Những Đốm Lửa Lưu Lạc

Lượt đọc: 162 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5

❊ ❊ ❊

Xem ra tình tiết của chương trình Jerry Springer đã làm Lexie nhận thức được sự hiện diện của Pearl, cô bắt đầu quan tâm đến cô bạn của cậu em mình - Nhỏ Pearl Mồ Côi, tối nọ cô nói với Serena Vương qua điện thoại. “Con nhỏ ít nói,” Lexie lấy làm lạ. “Giống như nó ngại nói vậy. Và khi cậu nhìn nó, mặt nó sẽ đỏ lên - đỏ như một quả cà chua. Quả cà chua thật luôn đó.”

“Nhỏ đó siêu nhát,” Serena nói. Cô ấy đã gặp Pearl ở nhà Richardson vài lần, nhưng chưa khi nào nghe Pearl nói một câu. “Có lẽ con nhỏ chỉ không biết cách kết bạn thôi.”

“Không chỉ vậy đâu,” Lexie nhún vai. “Như con bé đang cố để không ai nhìn thấy. Như nó muốn lẩn trốn ngay trước mắt.”

Pearl, nhút nhát, lặng lẽ và thiếu tự tin như thế, đã thu hút Lexie. Và với Lexie, cô bắt đầu từ vẻ bề ngoài. “Con bé nhỏ xíu à,” cô nói với Serena. “Nó mặc mấy chiếc áo phông rộng thùng thình nhìn dễ thương lắm.”

Chiều hôm đó, Pearl trở về nhà với một túi đầy quần áo mới. Chính xác cũng không phải mới, cô Mia nhìn thấy chúng khi đem đi giặt: chiếc quần jean vá từ những năm bảy mươi có sọc ruy băng bên hông, một cái áo choàng cũ vải cotton in hoa, một cái áo phông màu kem in gương mặt của ca sĩ Neil Young ở phía trước. “Con và chị Lexie đi tiệm đồ si,” Pearl giải thích khi cô Mia từ phòng giặt quay trở lên lầu. “Chị ấy muốn đi sắm sửa.”

Thực tế thì, ban đầu Lexie đưa Pearl ra trung tâm mua sắm. Rất tự nhiên, Lexie nghĩ rằng Pearl sẽ nghe lời cô; Lexie quen với việc người khác cần đến chủ ý của mình, đến mức cô thường cho rằng họ muốn vậy, chỉ là không nói ra mà thôi. Và Pearl, chỉ vừa mười sáu tuổi, là một cô bé thật đáng yêu, điều này quá rõ ràng: đôi mắt đen to tròn kia, không hiểu sao trông còn to tròn hơn và đen hơn ngay cả khi không hề trang điểm chút nào; mái tóc đen dài uốn quăn đó, chiều hôm ấy khi cô thuyết phục Pearl làm tóc, lúc nới lỏng bím bính thì y như rằng mái tóc nuốt chửng lấy cô bé. Cách mà Pearl nhìn ngắm mọi thứ trong nhà họ - thật luôn, mọi thứ, mọi nơi -như thể con nhỏ chưa bao giờ nhìn thấy chúng. Lần thứ hai Pearl ghé chơi nhà, Moody đã để cô lại phòng tắm nắng rồi đi lấy nước, và thay vì ngồi xuống, Pearl chầm chậm xoay một vòng, như thể lạc vào xứ Oz thay vì ngôi nhà của gia đình Richardson. Lexie cầm cuốn tạp chí Cosmo số mới nhất và lon Coca không đường trên tay, đang bước xuống hành lang, cô dừng lại ngoài thềm cửa, đứng khuất và quan sát. Sau đó Pearl bẽn lẽn chìa ngón tay lần theo nhánh nho leo trên tường, và lòng Lexie ngập tràn thương hại, bé chuột con buồn bã ạ. Ngay sau đó, Moody cầm hai lon Vernor’s ra khỏi nhà bếp. “Em không biết chị cũng lên đây,” cậu nói. “Tụi em sẽ xem phim.” “Chị chả quan tâm,” Lexie đáp vậy, nhưng thực lòng cô lại có. Cô ngồi vào cái ghế lớn phía trong góc, dán mắt vào Pearl, rốt cuộc cô bé ấy cũng ngồi xuống và khui lon soda của mình. Moody đẩy cuốn băng vào đầu máy video, và Lexie lật mở quyển tạp chí. Điều gì đó đã diễn ra trong cô, một việc tốt mà có thể cô làm. “Pearl ơi, đọc xong chị sẽ cho em cuốn này,” cô nói, và thấy lòng mình rực lên thứ ánh sáng mơ hồ của sự hào phóng tuổi teen.

