Lúc hai giờ năm mươi hai, khi tiếng chuông cuối cùng vang lên, Pearl bước ra khỏi trường với chiếc túi xách đong đưa trên tay. Cô sẽ gặp Trip trong xe anh, ở phía bên kia sân bầu dục; sáng hôm ấy anh đã nhét một lời nhắn vào tủ cá nhân của cô, tờ giấy gấp khéo léo thành hình tam giác kiểu bóng-đá-giấy. Sau bữa trưa Lexie có để lại lời nhắn khác: Tối nay xem phim không? Phim Deep Impact nhé? Con sâu làm rầu nồi canh, Moody vẫn không nói chuyện với cô - thực ra, cả ngày nay cô khó lòng nói chuyện được với cậu, và có cảm giác rằng cậu đang tránh mặt cô. Khi học môn Tiếng Anh, họ thường về chung, nhưng hôm nay ngay khi chuông reo, cậu ta lập tức rời đi và mất dạng sau cánh cửa khi cô còn chưa kịp gấp quyển sách của mình lại. Có vẻ như cậu liếc nhìn cô bằng ánh mắt tội lỗi, và cô tự hỏi liệu họ có trở lại bình thường được không, liệu mọi thứ giữa hai người có trở về như trước được hay không. Cô nhận ra rằng, tình dục làm mọi thứ thay đổi - không chỉ giữa bạn và đối phương, mà là giữa bạn và mọi người.
Suy nghĩ này vẫn cứ lởn vởn trong đầu khi cô ra khỏi cửa khu khoa học và nhìn thấy mẹ đỗ xe bên lề đường, tựa người vào chiếc Rabbit cỡ nhỏ màu nâu vàng nhạt, ngó tới ngó lui trong dòng người để tìm cô.
“Con đây rồi,” cô Mia nói. “Cuối cùng cũng gặp được con.”
“Mẹ. Mẹ đang làm gì ở đây vậy?” Pearl liếc qua vai mẹ, như một phản ứng chung của tất cả thanh thiếu niên khi phải đối mặt với phụ huynh chốn công cộng.
“Trong tủ cá nhân của con có gì quan trọng không?” Cô Mia mở túi của Pearl và liếc nhìn bên trong. “Ví của con? Có giấy tờ gì không? Được rồi, mình đi thôi.” Cô quay lại xe, và Pearl giật nảy người.
“Mẹ. Con không thể. Con sắp đi gặp... con sắp đi gặp người ta. Và con phải làm bài tập về nhà. Con sẽ gặp mẹ ở nhà, nhé?”
“Ý mẹ không phải vậy,” cô Mia nói, và Pearl nhận ra vết hằn giữa đôi lông mày của mẹ nói lên rằng mẹ vô cùng lo lắng. “Ý mẹ là chúng ta phải đi. Ngay hôm nay.”
“Cái gì?” Pearl liếc nhìn xung quanh. Sân bầu dục vẫn đông nghẹt sinh viên đang ra về, để tập nhạc, để tập bóng vợt, bóng rổ hoặc bóng chày, để đến Arabica uống cà-phê, đến sân tam giác gần đó làm điếu thuốc - tất cả đều giống như mọi ngày. Với họ không có gì thay đổi. “Con không muốn đi.”
“Mẹ biết, con yêu à. Nhưng chúng ta phải đi.” Cô Mia thở dài.
Những lần trước, mỗi khi mẹ cô quyết định rời đi, bất quá Pearl cảm thấy một cơn đau nhói tiếc nuối - luôn luôn vì những thứ nhỏ nhặt: một anh chàng cô ngưỡng mộ từ xa, một ghế đá công viên nào đó hoặc một góc phố yên tĩnh hoặc một thư viện sách mà cô không hề muốn bỏ lại. Tuy nhiên, thường thì cô thấy lòng nhẹ nhõm: rằng cô có thể trượt ra khỏi nếp sống này và bắt đầu nếp sống mới, giống như con rắn đang thay da. Lần này, toàn bộ những thứ dâng tràn trong lòng cô là mớ hỗn độn của cảm giác đau buồn và giận dữ.
“Mẹ đã hứa là chúng ta sẽ ở lại mà,” cô nói, giọng cô khàn đặc. “Mẹ. Ở đây con có bạn bè. Con có...” Cô nhìn quanh, như thể biết đâu một trong những đứa trẻ nhà Richardson sẽ xuất hiện. Nhưng chị Lexie bận việc riêng. Moody, đến giờ chắc đã đi về rồi. Và anh Trip, Trip đang đợi cô ở phía bên kia sân bầu dục. Khi cô không xuất hiện, anh sẽ lái xe đi. Cô nghĩ bừa rằng: giá mà cô có thể chạy đến nhà Richardson, cô sẽ được an toàn. Bà Richardson sẽ giúp cô, cô chắc chắn như vậy. Gia đình Richardson sẽ cho cô vào nhà. Gia đình Richardson sẽ không bao giờ để cô đi. “Làm ơn. Mẹ ơi. Làm ơn. Xin mẹ đừng bắt chúng ta phải đi.”
