách mà sáng đó lỡ bỏ quên, cô đã vấp phải đôi giày tennis cỡ 12 của Brian bên cạnh đôi xăng-đan đế bằng của Lexle ngay lối vào. Không có dấu hiệu nào của hai đứa cả, nhưng cô Mia đã chộp lấy cái túi của mình từ đảo bếp và vội vã chạy ra, nửa sợ rằng biết đâu nghe thấy những âm thanh từ trên lầu, rồi lặng lẽ đóng cửa lại và mong ràng tiếng ồn đó sẽ không vọng tới. Mỗi lần nhìn Lexie thì cô bé lại khiến cô Mia có ấn tượng như đó là một thanh niên hoảng sợ, và Mia không muốn nghĩ đến chuyện mà Lexie nhất định phải đối mặt, cũng không phải chuyện - nói rộng ra - mà có thể Pearl cũng phải đối mặt.

Vì vậy, khi Lexie xuất hiện ở trước cửa, nửa đang dựa vào cánh tay Pearl, cô Mia đã hiểu được khuôn mặt nhợt nhạt và xám ngắt của cô, tờ phiếu ra viện màu hồng vẫn nắm chặt trong tay cô, cái túi nhựa chứa đầy băng vệ sinh vẫn đung đưa trên cổ tay Pearl, và ngay tức thì hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra. Nếu một tháng hoặc thậm chí là một tuần trước, có ai đó bảo cô đoán xem liệu cô cảm thấy thế nào, thì biết đâu cô đã lường trước chút hả hê trong lòng, hoặc chí ít cũng có khoảnh khắc tự cho mình đạo đức hơn người khác. Tuy nhiên, trong phút giây này, cô không cảm thấy gì ngoài nỗi cảm thông sâu sắc dành cho Lexie, cho mối rằng buộc mà cô thấy chính mình trong đó, cho nỗi đau - cả thể xác lẫn tinh thần - mà con bé phải chiến đấu để thoát khỏi sự trói buộc đó

Lexie tỉnh giấc rúc mình dưới tấm chăn bông trắng mịn. Trời đã giữa chiều, các tấm màn cửa đã được kéo lại, nhưng cây đèn nhỏ ở trong góc vẫn còn mở, tấm khăn phủ lên cái chụp đèn để che sáng, và sự chu đáo này làm lòng cô đau nhói. Đó là lần thứ ba trong ngày cô thấy mình nức nở. Và rồi cô Mia ở đó, ngồi cạnh bên cô, ve vuốt lưng cô.

“Không sao đâu,” cô nói với Lexie, và mặc dù cô chẳng nói gì thêm, chỉ vậy - không sao đâu, không sao đâu - thì Lexie cũng đã thấy mình dễ thở hơn. Cô Mia ngồi chéo chân lên sàn và đưa cho Lexie tờ khăn giấy, và Lexie nhận ra rằng chiếc giường này không chỉ thấp: nó là một tấm đệm đặt trên tấm thảm. Cô xì mũi. Không có cái thùng rác nào trong tầm mắt, nhưng cô Mia đã giơ tay ra, và sau một lúc lúng túng, Lexie đã đưa cho cô nùi khăn giấy ướt nhèm.

“Con ngủ cũng lâu rồi. Như vậy rất tốt. Con có muốn ăn chút gì không?” Trong bếp, cô Mia đã đặt một bát xúp đầy trước mặt cô, và Lexie cho một muỗng đầy vào miệng: mì gà, mặn và nóng hổi. Không thấy Pearl đâu, trong khi đồng hồ trên bếp đã chỉ 3 giờ 15 phút. Trường đã tan học gần nửa tiếng trước rồi. Lexie nghĩ, con bé ắt đã kể với mẹ nó mọi chuyện.

“Con không ngờ lại đến nước này,” cô buột miệng. Cô cực kỳ muốn giải thích, để chắc rằng cô Mia không nghĩ xấu về mình. Vào lúc đó, Pearl bước vào nhà. Mặt cô bé đỏ ửng và hơi thở có phần hổn hển.