Vậy nên, buổi chiều đầu tháng Mười hôm ấy, Lexie quyết định dắt Pearl đi sắm sửa. “Nào Pearl,” cô nói. “Mình đi trung tâm mua sắm đi.”

Khi Lexie nhắc đến trung tâm mua sắm, cô chẳng mảy may nghĩ đến khu Randall Park - nhiều đứa gọi nơi này là Trung tâm Randall u ám, khu này phải đi hết đường Warrensville đông nghịt ngang một cửa hàng săm lốp, một cửa hàng cho thuê, và một nhà trẻ nội trú. Sống ở Shaker, nơi duy nhất Lexie nghĩ đến mỗi khi mua sắm là trung tâm Beachwood Place, một khu làm móng be bé nổi bật ở bên đường bởi hình dáng trái xoan nhỏ nhắn, sát cạnh Dillard’s, Saks và một cửa hàng Nordstrom’s mới. Cô bé ấy chưa hề biết đến thuật ngữ Khu Tẩy Trắng và hẳn sẽ kinh ngạc lắm cho xem. Nhưng, dù đã đánh một vòng từ Gap, qua Express và đến The Body Shop, thì Pearl vẫn chẳng mua gì ngoài cái bánh quy xoắn và hũ son dưỡng vị kiwi.

“Em không thích gì sao?” Lexie hỏi. Pearl im lặng, cô chỉ có mười bảy đô-la và biết phí sinh hoạt hàng tuần của chị Lexie là hai mươi đô-la.

“Chị có thấy mấy thứ đó cứ y hệt nhau không?” cuối cùng cô nói. Cô phát tay lên bảng hướng dẫn của cửa hàng thức ăn nhanh Chick-Fil-A và khu trung tâm phía bên kia. “Khi đi học, mọi người đều trông như những bản sao của nhau.” Cô nhún vai và đưa mắt thoáng nhìn chị Lexie, đang tự hỏi liệu chị thấy có lý không. “Em chỉ thích mua đồ ở những nơi khác biệt chút xíu. Nơi em chọn được những món mà người khác không có.”

Pearl ngưng lại, đưa mắt nhìn chiếc túi Gap màu trắng-xanh đang lủng lẳng quai dây rút trên cánh tay của chị Lexie, đột nhiên tự hỏi liệu chị ấy có giận không. Nhưng Lexie hiếm khi, thậm chí chẳng khi nào tức giận: những ẩn ý và gợi ý tinh tế có xu hướng bật ra khỏi màng lọc nơi bộ não của chị. Cô nghiêng đầu sang bên và hỏi. “Chẳng hạn như chỗ nào?”

