Những Đốm Lửa Lưu Lạc

Lượt đọc: 162 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
17

❊ ❊ ❊

Tuy nhiên, sự việc nhanh chóng trở nên rõ ràng, và lại càng rõ ràng rằng ông Richardson không phải bên duy nhất nảy sinh mâu thuẫn. Dường như thẩm phán cũng đang phân vân. Hai tuần trôi qua sau phiên xét xử, rồi ba tuần, vẫn chưa quyết định được. Và trong những tuần lễ chậm chạp đó, đương lúc ông Richardson, gia đình McCullough và Bebe vẫn lo lắng chờ đợi quyết định của thẩm phán, thì một chuyện hết sức hiển nhiên và khó lòng xảy ra nhất cũng đã xảy ra: Trip và Pearl trở thành một cặp.

“Nào phải một cặp,” nếu Lexie biết, hẳn cô sẽ vạch trần như vậy, “chỉ là tình một đêm thôi.” Nhưng Lexie nào biết, trong một thời gian, cũng không ai biết.

Chuyện bắt đầu rất nhanh sau lần Lexie đến phòng khám. Cô đã có cuộc hẹn tiếp theo, và cả Pearl lẫn cô Mia đều rất ngạc nhiên khi Lexie nhờ cô Mia đi cùng.

“Cô không cần làm gì cả,” Lexie hứa với cô Mia. “Cháu chỉ cảm thấy ổn hơn nếu có cô ở đó.” Giọng điệu thiết tha của Lexie đã thuyết phục cô Mia, và, cuộc hẹn vào buổi chiều, nên Lexie đã cúp tiết thứ mười và đỗ chiếc Explorer bên ngoài ngôi nhà ở đường Winslow. Cô Mia khởi động chiếc Rabbit và Lexie leo vào ghế phụ rồi họ cùng lái đi, như thể cô thực sự là Pearl, như thể Mia thực sự là mẹ cô đang đưa cô đi làm cái việc bí mật này.

Sau giờ học, Pearl mang theo một số học cụ rồi đi bộ đến nhà Richardson. Kể từ khi cùng Lexie đến phòng khám, cô cảm thấy một cảm giác hoán đổi lạ lùng: như thể, khi cô và Lexie cùng ngủ dưới một mái nhà, thì Lexie sắm vai cô, và cô sắm vai Lexie, và hai người không hoàn toàn nghịch đảo. Lexie trở về nhà trong chiếc áo phông mượn tạm, và khi dõi theo Lexie bước ra khỏi cửa trong bộ đồ của mình, thì Pearl có cảm giác kỳ lạ như nhìn chính mình bước đi. Sáng hôm Isau, cô thấy chiếc áo của chị Lexie trên giường mình: cô Mia đã giặt sạch và gấp lại cẩn thận, áng chừng đặt đó để Pearl trả lại cho chị khi đến trường. Thay vì nhét áo vào túi xách, Pearl đã mặc nó vào, và dưới vỏ bọc vay mượn đó, cô thấy mình đẹp hơn, mỏng manh hơn, thậm chí có chút nổi bật trong lớp học tiếng Anh, trước sự thích thú của bạn học cũng như giáo viên của mình. Khi chuông reo, một vài đứa quay lại liếc nhìn cô, ấn tượng, như thể lần đầu tiên nhận ra cô. Cô nghĩ, có lẽ vì trông giống Lexie.

Ở trường, Lexie tự tìm đến Pearl, cô nhợt nhạt, có chút dịu dàng cùng những quầng thâm dưới bọng mắt, nhưng thẳng thắn. “Em trộm áo sơ mi của chị, đồ quỷ,” cô nói với Pearl, nhưng đầy trìu mến, và rồi, “Nhìn hợp với em đấy.”

Mấy ngày sau, áo đã trả lại và Pearl cũng tìm lại bản thân mình, nhưng cô vẫn cảm thấy sự tự tin của Lexie đang sục sôi trong huyết quản. Vì vậy, chiều hôm đó, khi Lexie và cô Mia đến phòng khám, Pearl cảm thấy hết sức tự nhiên và đúng đắn khi một mình bước vào nhà Richardson. Tất nhiên, cô đã đến đó vô số lần, nhưng cô luôn đến đó cùng một trong số những đứa trẻ của nhà họ. Còn hôm nay, mặc dù Moody bị trượt bài kiểm tra môn Đại số và phải ở lại để làm lại bài, Izzy thì học violin và ông bà Richardson đang ở sở làm. Chỉ có Trip ở nhà, và khi Pearl bước vào phòng tắm nắng, cô thấy anh nằm dài trên cái sô-pha vừa dài vừa dốc, quyển vở mở ra trên gối tựa bên cạnh. Anh đã cởi đôi giày tennis nhưng vẫn mang đôi vớ ống màu trắng, có một lỗ nhỏ một bên gót chân, và cô thấy điều này đáng yêu lạ kỳ.

Pearl của trước đây sẽ nhanh chóng trở ra và để anh ta lại một mình, nhưng nếu Lexie ở đây, hẳn chị ấy sẽ bảo Trip tránh qua, rồi ngồi xuống chỗ sô-pha bên cạnh. Pearl quá ngỡ ngàng với bản thân, khi thấy những gì mình đang làm. “Này,” cô nói. Trip nhìn lên và nhe răng cười, làm cho Pearl thẹn thùng.

“Này, mọt sách,” anh nói. “Đến đây, giúp anh chút nào”. Anh ngồi dậy và nhích qua một chút để nhường chỗ và đẩy quyển vở về phía cô. Pearl đón lấy và xem bài tập của anh, cô cảm nhận sâu sắc hai đầu gối của họ chạm vào nhau.

