Isabelle tỉnh dậy trong một căn phòng tối đen như mực. Đau đớn vô cùng.
- Cô tỉnh rồi phải không? - Một giọng nói bên cạnh nàng.
Nàng nhận ra giọng Gaëton. Trong hai năm qua, biết bao lần nàng tưởng tượng được nằm trên giường với anh? “Gaëton”, nàng gọi, và cùng với tên anh, bao hồi ức ùa trở lại.
Nhà kho. Beck
Nàng ngồi dậy nhanh đến nỗi đầu nàng quay cuồng, khiến nàng choáng váng.
- Vianne, - nàng nói.
- Chị cô ổn. - Anh thắp ngọn đèn dầu và để nó lên cái thùng đựng táo lật ngược cạnh giường. Ánh sáng dịu dàng ôm ấp họ, tạo ra một thế giới nhỏ hình bầu dục trong bóng tối. Nàng sờ vào chỗ đau trên vai và nhăn mặt.
- Thằng con hoang ấy bắn em, - nàng nói, sửng sốt nhận ra rằng một việc như thế mà nàng lại có thể quên. Nàng nhớ đã che giấu người phi công và bị Vianne phát hiện... nhớ đang ở trong hầm với người phi công đã chết...
- Và cô đã bắn hắn.
Nàng nhớ lại Beck đẩy tung cái cửa sập và chĩa súng vào nàng. Nàng nhớ lại hai tiếng súng... và trèo ra khỏi hầm, loạng choạng, cảm thấy choáng váng. Nàng có biết mình bị bắn không?
Vianne cầm một cái xẻng đầy máu. Cạnh chị, Beck nằm trong vũng máu.
Vianne trắng bệch như phấn, run rẩy. Chị đã giết anh ta.
Sau đó, những hồi ức của nàng lộn xộn, trừ cơn giận của Vianne. Cô không được chào đón ở đây... nếu cô trở lại, chính tôi sẽ tố giác cô.
Isabelle từ từ nằm ngửa xuống. Nỗi đau của hồi ức ấy còn tệ hại hơn vết thương của nàng. Chỉ lần này thôi, Vianne đúng khi đuổi Isabelle. Nàng nghĩ gì mà dám che giấu một phi công trong cơ ngơi của chị mình, khi có một Đại úy Đức trú đóng ở đấy? Chẳng có gì lạ khi người ta không tin cậy nàng.
- Em ở đây bao lâu rồi?
- Bốn ngày. Vết thương của cô đã khá lên nhiều. Chị cô khâu khéo lắm. Hôm qua cô đã cắt cơn sốt.
- Còn... Vianne? Tất nhiên là chị ấy không ổn. Chị ấy ra sao rồi?
- Chúng tôi bảo vệ chị ấy hết mức có thể. Chị ấy từ chối đi trốn. Thế nên Henri và Didier đã chôn cả hai cái xác, dọn sạch nhà kho và phá nát cái mô tô thành nhiều mảnh.
- Chị ấy sẽ bị thẩm vấn, - Isabelle nói. - Việc giết người đó sẽ ám ảnh chị ấy. Hận thù không phải là bản chất của chị ấy.
- Nó sẽ đến trước khi cuộc chiến này chấm dứt.
Isabelle cảm thấy bụng quặn thắt vì xấu hổ và ân hận.
- Em yêu chị ấy, anh biết đấy. Hoặc là em muốn yêu. Em quên sao được giây phút hai chị em bất đồng về việc gì đó?
- Chị ấy cũng nói tương tự lúc ở biên giới.
Isabelle bắt đầu lăn lộn và thở hổn hển vì vết thương. Hít một hơi thật sâu, nàng cứng rắn lại và từ từ thả lỏng người lên một bên sườn. Nàng đã đánh giá sai việc anh gần gũi với nàng và cái giường nhỏ biết chừng nào. Họ nằm giống như những người tình, nàng nằm nghiêng và ngước nhìn anh, còn anh nằm ngửa nhìn đăm đăm lên trần.
- Vianne đã đến biên giới ư?
- Cô nằm trong quan tài ở sau xe. Chị ấy muốn biết chắc chúng ta đã vượt qua an toàn. - Nàng hiểu nụ cười trong giọng anh, hay nàng tưởng tượng ra? - Chị ấy dọa sẽ giết tôi nếu tôi không chăm sóc cô tử tế.
- Chị của em nói thế à? - Nàng nói, không tin lắm. Nhưng nàng hầu như không tin Gaëton là loại người nói dối để chị em nàng tái hợp. Nhìn nghiêng, nét mặt anh sắc như dao cạo, dù trong ánh đèn. Anh không chịu nhìn nàng, và cố nằm sát mép giường hết mức có thể.