Vì vậy Pearl đã chỉ Lexie xuống đường Northfield, qua tuyến đường đua, đến cửa hàng đồ si, nơi dạo phố của các phụ nữ trong nhà hàng Taco Bell vào ngày nghỉ, hoặc lướt qua chúng khi sắp sửa vào ca tối. Trong đời mình, cô đã đi hàng tá cửa hàng đồ si khắp các thành phố và chẳng hiểu sao mỗi cửa hàng đều có chính xác một mùi - bụi bặm và thơm ngọt - và cô luôn chắc rằng những đứa trẻ khác cũng có thể ngửi thấy thứ mùi đó trên quần áo mà cô mặc, thậm chí sau khi giặt sạch đến hai lần, như thể cái mùi đó đã ngấm sâu vào da thịt. Cái tiệm này, nơi mà cô và mẹ đã bới tung mấy thùng rác tìm những tấm trải cũ làm màn cửa, cũng như vậy. Nhưng bây giờ, khi nghe tiếng reo mừng của chị Lexie, cô lại nhìn cửa hàng bằng con mắt khác: ở đây chị có thể tìm thấy những mẫu đầm cocktail từ những năm sáu mươi cho chuyến hành hương, những bộ đồ phẫu thuật mặc lúc nghỉ ngơi hay những khi đi ngủ, một cái áo phông cũ in phối kiểu rộng và, nếu may mắn, đó còn là quần loe, những cái quần ống loe chính hiệu, không phải mấy cái làm lại phong cách retro của cửa hàng Delia’s đâu mà là hàng thật, với hai ống loe rộng và mảng vải denim nơi đầu gối mỏng tanh từ hàng thập kỷ bị hao mòn.

“Kiểu cổ điển,” Lexie thở dài, và treo lên giá với sự kính trọng. Thay cho những cái áo choàng và chân váy hippi mà mẹ Mia lúc nào cũng chọn cho mình, thì Pearl tìm cho cô mớ áo phông ngộ nghĩnh, cái chân váy làm từ chiếc quần jean hiệu Levi’s và cái áo hoodie xanh biển có khóa kéo. Cô bày Lexie cách xem bảng giá - vào thứ Ba những món treo bảng xanh lá đều giảm nửa giá, thứ Tư thì màu vàng - và, khi Lexie chọn được cái quần jean phù hợp, thì Pearl đã thành thạo cạy bảng giá màu cam ra và thay bằng cái xanh lá từ chiếc blazer vải tổng hợp kiểu những năm tám mươi xấu xí. Dưới sự hướng dẫn của Pearl, cái quần jean còn có bốn đô-la, cả túi đồ của Pearl còn có mười ba đô-la bảy mươi lăm cent, và Lexie đã vui đến nỗi tạt vào Wendy’s drive-through và gọi cho mỗi đứa một phần Frosty. “Mấy cái quần jean này hợp với chị lắm, như thể chúng được may riêng cho chị vậy,” trên đường về Pearl nói với Lexie như vậy. “Trời định chúng thuộc về chị rồi.”

Lexie múc một muỗng đầy chocolate chảy cho vào miệng. “Em biết không?” cô nheo mắt nói, như thể đặt Pearl vào tâm điểm. “Cái váy đó mặc với áo sơ-mi sọc nữa trông sẽ rất tuyệt. Chị có một cái mặc rồi, em có thể lấy xài.” Khi hai chị em trở về nhà, Lexie kéo từ tủ quần áo ra cả nửa tá sơ-mi. “Cái này nhé?” cô nói, vuốt thẳng cổ áo cho Pearl, cẩn thận cài cái nút độc nhất giữa ngực, chẳng đoan trang gì nữa, theo cách mà mọi nữ sinh năm tư đều ăn vận vào năm đó. Cô xoay Pearl về phía gương và gật đầu ra chiều hài lòng. “Em lấy mấy cái này đi,” cô nói. “Em mặc rất xinh. Chị có nhiều đồ kiểu này rồi.”

Pearl gói mấy cái sơ-mi vào túi. Cô đã quyết định rằng nếu mẹ có nhận ra, cô sẽ nói mình mua chúng từ hàng đồ si cùng những món khác. Không rõ vì sao nhưng cô cảm thấy mẹ sẽ không đồng ý việc cô lấy đồ cũ của chị Lexie, thậm chí chị ấy có không cần nữa. Bỏ quần áo vào giặt, cô Mia nhận ra mấy cái sơ-mi thơm mùi bột giặt Tide và hương nước hoa, chứ không phải mùi bụi bặm, chúng tươm tất, y như đã được ủi. Nhưng cô không nói gì, và tối hôm sau tất cả quần áo mới của Pearl nằm gọn gàng một đống dưới chân giường của cô, Pearl thở phào nhẹ nhõm.

