Sơn Ca Vẫn Hót

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 31 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
33
33

❊ ❊ ❊

Isabelle tỉnh dậy, cổ tay và mắt cá chân bị trói chặt vào cái ghế gỗ, sợi dây nghiến vào da thịt nàng chặt đến nỗi nàng không thể cựa quậy. Ngón tay nàng tê dại. Một bóng đèn duy nhất lủng lẳng trên đầu nàng, một hình nón ánh sáng trong bóng tối. Căn phòng sặc mùi ẩm mốc, mùi nước tiểu và nước rỉ qua các kẽ nứt trong đá.

Đâu đó trước mặt nàng, một que diêm bật sáng.

Nàng nghe thấy tiếng xoàn xoạt và ngửi thấy mùi lưu huỳnh, nàng thử nhấc đầu lên nhưng cử động khiến nàng đau đến nỗi buột ra một tiếng rên.

- Tốt[1] , - ai đó nói. - Nó đau rồi.

Gestapo.

Hắn kéo chiếc ghế trong bóng tối ra và ngồi xuống, đối diện với nàng.

- Đau, hay không đau. Tùy cô lựa chọn. - hắn nói ngắn gọn.

- Nếu vậy, thì không đau.

Hắn đánh thật mạnh. Máu đầy miệng nàng, tanh và có vị kim loại. Nàng cảm thấy máu nhỏ giọt xuống cằm.

Hai ngày, nàng nghĩ. Chỉ hai ngày thôi.

Nàng phải trải qua cuộc tra khảo bốn mươi tám tiếng mà không khai ra cái tên nào. Nếu nàng có thể làm việc đó, không bị khuất phục, thì cha nàng, Gaëton, Henri, Didier, Paul và Anouk sẽ có thời gian tự vệ. Họ sẽ sớm biết nàng đã bị bắt, nếu như họ chưa biết. Eduardo sẽ báo tin rồi sau đó ông sẽ đến chỗ ẩn nấp. Đó là kế hoạch của họ.

- Tên? - Hắn nói, rút ra cuốn sổ nhỏ và cây bút chì trong túi áo ngực.

Nàng cảm thấy máu nhỏ giọt xuống cằm, xuống lòng mình.

- Juliette Gervaise. Nhưng ông biết rồi. Ông có giấy tờ của tôi.

- Đúng là chúng tao có giấy tờ đề tên mày là Juliette Gervaise.

- Sao ông còn hỏi tôi?

- Thực ra mày là ai?

- Tôi thực sự là Juliette Gervaise.

- Sinh ở đâu? - Hắn vừa lười biếng hỏi, vừa ngắm nghía những móng tay được chăm chút kỹ càng.

- Nice.

- Mày làm gì ở Urrugne?

- Tôi ở Urrugne ư? - Nàng nói.

Hắn thẳng người lên, cái nhìn chằm chằm của hắn trở lại nàng, thích thú:

- Bao nhiêu tuổi?

- Hai mươi hai, hoặc gần thế. Ngày sinh chẳng còn ý nghĩa gì nhiều.

- Trông mày trẻ hơn.

- Tôi cảm thấy già hơn.

Hắn từ từ đứng lên, cao lừng lững bên trên nàng.

- Mày làm việc cho Sơn ca. Tao muốn biết tên nó.

Bọn chúng chưa biết nàng là ai.

- Tôi chẳng biết gì về chim chóc.

Cú đấm hoàn toàn bất ngờ, làm nàng choáng váng vì sức mạnh của nó. Đầu nàng ngật sang bên, đập mạnh vào lưng ghế kêu đánh rắc.

- Nói cho tao về Sơn ca.

- Tôi đã nói với ông...

Lần này hắn quật vào má nàng bằng cái thước sắt, mạnh đến mức nàng cảm thấy da mình rách toạc và máu trào ra.

Hắn mỉm cười và nhắc lại:

- Sơn ca.

Nàng nhổ mạnh hết sức, nhưng chỉ là một búng máu rơi xuống lòng nàng. Nàng lắc đầu để nhìn cho rõ và ngay lập tức nàng ước giá không nhìn thấy.

Hắn lại tiến đến chỗ nàng, cẩn thận đập đập cái thước máu rỏ đỏ lòm vào lòng bàn tay mở ra của hắn.

- Tao là Rittmeister Schmidt, chỉ huy Gestapo ở Amboise. Còn mày?

Hắn sẽ giết mình, Isabelle nghĩ. Nàng vùng vẫy, thở khó nhọc. Nàng nếm mùi máu mình.

- Juliette, - nàng thì thào, lúc này nàng muốn hắn tin mình ghê gớm.

Nàng không thể kéo dài hai ngày.

