Hai mươi đứa được lựa chọn thành lập đội vệ sĩ tụ họp ở nhà thằng Tẩu. Để trả công cho bọn đàn em rào bốt cả ngày, đêm nay thằng Tẩu cho chúng một bữa chén. Đèn măng-sông treo giữa nhà sáng trưng.
Loáng một cái, bữa ăn đã gần tàn. Mâm bát bề bộn, xương xẩu, cơm canh vương khắp nhà, và những chai rượu đã cạn hết nằm lăn lóc. Không khí đặc sệt mùi rượu, mùi ợ chua, và khói thuốc lá. Đứa nói, đứa cười, không đứa nào chịu nghe đứa nào. Trong góc nhà, một thằng mặt đầy tàn nhang ngồi duỗi chân, đầu ngoẹo dựa vào cột, ngáy như lợn rên khi chuồng ướt. Thằng thì mặt tái, thằng thì mặt đỏ, đứa nào cũng đã ngấm rượu. Riêng thằng Tẩu không say, hắn uống nhiều, nhưng không say. Bọn đàn em thi nhau nâng cốc chuốc hắn, nhưng vẫn không đánh ngã được hắn và thảy đều bái phục. Hắn nói bằng cái giọng kim the thé:
– Nghe đây, các đạo hữu nghe đây! Hôm nay tôi cho phép các anh được say, nhưng sắp tới thì không được say nữa. Các anh cứ say sưa thì Cộng sản chúng cắt chỗ đội nón.
Một giọng lè nhè:
– Trình ông Tẩu, nó cắt chỗ đội nón của tôi, thì tôi còn chỗ đội mũ. Cắt đầu này mọc ngay đầu khác.
– Đầu mày đặc tít như cái củ chuối, đứa nào nó thèm cắt.
– Đứa nào nói láo. Đầu ông là củ chuối thì đầu mày là củ gì?
– Củ… – Một thằng văng tục.
– Cho tôi một chai nữa tôi sẽ nói tử tế. Mẹ kiếp, rượu nhạt như nước phép.
– Xéo! – Thằng Tẩu rít lên.
– Vâng, anh đuổi tôi thì tôi xéo.
Hắn đứng dậy lảo đảo.
* * *
Trong khi đó, Tường và Đàn đang ngồi trong một gia đình cơ sở, cách nhà thằng Tẩu một cái ao và một lũy tre dày. Trong lúc chúng ăn uống, Đàn đã đi xem xét chỗ chúng đang sửa soạn xây bốt cạnh nhà thờ. Chúng mới dựng được một hàng rào tre vót nhọn. Gỗ ván, vôi gạch còn để ngổn ngang. Lợi dụng trời tối không nhìn rõ mặt người, Đàn giả dạng một thanh niên ăn diện. Anh mặc áo trắng, và hút thuốc lá thơm. Tuy vậy, anh cũng để ý tránh bọn gác, nhưng không thấy đứa nào, anh chỉ gặp hai thằng bé ngồi ở thềm đá trước cửa nhà thờ. Đàn đi qua trước mặt chúng.
– Ai đấy? – Một thằng hỏi.
Đàn dừng lại:
– Chúng mày ngồi làm gì?
– Chúng em gác.
– Mấy anh gác ở đây đi đâu mà lại giao cho chúng mày? – Đàn vờ tỏ ra là người có trách nhiệm.
Một đứa thú nhận:
– Anh gác vừa nhờ chúng em trông hộ một lát.
– Chắc hắn lại mò đến nhà anh Tẩu kiếm chén rượu chứ gì?
– Anh đoán đúng quá! Anh hút gì thơm thế, “Cô tiên” hả? Cho chúng em mỗi đứa một điếu nào!
Đàn đưa thuốc cho chúng. Hai thằng rít một cách thèm thuồng.
– Thế anh không đi chén à?
– Ai cũng đi nốc rượu, để Việt Minh chúng đến cắt cổ hết à.
– Anh đừng mách với anh Tẩu chuyện này nhé. Chúng em cũng là tiểu vệ sĩ cả đây.