“Mẹ không muốn đâu con. Nhưng chúng ta phải đi.” Cô Mia giơ tay ra. Trong khoảnh khắc, Pearl tưởng tượng mình biến thành cái cây. Rễ cây cắm sâu vào lòng đất đến nỗi không gì có thể mang cô đi.
“Pearl, con yêu của mẹ,” mẹ cô nói. “Mẹ rất tiếc. Đã đến lúc phải đi rồi.” Cô nắm lấy tay Mia, và Pearl, bị nhổ bật gốc, cứ thế theo mẹ trở lại xe.
Khi cô Mia và Pearl trở về ngôi nhà trên đường Winslow, một nửa đồ đạc của họ đã được đóng gói. Cái sô-pha đã bị lột ra khỏi tấm chăn và tháo rời thành một đống gối; những bức ảnh khác nhau mà cô Mia dán vào tường đã được đóng hộp. Cô Mia đóng gói rất nhanh, rất giỏi trong việc xếp đống đồ đạc khổng lồ vào một không gian nhỏ bé đến khó tin. Tuy nhiên, trong khoảng thời gian sống ở Shaker, họ đã thu nhặt nhiều đồ đạc hơn trước, và lần này, họ càng phải bỏ lại nhiều thứ hơn.
“Mẹ nghĩ là giờ chúng ta xong rồi,” Cô Mia thừa nhận, và đặt chùm chìa khóa lên bàn. “Xếp quần áo của con đi. Hãy đem theo bất cứ thứ gì vừa vặn trong túi du lịch của con.”
“Mẹ đã hứa mà,” Pearl nói. Trong cái kén an toàn của nhà mình - khi cô bắt đầu nghĩ đó thực sự là nhà họ - những giọt nước mắt bắt đầu rơi, cùng cơn cuồng nộ đang làm cô nghẹt thở. “Mẹ đã nói chúng ta sẽ định cư. Mẹ đã nói đây là nhà mình mà.”
Cô Mia ngừng lại và choàng một tay ôm lấy Pearl. “Mẹ biết là mẹ có nói như vậy,” cô nói. “Mẹ đã hứa với con. Và mẹ xin lỗi. Có chuyện xảy ra rồi...”
“Con sẽ không đi đâu.” Pearl đá đôi giày của cô lên sàn và huỳnh huỵch bước vào phòng khách. Cô Mia nghe tiếng cửa phòng con gái đóng sầm lại. Thở dài, cô nhặt đôi giày thể thao của Pearl lên và đi xuống hành lang. Pearl nằm lì trên giường, mở quyển sách Toán ra trước mặt, bất thình lình giật mạnh quyển vở trong cặp sách. Làm bài toán đố trong cơn giận dữ.
“Tới giờ rồi con.”
“Con phải làm bài tập về nhà.”
“Chúng ta phải đóng gói đồ đạc.” Cô Mia nhẹ nhàng đóng quyển sách giáo khoa lại. “Và sau đó hai mẹ con mình phải đi.”
Pearl giật lấy quyển giáo khoa trong tay mẹ và ném nó qua bên kla phòng, chỗ có vết ố đen trên tường. Tiếp theo là quyển vở, bút bi, sách Lịch sử, một đống thẻ ghi chú, cho đến khi túi xách nhàu nhĩ nằm trên sàn như bộ da bị lột và mọi thứ bên trong đều nằm rải rác khắp bên ngoài. Cô Mia ngồi bên cạnh, lặng lẽ chờ đợi. Pearl không còn khóc nữa. Nước mắt của cô đã được thay bằng bộ mặt lạnh trơ và hàm răng nghiến chặt.
“Mẹ cũng từng nghĩ chúng ta có thể ở lại,” rốt cuộc cô Mia nói.
“Tại sao?” Pearl kéo hai đầu gối vào ngực rồi vòng tay ôm gối và trừng mắt nhìn mẹ: “Con sẽ không đi nếu mẹ không nói con biết lý do tại sao.”
“Công bằng thôi.” Cô Mia thở dài. Cô ngồi xuống bên cạnh giường và vuốt tấm ga trải giường bên dưới. Trời đã về chiều. Ánh nắng chói chang. Bên ngoài, con chim bồ câu gù tiếng buồn rầu, cái máy xén cỏ rền tiếng khe khẽ, một đám mây trôi qua thả chúng vào bóng râm trong phút chốc, rồi trôi giạt. Như thể hôm nay chỉ đơn giản như mọi ngày. “Đã từ rất lâu, mẹ luôn nghĩ xem phải nói sao với con đây. Còn lâu hơn con tưởng đấy.”
Bây giờ Pearl hoàn toàn nín lặng, dán mắt vào mẹ mình, kiên nhẫn chờ đợi, nhận ra rằng cô sắp biết được điều gì đó vô cùng quan trọng. Cô Mia nghĩ đến ông Joseph Reed, ngồi bên kia bàn vào bữa tối đêm hôm ấy, chờ đợi đáp án của cô.
