Những Đốm Lửa Lưu Lạc

Lượt đọc: 162 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4

❊ ❊ ❊

Trong những ngày đầu choáng váng đó, thành viên duy nhất của gia đình Richardson mà Pearl không mấy khi nhìn thấy là Izzy - nhưng thoạt đầu cô cũng không để ý. Sao con bé lại như vậy, trong khi các thành viên khác đều chào đón cô bằng những vòng tay thiết tha, bao bọc? Bằng lòng tin không nghi ngại, bằng mục tiêu cuộc đời rõ ràng, trong mọi lúc, gia đình Richardson này đã khiến cô sững sờ.

Mỗi sáng, bà Richardson sẽ lao vào bếp trên đôi giày cao gót cùng bộ chìa khóa xe hơi, tay cầm chiếc cốc du lịch bằng thép không gỉ, và nói “Pearl, rất vui khi gặp lại cháu.” Sau đó bà lộc cộc bước xuống nhà sau, trong chốc lát cửa ga-ra rầm rầm mở ra, chiếc Lexus của bà lướt xuống ngõ lái xe rộng rãi, chiếc hộp mát lạnh vàng rực lao vào trời hè oi ả. Ông Richardson, mặc áo khoác thắt cà vạt, đã rời đi từ trước nhưng lại lù lù xuất hiện ở phía sau, vững chãi, oai vệ và đầy uy lực, như ngọn núi đứng sững dọc chân trời. Khi Pearl hỏi Moody rằng bố mẹ cậu làm gì cả ngày thì Moody nhún vai. “Cậu biết đấy. Bố mẹ tớ đi làm.” Đi làm! Khi mẹ cô nói đi làm, nghe sặc mùi cực nhọc: phục vụ bàn, rửa bát đĩa, lau dọn sàn. Nhưng với nhà Richardson việc đi làm này nghe có vẻ cao quý: họ làm những việc quan trọng. Mỗi thứ Năm, cậu bé đưa báo sẽ đặt một tờ Sun Press ngay trước cửa nhà cô Mia và Pearl - báo miễn phí cho mọi cư dân - và khi mở tờ báo ra hai mẹ con sẽ thấy tên của bà Richardson ngay trang đầu, dưới các dòng tiêu đề: Tranh luận chính sách thuế mới của thành phố; Phản ứng của người dân trước dự thảo ngân sách của Tổng thống Clinton; Các chuẩn bị “không khoan nhượng” vận động tại quảng trường Shaker. Sờ sờ ra đó, giấy trắng mực đen này chính là bằng chứng cho sự chăm chỉ làm việc của bà ấy.

(“Cũng không có gì ghê gớm cả,” Moody nói. “Plain Dealer mới là tờ báo đúng nghĩa. Sun Press chỉ là kiểu địa phương thôi: đăng các cuộc họp hội đồng thành phố, ủy ban khu vực và những người đoạt giải tại hội chợ khoa học.” Nhưng Pearl không tin và cũng không để tâm đến điều đó, mà cô chỉ dán mắt vào dòng in tên tác giả - Elena Richardson.)

Gia đình Richardson quen biết những nhân vật quan trọng: ngài thị trưởng, vị giám đốc Phòng khám Cleveland, ông chủ của đội bóng chày Indians. Họ có những tấm vé lễ hội ở sân bóng chày Jacobs Field và Gund. (“Đội Cavs chơi dở”, Moody chê gọn lỏn. “Tuy vậy, đội Indians có thể thắng được cờ hiệu,” Trip phản bác.) Đôi khi điện thoại của ông Richardson đổ chuông và ông sẽ vừa trượt nghe máy vừa bước vào hành lang. “Bill Richardson nghe đây,” ông sẽ trả lời với câu chào bằng tên một cách đơn giản và đầy đủ như vậy.