Vài ngày sau, ở phòng bếp của gia đình Richardson, mặc một trong những chiếc sơ-mi của chị Lexie, Pearl nhận ra anh Trip liếc nhìn cô hết lần này đến lần khác, rồi chỉnh lại cổ áo của cô và thoáng cười tự mãn. Ngay cả bản thân Trip cũng không hiểu nổi vì sao anh lại đưa mắt nhìn Pearl, nhưng anh không thể ngăn mình chú ý đến cái đồng hồ cát nhỏ nhắn bằng da người mà áo sơ-mi của cô để lộ: hình tam giác để lộ bởi khung xương quai xanh; hình tam giác để lộ nơi vòm bụng với vết lõm tinh tế của hõm rốn; cái áo ngực màu xanh biển thoáng ẩn hiện lúc trên lúc dưới hột nút khóa độc nhất.

“Hôm nay em đẹp lắm,” anh nói, giống như rất ngạc nhiên, còn Pearl thì đỏ mặt, bừng bừng đến từng chân tơ kẽ tóc. Dường như anh cũng ngượng ngùng, như vừa tiết lộ sự yêu thích dành cho một chương trình TV chán ngắt.

Moody không thể làm lơ. “Cậu ấy lúc nào chẳng đẹp,” Moody gắt. “Anh thôi đi Trip.”

Tuy nhiên, lúc nào cũng vậy, Trip không để tâm đến cơn cáu kỉnh của cậu em. “Ý anh là đẹp hơn nhiều,” anh nói. “Màu này hợp với em lắm. Làm nổi bật màu của đôi mắt em.”

“Là của chị Lexie,” Pearl thốt lên, và Trip cười toe toét. “Em mặc đẹp hơn, “ anh nói, gần như bẽn lẽn rồi bước ra ngoài.

Ngày hôm sau, Moody vét mớ tiền tiết kiệm của mình để mua quyển sổ ghi chép tặng Pearl, một quyển sổ hiệu Moleskine màu đen nhỏ gọn được chốt bằng sợi thun ràng. “Hemingway chính xác đã dùng hiệu này đấy,” cậu nói với Pearl, cô cảm ơn cậu và cất nó vào cặp sách của mình. Khi Pearl mỉm cười với Trip hay đỏ mặt trước những lời khen của anh ấy, cậu nghĩ, Pearl sẽ chép những bài thơ của cô vào đó, thay vì quyển sổ gáy xoắn ọp ẹp cũ kỹ kia, và suy nghĩ đó làm lòng cậu dễ chịu, khi biết rằng cậu trao cho Pearl quyển sổ, nó sẽ nắm giữ bao câu từ, bao suy nghĩ yêu thích của cô.

Tuần sau đó, bà Richardson định giặt thảm bằng hơi nước nóng, và yêu cầu bọn trẻ ra khỏi nhà cho đến giờ ăn tối. “Nếu để mẹ nhìn thấy một dấu giày ống nào - Izzy - hoặc một dấu giày đinh nào - Trip - trên những tấm thảm này, mấy đứa sẽ bị cắt phí sinh hoạt trong một năm. Rõ chưa?” Trip ra ngoài đá bóng còn Izzy học violin, nhưng Lexie, cũng như mọi khi, chẳng có gì để làm. Serena Vương đi tập việt dã và có vẻ như tất cả những bạn khác của chị ấy đều bận rộn không việc này cũng việc khác. Sau tiết thứ mười, Pearl ngạc nhiên khi thấy chị Lexie đứng ở tủ cá nhân của mình.

“Em có định làm gì không?” Lexie hỏi, chìa một viên kẹo cao su trắng vào tay Pearl. “Không có hả? Chúng ta đến nhà em đi.”

Bao nhiêu năm trước đây, Pearl miễn cưỡng mời bạn về nhà: căn hộ của họ luôn chật chội và bừa bộn, thường nằm trong những khu tồi tàn của thành phố, và khả năng cao là bất cứ ngày nào cô Mia cũng có thể đang thực hiện một trong những dự án của mình - cái mà, trong con mắt của người ngoài, là làm thứ gì đó kỳ quặc không cắt nghĩa được. Nhưng chị Lexie đang cạnh bên cô - chị Lexie đang hỏi để ghé chơi nhà cô - chị Lexie đang hỏi để dành thời gian cùng cô - làm cô thấy mình như công chúa Lọ Lem tìm thấy bàn tay hoàng tử đang dang ra.

