Cha Hiếu gọi thằng Tẩu đến. Mất mụ Bền cha tiếc lắm. Nhưng một khi đã bị lộ thì số phận của mụ kết thúc như thế là gọn ghẽ. Và bây giờ cha giao cho thằng Tẩu thay thế mụ.
Ở chỗ cha Hiếu ra, thằng Tẩu đi vòng ra phía trước nhà thờ. Phiên chợ chiều đang họp trên miếng đất hẹp như bàn tay.
Thằng Tẩu nhìn thấy một thằng bạn thân bên Đoàn Lập sang đang lúi húi ở hàng rượu. Khi thằng này vừa xách một chai đứng lên thì thằng Tẩu đến vỗ vào vai hắn:
– Mày mò sang đây làm gì hả Bơn?
Thằng Bơn cười nhe răng vàng, giơ chai rượu ra trước mặt thằng Tẩu thay cho câu trả lời. Hai đứa kéo nhau vào ngồi ở thềm cửa ngách nhà thờ.
– Sang đây mày không sợ ư?
Thằng Bơn tu một ngụm rượu súc miệng ùng ục rồi mới nuốt. Hắn khà một tiếng dài:
– Sợ đếch gì. Chất cay ở đây khá lắm. Nay mai bên mày rồi cũng như bên tao, thành đất thánh cả.
– Đâu có dễ dàng thế.
– Đ. mẹ thằng nào nói sai. Lần trước xừ Gộc bên tao vớ được thằng Dừa, lần này lão Búa Minh Đức tóm được thằng Tường, nghe nói còn sộp hơn. Lại có ông Ba lông[1] chứng kiến. Chuyến này ông Ba sẽ cho trên ấy và bên tao ép cho Bạch Đằng phòi ruột ra.
Thằng Tẩu chế giễu lời nói huênh hoang của thằng bạn:
– Ép phòi ruột thì ra cứt, chứ béo bở gì.
– Dễ thường mày chê cứt. – Thằng Bơn cười hô hố. – Tao nghe nói mày là cánh tay phải của cha bề trên kia mà.
Thằng Tẩu hất đầu về phía nhà gác, hạ giọng:
– Con quạ đen này keo kiệt như quỷ.
– Mày nói xấu bề trên hả?
– Dễ thường mày kính trọng. Mày ở dưới trướng Ba Phay thế mà bở.
Thằng Bơn lại tu một ngụm rượu rồi đưa chai cho thằng Tẩu, thằng Tẩu lắc đầu.
– Tao biết mày không nghiện món này, thế là khá. Ở dưới trướng Ba Phay chó đâu, thỉnh thoảng lão mới về Đoàn Lập. Tao vẫn phải ở dưới tay xếp Gộc, mà thằng ấy có ra gì, đúng là trời lụt chó nhảy lên bàn thờ. Nói đúng ra thì Ba Phay mới là con quỷ chính cống. Những lúc hắn say máu như điên dại thì coi chừng. Nhưng hắn cũng rất nới tay với cấp dưới. Tao tưởng mày được cha đỡ đầu thì khấm khá hơn.
– Người ta bảo làm đày tớ thằng khôn, còn hơn làm thầy thằng dại. Tao làm thầy một lũ chưa sạch mũi, còn thằng thầy của tao thì khôn thật, nhưng khôn quá thì mình chẳng được xơ múi gì.
– Tếch mẹ sang bên tao. Tao sẽ giới thiệu mày với Ba Phay. Nhất định mày sẽ được trên tay xếp Gộc. Đã làm đày tớ, thì làm đày tớ thằng Tây một thể.
– Mày nói đúng đấy. Tao cũng khó chịu với mấy thằng dở dở, ương ương. Sau khi nhờ mụ Bền mà bắt được thằng Tường, lão Búa vênh mặt lên. Hôm qua hắn đến gặp cha Hiếu, có mặt tao ở đấy, hắn đã thở ra một câu rất thối. Hắn bảo tao làm thay công việc của mụ Bền.
– Làm thế nào?
– Hắn bảo tao ra đầu thú Cộng sản, rồi chui vào hàng ngũ chúng nó mà hoạt động. Hắn ngu, hắn lại tưởng tao cũng ngu như hắn.
– Thế mày bảo hắn làm sao?
– Tao đếch thèm trả lời. Vả lại có cha Hiếu
ở đấy. Xem ra thì cha Hiếu cũng chẳng ưa gì nó. Thôi kệ xác lũ chúng nó, tao hỏi mày ở bên ấy có nghe thấy chuyện gì không?
– Chuyện gì?
– Chuyện trên Cao Bằng, Lạng Sơn ấy.
– Tao cũng nghe chúng nó xì xào, nhưng là chuyện mất đầu đấy. Nghe đâu Việt Minh đã đánh thông biên giới mở đường liên lạc sang với Tàu cộng.
– Mày có tin không? – Thằng Tẩu thở dài.
– Có lẽ thật đấy. Chúng nó còn đồn là ông Hồ thân chinh ra mặt trận. Tướng Giáp bắt sống được hai ông quan năm tên là chó gì tao chẳng nhớ. Nhưng mà, chuyện xa xôi lo làm đếch gì cho tổn thọ. Mày sang bên tao đi. Bên ấy còn gỡ gạc được, chứ ở cái đất Bạch Đằng kiết xác này thì ăn gì. Được lúc nào hay lúc ấy đã. Thôi, tao về, mày có sang thì liệu thu xếp nhanh đi. Trâu chậm chỉ uống nước đục mà thôi.
Thằng Tẩu tiễn bạn, nhưng nó chưa trả lời dứt khoát là có sang bên thằng Bơn hay không. Thâm tâm thì hắn không muốn sang, vì hắn còn có những mưu tính khác. Hắn nghĩ giang sơn nào có anh hùng ấy. Vả lại, hắn còn bao nhiêu mối hận thù ở đất này cần phải thanh toán.
* * *
Quả thật, không có thì giờ đâu mà buồn phiền nhiều. Trước mắt Đàn ùn ùn hàng đống công việc phải làm. Mình lùi thì kẻ thù chỉ dấn lên mà thôi. Đàn dự đoán, sau vụ bắt bớ cán bộ, thế nào địch cũng càn quét nhân lúc ta còn bối rối, để phá vỡ phong trào. Đàn chọn những em lớn trong đội Thiếu nhi tổ chức thành hai tiểu đội, khi xảy ra chiến đấu hai tiểu đội này sẽ trực tiếp dưới sự chỉ huy của xã đội. Thược làm tiểu đội trưởng tiểu đội 1, có nhiệm vụ tiếp tế cơm nước, cứu thương, giúp đỡ đồng bào cất giấu đồ đạc. Tiểu đội 2 do Thu làm Tiểu đội trưởng có nhiệm vụ làm liên lạc, canh gác, theo dõi địch, tập bắn súng, ném lựu đạn, khi cần thì chiến đấu. Phạm Ngọc Đa ở tiểu đội của Thu. Đa thường chăn trâu ngoài đồng, có nhiệm vụ theo dõi địch từ xa. Đa đã kiếm được một cái sừng trâu làm ống tù và để thổi làm tín hiệu báo động.
Mọi công việc đều được tiến hành gấp. Không khí trong xã lại sôi động chuẩn bị đương đầu với những thử thách mới.
❀ ❀ ❀
[1] Ba Phay.