“Em mượn xe đạp của Moody,” cô nói. “Phải về nhà để xem liệu chị có ổn không.”

“Em không...” Lexie bắt đầu, và Pearl lắc đầu.

“Tất nhiên là em không nói với cậu ấy,” cô trả lời. “Em chỉ nói là em quên mất đã hứa phải về nhà sớm để phụ mẹ.” Điều đó làm cô lo lắng, quá dễ dàng để nói dối Moody thêm lần nữa, nhưng cô đã gạt cái cảm xúc đó sang một bên, như thể đang quét mớ mạng nhện. “Chị sao rồi?”

“Chị ấy sẽ ổn thôi,” cô Mia nói, và vỗ nhẹ lên tay Lexie.

“Cô chắc chắn như vậy.”

Mười phút sau, khi cô Mia đang bỏ bát xúp vào bồn rửa để ngâm, thì một loạt tiếng chân thình thịch lên cầu thang và Izzy đến. Buổi chiều là thời gian mà cô bé dành cho cô Mia, và cô dành ra vài tiết cuối trong ngày để đoán trước những thứ mà cô Mia có thể đang thực hiện, để nghĩ về những điều muốn chia sẻ. Khi nhìn thấy chị Lexie, cô điếng người ngay ngưỡng cửa.

“Chị đang làm gì ở đây vậy?”

Lexie cau có. “Rõ ràng, chị tới đây chơi với Pearl chứ gì nữa,” cô ngắt lời. “Rồi mắc mớ gì đến em?”

Izzy liếc nhìn Lexie rồi nhìn Pearl bằng ánh mắt vô cùng ngờ vực. Chị gái cô chẳng đời nào đến căn nhà ở đường Winslow này, chị ấy thích dành thời gian ở phòng giải trí thoải mái của nhà Richardson hơn, nơi đầy ắp những cái ghế thoải mái, cái TV lớn, bánh snack và những lon Coke không đường. Ở đây không có TV, thậm chí một bộ sô-pha cũng không. Không giống Lexie gì cả. Tại sao chị ấy lại gặp Pearl ở đây, mà không phải ở kia? Chưa kể chị Leixe này, trông nhợt nhạt, ngập ngừng và có lẽ đôi mắt còn có chút đỏ nữa - tất cả điều này càng cực kỳ không giống Lexie.

“Chị đang giúp chị Lexie làm bài luận tiếng Anh,” Pearl nói. “Tụi chị nghĩ là học ở đây sẽ tốt hơn.”

“Không sao đâu, Izzy à,” cô Mia nói. “Nhưng con biết không, vì các cô nương này ở đây, nên hôm nay cô không làm việc nữa. Ngày mai, được không nào?” Sau đó, khi Izzy còn do dự, cô nói thêm, “Ngày mai, cô hứa mà. Sau khi tan trường. Cứ như mọi khi nha.” Cô siết nhẹ khuỷu tay của Izzy khi xoay người con bé ra hướng cửa, và Izzy, lườm Lexie, nặng nề bước xuống cầu thang. Trong một lúc, họ nghe tiếng cửa đóng sầm lại sau lưng con bé.

“Con nhỏ rất tức mình,” Lexie lẩm bẩm. “Được thôi, có gì mới chứ.” Bây giờ Izzy đã đi khỏi, cô thấy mình kiệt sức, và cô ngồi sụp xuống ghế, để mặc lọn tóc đuôi ngựa phủ lên lưng.

Pearl nhìn cô. “Trông chị không ổn lắm.”

“Trở về giường đi,” cô Mia điềm tĩnh nói. “Hôm nay con đã trải qua nhiều chuyện rồi.” Trong phòng ngủ, cô đỡ Lexie lên tấm đệm lần nữa và trùm cái chăn bông lên người cô rồi vỗ nhẹ vào lưng, như thể cô bé là một đứa trẻ. Dịu êm đến lạ kỳ. “Nghỉ ngơi nào,” Lexie nghe cô nói, và cô bé gần như thiếp đi ngay lập tức.