“Để mẹ nói trước với con,” cô nói, hít một hơi thật sâu, “về chú Warren của con.”
Bên kia thị trấn, Bebe ngồi bên vệ đường trong chiếc bóng của chiếc BMW đang đỗ và quan sát ngôi nhà của gia đình McCullough ở bên kia đường. Cô đã ngồi đó được một lúc, và bây giờ là bảy giờ ba mươi, bên trong con gái cô ắt hẳn đang tắm. Cô biết, bà Linda McCullough thích làm theo thời khóa biểu. “Tôi luôn thấy rằng những thói quen thường lệ khiến cuộc sống êm đềm hơn,” nhiều hơn một lần, bà đã nói với Bebe như vậy, đặc biệt là vào những ngày mà Bebe đến thăm con trễ. Bebe nghĩ, như thể không hề suy xét, như thể bà ấy chỉ việc đưa ra quan điểm cá nhân về một chủ đề, như việc thể hiện thích táo hơn lê.
Đèn trong phòng tắm trên lầu bật mở, và Bebe mường tượng: Mai Linh đang bấu vào mép bồn tắm bằng sứ trắng, một tay duỗi ra vọc dòng nước vòi đang xả. Phố xá giờ tĩnh lặng, nhũng ngọn đèn nhẹ nhàng chiếu sáng trong phòng khách, thỉnh thoảng lập lòe sắc xanh từ TV, nhưng khi nhắm mắt lại, cô gần như có thể nghe thấy tiếng con gái đang cười khi nhũng giọt nước bắn tóe rơi lên mặt. Mai Linh luôn thích nước; ngay cả trong chuỗi ngày đói khát đó con bé đã dịu lại khi được Bebe đặt xuống bồn rửa chén để tắm, và ngay cả khi Bebe không còn đủ sức để làm việc này - sợ em bé sẽ ngọ nguậy trên tay, sợ rằng biết đâu cô hoàn toàn ngã xuống tấm thảm sơn lót sàn mòn cũ và để mặc con mình chìm xuống mặt nước - thì Mai Linh càng la hét nhiều hơn. Cô khẳng định rằng, bà McCullough hẳn phải bày biện một loạt đồ tắm theo ý mình: toàn bộ mớ sữa tắm và xà phòng và thuốc bôi chỉ dành cho em bé, giàu bơ hạt mỡ, dầu hạnh nhân ngọt và hoa oải hương. Chúng sẽ được xếp dọc theo mép bồn tắm - không, trên một chiếc giá bằng kính cầu kỳ, đặt an toàn ngoài tầm với của đôi bàn tay bé xíu tò mò - và còn có đồ chơi, cả thùng đồ chơi, không chỉ là một cốc sữa chua già để gội đầu, mà còn có những con vịt và những con ếch xoay. Cá heo. Thuyền và máy bay. Những phiên bản thu nhỏ về cuộc đời kỳ diệu khi Mai Linh ở cùng gia đình McCullough.
Sau khi tắm xong, bà McCullough sẽ quấn Mai Linh trong chiếc khăn trắng mịn, mềm mượt đến nỗi khi bà tháo chiếc khăn ra, trên đó sẽ để lại dấu ấn hoàn hảo của cô bé, ngay bên dưới cái rốn nhỏ xíu của cô. Bà sẽ chải tóc cho Mai Linh - mái tóc thẳng khi khô nhưng xoăn tít khi ướt, giống y như mẹ cô - và bà sẽ vỗ về đôi chân tay ẩm ướt của bé vào bộ đồ ngủ. Và sau đó bà sẽ đưa cho Mai Linh bình sữa, rồi đặt bé xuống giường. Bebe quan sát đèn phòng tắm vụt tắt và, trong một khoảnh khắc, thấy ánh sáng ở nhà sau, phòng của Mai Linh, vẫn sáng. Mai Linh sẽ chìm vào giấc ngủ, bú sữa no nê và ấm áp, trong cái nôi ấm cúng đó, nằm lên một tấm khăn phủ đan tay, những tấm chắn trên vách nôi đang che chở bé khỏi bốn bề các thanh gỗ cứng rắn. Bé sẽ chìm vào giấc ngủ và bà McCullough sẽ mở đèn ngủ, sẽ đóng cửa lại và khi vào giường ngủ của mình, bà mong chờ đến sáng mai, khi bà vào phòng và thấy con gái của Bebe đang nằm đó đợi mình.
Bebe tựa đầu vào chiếc BMW và chờ đèn trong phòng con gái mình bật tắt.