Thậm chí thành viên nhỏ tuổi nhất trong nhà Richardson cũng thế, sự vững vàng này trong chính con người họ. Mỗi sáng Chủ nhật Pearl và Moody sẽ ngồi ở phòng bếp còn anh Trip thì đã đánh một vòng, giờ ưỡn mình tựa vào đảo bếp[1], rót một ly nước ép, anh trông cao ráo, rám nắng và săn chắc trong cái quần lửng thể thao, hoàn toàn thoải mái, và ném Pearl vào trạng thái hỗn loạn bằng một nụ cười toe đột xuất. Chị Lexie ngồi trên kệ bếp, luộm thuộm trong cái quần thể thao in chữ T, tóc kẹp thành búi rối bù, đang nhặt hạt vừng trên bánh vòng. Họ không để tâm đến việc Pearl nhìn thấy họ trong bộ dạng này. Họ đẹp đẽ một cách chân thực, thậm chí khi vừa ngủ dậy. Làm sao có được sự thoải mái đến thế? Làm thế nào họ có thể thật sự là chính mình, ngay khi ở nhà, thậm chí mặc bộ đồ ngủ? Khi chị Lexie cầm menu gọi món, chẳng bao giờ chị nói, “Tôi có thể lấy... không? Mà chị sẽ bảo “Tôi lấy...” đầy tự tin, như thể chị nói ra chỉ để có được chúng. Thái độ đó làm Pearl bối rối và nó mê hoặc cô. Chị Lexie sẽ trượt người khỏi ghế đẩu và bước ngang qua phòng bếp bằng điệu nhảy thanh thoát với đôi chân trần lướt trên sàn gạch Tây Ban Nha. Anh Trip nốc ngụm nước cam cuối cùng rồi đi đến cầu thang, đi tắm, Pearl dõi theo anh, mũi cô run rẩy khi hít vào mùi hương gợi cảm nơi anh: mùi mồ hôi, mùi nắng và mùi cơ thể bừng bừng.

Ngôi nhà Richardson có những bộ sô-pha bọc nệm dày đến mức bạn có thể chìm vào chúng như trong bồn tắm sủi đầy bọt thơm. Nội thất Credenzas. Những chiếc giường Sleigh[2] to lớn. Pearl nghĩ, một khi sở hữu được cái ghế khổng lồ thế này, người ta chắc chắn sẽ ngồi mãi. Người ta sẽ ngồi đến mọc rễ và dọn chỗ để đặt nó vào nhà. Có những chiếc ghế dài có đệm, những khung ảnh và những cái tủ cổ rất quý chứa đầy đồ lưu niệm, chứa sự an nhàn phù phiếm của gia đình họ. Người ta sẽ chẳng đem về nhà cái vỏ sò trang trí từ đảo Key West hoặc mô hình Tháp CN thu nhỏ hoặc cái chai bé tí chứa cát biển từ đảo Martha’s Vinyard nếu họ không có ý định cư. Thực tế, gia đình của bà Richardson sống ở Shaker này đến nay đã ba thế hệ - theo như Pearl biết, gần như từ lúc thành phố được thành lập. Để có được gốc rễ cắm sâu ở đúng một nơi, để được triệt để đắm mình ở đó đến nỗi thấm nhuần trong từng thớ thịt: cô không thể nào tưởng tượng nổi.