Khi cô tỉnh dậy lần nữa, lúc ấy đã là tối muộn, và cô Mia đang ngồi bên giường với một cốc trà nghi ngút khói. “Cô nghĩ chắc con khát rồi,” cô nói, và Lexie nhận lấy tách trà và uống một ngụm đầy khoan khoái. Là bạc hà. Bên dưới những ngón tay cô, chiếc tách vững chãi đến an lòng, giống như đôi vai mạnh mẽ ấm áp.

“Cô đã gọi cho bố con,” cô Mia nói. Đột nhiên Lexie nhớ đến mẹ, mẹ đã nói là sẽ về nhà vào chiều mai.

“Chết tiệt,” cô thì thầm. “Cô đã nói với bố sao?”

“Cô nói với bố con rằng tối nay con ở lại đây. Rằng Pearl đã bảo con ngủ lại.”

Sau một lúc, Lexie nói, “Cảm ơn.”

“Con cần ở lại bao lâu cũng được. Nhưng cô cá là ngày mai con về nhà được rồi.”

Lexie chậm rãi xoay cái tách vòng vòng giữa hai lòng bàn tay. “Rồi sau đó?”

“Sau đó thì tùy vào con, vào những gì con làm. Vào người mà con kể.”

Cô Mia đứng dậy rồi đi nhưng Lexie, trong con hoảng loạn, đã níu lấy tay cô.

“Khoan đã,” cô nói. “Cô có nghĩ con đã phạm một sai lầm nghiêm trọng hay không?” Cô nuốt nước bọt. “Cô có nghĩ con là một đứa tồi tệ?” Lexie chưa bao giờ nghĩ nhiều về cô Mia, nhung đột nhiên cô cảm thấy rất quan trọng phải biết được liệu cô ấy có chê bai mình không. Khi đối diện với sự tử tế của cô Mia, cô không chịu nổi việc cô ấy chê bai mình.

“Ôi, Lexie à.” Cô Mia ngồi xuống lần nữa, vẫn nắm lấy tay Lexie. “Con rơi vào hoàn cảnh rất khó khăn. Một hoàn cảnh mà không ai muốn bị vậy cả.”

“Nhưng nếu con đã chọn sai thì sao?” Lexie ngưng lời, nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận sức sống trong lòng, điều mà cô chắc chắn rằng trước đây cô đã cảm nhận rất rõ ràng trong người mình. “Có lẽ con nên giữ đứa bé lại. Có lẽ con nên cho Brian biết. Chúng con có thể lo liệu được.”

“Con có sẵn sàng để trở thành một người mẹ tốt chưa?” cô Mia hỏi. “Một kiểu người mẹ mà con muốn trở thành? Một kiểu người mẹ mà một đứa trẻ xứng đáng có được?” Hai người im lặng trong vài phút, tay cô Mia sưởi ấm Lexle. Cô Mia ngạc nhiên khi Lexie không hề ngượng ngùng. Thay vào đó, cô bé cảm nhận sự thôi thúc khó lòng cưỡng lại phải tựa đầu vào vai cô Mia, và sau một lúc, cô đã làm như thế. Đó là lần đầu tiên cô tự hỏi rằng nếu trưởng thành như Pearl sẽ ra sao, nếu cô Mia là mẹ cô thì thế nào, nếu đây là cuộc sống của cô thì sao. Suy nghĩ đó làm cô hơi chóng mặt.

“Con sẽ luôn buồn lòng về chuyện này,” cô Mia nhẹ nhàng nói. “Nhưng không có nghĩa là con đã chọn sai. Mà đó chỉ là một nỗi đau mà con phải mang.” Cô nhẹ nhàng đỡ Lexie dậy và vỗ nhẹ lên vai Lexie, sau đó cúi người nhặt cái tách đã uống cạn.

“Nhưng cô cố nghĩ rằng con đã chọn sai không?” Lexie cố chấp. Cô cảm thấy rằng cô Mia chắc chắn biết.

Cô Mia dừng lại, một tay đặt trên tay năm cửa. “Cô không biết, Lexie à,” cô thành thật trả lời. “Cô nghĩ rằng con là người duy nhất có thể biết được điều đó.” Cánh cửa nhẹ nhàng đóng lại sau lưng cô.