Đàn ném mẩu thuốc lá. Anh nảy ra ý định nói chuyện với hai thằng bé. Anh chép miệng vờ thở dài:
– Lập vệ sĩ mà súng chẳng có một khẩu thì làm ăn cái đếch gì.
– Khối.
– Có chó đâu mà khối. – Một đứa cãi và tỏ ra hiểu biết. – Xây bốt cho Tây về, vệ sĩ chỉ có mấy chai nhồi vôi, thế mà cũng gọi là vũ khí. – Nó chít nước miếng qua kẽ răng. – Lại rước mấy thằng mũi lõ về, hôi đến nôn mửa.
– Chúng mày chẳng biết gì. Cha Hiếu không rước Tây về đâu.
– Anh không biết thì có. Dăm hôm nữa xây bốt xong thì Tây về. Thằng Lọ nó bảo vậy. Anh Tẩu nó thì cái gì mà chả biết, sắp đóng quan một đến nơi. Thằng Lọ dạo này vênh mặt khiếp.
– Vênh cái chó gì. Vừa bị thằng Đa Phác Xuyên đánh cho tím mặt, nó đang nhờ tao báo thù.
Đàn dúi thêm cho mỗi đứa một điếu thuốc:
– Chúng mày cẩn thận nhé, chốc nữa thằng cha gác về đừng nói có tao đến đây mà hắn hoảng. Tao ỉm đi cho.
– Vâng, bây giờ anh lại nhà anh Tẩu uống rượu chứ?
– Tao sẽ đến uống rượu với cha Hiếu.
Lúc Đàn về thì tiệc rượu ở nhà thằng Tẩu đã tàn, anh vội đi nhanh vào gặp anh Tường. Từ lúc Đàn đi, Tường vẫn suy nghĩ đến căng đầu óc. Hai người đến Xuân Hòa, đêm nay là đêm thứ hai. Tình hình không cho phép chậm được nữa. Phá một hàng rào còn dễ, chứ để chúng xây bốt xong thì khó gấp bội. Tiếng huyên náo bên nhà thằng Tẩu. Tiếng chó sủa trong xóm. Tiếng trẻ khóc, tiếng đập lúa. Giọng cầu kinh rì rầm của bà chủ trong buồng. Cảnh thanh bình, cảnh hỗn loạn, ta, địch ở xen nhau trong cuộc đấu tranh không phân chiến tuyến rõ rệt này. Tìm cho được đường đi nước bước trong tình hình phức tạp này không phải việc dễ dàng. Làm sao để khỏi phạm sai lầm.
Đàn về nói lại tất cả tình hình mà anh vừa biết được. Tường bật cười vì câu chuyện giữa Đàn và hai thằng bé, nhưng anh cũng thấy một vấn đề nghiêm trọng:
– Cậu xem, chúng nó cũng rất chú ý đến trẻ con. Cái tuổi mười bốn, mười lăm khi đã tin điều gì, thì khó đánh bật ra được. Lâu nay chúng mình chưa quan tâm nhiều đến các em. Có lẽ lần này cậu phải chú ý thêm về vấn đề ấy, phải giúp đỡ cậu Minh thêm.
– Phải táo bạo anh ạ, phải có gan. – Đàn nói dứt khoát, tỏ ra ý định đã được nghiền ngẫm.
– Đúng. – Tường tán thành và mỉm cười trong bóng tối. – Cậu có nhớ truyện Tam quốc không? Khi Khổng Minh và Chu Du bàn mưu phá tám mươi vạn quân của Tào Tháo đóng dày đặc trên sông Xích Bích, hai người không nói mà cùng viết riêng một chữ “hỏa” trong lòng bàn tay rồi xòe ra trước mặt nhau. Vậy là hai nhà mưu lược thống nhất dùng lửa để phá quân Tào.
Đàn cười:
– Tôi chưa được đọc Tam quốc, nhưng phá cái hàng rào này thì cũng phải dùng đến lửa.