Bản thân bà Richardson cũng có sức mê hoặc của riêng bà. Nếu xuất hiện trên màn hình TV, bà sẽ cho cảm giác không chân thực bằng bà Brady hoặc bà Keaton. Nhưng bà đang ở ngay trước mắt Pearl, lúc nào cũng nói những điều tử tế. Bà sẽ khen “Ôi váy đẹp quá Pearl ạ,”. “Cái vòng cổ thật xinh. Tất cả khóa học danh dự luôn sao? Con thật thông minh. Màu đó hợp với con lắm đấy. Bữa nay con để tóc nhìn rất đẹp. Ôi, đừng ngốc thế, cứ gọi bác là Elena, bác nói thật đó” - và sau đó, khi Pearl vẫn tiếp tục gọi bà là bác Richardson, bà ngấm ngầm tự đắc về sự kính cẩn của Pearl, đây chắc chắn là một cô bé lễ độ. Bà Richardson nhanh chóng ôm lấy cô - Pearl, một cô gái hoàn toàn xa lạ - đơn giản vì cô là một trong những người bạn của Lexie. Cô Mia là người sống tình cảm nhưng không bao giờ thể hiện ra điều đó; Pearl chưa bao giờ thấy mẹ ôm bất kỳ ai ngoài cô. Vậy mà bà Richardson trở về nhà sau bữa tối, hôn vội lên đỉnh đầu mấy đứa con và thậm chí không dừng lại khi đến lượt Pearl, đặt một cái hôn lên đầu cô bé mà không chút đắn đo. Như thể cô cũng là một bé gà con trong đàn.

Cô Mia không ngừng để ý đến sự thích thú mà Pearl dành cho gia đình Richardson. Có nhiều ngày Pearl đến nhà Richardson từ sáng sớm, rồi chỉ về nhà vào giờ ăn tối. Ban đầu cô rất hài lòng, khi quan sát Moody và đứa con gái cô độc của mình, đứa con gái đã bị bật gốc rất nhiều lần, đứa con gái chưa bao giờ thật sự thân thiết với bất cứ ai. Giờ đây cô hiểu ra rằng bấy lâu cô đã khiến con gái phải sống chung tính khí thất thường của mình: chuyển đi bất cứ khi nào cô làm xong một dự án và đang tìm kiếm ý tưởng mới; bất cứ khi nào cô cảm thấy bế tắc hoặc khó chịu. Không vậy nữa, cô Mia đã hứa với Pearl khi hai mẹ con lái xe đến Shaker này. Từ giờ trở đi, mẹ con mình sẽ định cư. Cô Mia có thể nhận ra những nét tương đồng giữa hai đứa trẻ cô đơn này, thậm chí còn rõ hơn chính bọn trẻ: trong hai đứa đều ẩn chứa sự nhạy cảm, cùng là kẻ giỏi giang ham đọc sách và thuộc loại chất phác đến lạ lùng. Mỗi sáng Moody đều ghé sớm, khi Pearl thậm chí còn chưa ăn xong bữa, và khi thức dậy cô Mia sẽ vén bức màn để thấy chiếc xe đạp của Moody ngã sóng soài trên bãi cỏ trước nhà, rồi cô bước xuống lầu thì thấy cậu và Pearl nơi bàn ăn trong căn bếp nhỏ, cặn ngũ cốc nho khô trong hai chiếc bát không đồng bộ đặt trước mặt chúng. Hai đứa sẽ đi cả ngày, Moody vịn tay lái đẩy chiếc xe đạp đi song song bên cạnh. Cô Mia, đang rửa bát nơi bồn rửa, nhớ thầm trong đầu về việc tìm cho Pearl một cái xe đạp. Có lẽ cửa hàng bán xe đạp ở đường Lee có bán xe đạp cũ.