“Được thôi, bài này dễ mà,” cô nói. “Anh phải tìm x đã...” Cô cúi xuống quyển vở, sửa lại bài cho Trip, và anh nhìn cô thán phục. Bằng dáng vẻ nhỏ bé rụt rè, thậm chí là dễ thương, cô luôn thu hút sự chú ý của anh, nhưng anh không để tâm đến cô gái nào cả, ngoại trừ lằn ranh của hormone tuổi mới lớn đã làm cho cô nàng nào cũng đáng để mắt. Nhưng hôm nay Pearl khác lắm, điều gì đó trong dáng vẻ của cô. Đôi mắt cô tinh nhanh và sáng - có phải chúng vẫn luôn như vậy? Cô vuốt một lọn tóc ra khỏi mặt và anh tự hỏi không biết cảm giác gì khi chạm tay vào mái tóc ấy, có nhẹ nhàng như khi vuốt ve một con chim không nhỉ. Với ba nét vẽ nhanh, cô phác họa bài toán lên trang vở - ngang, xuống, và sau đó là đường cong uốn lượn lóe lên ở giữa sau đó phóng nhanh lên như một ngôi sao băng. Anh bất chợt nghĩ, cô giống như nghệ sĩ, chỉ với một nét mực sao cô có thể làm cho cả thế giới xuất hiện như thế.

“Anh nắm được chưa?” Pearl hỏi, và Trip ngạc nhiên nhận ra rằng mình đã làm được bài toán ấy.

“Này,” anh nói. “Em cũng khá giỏi khoản này đó chứ.”

“Em còn giỏi nhiều thứ lắm,” cô nói, và sau đó anh hôn cô. Trip chính là người đẩy Pearl ngã xuống sô-pha, đá văng quyển sách xuống sàn, là người đặt tay lên sơ-mi của cô, rồi luồn vào trong. Nhưng lát sau, Pearl chính là người đã lách ra khỏi cơ thể của anh, nắm lấy tay anh, và dẫn anh vào chính căn phòng của mình.

Trên chiếc giường ngủ nửa còn bề bộn, trong phòng Trip với áo sơ-mi mặc ngày hòm qua vẫn nằm trên sàn, với những ngọn đèn tắt và tấm mành cửa sổ khép hờ phân nửa, trong ánh sáng mặt trời, hai cơ thể đang trút xuống, cô đã để bản năng làm chủ. Như thể, lần đầu tiên trong đời, mọi suy nghĩ trong cô ngưng hoạt động để cho cơ thể tự mình điều khiển. Pearl quá đỗi ngạc nhiên, khi Trip lúng túng tháo áo ngực của cô, mặc dù chắc chắn là trước giờ anh đã mở khuy không biết bao nhiêu lần. Cô lý giải chuyện này - một cách chính xác - rằng đó là dấu hiệu anh đang căng thẳng, rằng khoảnh khắc này có ý nghĩa rất nhiều với anh, và cô cảm thấy điều đó thật ngọt ngào.

“Hãy nói anh biết khi nào em muốn dừng lại,” anh nói, và cô trả lời, “Đừng dừng lại.”

Khoảnh khắc, khi nó đến, là một cơn đau nhói, cú sốc đột ngột về thể chất của cả hai cơ thể, của sức nặng của anh đè lên người cô, đầu gối cô tựa vào hông anh. Nó rất nhanh. Niềm khoái lạc - ít nhất là vào lúc đó - đến với cô vào những khoảnh khắc sau đó, khi anh rùng mình và ngã gục xuống người cô, mặt anh đè lên cổ cô, ép xuống người cô. Bấu chặt vào cô, như thể bị thúc đẩy bởi một nhu cầu mãnh liệt, không thể nào lay chuyển. Điều đó làm cô xúc động, suy nghĩ về những gì họ vừa làm, về những cảm xúc anh mang lại cho cô. Cô hôn lên vành tai anh, và vẫn nhắm mắt, anh trao cô một nụ cười ngái ngủ, và cô tự hỏi, một chút thoáng qua, rằng sẽ ra sao khi được cùng anh chìm vào giấc ngủ, và thức dậy bên cạnh anh mỗi sáng.

“Thức dậy đi,” cô nói. “Sẽ có người về nhà ngay đó.”

Họ nhanh chóng mặc lại quần áo, trong im lặng, và đến tận khi đó Pearl mới thấy xấu hổ. Mẹ cô có biết không, cô tự hỏi. Trông cô sẽ khác chứ? Mọi người có nhìn cô và có nhận ra những gì cô đã làm ngay trên mặt cô hay không? Trip ném chiếc áo phông cho cô và cô kéo nó qua khỏi đầu, đột nhiên xấu hổ khi nghĩ đến đôi mắt anh dán trên cơ thể mình. “Em phải đi thôi,” cô nói.

“Đợi đã,” Trip nói, rồi nhẹ nhàng gỡ tóc rối ra khỏi cổ áo cố. “Ổn hơn rồi đấy.” Họ cười toe toét với nhau, một cách ngượng ngùng, và cả hai quay đi. “Mai gặp nhé,” anh nói, và Pearl gật đầu song đi nhanh ra khỏi cửa.

Cuối ngày hôm sau, Trip xuất hiện ở tủ cá nhân của cô. “Em có kế hoạch gì chưa?” anh hỏi, và tất nhiên, cô biết chính xác những gì anh đang hỏi.

“Mọi người sẽ biết đấy,” cô nói. “Moody, chị Lexie và Izzy. Và cả mẹ em nữa. Hãy xóa sạch và giấu nhẹm chuyện này đi.”

Trip nhìn Pearl nghịch mặt số cái khóa bí mật của cô, xoay qua xoay lại. “Nếu mẹ em ở nhà anh,” anh nói, “thì nhà em sẽ thế nào?”

Và mặc dù Pearl biết Moody sẽ thắc mắc là cô ở đâu -thực tế, sau này khi cậu ấy có hỏi, cô sẽ phải nói dối - cô đóng tủ cá nhân lại và nhét chìa khóa nhà vào túi rồi nói, “Anh có muốn lái xe không?”