Khi cô Mia đóng gói xong xuôi, thì cũng quá giờ ăn tối, và Pearl ngồi lặng lẽ, lần theo những đường may chần xoắn hình trôn ốc ngang qua tấm ga trải giường. Cô đã kể với Pearl sơ lược về mọi chuyện, mặc dù cả hai đều biết phải lâu lắm thì tất cả các chi tiết mới được bày ra. Chúng sẽ dần lộ ra, từng tí một, những ký ức đột nhiên xuất hiện, gợi nhớ từ sợi dây mỏng mảnh, theo cách mà bao ký ức vẫn thường về như thế. Nhiều năm về sau, cô Mia sẽ phát hiện một ngôi nhà màu vàng khi họ lái xe ngang qua, hoặc một chiếc xe tải phục chế méo mó, hoặc nhìn thấy hai đứa trẻ trèo lên một sườn đồi, và cô sẽ nói, “Mẹ từng kể với con chưa...” và Pearl sẽ tập trung chú ý, sẵn sàng gom góp thêm mẩu ký ức nhỏ bé lóng lánh của đời mình. Cô đã hiểu được, mọi chuyện là một thứ vô hạn. Có lẽ không bao giờ kết thúc, nhưng chúng có thể đạt đến một điểm, chứa đựng mọi mục đích và ý định, cô đã biết tất cả những điều cần phải biết. Chỉ là mất thời gian, và cần nhẫn nại. Giờ đây, cô đã biết đủ rồi.
“Tại sao mẹ kể với con chuyện này?” Cô hỏi mẹ . “Ý con là, tại sao bây giờ mẹ lại nói với con chuyện này?”
Cô Mia hít một hơi thật sâu. Làm thế nào giải thích cho ai đó - làm thế nào giải thích cho một đứa trẻ, đứa trẻ mà bạn yêu thương - rằng người mà họ yêu thương đã không còn đáng tin? Cô đã thử. Cô đã cố gắng, và cô nhìn thấy sự bối rối ngập tràn trên nét mặt của Pearl, rồi đau đớn. Pearl làm sao hiểu được: Bà Richardson, người luôn tử tế với cô, người đã nói bao nhiêu điều tốt đẹp về cô. Vẻ ngoài lịch sự sáng láng của bà đã mê hoặc Pearl bằng sự phản chiếu của chính mình.
“Dù vậy, bà ấy nói đúng,” rốt cuộc cô Mia nói. “Nhà Reed sẽ cho con một cuộc sống tuyệt vời. Họ yêu con. Và ông Reed là bố con.” Cô chưa bao giờ nói những từ đó thành lời, thậm chí chưa bao giờ cho phép bản thân nghĩ về chúng, và chúng mang vị lạ lẫm trên đầu lưỡi. Cô nói lại lần nữa: “Là bố của con.” Không nhìn thẳng Pearl, nhưng cô thấy Pearl đang nói thầm những từ đó, như thể đang thử thốt chúng ra. “Con có muốn gặp họ không?” cô Mia hỏi. “Chúng ta có thể lái xe đến New York. Họ không khó tìm đâu.”
Pearl nghĩ về chuyện này một lúc lâu.
“Không phải bây giờ,” cô nói. “Có thể là một ngày nào đó. Nhưng không phải lúc này.” Cô dựa vào cánh tay của mẹ, như cách cô từng làm hồi còn nhỏ, nép gọn mình vào dưới cằm của mẹ. “Còn bố mẹ của mẹ thì sao?” Một lúc sau cô hỏi.
“Bố mẹ của mẹ ư?”
“Họ có còn ở đó không? Mẹ có biết họ ở đâu không?”
Cô Mia do dự. “Mẹ biết,” cô nói, “Mẹ tin là mẹ biết họ đang ở đâu. Con có muốn gặp ông bà không?”
Pearl nghiêng đầu sang một bên, một cử chỉ khiến cô nhớ đến Warren vô ngần và nó khiến trái tim cô ngừng đập. “Một ngày nào đó,” cô nói. “Có lẽ một ngày nào đó chúng ta sẽ đi và cùng gặp họ.”
Cô Mia ôm Pearl một lúc, vùi mũi vào mái tóc của Pearl. Mỗi lần làm thế, cô đều rất ngạc nhiên sao mùi tóc của Pearl lần nào cũng hệt nhau. Cô Mia đột nhiên nghĩ, cô ngửi thấy mùi gia đình, như thể gia đình chưa bao giờ là nơi chốn, mà là thứ luôn tồn tại trên cơ thể nhỏ bé này, đứa con gái mà cô dắt theo bên mình.
“Và bây giờ chúng ta nên gói ghém lại”, cô nói.