Nhưng nhiều tuần trôi qua, cô Mia có đôi phần lo lắng, có lẽ gia đình Richardson đã ảnh hưởng đến Pearl bằng cách cuốn hút con bé vào cuộc sống của họ - hoặc ngược lại. Khi ăn tối, Pearl kể về gia đình Richardson y như rằng nhà đó là một chương trình TV mà con bé mê cuồng. “Bà Richardson sẽ phỏng vấn Đệ Nhất Phu nhân khi vị ấy đến thành phố vào tuần tới,” con bé có thể nói cả ngày. Hoặc, “Chị Lexie nói là bạn trai của chị ấy, anh Brian sẽ trở thành tổng thống người da đen đầu tiên.” Hoặc - với cái thẹn thùng đỏ mặt - “Đến mùa thu, anh Trip sẽ trở thành tiền đạo của đội bóng đá. Người ta vừa phát hiện ra anh ấy.” Cô Mia gật đầu và ỡm ờ, để rồi mỗi tối đều tự hỏi, liệu có sáng suốt không, liệu có đúng đắn không khi con gái mình hoàn toàn rơi vào bùa mê của gia đình đó đến vậy. Sau đó cô nghĩ về cuộc sống của Pearl luôn bất định thế nào, hai mẹ con họ chưa bao giờ ổn định ra sao, thậm chí họ chưa bao giờ có bạn bè, cả hai mẹ con đều không có. Mới mùa xuân rồi, Pearl bị ho khan, cuối cùng cô Mia phải đưa con gái đến bệnh viện, và biết rằng con bé bị viêm phổi. Trong bóng tối, ngồi bên giường bệnh của con gái, ngắm nhìn con ngủ, chờ thuốc kháng sinh bác sĩ đã kê phát huy tác dụng, cô Mia tưởng tượng: nếu chuyện tồi tệ nhất xảy ra thì Pearl phải sống thế nào? Rày đây mai đó, cô lập, cô đơn. Phải chấm dứt, cô thầm nhủ, và khi Pearl hồi phục họ sẽ dừng chân ở Shaker Heights, nơi mà cô Mia đã hứa rằng họ sẽ ở lại. Vì vậy cô chẳng nói lời nào, và ngày hôm sau, một buổi chiều nữa lại trôi qua, Pearl lại ở cùng gia đình Richardson, ngày càng say mê.

Pearl thường có buổi học đầu tiên ở những ngôi trường mới, đôi khi hai hoặc ba lần một năm, đủ nhiều đến mức cô không còn thấy sợ, nhưng lần này cô lại cực kỳ lo lắng. Mẹ cô đã hứa rằng họ sẽ ở lại đây lâu dài, nên lần này, họ sẽ ổn định. Để bắt đầu ở một ngôi trường mà biết rõ rằng bạn sẽ phải rời đi; bạn sẽ không cần lo lắng người ta nghĩ gì về mình, bởi bạn sẽ sớm đi thôi. Cô đã trải qua bao nhiêu lớp học như thế, không bao giờ để tâm quen biết bất kỳ ai, không bao giờ thân thiết bất kỳ ai. Nhưng để bắt đầu ở một ngôi trường khi biết rõ rằng bạn sẽ gặp những con người này suốt cả năm, những năm sau, và nhiều năm sau nữa, thì lại khác.

Nhưng hóa ra, Pearl và Moody học chung gần như tất cả các môn, từ Sinh học đến Tiếng Anh danh dự cho đến môn Sức khỏe. Hai tuần học đầu tiên, cậu chỉ cho cô bước qua các hành lang với phong thái tự tin mà chỉ một học sinh năm hai mới có, bảo cô biết những vòi phun nước lạnh nhất, chỗ ngồi ở phòng ăn tự phục vụ, giáo viên nào sẽ đưa bản kiểm điểm nếu họ bắt được mình vào trễ chuông điểm giờ còn thầy cô nào sẽ chào đón bằng nụ cười bao dung. Cô bắt đầu đi lại trong trường bằng sự giúp sức của các bức bích họa được vẽ bởi các học sinh của trường trong nhiều năm qua: vụ nổ Hindenburg đã chỉ đường đến khu Khoa học; Jim Morrison được bao bọc bởi hành lang giảng đường; một bức họa như thật của một dãy tủ cá nhân đánh dấu hành lang xuống phòng Công tác xã hội, một sảnh được thiết kế cho các học sinh năm cuối, nơi đó có một máy hát tự động và một lò vi sóng dùng làm bỏng ngô khi trống tiết và một máy bán Coca chỉ mất năm mươi cent thay vì bảy mươi lăm cent như ở phòng ăn tự phục vụ. Năm trước, trên trần nhà mái vòm gần lối vào chính, một học sinh đã tự vẽ mình cùng ba người bạn đang trộm nhìn xuống theo phong cách Kilroy[3]; một người trong số họ đang nháy mắt, và mỗi lần Pearl đi dưới mái vòm ấy cô đều cảm thấy họ đang chào đón cô.