Khi cô mở mắt ra, trời đã là sáng sớm. Không thấy động tĩnh gì của ai, nhưng có người đã tắt đèn, và có người đã đặt ly nước bên cạnh giường cho cô.

Pearl ở trong bếp, đang ăn một bát ngũ cốc.

“Trông chị khỏe hơn rồi đó,” cô nói với Lexie. “Chị ổn chứ?”

“Đang khỏe dần.” Lexie rón rén ngồi vào một trong những cái ghế không đồng bộ đối diện Pearl. “Mẹ em đâu rồi?”

“Ở nhà chị. Mẹ qua đó để lau dọn sớm. Hôm nay mẹ có ca trưa ở nhà hàng.” Bất chợt Pearl nhớ ra quan điểm của chị Lexie về vụ của nhà McCullough và quyết định không đề cập đến lý do của lịch trình bất thường này: Bebe đang họp với luật sư để chuẩn bị cho phiên tòa sắp tới, và cô ấy đã nhờ cô Mia làm thay. Thay vào đó cô đã đẩy hộp ngũ cốc về phía chị Lexie, khi chị nghiêng cái hộp về phía mình và lấy một nhúm.

“Mẹ em đã ngủ trên sàn sao?”

“Ngủ với em.”

“Xin lỗi.”

Pearl nhún vai. “Không sao đâu. Hai mẹ con em quen rồi. Đôi khi mẹ con em không có chỗ để hai cái giường.” Cô đẩy nhẹ một cái bát qua bàn. “Đừng àn trực tiếp trong hộp như vậy, đổ ra một ít đi. Dị quá.” Không hiểu sao chị Lexie dường như trẻ ra nhiều, và cô không biết liệu là do ánh sáng buổi sớm, vàng nhạt nhẹ nhàng, hay do chính chị Lexie - không trang điểm, tóc xõa quanh mặt - hay chính khoảnh khắc lạ lẫm này, khi Lexie ăn sáng trong căn bếp của nhà cô, sau những điều mà ngày hôm trước hai người đã cùng nhau trải qua.

“Tối qua mẹ em thật sự rất tốt với chị.” Lexie khuấy ngũ cốc trong bát.

“Mẹ em rất tốt mà,” Pearl nói, với vẻ tự hào.

“Chị vẫn luôn nghĩ là cô ấy không thích chị.”

“Nào.” Pearl suy nghĩ. Cô cũng từng có cảm giác này, nhưng bây giờ có thể cảm nhận được rằng có gì đó đã thay đổi. “Em không nghĩ là hai người hiểu nhau.”

“Em có nghĩ là bây giờ cô ấy thích chị không?” cuối cùng Lexie hỏi.

“Biết đâu.” Pearl nhe ràng cười, và Lexie vòng tay ôm lấy cô rồi hôn lên má cô.

Sau khi Pearl đi học, Lexie ở lại căn nhà trên đường Winslow cả buổi sáng. Cô nằm trên giường rồi chìm vào giấc ngủ, và vẫn còn ngủ khi cô Mia về đến nhà sau khi tan ca ở nhà hàng với hai hộp xốp đựng mì thừa và một ý tưởng mới. Khi điện thoại reo lúc hai giờ, rốt cuộc cũng đánh thức Lexie, thì cô Mia đã quay lại bàn cắt âm bản với con dao Xactor của cô.

“Chị biết, Bebe à,” cô Mia đang nói chuyện trong ống nghe thì Lexie bước vào phòng khách. “Nhưng em không thể để chuyện đó làm em phiền lòng được. Phiên tòa sẽ còn tệ hơn nữa. Đây chỉ là sự bắt đầu.” Cô liếc nhìn Lexie, rồi quay lại điện thoại. “Sẽ ổn thôi. Hãy hít thật sâu. Chị sẽ gọi cho em sau.”

“Có phải đó... là mẹ của Mirabelle không?” Lexie hỏi, khi cô Mia đã gác máy. Cô quá bối rối, nên không thể nhớ ra tên của Bebe hay tên khai sinh của đứa bé.