“Được thôi,” cô đáp.

Trong sự vui mừng của Pearl - và nỗi cáu gắt của Moody - ba người họ leo lên chiếc Explorer của Lexie, và nhắm xuống đường Parkland Drive hướng về ngôi nhà ở đường Winslow, tiếng nhóm nhạc nữ TLC vỡ òa từ những cửa sổ để hạ. Khi xe dừng trước nhà, cô Mia đang tưới cây đào ngoài sân, đã thoáng chốc giật mình sửng sốt. Cô đã phải đấu tranh với cơn thôi thúc đột ngột nhưng mãnh liệt rằng bỏ ống nước xuống, chạy vào trong và khóa cửa phía sau lại. Khi mà Pearl chưa bao giờ mời bạn về nhà, cũng như cô Mia chưa bao giờ mời người ngoài đến chơi. Đừng có lố bịch, cô thầm nhủ. Đây là điều mày muốn cơ mà, không phải sao? Để Pearl có bạn bè. Đến khi cửa xe Explorer mở toang và ba đứa trẻ tuổi teen bước ra, cô vặn tắt vòi nước và chào đón chúng bằng một nụ cười.

Khi làm một mẻ bỏng ngô - món yêu thích của Pearl và là món ăn nhẹ duy nhất trong tủ - thì cô Mia tự hỏi liệu cuộc trò chuyện kia có trở nên gượng gạo vì sự có mặt của mình hay không. Có lẽ chúng sẽ ngồi đó ngượng ngùng im lặng, và không bao giờ Lexie muốn ghé chơi lần nữa. Nhưng ngay khi các hạt bắp đầu tiên bắn lên nắp xoong, ba đứa trẻ đã thảo luận về chiếc xe hơi mới của Anthony Brecker, một con bọ VW cổ sơn màu tía; tại sao mà Meg Kaufman lại say xỉn đến trường vào tuần trước; Anna Lamont giờ xinh đẹp lên bao nhiêu khi cô ta duỗi tóc (“Em nên nhìn thấy nó lúc trước,’’ Lexie nói, “Nhìn y như con poodle vậy”). Chỉ khi đến chủ đề đơn đăng ký nhập học đại học thì cuộc trò chuyện đã ngưng lại. Cô Mia lắc cái xoong để mớ bỏng ngô không bị khét, cô nghe Lexie rên rỉ và nghe một tiếng huỵch, có thể con bé đập trán trúng bàn.

Đơn nhập học đại học ngày càng chiếm hết tâm trí của Lexie. Người Shaker rất coi trọng chuyện đại học: quận có chín mươi chín phần trăm tỉ lệ tốt nghiệp và gần như toàn bộ học sinh đều vào đại học theo nhiều loại trường. Tất cả bạn bè mà Lexie biết đều đang nộp đơn sớm và kết quả là, ở phòng công tác cộng đồng mọi người có thể thảo luận về việc ai đã nộp đơn cho trường nào. Serena Vương đã nộp đơn vào Harvard. Bạn trai của Lexie, Brian, thì đặt trái tim mình ở Princeton. “Cứ như Cliff và Clair có thể để anh đi nơi nào khác vậy,” anh nói. Bố mẹ anh tên thật là John và Deborah, bố anh là bác sĩ và mẹ anh là luật sư, nói thật thì, hai ông bà dành sự mến mộ nhất định với những nhân vật trong Cosby, bố anh là người ra nhiều mồ hôi và rất lịch sự, còn mẹ anh là người có năng khiếu dí dỏm, nghiêm túc và dứt khoát. Họ đã gặp nhau ở Princeton khi là sinh viên năm cuối, và Brian có những tấm hình hồi anh còn nhỏ trong bộ đồ liền in chữ Princeton.