Ông Dương, đứng sau rèm cửa nhìn săm soi, đã phát hiện ra chiếc xe đỗ bên kia đường rồi thấy Pearl và Trip lao qua, sau đó nghe tiếng đóng cửa và một loạt tiếng chân của hai người đang lộp cộp lên cầu thang. Rồi im lặng, ông thầm nghĩ, đó không phải việc của mình, mặc dù suốt buổi chiều, ông thấy mình mơ mộng về những năm tháng thiếu niên ở Hồng Kông, về chuyện lẻn vào khu vườn thực vật cùng Betsy Thôi, những buổi chiều bí mật mà ông chưa bao giờ kể với bất cứ ai, và đã nhiều năm ông không nhớ lại. Ông nghĩ, người trẻ là như vậy, luôn luôn và ở khắp mọi nơi, khi bức rèm hạ xuống.

Vài tuần trước khi có người phát hiện ra. Pearl không nói với ai, kể cả Moody hay Lexie. Cô có thể nói gì đây? Tôi đang ngủ với anh trai của các người sao? Lexie sẽ gặng hỏi mọi tình tiết thân mật, sẽ mang kể với Serena Vương và trong vòng một tuần mọi người trong trường đều biết hết. Còn Izzy, tất nhiên, sẽ bị thất kinh. Moody: à thì, chẳng còn gì để nói nếu cô kể với Moody. Từ rất lâu, càng ngày Pearl càng nhận ra tình cảm của Moody dành cho cô rất khác - về tính chất và mức độ - so với tình cảm mà cô dành cho cậu. Có một lần, khi hai người cố lách qua đám đông tại một rạp chiếu phim - họ đi xem phim Titanic, và lúc đó sảnh kẹt cứng người - cậu đã quay lại và bắt lấy tay cô để họ không lạc nhau, và mặc dù cô vui mừng khi có người dắt cô qua đám đông, thì cô cũng cảm thấy có gì đó trong cách cậu siết chặt tay cô, kiên quyết như vậy, sở hữu như vậy, và cô đã biết. Cô để Moody nắm tay mình cho đến khi họ bước qua cửa nhà hát, và sau đó cô nhẹ nhàng gỡ tay ra với lý do mở ví lấy son dưỡng. Lúc xem phim - khi Leonardo DiCaprio phác họa Kate Winslet khỏa thân, khi máy quay phóng to một bàn tay đặt lên cửa sổ chiếc xe nhòe hơi sương - cô cảm thấy Moody cứng người liếc nhìn cô, và cô vùi tay vào túi bỏng ngô, như thể ngán ngẩm mấy cảnh ướt át trên phim. Sau đó, khi Moody đề nghị tạt vào một quán nhỏ để ăn khuya, cô đã nói với cậu rằng phải về nhà. Sáng hôm sau, ở trường, dường như mọi thứ trở lại bình thường, nhưng cô biết có thứ đã thay đổi, và cô giữ nó trong lòng như mảnh vụn, một thứ cô phải cẩn thận để mình không chạm vào.

Tất nhiên, Moody đã phát hiện ra sự khác lạ của Trip. Đó chỉ là vấn đề thời gian: Chả có hai người bạn nào lại dành nhiều thời gian bên nhau như cậu và Pearl, vậy mà đột nhiên lại chia hai, thì làm sao không thắc mắc. Có vài buổi chiều, cậu nhìn thấy một mẩu ghi chú trong tủ cá nhân của mình, gấp gọn gàng thành hình tam giác đầy đặn nhưng chỉ trơ trụi một lời nhắn: Tớ phải ở lại sau giờ học. Hẹn gặp cậu tại nhà cậu, lúc 4 giờ 30 phút nhé? Khi cậu hỏi, Pearl luôn có cái cớ dường như đáng tin nhưng mập mờ đến đáng ngờ. Cô đang làm áp-phích cho bữa tối mì ống gây quỹ thường niên. Cô đang nói chuyện với giáo viên tiếng Anh về bài báo sắp tới. Bốn giờ rưỡi, sau một tuần nhận mớ ghi chú này, Moody nhận ra đó cũng là thời gian mà Trip thường ở lại để tập chơi bóng vợt. Linh cảm mách bảo, cậu đạp xe đến căn hộ nhỏ trên đường Winslow và ở đó, đúng như cậu nghi ngờ, là chiếc xe của Trip, đỗ bên kia đường. Cậu ngồi bên ngoài, chờ đợi, cho đến 4 giờ 15 phút, khi Trip và Pearl xuất hiện. Họ không nắm tay nhau, nhưng Moody khẳng định, sự thoải mái giữa họ chỉ có thể xuất phát từ cảm giác thoải mái với cơ thể của đối phương. Cái cách mà họ sánh vai nhau khi bước xuống lối đi. Cách Pearl nghiêng người kéo khóa trên ba-lô của Trip, cách anh cúi xuống vuốt một lọn tóc lơ thơ ra khỏi mặt cô. Sau đó cả hai nhìn lên và thấy Moody, đang chống chân trên chiếc xe đạp nơi vỉa hè, và chết lặng.

“Thì ra là như vậy,” Moody nói. Không đợi cho ai kịp phản ứng, thì cậu đã nhấc chân lên bàn đạp và chạy đi.

Sau chiều hôm ấy, cuối cùng khi Trip đã đi tập thì Pearl đã đến nhà Richardson, cô cố nói với Moody về chuyện đó. “Chỉ mới đây thôi,” cô nói. Qua giọng nói của cô, Moody biết rằng cô nói thật, nhưng nó chẳng khiến cậu thoải mái chút nào. Cậu trợn mắt vì giọng cô sao nghe giống nhân vật trong bộ phim thiếu niên hư hỏng.

“Sao cũng được,” cậu nói. “Ý tôi là, nếu cậu muốn dính vào ông anh thất bại của tôi...” Pearl đứng trân trân, và dù không muốn, Moody không nói nữa. “Cậu biết là anh ta chỉ lợi dụng cậu thôi, đúng không?” sau một lúc, Moody nói. “Anh ta là như vậy. Không bao giờ nghiêm túc với ai đâu. Khi thấy chán thì anh ta lại đi tìm người khác.”