- Chị ấy sợ cô chết. Cả hai chúng tôi đều sợ.
Anh nói nhỏ đến nỗi nàng chỉ vừa đủ nghe.
- Cứ như những thời cũ, - nàng nói thận trọng, sợ lỡ lời. Còn sợ hơn chẳng nói năng gì. Ai mà biết có bao nhiêu cơ hội trong thời buổi loạn ly này.
- Anh và em đã đơn độc trong bóng tối. Anh nhớ không?
- Tôi nhớ.
- Tours đã như cả một cuộc đời trước đó, - nàng nói tiếp. - Em chỉ là một cô gái.
Anh không nói gì.
- Nhìn em đi, Gaëton.
- Ngủ đi, Isabelle.
- Anh biết là em sẽ tiếp tục đòi hỏi cho đến khi anh không thể chịu nổi.
Anh thở dài và lăn nghiêng.
- Em nghĩ đến anh, - nàng nói.
- Đừng. - Giọng anh thô bạo.
- Anh đã hôn em, - nàng nói. - Đó không phải là một giấc mơ.
- Tôi không nhớ.
Isabelle cảm thấy một vẻ lạ lùng trong lời anh, một nhịp nín thở xao xuyến nhè nhẹ trong ngực anh.
- Anh thèm muốn em cũng như em muốn có anh, - nàng nói.
Anh lắc đầu phủ nhận, nhưng nàng nghe thấy trong im lặng, hơi thở anh gấp gáp.
- Anh nghĩ em quá non nớt, quá ngây thơ và quá bốc đồng. Mọi thứ đều quá. Em hiểu chứ. Người ta hay nói về em như thế. Em chưa chín chắn.
- Không phải thế.
- Nhưng anh nhầm. Có lẽ hai năm trước anh không sai. Em đã nói yêu anh, chắc hẳn nó có vẻ rồ dại. - Nàng hít vào một hơi. - Nhưng bây giờ thì không rồ đâu, Gaëton. Có khi đây là việc tỉnh táo duy nhất trong tất cả chuyện này. Ý em là tình yêu. Chúng ta đã chứng kiến những tòa nhà bị thổi bay trước mắt, các bạn bè bị bỏ tù và trục xuất. Có Chúa mới biết liệu chúng ta có còn gặp lại họ không. Em có thể chết, Gaëton, - nàng nói, khẽ khàng. - Em không nói kiểu này trong cái thời còn là cô-nữ-sinh-cố-bắt-cậu trai-hôn-mình. Đây là sự thật và anh biết thế. Ngày mai, một trong hai chúng ta có thể chết. Và anh có biết em sẽ ân hận điều gì không?
- Gì kia?
- Chúng ta.
- Không thể chỉ có chúng ta đâu, Iz. Không phải bây giờ. Đó là điều tôi đã cố nói với cô ngay từ ban đầu.
- Nếu em hứa sẽ buông bỏ nó, anh sẽ thành thật trả lời em một câu hỏi chứ?
- Chỉ một câu thôi ư?
- Một. Sau đó em sẽ đi ngủ. Em hứa.
Anh gật đầu.
- Nếu chúng ta không ở đây - ẩn náu trong một ngôi nhà an toàn - nếu thế giới này không bị xé thành nhiều mảnh, nếu đây là một ngày bình thường trong một cõi đời bình thường, liệu anh có muốn chúng ta là một không, Gaëton?
Nàng nhìn thấy khuôn mặt anh nhăn nhúm lại, nỗi đau phơi bày hiển hiện tình yêu của anh.
- Nó không quan trọng, cô không thấy thế sao?
- Đây là điều duy nhất có ý nghĩa, Gaëton. - Nàng nhìn thấy tình yêu trong mắt anh. Sau cái đó, lời lẽ còn có ý nghĩa gì đâu?
Nàng sáng suốt hơn trước kia nhiều. Giờ đây, nàng biết cuộc sống và tình yêu đều mong manh biết chừng nào. Có lẽ nàng sẽ yêu anh chỉ trong ngày hôm nay, hoặc có khi chỉ trong tuần sau, hoặc có thể cho đến khi nàng là một bà già. Có lẽ anh sẽ là tình yêu của đời nàng... hoặc tình yêu của nàng trong suốt cuộc chiến này... hoặc có lẽ anh sẽ chỉ là mối tình đầu của nàng. Nàng thực sự hiểu mọi điều đó trong cõi trần khủng khiếp và đáng sợ này, nàng đã vấp phải một thứ bất ngờ.