Trước đây, họ đã làm chuyện này rất nhiều lần: hai cái ly xếp chồng lên nhau, một ít đồ dùng bạc bỏ vào bên trong, cặp ly lồng vào chén bát, chén bát lồng vào nồi, nồi lồng vào chảo rán, toàn bộ được nhét vào bao giấy tạp hóa và đệm vào bằng bất cứ đồ ăn nào còn giữ lại - một cây bánh quy giòn, một hủ bơ đậu phộng, nửa ổ bánh mì. Một túi khác đựng dầu gội, cục xà phòng, ống kem đánh răng. Cô Mia nhét mấy cái túi du lịch xuống chỗ để chân và đặt một chồng chăn lên trên. Máy ảnh, dụng cụ và hộp lưu âm bản bỏ vào cốp xe, cùng với chén bát và đồ vệ sinh cá nhân. Tất cả những thứ khác - cái bàn cánh lật đã sơn màu xanh, những cái ghế không đồng bộ, giường của Pearl, nệm của Mia và đống gối mà họ gọi là sô-pha - sẽ bị bỏ lại.
Khi xong xuôi thì trời cũng tối sầm, và Pearl cứ nghĩ về anh Trip, chị Lexie, Moody và Izzy. Bây giờ chắc họ ở nhà, trong ngôi nhà xinh đẹp của họ. Trip sẽ thắc mắc sao cô không đến gặp anh. Cô nghĩ, cô sẽ không bao giờ được hôn anh lần nữa, và cổ họng cô như thiêu như đốt. Lexie sẽ vắt vẻo ở quầy bếp, đưa tay xoắn quanh lọn tóc, và tự hỏi cô đang ở đâu. Và Moody - họ sẽ không bao giờ có cơ hội làm lành.
“Thật không công bằng,” cô nói khi mẹ đặt những món cuối cùng vào túi giấy.
“Không,” cô Mia đồng ý. “Không hề công bằng.” Pearl chờ đợi một câu sáo rỗng của phụ huynh để làm theo: Cuộc sống không công bằng, hoặc Công bằng không phải lúc nào cũng đúng. Thay vào đó, trong phút chốc cô Mia kéo Pearl sát lại, hôn lên đầu cô, rồi đưa cho cô cái túi tạp hóa. “Con để mấy cái này vào trong xe đi.”
Khi Pearl quay lại, cô thấy mẹ mình trong bếp, đang dán cái phong bì manila giấy trơn nơi quầy.
“Cái gì vậy mẹ?” dù không muốn, Pearl đã chú ý và hỏi.
“Một thứ cho gia đình Richardson,” cô Mia nói. “Như lời chào tạm biệt, mẹ nghĩ vậy.”
“Là thư hả mẹ? Con đọc được không?”
“Không phải đâu con. Chỉ là mấy bức ảnh thôi.”
“Mẹ sẽ để chúng lại đây sao?” Theo Pearl biết thì mẹ cô chẳng bao giờ bỏ lại tác phẩm của mình. Khi họ rời khỏi một căn hộ, họ lấy tất cả những thứ thực sự là của mình - và những bức ảnh của cô Mia là thứ quan trọng nhất. Có lần, khi cốp xe Rabbit không đủ chỗ, cô Mia đã bỏ một nửa quần áo của mình để lấy chỗ để đồ.
“Chúng không phải của mẹ.” Cô Mia lấy chùm chìa khóa từ quầy bếp.
“Còn của ai vào đây nữa?” Pearl khăng khăng.
“Một số bức ảnh,” cô Mia nói, “thuộc về người đã chụp chúng. Và một số khác thì thuộc về người xuất hiện trong bức ảnh. Con xong hết chưa?” Cô ấn tắt hết đèn.
Chiều hôm đó, Izzy trở về nhà sau lớp học violin thì nhà không có ai. Rõ ràng sáng sớm hôm đó cô đã nhìn thấy Pearl ở trường, và rất háo hức muốn nói chuyện với Pearl. Cô cảm thấy Pearl nên biết Moody đã nói gì về cô, rằng mẹ cô biết chuyện của anh Trip. Cả ngày hôm đó Izzy cứ cố tìm gặp Pearl; thực tế, cô đã cô gọi cho Pearl vào đêm hôm trước - nhưng chỉ nhận được tín hiệu đường dây bận: Cô Mia, trong khi an ủi Bebe, đã bỏ điện thoại ra khỏi giá, và quên không để lại như cũ. Cô thử đi thử lại, mãi cho đến giữa đêm, rốt cuộc cô cũng quyết định rằng sáng mai sẽ tìm gặp Pearl ở trường.
Nhưng cô phải đoán ra các tuyến đường mà Pearl đi từ lớp này sang lớp khác - chị ấy sẽ đi cầu thang chính, đông đúc học sinh, hay con đường nhỏ dẫn xuống khu Tiếng Anh nhỉ? Chị ấy có ăn trong căn tin không, hoặc ở lối ra cầu thang, hoặc có lẽ trên bãi cỏ ở đâu đó nhỉ? Mỗi lần đoán sai là Izzy lại thất vọng vì lỡ mất chị Pearl một lần, thậm chí càng nản lòng hơn khi biết rằng dường như cô chẳng hiểu gì về Pearl cả. Cô tự hứa với lòng, ngay sau giờ học, cô sẽ về nhà, sẽ tìm Pearl và kể cho chị ấy nghe mọi chuyện.