Pearl vẫn bướng bỉnh im lặng. Cô chắc chắn, lần này khác. Cả hai đều đúng: Trip rất mau chán, và hiếm khi nghĩ về các cô gái một khi họ đã ra khỏi tầm mắt anh. Nhưng Trip chưa bao giờ gặp một cô gái như Pearl, người không giấu dốt, người không hoàn toàn phù hợp với thế giới trật tự nơi Shaker Heights này, dù cô có biết điều đó hay không. Trip rất ngạc nhiên khi cô chìm sâu vào tâm trí của anh mọi lúc: trong phòng thí nghiệm hóa học, trong khi luyện tập, lúc đêm về khi anh - như bình thường - đã ngủ rất nhanh, và chìm vào những giấc mơ vô vị. Các cô gái cùng anh lớn lên ở Shaker này - và các cậu trai, cũng vậy - dường như rất có mục đích: họ tham vọng, họ rất tự tin, họ chắc chắn về mọi thứ. Anh nghĩ, họ hơi giống như chị gái mình, và mẹ mình: quá tin rằng việc gì cũng có đúng và sai, rằng họ suy chuyện này ra chuyện khác. Nhưng Pearl thông minh hơn bất kỳ người nào trong số họ và dường như cô thoải mái với mọi thứ mà cô không biết: cô la cà thoải mái trong không gian u ám. Cậu phát hiện ra, cô ấy nghĩ về những điều lớn lao, và những buổi chiều sau khi bên nhau, những điều lớn lao là chủ đề kết thúc cuộc chuyện trò: anh thấy buồn ra sao khi anh và Moody không hòa thuận (“Tụi anh là anh em,” anh nói, “tụi anh không làm bạn bè được sao?”). Ở tuổi mười bảy, anh mơ hồ không rõ mình muốn làm gì với cuộc sống này: mọi người đều hỏi, ai cũng nghĩ là anh ta sẽ vào đại học, ai cũng nghĩ là anh biết, và tận bây giờ, anh không hề biết. Đã có lúc, Pearl trấn an anh, rằng luôn còn nhiều thời gian. Bên cạnh Pearl, thế giới dường như to hơn, thậm chí ở bên anh khiến Pearl cảm thấy an toàn hơn, vững vàng hơn, ít hoang mang, và thực tế hơn.

“Cậu nghĩ sai về anh ấy rồi,” cuối cùng Pearl nói.

“Dù sao đi nữa,” Moody nhắc lại. “Chỉ cần - làm ơn và chúng ta đừng nói về chuyện này nữa. Được chứ?”

Cậu tự nhủ, cậu đã thất vọng về Pearl hơn bất cứ chuyện gì. Rốt cuộc, trong tất cả mọi người, cô ấy đã nông cạn mà chọn Trip. Moody không mong gì cô sẽ chọn cậu - tất nhiên là không, cậu, Moody, không phải kiểu mà các cô nàng say đắm. Nhưng Trip thì không thể nào chấp nhận. Cậu cảm thấy như thể đã lặn vào một hồ nước sâu trong trẻo thì phát hiện ra đó là cái ao cạn, chỉ sâu đến gối. Bạn làm gì đây? À, bạn đứng dậy. Bạn rửa đầu gối lấm lem bùn và rút chân ra khỏi đống nhớp nhúa. Và từ đó, bạn sẽ thận trọng hơn. Kể từ đó, bạn hiểu rằng, thế giới bỗng nhỏ hơn những gì mình mong đợi.

Sau chiều hôm ấy, khi Pearl không để ý, cậu đã luồn một tay vào túi xách của cô và lấy quyển sổ Moleskine nhỏ màu đen mà mấy tháng trước cậu đã tặng cho cô. Đúng như cậu nghi ngờ, ngay cả gáy còn chưa tróc ra. Tối hôm đó, một mình ngồi trong phòng, cậu kéo từng nắm giấy xé toạc ra, bóp chặt chúng thành những cuộn tròn và ném vào thùng rác. Khi thùng rác đầy ắp mớ giấy nhàu nhĩ, cậu lột cái bao da ra - bây giờ đã trống trơn, mềm nhũn, giống như vỏ bắp bị lột khỏi trái và cậu ném cái bao da vào thùng rác rồi đá phăng cái thùng xuống dưới bàn học.

Trong lúc đó, Lexie đang vướng vào những rắc rối trong chuyện tình lãng mạn của mình. Từ ngày trở về nhà từ phòng khám, cô không ngủ với Brian lần nào nữa cũng là điều dễ hiểu, và sự căng thẳng đã bắt đầu xuất hiện. Cô không nói với anh về việc phá thai, và chuyện đó trở thành tấm màn chen ngang giữa họ, làm phai nhòa mọi thứ. Brian ngày càng mất kiên nhẫn.

“Em bị sao vậy?” chiều hôm ấy anh càu nhàu, khi cúi xuống hôn Lexie và cô lại một lần nữa, quay mặt đi để nụ hôn chỉ chạm vào má. “Em lại sắp tới tháng hả?”

Lexie nổi cáu. “Các anh đấy. Các anh cứ nghĩ mọi thứ là do hormone thôi sao. Hormone và chuyện tói tháng. Nếu đàn ông tới tháng, tin tôi đi, tất cả các anh sẽ đau đớn quàn quại tói mức nằm rạp trên sàn như bị chuột rút cho xem.”

“Xem nào, nếu em giận anh, thì hãy nói anh biết anh đã làm gì sai. Anh không phải gã chết tiệt đi đọc suy nghĩ người khác đâu, Lex ạ. Anh sẽ không xin lỗi vô cớ đâu.”

“Ai nói tôi muốn được xin lỗi?” Lexie nhìn xuống bàn tay mình, y như rằng cô có thể tìm thấy một ghi chú viết nguệch ngoạc trong lòng bàn tay, giống như tờ giấy phao chỉ đường cô bước tiếp. “Thậm chí ai nói tôi giận anh?”