Sau giờ học, cô đến nhà Richardson và nằm ườn trên bộ sô-pha rời ở phòng khách với anh Trip, chị Lexie và Moody, cùng xem chương trình Jerry Springer. Đó là một nghi thức nhỏ mà những đứa lớn trong nhà đã khởi xướng trong mấy năm qua, một trong số rất ít lần cả bọn có thể nhất trí trong bất cứ việc gì. Không dàn xếp trước cũng không thỏa thuận trước, cứ mỗi trưa, nếu Trip không đi tập và Lexie không phải họp, họ sẽ tụ tập cùng nhau ở phòng khách và mở Kênh số 3. Đối với Moody, chương trình TV đó là bài học tâm lý hấp dẫn, mỗi tập là một ví dụ khác nhau về sự kỳ lạ trong bản chất con người. Đối với Lexie, nó na ná như nhân chủng học, các bà mẹ là vũ nữ thoát y, các bà vợ ngoại tình và những đứa trẻ buôn ma tuý, một cánh cửa sổ bước vào thế giới quá xa lạ với cô, nó giống như những thứ xa rời Margaret Mead[4]. Và đối với Trip, đó hoàn toàn chỉ là bộ phim hài thuần túy: một màn diễn hài thú vị với đầy đủ các tràng đả kích bem bép và hàng loạt màn ném ghế. Những cảnh yêu thích nhất của anh là khi những bộ tóc giả của khách mời bị giật xuống. Izzy thì thấy trò này ngu ngốc không tả nổi và tự làm rào chắn bảo vệ ở trên lầu bằng cách tập luyện violin. “Thứ duy nhất mà con bé Izzy thật sự nghiêm túc,” Lexie giải thích. “Không,” Trip phản bác, “Con Izzy nghiêm túc thái quá trong mọi chuyện, vấn đề của nó nằm ở đó.”

“Đúng là mỉa mai,’’chiều đó Lexie nói, “mười năm nữa chúng ta sẽ nhìn thấy Izzy trong hình ảnh của Jerry đấy.”

“Bảy thôi,” Trip nói. “Hoặc tám là hết nấc. ‘Jerry, Giải Thoát Tôi Khỏi Ngục Tù!’ ”

“Hoặc ‘Gia Đình Muốn Bỏ Tù Tôi’ ”, Lexie đồng ý.

Họ liếc sang Pearl. “Cậu chưa hiểu hết con nhỏ đó đâu,” Moody nói. “Rồi cậu sẽ biết. Nó là đứa ăn càn, nói bậy.” Và câu chuyện bắt đầu tràn ra, Jerry Springer tạm thời bị bỏ quên.

Khi lên mười, Izzy bị bắt trong lúc lẻn vào Tổ chức bảo vệ động vật khi cố giải thoát lũ mèo lạc. “Nhìn chúng như những tù nhân chờ án tử,” con bé nói. Lên mười một tuổi, mẹ cô - tin chắc rằng Izzy quá vụng về - đã ghi danh cho cô học các lớp nhảy để cải thiện khả năng phối hợp của con gái. Bố cô cố nài con gắng học xong một khóa, sau đó nghỉ cũng được. Lớp nào cũng vậy, Izzy cứ ngồi lì trên sàn và không chịu di chuyển. Kể chi tiết lại thì - với sự trợ giúp của cái gương và một cây bút Sharpie - Izzy đã viết KHÔNG PHẢI CON RỐI CỦA BÀ ngang trên trán và trên hai má của mình ngay trước khi lên sân khấu, nó cứ đứng như phỗng trong khi những người khác, bối rối, nhảy múa xung quanh.