Quá ngạc nhiên, vào lúc năm giờ, khi cô mở cửa và bước vào, không có ai ở nhà. Tất nhiên, bố mẹ cô vẫn còn ở sở làm, nhưng một trong những anh chị em của cô thường quây quần ở đây mà. Và cô Mia: giờ này cô Mia thường ở đó, lau dọn, thái rau nấu bữa tối, sẵn sàng nghe chuyện trong ngày của Izzy.
Có lẽ cô Mia bận rộn gì đó chăng, cô nghĩ thế. Nhưng chị Pearl đâu? Và các anh chị em của cô nữa - à, cuối cùng anh ấy sẽ về nhà, cô chắc chắn. Izzy tập khúc nhạc mới - một bản Saint-Saens phức tạp - và chuyển qua làm bài tập với bản Invisible Man. Đã năm giờ rưỡi, rồi sáu giờ. Rốt cuộc thì Moody cũng về nhà, lúc sáu giờ rưỡi, cô chạy xuống cầu thang.
“Mọi người đâu rồi anh?” Cô gặng hỏi.
Moody nhún vai cởi cái áo sơ-mi vải fla-nen ra và ném nó lên sô-pha. “Hông biết. Chị Lexie ở nhà Serena, anh nghĩ vậy. Trip có lẽ là...” Cậu ngừng lại và liếc nhìn Izzy. “Có lẽ là đang tập banh. Em quan tâm làm gì? Anh tưởng em chỉ thích ở một mình thôi chứ.”
“Em đang tìm chị Pearl. Anh có thấy chị ấy không?”
“Có nhìn thấy trong lớp Tiếng Anh.” Moody vào bếp lấy nước ngọt, Izzy bám theo sau. “Sau đó thì không. Có lẽ cô ấy đang đi chơi với chị Lexie.” Cậu nốc ừng ực.
“Hoặc đi cùng Trip hở?” Moody nuốt xuống và ngừng lại. Izzy, nhận ra anh mình không phủ nhận, nên càng lấn tới. “Tại sao anh nói chuyện chị Pearl và anh Trip với mẹ chứ?”
“Anh không nghĩ chuyện đó là bí mật gì.” Moody đặt lon nước xuống quầy. “Có vẻ họ cũng chẳng muốn giấu diếm đâu. Và anh không có trách nhiệm phải nói dối giúp họ.”
“Mẹ nói...” Izzy ngập ngừng. “Mẹ nói chị Pearl đã phá thai sao?”
“Chuyện đó là mẹ nói.”
“Chị Pearl không phá thai.”
“Làm sao em biết?”
“Bởi vì.” Izzy không thể giải thích, nhưng cô chắc chắn mình đoán đúng. Rằng cô tin tưởng Trip và Pearl. Trong nhiều tháng, cô thấy Pearl ngắm nhìn Trip, giống như con chuột đang quan sát một con mèo, khao khát được ăn. Nhưng Pearl mà lại có thai sao? Cô nghĩ lại. Pearl có gì bất thường đâu?
Izzy sững người. Cô nhớ lại cái ngày mà cô đến nhà cô Mia và Lexie, thật ngạc nhiên, chị ấy ở đó. Lexie nói gì chứ? Rằng chị ấy đến gặp Pearl, rằng Pearl đang giúp chị làm bài luận. Lexie, vẫn thường làm tóc, thì nay buông xõa rối bời và xanh xao vàng vọt, và cô Mia thì vội vã xua Izzy đi chỗ khác. Cô lại nghĩ thêm. Lexie, trở về nhà vào sáng hôm sau trong chiếc áo phông màu xanh lá yêu thích của Pearl, cái có hình John Lennon ở phía trước. Mặt khác chị ấy cầm cái túi nhựa đựng thứ gì đó bên trong. Chị ở trong phòng suốt buổi tối, bỏ bữa tối - lại nữa, không hề giống Lexie, một người vốn ngon miệng - và tính khí gắt gỏng suốt mấy tuần sau đó. Ngay cả bây giờ, Izzy nghĩ, có vẻ như chị gái cô trầm lặng hơn, ít giao du hơn, như thể một kẻ ngã lòng trở nên khép kín.
“Chị Lexie đâu?” Cô hỏi.
“Anh đã nói rồi. Anh nghĩ chị ấy đang ở nhà Serena.” Moody nắm lấy cánh tay của Izzy. “Giữ mồm giữ miệng chuyện Trip và Pearl, được chứ? Anh không nghĩ chị ấy biết gì đâu.”
Izzy không trả lời. Cô chạy ngay đến nhà Serena, trên đại lộ Shaker, cạnh trường cấp hai. Nửa tiếng sau, Serena giật mình trả lời chuông cửa thì thấy Izzy, hổn hển, đứng ở thềm trước.
“Em đang làm gì ở đây vậy, tiểu yêu?” Lexie hỏi, khi bước xuống cầu thang phía sau Serena.
“Em cần hỏi chị vài chuyện,” Izzy nói.