“Nếu em không tức giận, vậy tại sao em hành động thế này?”

“Tôi chỉ muốn chút không gian, vậy thôi. Anh không cần phải nuông chiều tôi mọi lúc.”

“Không gian sao.” Brian đập tay vào tay lái. “Trong ba tuần qua, anh chẳng cho em gì ngoài không gian. Thậm chí gần cả tuần nay em còn không hề hôn anh. Em còn cần bao nhiêu không gian nữa?”

“Có lẽ là trọn vẹn” Lời nói rơi ra khỏi miệng Lexie như đá tảng. “Tôi sẽ đến Yale và anh sẽ đến Princeton - như thế có lẽ sẽ tốt hơn.”

Sự im lặng sững sờ lấp đầy chiếc xe khi Lexie và Brian đều nhất trí lựa chọn như những gì cô nói.

“Em muốn chia tay à?” cuối cùng Brian hỏi. “Được thôi. Vậy thì, chúng ta kết thúc.” Anh nhấn nút mở khóa ở cửa xe. “Hẹn gặp lại.”

Lexie đeo túi lên vai và bước xuống xe. Họ đỗ xe trên một con đường nhỏ trong công viên, chỗ họ thường giấu xe mỗi khi muốn có thời gian bên nhau. Anh ấy sẽ không lái xe đi đâu, cô thầm nghĩ. Thật sự không thể chấm dứt như thế này. Nhưng bây giờ, ngay khi cò đóng sầm cửa lại, thì Brian đã khỏi động xe, tiếng máy gầm gừ và chiếc xe lăn bánh. Anh không nhìn lại, mặc cho Lexie nghĩ rằng cô nhìn thấy đôi mắt anh lướt qua kính chiếu hậu, chỉ một lần, trước khi rẽ nơi góc đường.

Không hề suy nghĩ sẽ đi đâu, cô bắt đầu bước đi: xuống con đường cách xa hồ và ra đường chính, những con đường mà trước đây cô thường lái xe qua chứ ít khi đi bộ. Cô và Brian làm bạn từ lớp 9, đã hẹn hò từ đầu năm 11. Cô nghĩ về tất cả những gì họ đã cùng nhau trải qua - cùng la hét trên khán đài khi xem các trận đấu của đội bóng chày Indians, vào ngày 4 tháng Bảy cùng đứng giữa bãi đậu xe của trường để ngắm pháo hoa bắn lên bầu trời đêm thành phố. Trong chuyến hồi hương, Brian còn giúi nhanh một bông hồng cài áo lên tay cô, bữa ăn tối kiểu Ý tại Giovanni mà chẳng ai biết cách phát âm, cùng nhảy nhót từ kiểu thể dục cho tới kiểu nhảy của nhóm The Fugees cho đến khi cả hai đều mướt mồ hôi, sau đó nép mình trong vòng tay của Brian suốt bản nhạc “I Don’t Want to Miss a Thing”, gần nhau đến nỗi mồ hôi trộn lẫn vào nhau. Bây giờ tất cả đã biến mất. Cô bước đi và bước đi, men theo đoạn đường vòng, thỉnh thoảng dừng lại chỉ để cho xe đi qua, và sau đó cô thấy đôi chân đã đưa cô đến nơi mà bản thân không ngờ tới, nhưng có cảm giác đó là nơi duy nhất trên đời mà cô muốn đến: không phải ở nhà, mà là về căn nhà hai tầng ở đường Winslow. Qua những cửa sổ ở tầng trên, cô có thể thấy cô Mia đang chăm chỉ làm gì đó, và Lexie biết rằng cô Mia biết nên nói những gì, sẽ cho cô không gian để nghĩ thông chuyện này, để xử lý những gì vừa xảy ra, chuyện tiếp theo là gì, tại sao cô vừa vứt đi suy nghĩ về một gã bạn trai hoàn hảo, một mối quan hệ hoàn hảo, tất cả đột ngột tan vỡ ra sao.

Khi Lexie lên cầu thang và mở cửa bước vào bếp, Izzy cũng đang ngồi đó, ở bàn bên cạnh cô Mia, đang gấp mẩu giấy rời thành những chiếc cần cẩu giấy bé tí. Mớ giấy với đủ kích cỡ khác nhau đều nằm trên bàn, rải khắp bàn như những cánh hoa. Izzy ném qua Lexie một ánh mắt giật mình, nhưng trước khi cô kịp nói gì, thì cô Mia đã cắt ngang.

“Lexie. Cô rất vui vì cháu đã đến.”

Cô kéo một cái ghế ra và cho Lexie ngồi vào đó, mặt của Lexie vẫn u ám đến nỗi ngay cả Izzy cũng nhận ra có điều không ổn. Trông Lexie như thể sắp bị bệnh. Trước giờ, Izzy chưa từng thấy chị gái thế này.

“Chị ổn chứ?” Izzy hỏi.

“Ổn.” Lexie trả lời qua đôi môi khô khốc. “Chị ổn mà.”

“Cháu ổn mà,” cô Mia nói, choàng một tay lên vai Lexie. “Cháu sẽ ổn thôi.” Cô đứng dậy, lấy thêm cái tách từ tủ ly và đặt ấm lên bếp.

Tránh ánh mắt Izzy, Lexie nói, “Trước khi em hỏi, chị và Brian đã chia tay.”

“Em rất tiếc,” Izzy nói, và cô ngạc nhiên khi nhận ra mình thật sự nghĩ vậy. Brian luôn đối tốt với Izzy, một hoặc hai lần đã dắt cô cùng đi uống sữa lắc ở Yours Truly khi anh và Lexie mới lần đầu hẹn hò và khi ấy cô vẫn còn học cấp hai, thỉnh thoảng anh còn đưa cô về khi bắt gặp cô đang đi bộ. Cô bé liếc nhìn chị Lexie, rồi nhìn cô Mia. “Mọi người... có muốn con rời đi không?”