“Chị nghĩ chắc mẹ xấu hổ đến chết mất,” Lexie nói. “Rồi năm ngoái thì phải? Mẹ thấy nó mặc toàn đồ đen nên mua cho nó mớ đầm dễ thương này. Izzy nó chỉ cuốn mớ đầm lại, bỏ vào cái túi tạp hóa và bắt xe buýt vào trung tâm rồi đem cho mấy người vô gia cư. Mẹ đã cấm túc nó một tháng.”

“Ăn càn, nói bậy,” Moody nhấn mạnh lần nữa, và Lexie khịt mũi, “Câu đó là dành cho nó,” Trip nhấn nút điều khiển mở lại tiếng, và Jerry Springer lại om sòm.

Bộ sô-pha tám chỗ, nhưng ngay cả chỉ với ba đứa trẻ nhà Richardson, thì cũng luôn có nhiều trò phỉnh lừa để giành nhau chỗ có tầm nhìn đẹp nhất. Bây giờ, cộng thêm Pearl nữa, những thủ đoạn ấy thậm chí càng thêm phần phức tạp. Bất cứ khi nào xoay sở được, Pearl sẽ sà xuống - một cách kín đáo, một cách thờ ơ, cô hy vọng vậy - vào chỗ ngay cạnh Trip. Cuộc đời cô mãi đến giờ, những anh chàng mà cô say nắng đều luôn cách rất xa; chưa bao giờ cô đủ can đảm chuyện trò cùng bất cứ anh chàng nào mà mình có cảm tình khi biết rõ cô và mẹ sẽ rời đi chỉ trong vài tháng, thậm chí chưa một lần cô bận lòng cố thử. Nhưng giờ đây họ sẽ định cư ở Shaker Heights này luôn - và giờ anh Trip đang ở đây, trong ngôi nhà này, đang ngồi cùng chiếc ghế với cô - cô thấy anh ấy thu hút mình, một cách mơ hồ nhưng khó lòng lay chuyển được. Cô tự nhủ, rằng từ giờ về sau mình có thể ngồi cạnh bên anh một cách tự nhiên; không ai để ý đến chuyện này, tất nhiên, ít nhất là anh Trip. Trong khi đó, Moody cảm thấy mình xứng đáng với chỗ ngồi cạnh Pearl: cậu là người đã giới thiệu cô với gia đình, và trước mọi thành viên khác trong nhà, cậu thấy quyền lợi của mình là tối thượng - khi cậu là người quen biết cô lâu nhất. Và kết quả là Pearl yên vị bên cạnh Trip, Moody sẽ thả người xuống cạnh cô, thành ra cô xen vào giữa cậu và anh Trip, chị Lexie sẽ duỗi người ở góc ghế, cười tự mãn với ba đứa em, bật TV, và bốn đứa chuyển sự chú ý của mình vào màn hình trong khi vẫn biết trong phòng đang diễn ra những gì.

Pearl sớm nhận ra mấy đứa trẻ nhà Richardson tranh luận về chương trình Jerry Springer là hăng nhất. “Trời ơi, may mà nhà mình ở Shaker,” Lexie kêu lên vào hôm chiếu một tập có nhan đề quá khiêu khích “Bỏ Ngay Việc Dắt Gái Da Trắng về Nhà Ăn Tối!” “Ý chị là chúng ta rất may. Ở đây không ai phân biệt chủng tộc cả.”

“Ai cũng phân biệt hết chị Lex à,” Moody nói. “Khác biệt duy nhất ở chỗ họ có giả vờ hay không thôi.”

“Nhìn chị với anh Brian xem,” Lexie trả lời. “Bọn chị bên nhau một năm nay, làm gì có ai tào lao về việc chị là người da trắng còn anh ấy là người da đen đâu chứ.”

“Chị không nghĩ bố mẹ anh ấy muốn ảnh hẹn hò với một cô gái da đen hay sao?” Moody hỏi.