“Có nghe tiếng điện thoại đâu?”
“Chị im đi. Việc quan trọng đây.” Izzy kéo tay chị gái vào trong phòng khách và Serena, cũng quá quen với những vụ bất hòa của nhà Richardson, đã đóng cửa lại và đi vào hiên nhà để họ nói chuyện riêng.
“Cái gì,” Lexie hỏi khi chỉ còn lại hai người.
“Chị có phá thai không?” Izzy hỏi.
“Cái gì?” Lexie hạ giọng như thì thầm.
“Tháng trước. Khi mẹ ra khỏi thành phố. Chị đã làm phải không?”
“Liên quan quái gì đến em.” Lexie quay đi, nhưng Izzy đã đón đầu.
“Chị có, hay không. Lúc đó chị nói chị ngủ ở nhà chị Pearl.”
“Đó không phải tội lỗi, Izzy. Biết bao nhiêu người làm vậy rồi.”
“Chị Pearl có đi với chị không?”
Lexie thở dài. “Pearl chở chị. Và trước khi em bắt đầu xổ ra nào là đạo đức và tự cho là mình đúng...”
“Em không quan tâm chuyện đạo đức của chị, chị Lex à.” Izzy sốt ruột hất tóc ra khỏi mặt. “Mẹ nghĩ chị Pearl là người phá thai.”
“Pearl hả?” Lexie bật cười. “Xin lỗi, nực cười quá. Bé Pearl trinh trắng, ngây thơ đó sao.”
“Phải có lý do thì mẹ mới nghĩ vậy.”
“Chị đã dùng tên của Pearl để đặt lịch hẹn,” Lexie nói. “Dù gì. Pearl không bận tâm đâu.” Cô quay người đi, rồi quay một vòng trở lại. “Không được nói chuyện này với ai. Moody không, mẹ không, bất cứ ai cũng không. Hiểu chưa?”
“Chị ích kỉ vô cùng,” Izzy nói. Không chào một câu, cô đẩy Lexie rồi đi vào hành lang phía trước, ở đó cô suýt đâm sầm vào Serena trước khi ra khỏi cửa. Phải đi bộ gần một giờ đồng hồ mới đến được ngôi nhà nhỏ ở đường Winslow, và khi đến đó, cô biết có điều bất ổn. Tất cả đèn trên lầu đều tắt và không thấy chút dấu hiệu của chiếc Rabbit ở lối vào. Cô do dự một lúc trên lối đi phía trước, thúc vào cây đào, cái cây vừa mới nhú những núm trái màu xanh nhạt. Sau đó, cô đánh một vòng sang hông nhà và bấm chuông cho đến khi ông Dương trả lời.
“Cô Mia có ở đây không ạ?” Cô hỏi. “Hoặc chị Pearl?”
Ông Dương lắc đầu. “Bác đi làm về, không có ai ở nhà cả. Bác không thấy họ từ cả ngày nay rồi.”
“Con có thể lên nhà và kiểm tra không?” Izzy hỏi. “Con hứa, con sẽ không làm phiền gì đâu.”
“Con có chìa khóa chứ?” Ông Dương mở cửa và để Izzy bước lên cầu thang. “Có lẽ cửa bị khóa rồi con à.” Thật ra thì, cửa đã khóa và Izzy đã gõ cửa vài lần rồi lắc cái tay nắm cửa trước khi bỏ cuộc và quay trở xuống.
“Bác không có chìa khóa,” ông Dương nói. “Hay là hỏi mẹ con xem, chị ấy có chìa khóa đấy.” Ông mở cửa cho Izzy lách ra ngoài, buồn rầu ủ ê. Ông có cảm tình với con bé này, đứa con út cừu đen của nhà đó, rất bốc đồng, nóng nảy và thông minh. “Họ sẽ sớm về thôi. Có lẽ chỉ ra ngoài một chút. Ngày mai con quay lại thử xem.”
Mất khoảng hai mươi lăm phút để Izzy đi bộ về nhà, thêm ba mươi phút nữa để tìm chìa khóa mà mẹ dự phòng cho căn nhà Winslow từ đủ mọi ngăn kéo trong nhà bếp. Lúc cô trở lại thì đã gần mười giờ, và ông Dương - người mà vào các ngày trong tuần đều thức dậy lúc bốn giờ mười lăm phút sáng để lái tuyến xe buýt của trường, cũng là người thích sống theo lịch trình đều đặn - đã đi ngủ rồi. Vì vậy, không ai nghe thấy Izzy lẻn vào cửa bên, mở khóa căn hộ của cô Mia và Pearl, bước vào trong, và trong thâm tâm cô biết rõ rằng đã quá muộn, rằng họ đã đi rồi.