Cô Mia đứng ngay bếp, giả vờ bận rộn mở túi trà. Lexie lắc đầu. “Ở lại đi,” cô nói. “Gì đâu. Chị ổn mà. Em cứ... ở lại đi.”

Sau một lúc, Izzy đẩy nhẹ một mẩu giấy vuông qua bàn, và Lexie cầm lấy rồi bắt đầu gấp theo chỉ dẫn của em gái: gấp lên, gấp xuống, gấp vào giữa, mở ra, cho đến khi cuối cùng cô nắm các góc, kéo ra và tờ giấy bung xòe như một đóa hoa tàn trên tay cô.

“Thẩm phán Rheinbeck nói ông ta chưa sẵn sàng đưa ra quyết định,” vào đầu tháng Năm, ông Richardson kể với bà Richardson như vậy. Harold Rheinbeck đã sáu mươi chín tuổi, mái tóc màu xám, một fan hâm mộ quyền Anh lâu năm, và một tay nhiệt tình đi săn giải trí, nhưng ông cũng là một người nhạy cảm, và nhận thức rõ những rối reng phức tạp và cảm xúc rắc rối của vụ án. Trong tuần qua, ông đã thực sự trải qua nhiều đêm thức trắng, suy nghĩ về Mai Linh - Mirabelle, khi ông nghỉ về cô bé - cố gắng công bằng từng chút một, mỗi lần nghe thấy một cái tên thì đầu ông lại gắn thêm cái tên khác, và với ông hai cái tên ấy đã trộn chặt vào nhau thành một. Bởi vì bản thân đứa bé đang được bảo mẫu trông nom và không có mặt - trẻ sơ sinh là đối tượng khét tiếng không mong muốn xuất hiện trong các phiên xử dài - nên ông Ed Lâm đã phóng to một bức ảnh và đặt nó lên bàn dự bị của mình, và mọi người trong tòa có thể hằng ngày nhìn thấy. Kết quả là, thẩm phán đã hình dung khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé khi ông nghiền ngẫm lời khai ngày hôm đó, và càng nghĩ về điều này thì vụ án càng khó khăn hơn. Đột nhiên ông thấy cảm thông sâu sắc cho Vua Solomon, và mỗi buổi sáng, chỉ ngủ chút ít và đầu óc không thoải mái, ông đã vô lý quát mắng nhân viên và ngay cả thư ký của ông cũng không rõ lý do.

“Thật là đau đớn,” bà McCullough xót xa nói với bà Richardson bên tách cà-phê. Như thường lệ, họ ở trong nhà của bà McCullough để tránh bị săm soi. “Ông ấy còn muốn gì nữa? Tại sao chuyện này lại khó quyết định cho được?” Thiết bị giám sát trẻ trên bàn bên cạnh đã kêu lên, và bà điều chỉnh âm lượng lớn hơn một chút. Hai người phụ nữ đều im lặng, và tràn ngập trong căn bếp là tiếng thở đều đều của Mirabelle trong khi ngủ.

“Chị có nghĩ được gì khác để báo với thẩm phán hay không?” Bà Richardson hỏi. “Những thứ mở rộng phạm vi hơn. Những yếu tố khác để ông ấy cân nhắc.” Bà chồm lên. “Chị có nghĩ ra được điều gì mà chị và anh Bill đã bỏ sót hay không? Những lý do cho thấy chị là lựa chọn tốt nhất cho quyền nuôi con? Hoặc là...” Bà do dự, rồi đánh liều. “Hoặc những lý do cho thấy Bebe không phù hợp? Chẳng có gì cả sao.”

Bà McCullough cắn móng tay. Từ khi còn nhỏ, đó là thói quen mỗi khi bà hồi hộp, và bà Richardson nhận ra gần đây bà lại cắn móng tay như vậy. “À,” bà bắt đầu, sau đó ngừng lại. “Chắc không phải đâu.”

“Có thể đây là cơ hội cuối cùng của chị đấy, Linda à,” bà Richardson nói một cách nhẹ nhàng. “Bất cứ manh mối nào mà chị có, còn hơn vứt bỏ chúng.”

“Chỉ là nghi ngờ thôi. Tôi không bằng không chứng.” Bà McCullough thở dài. “Khoảng ba tháng trước, tôi để ý thấy Bebe có vẻ... tròn trĩnh ra. Tôi nhận thấy rằng, đặc biệt khi đến đón Mirabelle, khuôn mặt cố ta ngày càng tròn hơn. Và cô ta - ngực của cô ta. Và nhân viên xã hội đã nói tôi nghe một chuyện rất lạ. Cô ấy nói rằng trong một lần thăm con, Bebe đột nhiên phải chạy ngay vào nhà vệ sinh. Họ đang ở thư viện và đột nhiên cô ta đưa em bé cho Adrienne rồi lao đi. Adrienne nói cô ấy nghe tiếng Bebe nôn ói.” Bà McCullough ngước nhìn bà Richardson. “Tôi cứ băn khoăn liệu cô ta có thai rồi chăng. Sau đó, dường như cô ta cũng rất kiệt sức. Tôi có trực giác trong chuyện này. Khi nhìn một phụ nữ có thai - nếu chị chú ý, chị có thể nhận ra mà. Bao nhiêu năm qua, bấy lâu chúng tôi vẫn cố gắng có con, và bạn tôi thì hết người này đến người khác có thai - lần nào cũng vậy, tôi đều biết trước khi họ kể tôi nghe. Mỗi lần chị có thai tôi đều biết đó. Tôi nói đúng không, hở Elena?”

“Chị nói đúng,” bà Richardson nói. “Lần nào chị cũng biết. Tôi còn chưa nói lời nào.”

“Và rồi, khoảng một tháng trước, đột nhiên cô ta trở lại bình thường. Khuôn mặt cô ta dẹt lại. Lại gầy nhom và trơ như que củi. Tôi thắc mắc.” Bà McCullough hít một hơi thật sâu. “Tôi thắc mắc liệu có phải cô ta mang thai, và sau đó phá thai hay không.”