Và nàng sẽ không buông bỏ nó lần nữa.
- Em hiểu rồi, - nàng tự nhủ và mỉm cười. Hơi thở của anh là là gần môi nàng, như một nụ hôn thân thiết. Nàng dựa sát vào anh, nhìn anh đăm đắm, chín chắn, chân thành và tắt phụt đèn.
Trong bóng tối, nàng rúc vào anh, chui sâu hơn vào dưới chăn. Ban đầu anh nằm cứng đờ cưỡng lại nàng, dường như anh sợ chạm vào nàng, nhưng dần dần anh nới lỏng người. Anh lăn ra nằm ngửa và bắt đầu ngáy. Đến lúc - nàng không biết là lúc nào - nàng nhắm mắt lại và vươn tay ra, đặt bàn tay lên hõm bụng anh, cảm nhận nó phập phồng lên, xuống theo hơi thở. Giống như đưa tay lên đại dương trong mùa hè, khi thủy triều đang dâng.
Vẫn chạm vào anh, nàng thiếp đi.
+++++
Những cơn ác mộng không buông tha Vianne. Ở nơi xa tít tắp trong đầu, chị nghe thấy tiếng mình thút thít, tiếng Sophie nói: "Mẹ ơi, mẹ kéo hết chăn rồi.”, nhưng chẳng có gì làm chị thức giấc. Trong ác mộng, chị ngồi trên ghế, đang bị thẩm vấn. Thằng bé Daniel. Nó là người Do Thái. Nộp nó cho tôi. Von Richter vừa nói vừa chĩa súng vào mặt chị... rồi mặt hắn biến đổi, hơi chảy ra và hắn biến thành Beck, đang cầm ảnh vợ và lắc đầu, nhưng một bên mặt anh ta mất hẳn... sau đó là Isabelle nằm trên sàn, máu me bê bết, nói Em xin lỗi, Vianne, còn Vianne đang quát. Cô không được chào đón ở đây...
Vianne giật mình tỉnh dậy, thở khó khăn. Những cơn ác mộng như thế đã hành hạ chị suốt sáu ngày nay, lần nào tỉnh dậy chị cũng cảm thấy mệt lử và lo âu. Hiện giờ là tháng Mười một, vẫn không có tin tức gì về Isabelle. Chị thả lỏng người dưới tấm chăn. Sàn nhà lạnh buốt, nhưng trong vài tuần lễ nữa sẽ không còn lạnh. Chị với cái khăn quàng vắt ở chân giường và quấn quanh vai.
Von Richter đã giành phòng ngủ trên gác. Vianne không chịu ở cùng tầng với hắn, chị cùng các con chuyển xuống phòng ngủ nhỏ hơn ở tầng dưới, ba mẹ con ngủ trên chiếc giường đôi.
Phòng ngủ của Beck. Không có gì lạ là chị mơ thấy anh ta ở đây. Không khí vẫn lưu giữ mùi của anh ta, nhắc chị người đàn ông chị biết không còn sống nữa, rằng chị đã giết anh ta. Chị mong mỏi được xá tội, nhưng chị có thể làm gì đây? Chị đã giết người - một người đàn ông đứng đắn, bất chấp mọi thứ. Việc anh ta là kẻ thù hoặc kể cả việc chị đã làm để cứu em gái đều không có ý nghĩa gì với chị. Chị biết mình đã lựa chọn đúng. Không phải chuyện đúng, sai ám ảnh chị. Mà là bản thân hành động. Giết người.
Chị rời phòng ngủ và khép cửa lại sau lưng, đóng cửa đánh tách khe khẽ.
Von Richter ngồi trên đi văng, đang đọc tiểu thuyết và uống cà phê thật. Mùi cà phê thơm phức khiến chị suýt nôn vì thèm. Tên Đức Quốc xã trú đóng ở đây đã vài ngày, và sáng sáng mùi cà phê rang đậm đặc, thơm nồng nàn - Von Richter tin chắc là chị ngửi thấy và rất thèm. Nhưng chị không thể uống nhiều quá một ngụm, hắn cũng tin chắc thế. Sáng hôm qua, hắn đổ cả bình cà phê vào chậu rửa và nhếch mép cười với chị lúc làm việc đó.
Hắn là người cắn được một miếng nhỏ quyền lực và giành lấy nó bằng cả hai tay. Chị biết điều đó chỉ trong vòng vài giờ hắn tới, khi hắn chọn căn phòng tốt nhất và lấy hết những chăn mền ấm nhất cho giường hắn, khi hắn lấy toàn bộ số gối và nến còn lại trong nhà, chỉ để lại cho Vianne một cái đèn dầu duy nhất.