“Chị thật sự không nghĩ họ quan tâm tới chuyện đó.” Lexie khui thêm một lon Coca không đường. “Màu da không nói được bất cứ điều gì về con người em cả.”

“Xìiii,” Trip nói. “Lại nữa.”

Chuyện đã xảy ra vào một trong những buổi chiều như thế - trong lúc xem tập “Tôi Đang Mang Cái Bầu Của Chồng Cô!” - thì đột nhiên chị Lexie quay sang Pearl và hỏi, “Có khi nào em nghĩ đến việc tìm lại bố mình chưa?” Pearl nhìn chằm chằm chị ấy một cách ngây ngô đầy chủ ý, vậy mà Lexie vẫn không thôi. “Ý chị là, đại khái như ông ấy sống ở đâu. Em chưa bao giờ muốn gặp ông ấy sao?”

Pearl quay mắt sang màn hình TV, nơi các nhân viên an ninh lực lưỡng đang lôi một phụ nữ tóc màu cam trở lại chỗ của cô ta bằng thế lôi trông như chiếc ghế đệm Barca. “Em phải bắt đầu bằng việc tìm ra ông ấy là ai,” cô trả lời. “Và ý em là, để xem chuyện này đi đến đâu. Sao em lại không muốn chứ?” Lời móc mỉa không tự nhiên tràn ra, thậm chí đối với bản thân mình, cô nghe như ai oán hơn là mỉa mai.

“Ông ấy có thể là bất cứ ai,” Lexie nhún vai. “Gã bạn trai cũ. Biết đâu ông ta chia tay khi mẹ em mang bầu. Hoặc biết đâu ông ấy qua đời bởi tai nạn trước khi em chào đời.” Cô nhịp nhịp một ngón tay lên môi, động não nhiều khả năng. “Có thể ông ta đã bỏ rơi mẹ em để đi theo người đàn bà khác. Hoặc...” Lexie đứng dậy, một cách kích động. “Biết đâu ông ta cưỡng hiếp mẹ em. Rồi mẹ em cấn bầu rồi giữ lại đứa bé.”

“Lexie,” Trip đột nhiên quát. Anh trượt qua ghế sô-pha, choàng một tay qua vai Pearl. “Chị thôi ngay đi.” Với Trip, việc để ý đến cuộc trò chuyện ngoài thể thao gần như là chuyện bất thường, huống hồ gì hứng thú với cảm nhận của người khác, và cả bọn đều biết điều đó.

Lexie trợn mắt. “Chị chỉ đang đùa thôi,” cô nói. “Pearl biết mà. Phải không hở Pearl?”

“Vâng,” Pearl nói. Cô cố gượng cười. “Chuyện!” Cô đột ngột cảm thấy một luồng ẩm ướt dưới cánh tay mình, trái tim cô thình thịch, và cô không chắc liệu có phải do cánh tay anh Trip đang ôm lấy vai mình, hay do những luận bàn của chị Lexie, hoặc do cả hai. Trên hết, ở đâu đó trên lầu, Izzy tập nhạc Lalo cùng cây violin của mình. Trên màn hình TV, hai người đàn bà lại nhảy ra khỏi chỗ và bắt đầu túm lấy tóc nhau.

Tuy vậy các nhận xét của Lexie làm cô day dứt. Nhiều năm qua, Pearl chưa bao giờ tự vấn bản thân về điều gì, nhưng khi nghe rõ mồn một, lại từ miệng của người khác, làm vấn đề trở nên cấp bách hơn. Thỉnh thoảng cô cũng tự hỏi những chuyện này, nhưng khi còn bé, cô hỏi mẹ, mẹ cô đã cợt nhã đáp rằng, “Ôi, mẹ lượm con ngay thùng rác ở Goodwill đó,” cô Mia từng nói. Lần khác: “Mẹ nhặt con ở một vườn cải bắp. Con không biết sao?” Cuối cùng, lên tuổi teen, cô không hỏi nữa. Chiều nay, câu hỏi vẫn làm tâm trí cô xáo trộn, cô về nhà và thấy mẹ trong phòng khách, đang quét màu cho bức ảnh chiếc xe đạp trơ khung.