“Phá thai sao.” Bà Richardson dựa lưng vào ghế. “Đó là lời buộc tội nghiêm trọng.”

“Không phải tôi đang buộc tội,” bà McCullough khẳng định. “Tôi đã nói với chị là tôi không có bằng chứng rồi mà. Chỉ là nghi ngờ thôi. Và chị có thể nói bất cứ điều gì.” Bà nhấm nháp ly cà-phê giờ đã nguội lạnh. “Nếu cô ta đã phá thai, thì chuyện đó có làm thay đổi gì không?”

“Có thể.” Bà Richardson suy xét. “Tất nhiên là phá thai không biến cô ta thành một bà mẹ xấu. Mặc dù nếu tin tức được lan ra, thì rất có thể dư luận sẽ chĩa mũi dùi vào cô ta. Thiên hạ không ưa chuyện phá thai. Vả lại phá thai trong khi đang cố gắng đòi đứa con mà cô ta đã bỏ rơi hay sao?” Bà nhịp nhịp ngón tay lên bàn. “Chí ít, chuyện đó cũng cho thấy rằng cô ta đã bất cẩn để phải dính bầu một lần nữa.” Rồi bà nắm lấy tay bà McCullough và siết chặt. “Tôi sẽ điều tra chuyện này. Để xem liệu có thông tin gì hữu ích hay không. Nếu có, chúng ta có thể trình lên thẩm phán.”

“Elena này,” bà McCullough thở dài, “Chị luôn biết phải làm gì. Tôi còn làm được cái quái gì nếu không có chị bên cạnh chứ?”

“Đừng nói gì với anh Bill hay David nhé,” bà Richardson nói, khi gom đồ đạc và túi xách. “Khoan hy vọng đã. Hãy tin tôi. Tôi sẽ thu xếp mọi thứ.”

Thực tế, Bebe không hề mang thai. Dưới áp lực căng thẳng của phiên tòa sắp đến, áp lực của các nhóm tin tức đang quay phim bên ngoài nhà hàng vào hôm trước, thì hôm sau một nhà báo đã chặn cô ngay giữa đường để lăm lăm cái micro trước mặt, áp lực của các bài báo đưa tin về vụ án mỗi ngày, và áp lực của ông chủ càu nhàu về thời gian mà cô phải dành cho phiên tòa - và cô thấy thèm ăn vặt: bánh Oreo, khoai tây chiên, có lần là cả túi bì lợn, tăng vọt lên những mười lăm pound trong một tháng. Cò làm thêm giờ để bù đắp vào thời gian đã nghỉ, làm việc đến hai hoặc ba giờ vào những đêm cô đóng cửa và chín giờ sáng hôm sau đến để mở cửa. Trong ký ức của cô, thời gian đó chỉ như một đoạn đời mập mờ mù mịt. Và sau đó cô bị ngộ độc thức ăn - từ một hộp thức ăn thừa để quá lâu trong tủ lạnh - và cô bị nôn ngay trong thư viện, trước mặt Adrienne. Nhiều ngày sau đó cô không ăn được, và khi bình phục, cô phát hiện ra rằng, bây giờ chỉ cách buổi xét xử có vài tuần, cô lo lắng quá độ đến nỗi không thể ăn được nữa. Vào thời điểm mở tòa, cô đã sụt thêm mười lăm pound rồi thêm mười pound nữa.

Tuy nhiên, bà Richardson không biết chuyện này. Không có cách nào để chứng minh cho điều tiêu cực, bà bắt đầu làm một cách logic, bắt đầu từ việc tìm kiếm bằng chứng tích cực. Bà tự nhắc nhở bản thân rằng bà có thể tìm ra bất cứ thứ gì. Ngay cả khi không tự tìm hiểu được, thì bà cũng có các mối quan hệ. Sáng hôm sau, bà lôi hộp đựng danh thiếp ra và lật đến phần họ M: Manwill, Elizabeth.

Bà và bà Elizabeth Manwill là bạn cùng phòng hồi năm nhất đại học, và mặc dù họ đã có bạn cùng phòng khác, nhưng hai người vẫn giữ liên lạc, suốt từ khi tốt nghiệp và sau này. Họ đã liên hệ lại khi bà Elizabeth chuyển đến Cleveland và trở thành quản lý cao nhất của Tổ chức Kế hoạch hóa gia đình Khu đô thị Cleveland - phòng khám duy nhất trong khu đô thị Cleveland, thật trùng họp, nơi đó cung cấp dịch vụ phá thai.

Chuyện mà bà Richardson muốn hỏi chỉ là chuyện vặt: một chuyện vụn vặt, trái phép và có hơi bất hợp pháp. Chị có thể kiểm tra hồ sơ của phòng khám và xem liệu trong danh sách phá thai gần đây có tên của Bebe Châu hay không? “Ngẫu nhiên thôi. Không công khai đâu mà,” bà Richardson trấn an bạn mình, chèn ống nghe lên vai và kiểm tra lại xem cửa phòng làm việc của bà đã đóng chưa.

“Elena à,” bà Elizabeth Manwill nói, đóng cửa phòng làm việc lại. “Bà biết tôi không làm vậy được mà.”

“Đâu phải chuyện gì to tát. Chẳng ai quan tâm đâu mà.”

“Chuyện này vi phạm luật HIPAA[1]. Bà có biết số tiền phạt là bao nhiêu không? Chưa kể đến vấn đề đạo đức nghề nghiệp nữa.”