- Ngài Thiếu tá, - chị vừa nói vừa vuốt phẳng bộ đầm không còn hình thù gì và chiếc áo len cũ đã sờn.
Hắn không rời mắt khỏi tờ báo Đức đang làm hắn chú ý.
- Thêm cà phê.
Chị cầm cái tách rỗng vào bếp, rồi trở lại ngay với tách khác.
- Quân Đồng minh đang phí thời gian ở Bắc Phi, - hắn nói và cầm lấy tách cà phê rồi đặt lên bàn bên cạnh.
- Vâng, ngài Thiếu tá.
Hắn đưa tay ra và nắm chặt cổ tay chị, chặt đến nỗi để lại một vết bầm.
- Tối nay tôi có vài người khách đến ăn tối. Bà sẽ nấu. Và để thằng ôn con cách xa tôi ra. Nó kêu như con lợn sắp chết.
Hắn bỏ đi.
- Vâng, ngài Thiếu tá.
Chị vội nhường đường cho hắn và vội vã vào phòng ngủ đóng chặt cửa lại. Chị cúi xuống đánh thức Daniel, cảm thấy hơi thở nhẹ nhàng của nó phả vào cổ chị.
- Mẹ ơi, - nó lẩm bẩm và mút lấy mút để ngón tay cái. - Sophie ngáy to quá.
Vianne mỉm cười và cúi xuống, xoa đầu Sophie. Lạ lùng thay, mặc dầu đang là thời chiến và họ luôn cảm thấy khiếp sợ, đói khát, vậy mà một cô bé ở tuổi nó vẫn có thể ngủ ngon lành.
- Con ngáy to như con trâu nước vậy, Sophie, - Vianne trêu chọc.
- Có gì buồn cười đâu, - Sophie lẩm bẩm và ngồi dậy. Nó liếc nhìn cánh cửa đóng chặt. - Ngài Doryphore vẫn ở đây à?
- Sophie! - Vianne cảnh cáo, chị lo lắng liếc nhìn cánh cửa đã đóng.
- Hắn không nghe thấy đâu, - Sophie nói.
- Im nào, - Vianne nói khẽ, - mẹ không thể hình dung vì sao con lại so sánh vị khách của chúng ta với một con rệp ăn khoai tây. - Chị cố nén cười.
Daniel ôm ghì Vianne và tặng chị một cái hôn ướt át.
Lúc chị vỗ vỗ vào lưng và ôm chặt nó, hít đôi má mềm mại đầy lông tơ của nó, chị nghe thấy tiếng ô tô khởi động.
Tạ ơn Chúa.
- Hắn đi rồi, - chị lẩm bẩm với con trai, và hít hít má nó. - Đi nào, Sophie. - Chị bế Daniel vào phòng khách vẫn còn phảng phất mùi cà phê mới pha và mùi nước hoa của đàn ông, rồi bắt đầu một ngày của mình.
+++++
Nhiều người đã bảo Isabelle là kẻ bốc đồng, ngay từ khi nàng có thể nhớ. Rồi sau đó là hấp tấp và gần đây nhất là liều lĩnh. Trong một năm qua, Isabelle đã trưởng thành đủ để nhìn nhận sự đúng đắn của vấn đề này. Từ hồi ức sớm nhất, Isabelle thường hành động trước rồi nghĩ đến hậu quả sau. Có lẽ vì nàng cảm thấy mình cô đơn lâu đến thế. Không ai chịu lắng nghe nàng, làm bạn thân của nàng. Nàng không có người nào cùng vạch kế hoạch hoặc giúp nàng giải quyết những vướng mắc của mình.
Ngoài ra, nàng chưa bao giờ kiềm chế được cơn bốc đồng. Có lẽ vì nàng chưa bao giờ có gì để mất.
Bây giờ, nàng hiểu rằng biết sợ có tầm quan trọng ra sao, muốn có cái gì đó hoặc một ai đó rất nhiều sẽ làm trái tim mình đau đớn.
Isabelle cũ sẽ chỉ nói với Gaëton rằng nàng yêu anh và để mặc mọi sự xảy ra.
Isabelle mới muốn ra đi mà không buồn thử. Nàng không biết liệu mình có đủ sức chịu đựng việc bị từ chối lần nữa hay không.
Thế nhưng.
Họ đang trong cuộc chiến. Thời gian là thứ xa xỉ mà không người nào có. Ngày mai là thứ phù du như một nụ hôn trong bóng tối.