Đến chín giờ sáng hôm sau, nhà Richardson cũng gần như không có ai. Ông Richardson đã đến văn phòng để làm bù, như ông vẫn thường làm vào mỗi sáng thứ Bảy. Ở bên kia thành phố, Lexie ngủ trên chiếc giường cỡ queen của Serena. Trip và Moody đều đã ra ngoài: Trip tham gia các trận đấu pickup[1] và luôn nhóm đội tại trung tâm cộng đồng, Moody thì đạp xe đến nhà Pearl, đến đó cậu thấy cửa đã khóa và không có ai ở nhà. Vào sáng thứ Bảy, bà Richardson đến hồ bơi ở trung tâm giải trí để bơi vài vòng. Izzy chắc chắn rằng nhà chỉ có mình cô.
Thật không công bằng, toàn bộ chuyện này, vô cùng bất công: suy nghĩ đó không ngừng ám ảnh tâm trí của Izzy. Rằng cô Mia và Pearl đã phải rời đi, rằng họ đã cố công xây đắp một mái nhà và cuối cùng giờ họ bị đuổi đi. Những người tử tế nhất, chân thành nhất, đáng tin nhất mà cô biết đã bị chính gia đình cô xua đuổi. Cô phẫn nộ nghĩ, Lexie, chị ấy là đồ bịp bợm. Trip đã lợi dụng Pearl còn Moody thì phản bội Pearl. Bố cô là kẻ bắt cóc con nít. Và mẹ cô: à, mẹ cô là chủ mưu của mọi chuyện. Cô nghĩ, những con người tử tế nhất, người xứng đáng tránh khỏi nhiều rắc rối nhất, dường như luôn là người đau khổ. Điều đó không đúng. Và sau đó cô nghĩ về ngày đầu tiên gặp cô Mia, về Deja Johnson, về bà Peters và những cây tăm xỉa răng, và tại sao lần đó cô có thể mang lại công lý, và lúc bấy giờ cô quyết định phải làm điều gì đó.
Cô đã dành cả đêm để lên kế hoạch và giờ đã đến lúc, cô không thể nghĩ gì cả. Cứ như thể tách khỏi bản thân mình, như thể cô chỉ đang quan sát người khác làm những việc này. Bố cô luôn giữ một thùng xăng trong ga-ra, để châm cho máy thổi tuyết, và để làm nhiên liệu cho máy phát điện trong trường hợp có bão làm cúp điện. Với thùng xăng đó, Izzy làm thành cái vòng gọn gàng trên giường của chị gái mình, sau đó là các anh trai. Xăng tạo ra một đốm tối màu, lem luốc trên cái chăn bông in hoa của Lexie, trên gối của Trip, và trên tấm ga kẻ sọc vuông của Moody. Khi xong xuôi phòng của Moody thì thùng xăng cũng cạn, vì vậy cô tự bằng lòng đặt nó bên ngoài cánh cửa phòng ngủ đóng kín của bố mẹ mình. Sau đó, cô đặt bộ chìa khóa của căn nhà Winslow vào lại ngăn kéo đồ nghề rồi lấy đi hộp diêm.
Cách đây rất lâu, cô Mia đã nói với Izzy rằng, đôi khi người ta cần phải cắt đứt quan hệ với những nơi họ sinh ra, với quá khứ của họ và bắt đầu lại từ đầu. Chiến thuật tiêu thổ[2], cô Mia đã nói vậy. Giống như những ngọn lửa thảo nguyên. Sau khi lửa thiêu rụi, đất sẽ màu mỡ hơn và những thứ mới mẻ có thể sinh sôi. Bây giờ cô nghĩ đến cô Mia, đôi mắt cô bắt đầu nảy lửa và cô quẹt que diêm lên thành hộp. Izzy đeo sẵn cặp xách lên vai, nhét đầy quần áo sạch, một bức ảnh mà cô Mia đã tặng cô và tất cả số tiền mà cô có. Họ chưa đi xa đâu, cô nghĩ, vẫn còn thời gian để tìm ra họ. Tấm giấy nhám chà dưới đầu diêm giống như những móng tay gạch trên bảng đen, thoang thoảng mùi lưu huỳnh và đầu diêm lóe sáng, và Izzy thả nó lên vết bẩn nhơ nhớp trên tấm chăn bông in hoa của chị gái rồi chạy xuống lầu và ra khỏi cửa.
❀ ❀ ❀
[1] Trong thể thao, các trận đấu pickup là các trận đấu mà người chơi lập đội ngẫu nhiên, tự phát, thường không có trọng tài, ít quy định và ít luật chơi hơn bình thường.
[2] Tiêu thổ: một phương pháp chiến thuật quân sự khi một đội quân trước khi rút ra khỏi một địa điểm phá hủy tất cả những thứ địch quân có thể sử dụng được. Tuy nghĩa chính là đốt lương thực, nhưng chiến pháp này kể luôn phá sạch các phương tiện trọng yếu như nhà cửa, giao thông, liên lạc, kỹ nghệ. Mục đích là tạo khó khăn cho địch quân khi vào vùng đất bị tàn phá, không đủ điều kiện đóng quân, ăn nghỉ và sửa sang dụng cụ máy móc.