“Cô ấy là bạn của cô.” Cô Mia trở lại bàn và Lexie kéo cái ghế ở bên cạnh. “Hôm nay có một bài báo đã nói vài điều không tốt về cô ấy. Nó ám chỉ rằng cô ấy không có tư cách làm mẹ.” Cô liếc nhìn Lexie. “Có lẽ con đã biết chuyện đó. Tất nhiên, vì bố con đang đại diện cho gia đình McCullough.” Lexie đỏ mặt. Gần đây bố cô rất bận rộn - ở lại văn phòng rất trễ để chuẩn bị cho phiên tòa, một vài tuần nữa sẽ diễn ra - nhưng cô quá bận tâm về Brian, về trường Đại học, về lần đến phòng khám và về mọi thứ xảy ra theo sau đó, đến mức không hề để tâm. “Con không biết gì cả,” cô gượng gạo trả lời. Sau đó: “Cô ấy có vậy không? Ý con là, một bà mẹ thiếu tư cách.”

Cô Mia xoay tấm âm bản sang một bên và lướt con dao dọc theo đường cong bằng cú trượt tỉ mỉ. “Cô ấy lúc trước sao? Có lẽ. Cô ấy đã rơi vào hoàn cảnh tồi tệ.”

“Nhưng cô ấy đã bỏ rơi con mình.” Đây là điều mà Lexie đã nghe mẹ cô nói bao nhiêu lần - trong điện thoại với bác gái McCullough, bất cứ khi nào vụ kiện diễn ra - đã ăn vào đầu cô như sự thật.

“Cô nghĩ rằng cô ấy chỉ cố làm điều tốt nhất cho đứa bé. Cô ấy biết bản thân không thể lo liệu mọi chuyện.” Cô Mia dùng mũi dao nhấc một đoạn phim mỏng xoắn ốc ra khỏi tấm âm bản. “Vấn đề là liệu mọi chuyện vẫn như cũ hay không. Liệu cô ấy nên có thêm một cơ hội hay không.”

“Và cô nghĩ nên như vậy sao?”

Hồi lâu, cô Mia không trả lời. Sau đó cô nói, “Thường thì, ai cũng xứng đáng có nhiều hơn một cơ hội. Đôi lúc, ai trong chúng ta cũng làm những việc mà bản thân hối tiếc. Có điều con phải mang theo nỗi tiếc nuối đó cả đời.”

Lexie im lặng. Một bàn tay vô thức luồn xuống bụng, nơi mà nỗi nhức nhối đang bắt đầu tăng lên.

“Con nên vê nhà thì hơn,” cuối cùng cô nói. “Sắp tan học rồi, và có lẽ mẹ con sẽ về ngay bây giờ.”

Cô Mia quét các mẩu giấy và phim ra khỏi bàn và đứng dậy. “Con sẵn sàng chưa?” cô hỏi, với sự dịu dàng khiến Lexie sững sờ.

“Chưa,” Lexie đáp. Cô bật cười một cách căng thẳng. “Nhưng con sẽ luôn sẵn sàng mà phải không?” Cô đứng dậy. “Cảm ơn vì... ừm. Cảm ơn.”

“Con sẽ nói với mẹ con chứ?” cô Mia hỏi, khi Lexie thu dọn đồ đạc.

Lexie cân nhắc. “Con không biết,” cuối cùng cô trả lời. “Có lẽ. Không phải bây giờ. Nhưng có thể là một ngày nào đó.” Cô rút chùm chìa khóa xe ra khỏi túi và nhấc túi xách lên. Bên dưới túi xách là mẩu giấy thanh toán màu hồng của phòng khám. Cô dừng lại, sau đó đẩy nhẹ nó qua bàn. “Làm ơn, giúp con vứt cái này đi được không?” Cô Mia gật đầu, và lấy tờ giấy, và sau đó Lexie đi khỏi. Trong một lúc, cô Mia nghe chiếc Explorer đang rồ máy ở ngõ vào nhà.

Người dịch: Lâm
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.