“Mẹ ơi,” cô bắt đầu, sau đó nhận ra mình không thể lặp lại những lời lỗ mãng của chị Lexie. Thay vào đó, cô hỏi, một câu hỏi ẩn dưới mọi câu hỏi khác, giống như dòng sông ngầm bí ẩn. “Con có được mong đợi không?”

“Mong đợi ở đâu?” Với nét cọ tỉ mỉ, cô Mia đã sơn lốp xe màu xanh phổ lên chiếc phuộc xe đạp trống trơn.

“Thế này. Con muốn hỏi là, mẹ có muốn sinh ra con. Hồi con còn nhỏ ấy.”

Cô Mia im lặng hồi lâu làm Pearl không chắc rằng liệu mẹ có nghe không. Nhưng sau một lúc lâu im lặng, cô Mia quay người lại, cây cọ vẽ trong tay, và Pearl hết sức kinh ngạc khi đôi mắt mẹ cô ướt nhòe. Mẹ mà khóc sao? Người mẹ lạnh lùng, dữ dằn, không khuất phục của cô, chưa bao giờ cô thấy mẹ khóc, không hề ngay cả khi chiếc Rabbit bị hỏng phải đỗ lại bên đường và một gã lái chiếc bán tải màu xanh đã dừng lại và làm ra vẻ như đến giúp mẹ, nhưng hắn lại giật mất ví tiền của mẹ rồi phóng xe đi mất; không hề ngay cả khi mẹ làm rơi cái khung giường nặng trịch - nhặt được ở vệ đường -lên ngón chân út, đập mạnh đến nỗi rốt cuộc cái móng chân thâm tím và rơi ra luôn. Nhưng trước mắt cô: thứ ánh sáng lấp lánh xa lạ kia đang vươn trên mắt mẹ, giống như cô đang nhìn vào làn sóng nước.

“Con có được mong đợi không à?” cô Mia nói. “Tất nhiên. Con được mong đợi. Rất, rất nhiều.”

Cô đặt cọ vẽ xuống khay rồi bước nhanh ra khỏi phòng mà không nhìn con gái thêm lần nữa, bỏ lại Pearl trầm ngâm bên chiếc xe đạp được sơn còn dang dở cùng vấn đề mình vừa hỏi, vũng màu từ từ váng lại một lớp trên đám lông cọ vẽ.

❀ ❀ ❀

[1] Island hay kitchen island: đảo bếp, còn có tên gọi khác là bếp đảo hay bàn đảo, thực chất là một phần của tủ bếp nhưng được tách biệt, không dựa vào tường, thường được đặt ở vị trí trung tâm, cân đối với phòng bếp.

[2] Giường Sleigh (sleigh bed): kiểu giường khá phổ biến, đây là loại giường có đầu và đuôi giường cao tạo cảm giác vững chắc. Kiểu giường này thích hợp với các phòng ngủ có thiết kế truyền thống, và thường được làm chủ yếu bằng chất liệu gỗ hoặc bọc da.

[3] Phong cách Kilroy hay Kilroy was here là một kiểu văn hóa biểu đạt phổ biến của người Mỹ, trở nên phổ biến suốt thời kỳ Thế chiến thứ hai. Cụm từ đi kèm hình ảnh người đàn ông đầu trọc (đôi khi có vài sợi tóc) với cái mũi dài nổi bật đang liếc nhìn qua bức tường với các ngón tay bấu chặt bức tường.

[4] Margaret Mead (1901 - 1978): một trong những nhà nhân học văn hóa nổi tiếng của Mỹ.

Người dịch: Lâm
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.