Đối với Lexie thì tiền lệ không rõ ràng cho lắm: mẹ cô lớn lên ở Shaker và chưa từng đi đâu xa - bà chỉ xuống Denison học năm cuối trước khi quay trở về Shaker này. Bố cô đến từ một thị trấn nhỏ ở Indiana và chỉ ở đó, một lần bố gặp mẹ ở trường đại học, rồi chuyển về quê của vị hôn thê, hoàn thành chương trình Tiến sĩ Luật tại Đại học Case Western, thăng tiến từ một đồng sự cấp cao thành một cộng sự tại một trong những công ty lớn nhất trong thành phố. Nhưng giống như hầu hết các bạn cùng lớp của mình, Lexie không hề muốn ở lại bất cứ đâu gần Cleveland. Một thành phố lộn xộn nơi bờ hồ dơ bẩn và chết chóc, được cấp nước bởi con sông nổi tiếng nhờ vụ cháy[1]; một thành phố đã tạo nên con sông mang cái tên buồn bã: Nỗi tuyệt vọng. Sau đó lại mang cái tên đó đặt cho mọi thứ, những ổ đau khổ nằm rải rác khắp thành phố, chôn vùi như những mạch vô vọng: Làng Tuyệt Vọng, Đại lộ Tuyệt Vọng, Khu bảo tồn Tuyệt Vọng. Địa ốc Tuyệt Vọng, Trung tâm bão dưỡng Tuyệt Vọng. Sự tuyệt vọng được tái tạo và sinh sôi nảy nở như thể chúng không bao giờ dừng lại. Đôi khi người ta gọi nó bằng cái tên Sai lầm trên hồ[2], và đối với Lexie, cũng như các anh chị em hay bạn bè của mình, Cleveland là thứ gì đó cần được giải thoát.

Khi thời hạn cho kỳ nộp đơn sớm đã gần kề, Lexie quyết định nộp đơn sớm vào Đại học Yale. Trường này có chương trình kịch nghệ khá hay, và hồi năm ngoái Lexie đã sắm vai chính trong một vở hài kịch, dù khi ấy cô mới học năm ba. Bất chấp tính lông bông của mình, mỗi học kỳ cô đều có tên trên bảng danh dự; cô đã hoàn thành bốn lớp AP (Advanced Placement) và đảm nhiệm vai trò thư ký cho Câu lạc bộ tiếng Pháp. “Đừng để vẻ hời hợt đó đánh lừa cậu,” Moody nói với Pearl. “Chị Lexie rất thông minh. Chỉ là chị ấy không thường dùng não trong cuộc sống thực mà thôi.” Xem ra Yale có khá nhiều yêu cầu nhưng đó là một ngôi trường phù hợp, vị cố vấn học đường của cô khẳng định - “Thêm vào đó,” Bà Lieberman bổ sung, “Họ biết những học sinh đến từ Shaker luôn thể hiện tốt.”

Cô và Brian đã bên nhau gần sáu tháng và cô thích thú với ý tưởng chỉ cần lên tàu hỏa và đi. “Chúng ta có thể đến thăm nhau mọi lúc,” Lexie bày với anh khi cô in đơn đăng ký sớm vào Yale. “Thậm chí chúng ta có thể hẹn nhau ở New York.” Cuối cùng, điều này đã làm cô dao động: New York, nơi trước giờ vẫn tỏa ra sức thu hút đặc biệt cuốn vào trí tưởng tượng của cô khi cô đọc quyển Eloise hồi còn nhỏ. Cô không muốn theo học tại New York; vị cố vấn học đường của cô đã thoáng nghĩ đến Đại học Columbia, nhưng ai lại muốn sống ở khu Morningside Heights cơ chứ, Lexie nghĩ. Ấy thế mà, cô thích ý tưởng có thể làm một chuyến đi chơi trong ngày - buổi sáng ở Viện bảo tàng mỹ thuật Met (Metropolitan Museum of Art), có thể đi đốt tiền ở Macy’s hoặc thậm chí dã ngoại cuối tuần cùng Brian - và sau đó trốn khỏi đám đông, khỏi bụi bặm, khỏi ồn ào.