Bà Elizabeth Man will là bạn lâu năm của bà Richardson, và bà nợ bà Richardson rất nhiều, mặc dù bản thân bà ghét phải mang ơn ai đó. Bà đã xuất hiện ở trường Denison với tên Betsy, một cô gái ủ dột nhút nhát đến từ thành phố Dayton, đã nhẹ lòng thoát khỏi chuỗi ngày bị trêu chọc không ngừng trong những năm trung học, và sợ rằng khi lên đại học biết đâu vẫn như vậy. Ở tuổi mười tám, Elizabeth Manwill là cái bia dễ dàng mang ra nhạo báng: cặp kính liên tục trượt xuống mũi, cái trán nổi đầy mụn trứng cá, quần áo lôi thôi lếch thếch không phù hợp. Cô bạn cùng phòng mới của bà trông như mấy cô nàng kiêu kỳ, những cô nàng gây khốn khổ cho trường trung học: xinh đẹp, ăn mặc đẹp, chẳng hiểu sao lại rất nhàn hạ với cuộc đời, và đêm đầu tiên đó bà đã khóc một mình rồi chìm vào giấc ngủ.

Nhưng Elena đã bao bọc và thay đổi bà. Elena đã cho bà mượn son môi và sữa rửa mặt Noxzema, đưa bà đi sắm sửa, chỉ bà những kiểu làm tóc mới. Đến lớp cùng Elena, ngồi bên cạnh Elena trong nhà ăn, Elizabeth đã học được cách tự tin khác hẳn. Bà bắt đầu nói theo cách của Elena - như thể bà là một người nào đó muốn nghe suy nghĩ của bà ấy - và đứng thẳng hơn, giống như một vũ công. Vào lúc họ tốt nghiệp, Elizabeth như một người khác hẳn, Liz Manwill, mặc bộ âu phục, mang giày cao gót và đeo cặp mắt kính kiến trúc sư làm bà trông sáng láng hơn mọi khi, một người sẽ dễ dàng tiếp tục điều hành phòng khám. Trong những năm sau đó, Elena - giờ đà là bà Richardson - vẫn tiếp tục hỗ trợ bà. Dựa vào các mối quan hệ địa phương của mình, bà đã có lời gửi gắm khi Elizabeth nộp đơn vào phòng khám, và sau khi Elizabeth nhận việc và chuyển đến thành phố, bà Richardson đã giới thiệu bà Elizabeth với mọi người trong giới, cả chuyên môn lẫn cá nhân. Trên thực tế, bà đã gặp chồng bà Elizabeth tại một bữa tiệc cocktail mà nhà Richardson đã tổ chức vài năm trước đó, ông ấy là đồng nghiệp của ông Richardson. Bà Richardson chưa bao giờ yêu cầu, dù chỉ là bóng gió, về việc báo đáp, và cả hai đều biết rõ chuyện này.

“Nhân tiện, anh Derrick vẫn khỏe chứ?” Bà Richardson bất chợt hỏi. “Cả Mackenzie nữa?”

“Mọi người đều khỏe. Cả hai. Tất nhiên là anh Derrick vẫn làm việc rất chăm chỉ.”

“Tôi không tin nổi Mackenzie đã mười hai tuổi rồi,” bà Richardson trầm ngâm. “Con bé thích ứng với trường Laurel thế nào rồi?”

“Con bé thích lắm. Bây giờ con bé có vẻ tự tin hơn nhiều. Tôi nghĩ khi học ở một trường nữ sẽ tạo ra sự khác biệt thực sự, chị biết không?” Bà Elizabeth Manwill ngừng lại. “Cảm ơn chị lần nữa vì đã ngỏ lời giúp tôi.”

“Betsy à! Đừng câu nệ như thế. Tôi sẵn lòng mà.” Bà Richardson gõ cây bút của mình lên màn hình máy tính. “Bạn bè để làm gì chứ?”

“Tôi hiểu mà, Elena, tôi rất muốn giúp chị. Chỉ là, nếu có ai phát hiện ra...”

“Tất nhiên là chị không thể trưng ra cho tôi xem bất cứ điều gì cả. Tất nhiên là không. Nhung ý tôi là, nếu tôi đến đó và đưa chị đi ăn trưa, và tôi chỉ tình cờ liếc thấy danh sách vài tháng qua, ai mà nói được chị cố tình cho tôi xem, phải không nào?”

“Và nếu trong danh sách có tên của người phụ nữ này thì sao?” Bà Elizabeth hỏi. “Làm vậy có lợi gì? Anh Bill không thể sử dụng nó ở tòa án.”

“Nếu có, anh ấy sẽ tìm bằng chứng khác. Tôi biết đó là sự giúp đỡ rất lớn, Betsy à. Anh ấy chỉ cần biết liệu chuyện này có đáng để đào bới hay không thôi. Và nếu không có? Chuyện này sẽ dừng lại ở đây.”

Bà Elizabeth Manwill thở dài. “Thôi được rồi,” rốt cuộc bà nói. “Tuần sau chị rảnh khi nào?”

Hai người phụ nữ lên lịch ăn trưa, và bà Richardson gác máy. Bà sẽ sớm tường tận chuyện này. Tội nghiệp bà ấy, bà nghĩ đến Bebe bằng sự rộng lượng khác lạ của mình. Nếu cô ta đã phá thai, ai có thể đổ lỗi cho cô ta được? Đứng giữa vụ kiện giành quyền nuôi con này, chỉ với một công việc không có tương lai, và sau những gì mà cô ta phải trải qua với đứa con đầu lòng. Bà nghĩ, không ai phá thai mà không hối hận, phá thai là phương án cuối cùng, khi không còn lựa chọn nào tốt hơn. Không, bà Richardson không thể đổ lỗi cho Bebe, ngay cả khi bà vẫn hy vọng gia đình McCullough có được đứa bé. Nhưng cô ta luôn có khả năng sinh một đứa con khác, một khi ổn định cuộc sống, bà Richardson nghĩ khi ra mở lại cửa phòng làm việc của mình.

❀ ❀ ❀

[1] HIPAA (Health Insurance Portability and Accountability Act of 1996): luật liên bang thiết lập các quy tắc về những người có thể xem và tiếp nhận thông tin sức khỏe của bệnh nhân.

Người dịch: Lâm
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.