Nàng đứng trong một cái buồng nhỏ, có mái dốc họ dùng như buồng tắm trong ngôi nhà an toàn. Gaëton đã xách nhiều xô nước nóng cho nàng tắm và nàng đắm mình trong cái bồn tắm mạ đồng cho đến khi nước nguội. Tấm gương trên tường bị rạn và treo lệch. Nó làm cho hình ảnh của nàng rời rạc, một bên mặt nàng hơi thấp hơn bên kia.
- Sao mi lại sợ kia chứ? - Nàng nói với hình phản chiếu của mình. Nàng đã đi bộ vượt dãy Pyrénées trong tuyết rơi và bơi trong dòng sông Bidassoa lạnh giá, nước đổ ào ào dưới ánh đèn pha chiếu rọi của lính Tây Ban Nha, đã có lần nàng nhờ một mật vụ Gestapo xách hộ va li đầy giấy tờ giả qua trạm kiểm soát của Đức “vì trông chàng khỏe mạnh còn nàng quá mệt vì chuyến đi”, nhưng chưa bao giờ nàng căng thẳng như lúc này. Nàng bỗng nhiên hiểu rằng một người phụ nữ có thể thay đổi toàn bộ cuộc đời và thay đổi nơi sinh sống bằng một lựa chọn.
Hít một hơi sâu, nàng quấn mình trong chiếc khăn tắm tả tơi và trở lại phòng chính của căn nhà. Nàng dừng lại ở cửa đủ lâu để trái tim đang đập dồn của mình dịu lại rồi mở cửa.
Gaëton đứng cạnh cửa sổ bị che tối, vận bộ quần áo xơ xác và tả tơi, vẫn còn hoen vết máu của nàng. Nàng mỉm cười lo ngại và với tìm đầu khăn nàng đã nhét vào nơi ngực.
Anh vẫn lặng ngắt, hình như ngừng thở ngay cả khi nàng thở gấp.
- Đừng làm thế, Iz. - Mắt anh nheo lại, trước kia nàng sẽ bảo đó là sự tức giận, nhưng bây giờ nàng đã hiểu rõ hơn.
- Em muốn gì ở tôi? - Anh hỏi.
- Anh biết rồi.
- Em ngây thơ lắm. Bây giờ đang chiến tranh. Tôi là một tội phạm. Có bao nhiêu lý do để em cần phải tránh xa tôi ra?
Chúng là những lý lẽ cho một thế giới khác.
- Nếu thời buổi khác đi, em sẽ khiến anh phải theo đuổi em, - nàng nói, và bước tới. - Em sẽ khiến anh phải nhảy qua vòng lửa để thấy em trần truồng. Nhưng chúng ta không có thời gian, đúng không?
Trong sự thừa nhận lặng lẽ của anh, nàng cảm thấy gợn buồn. Đây là thực tế giữa họ ngay từ ban đầu: họ không có thời gian. Họ không thể tán tỉnh, yêu đương và kết hôn rồi có con với nhau. Thậm chí, họ không có cả ngày mai. Nàng không thích vì lần đầu tiên của mình phải tắm trong nỗi buồn, thấm đượm cảm giác đang mất đi thứ họ vừa tìm thấy, nhưng đó là cuộc sống hiện giờ.
Có một điều nàng biết chắc: nàng muốn anh là người đầu tiên trên giường mình. Nàng muốn nhớ anh mãi mãi.
- Các bà xơ thường bảo em sẽ đi đến một kết cục xấu. Em cho rằng họ muốn nói tới anh.
Anh tiến đến nàng, nâng mặt nàng lên trong tay mình.
- Em làm anh sợ, Isabelle.
- Hôn em đi, - nàng chỉ nói có thế.
Lần đầu tiên môi họ chạm nhau, mọi sự thay đổi, hoặc Isabelle thay đổi. Một cái rùng mình khao khát chạy khắp người nàng, chặn hơi thở của nàng. Nàng cảm thấy lạc lối trong vòng tay anh, tan chảy, vỡ thành nhiều mảnh rồi lại hồi sinh. Câu “Em yêu anh” cháy bỏng trong nàng, tha thiết được thốt nên lời. Nhưng còn hơn thế, nàng muốn nghe thấy những lời này, muốn được nghe nói dù chỉ một lần thôi, rằng nàng đang được yêu.
- Rồi em sẽ tiếc đã làm việc này, - Gaëton nói.
Sao anh lại nói thế?
- Không bao giờ. Anh sẽ tiếc ư?
- Anh đang tiếc rồi, - anh nói khẽ. Rồi anh hôn nàng lần nữa.