Tuy nhiên, trước khi những chuyện này có thể xảy ra, cô phải viết bài luận. Bà Lieberman đã nhắc đi nhắc lại rằng một bài luận hay là những gì mà cô cần để tách mình ra khỏi đám đông.

“Nghe câu hỏi bại não này nè Pearl,” chiều hôm đó, trong căn bếp nhà Pearl, vừa rút bản in đơn nhập học ra khỏi cặp sách, cô vừa lầm bầm. ‘“Viết lại một truyện nổi tiếng với quan điểm khác. Ví dụ, kể lại truyện Phù thuỷ xứ Oz bằng lời kể của nhân vật Wicked Witch.’ Đơn xin nhập học mà, có phải văn sáng tạo đâu cơ chứ.”

“Chuyện cổ tích thì sao,” Moody gợi ý. Cậu kéo quyển sách giáo khoa môn Toán ra khỏi túi, và Lexie nhăn mũi. “Chuyện Lọ Lem theo lời kể của hai cô em kế. Biết đâu cuối cùng hai cô em kế cũng không đến nỗi xấu xa. Biết đâu Lọ Lem mới thật sự là con khốn đối với bọn họ.”

“Cô bé quàng khăn đỏ qua lời kể của con sói,” Pearl đề xuất.

“Hay Rumplestiltskin nhỉ,” Lexie đăm chiêu. “Ý chị là, con gái của người thợ xay bột đã xù tiền ông. Ông ấy đã đánh sợi xe hết mớ chỉ cho cô ta, cô ta hứa sẽ cho ông đứa con nhỏ của mình rồi sau đó lại nuốt lời. Biết đâu trong chuyện này cô ta mới là kẻ xấu.” Với móng tay màu hạt dẻ, cô gõ nhẹ vào nắp lon Coca không đường vừa mua trước tiết thứ mười, sau đó bật chốt. “Chị muốn nói là nếu đã không muốn thì ngay từ đầu cô ta không nên đồng ý cho ông đứa bé.”

“Nào,” cô Mia đột nhiên xen vào. Cô trở ra, với bát bỏng ngô trên tay, cả ba đứa trẻ nhảy cẫng lên cứ như những mẩu đồ gỗ đã bắt đầu mở miệng. “Có lẽ mãi đến khi đó cô ấy mới biết mình đã từ bỏ điều gì. Có lẽ một lần nhìn đứa bé cô ấy đã đổi ý.” Cô Mia đặt bát xuống giữa bàn. “Đừng vội vàng phán xét, Lexie à.”

Ngay tức thì Lexie kiềm chế, sau đó thì trợn mắt. Moody ném cái nhìn sang Pearl: nông cạn gì đâu? Nhưng Pearl không để ý. Sau khi cô Mia trở vào phòng khách - ái ngại trước cơn bộc phát của mình - Pearl quay sang Lexie. “Em có thể giúp chị,” cô nói, khẽ khàng đến mức nghĩ rằng mẹ Mia không thể nghe thấy. Rồi, một lát sau, bởi lời đề nghị ban nãy dường như chưa đủ, “Em giỏi môn luận văn lắm. Thậm chí em có thể viết giùm chị luôn.”

“Thật sao?” Lexie cười rạng rỡ. “Ôi trời, Pearl ơi, chị nợ em cả đời.” Cô choàng đôi tay ôm lấy Pearl. Bên kia bàn, Moody đóng sập quyển sách Toán, và ở phòng khách, cô Mia mím chặt môi nhấn cây cọ sơn vào ly nước, tẩy lớp sơn trên mớ lông cọ trong xoáy nước bẩn màu.

❀ ❀ ❀

[1] Năm 1969, dòng sông ngập trong lửa do cháy rác thải công nghiệp nổi trên mặt nước.

[2] Từ gốc: “Mistake on the lake”, là biệt danh của Cleveland bởi vụ cháy rác thải công nghiệp nổi trên mặt hồ hồi năm 1969.

Người dịch: Lâm
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.