Đây là mối nguy mà ai cũng cảnh báo nàng, là thực tế khủng khiếp nàng đang trải qua. Làm sao nó giống với một cuộc phiêu lưu được? Nàng sẽ làm cho bản thân mình - và mọi người nàng quan tâm - bị giết.

- Chúng tao đã bắn hầu hết những người đồng bào của mày. Đừng có ngu ngốc chết để bảo vệ những người đã chết làm gì.

Có đúng thế không?

Không. Nếu đây là sự thật, nàng cũng sẽ chết.

- Juliette Gervaise, - nàng nhắc lại.

Hắn quật trái cái thước, mạnh đến nỗi cái ghế đổ nghiêng sang một bên và nàng ngã xuống sàn. Đầu nàng đập xuống sàn đá, đồng thời hắn đá mạnh mũi ủng vào bụng nàng. Nàng chưa bao giờ đau đến thế. Nàng nghe thấy hắn nói:

- Nào, tên của Sơn ca, - song nàng không thể trả lời nếu có muốn.

Hắn đá nàng lần nữa, dồn toàn bộ sức mạnh vào cú đá.

+++++

Tỉnh táo lại thấy đau.

Mọi thứ đều đau. Đầu, mặt, toàn thân nàng. Phải cố - và dũng cảm lắm - nàng mới nhấc được đầu. Nàng vẫn bị trói ở mắt cá chân và cổ tay. Sợi dây cứa vào làn da bị xé rách, đẫm máu, cắt vào lớp thịt bầm tím của nàng.

Mình ở đâu nhỉ?

Bóng tối vây quanh nàng, không phải bóng tối bình thường, không phải căn phòng không có ánh sáng. Đây là một thứ khác, không thể xuyên thủng, tối đen như mực ép vào bộ mặt méo mó của nàng. Nàng cảm thấy một bức tường chỉ cách mặt mình vài phân. Nàng cố ngọ nguậy bàn chân về phía trước, và cái đau lại sống dậy, cắn sâu vào sợi dây cứa vào mắt cá.

Nàng đang ở trong một cái hộp.

Nàng thấy rét. Nàng có thể cảm thấy hơi thở của mình và biết sẽ nhìn thấy nó. Lông mũi nàng lạnh cứng. Nàng run bắn lên, không sao kiềm chế nổi.

Nàng hét lên kinh hãi, âm thanh vọng trở lại nàng rồi biến mất.

+++++

Nàng đang đông cứng.

Isabelle rùng mình vì lạnh, nàng rên rỉ. Nàng có thể cảm thấy hơi thở của mình, xù như một đám lông chim trước mặt, biến thành sương giá trên môi nàng. Diềm mi nàng đã đông cứng.

Nghĩ đi, Isabelle. Đừng khai.

Nàng cử động một chút, cố chống chọi với lạnh lẽo và đau đớn.

Nàng vẫn ngồi, vẫn bị trói ở mắt cá chân và cổ tay.

Hoàn toàn trần truồng.

Nàng nhắm mắt lại, buồn nôn vì hình ảnh hắn lột quần áo nàng, sờ mó nàng lúc nàng bất tỉnh.

Trong bóng tối hôi hám, nàng nhận ra một tiếng ồn đều đều. Lúc đầu, nàng ngỡ là mạch máu mình đập hoặc tim mình đập dồn để cố sống, nhưng không phải.

Đây là tiếng động cơ, rền vang gần đó. Nàng nhận ra âm thanh, nhưng là gì nhỉ?

Nàng rùng mình lần nữa, cố ngọ nguậy các ngón tay và ngón chân, chống lại cảm giác tê dại ở khắp tứ chi. Trước kia bàn chân nàng đau đớn, rồi ngứa ran, còn bây giờ... chẳng thấy gì. Nàng cử động thứ duy nhất có thể - cái đầu - và nó đập thịch vào một vật cứng. Nàng trần truồng, bị trói vào một cái ghế trong một...

Lạnh giá. Tối tăm. Rền vang. Nhỏ bé...

Một cái tủ lạnh.

Nàng hoảng hốt, cố giật mạnh, lật đổ nhà tù, nhưng mọi cố gắng chỉ làm nàng mệt đứt hơi. Gây khó khăn cho nàng. Nàng không thể cử động. Không một thứ gì ngoài các ngón tay ngón chân nàng quá đông cứng không tuân theo. Không như thế này được.

Nàng sẽ chết cóng. Hoặc chết ngạt.

Hơi thở của nàng dội lại nàng, bao quanh nàng, xung quanh nàng toàn là hơi thở. Nàng bắt đầu khóc, những giọt nước mắt đông lại, biến thành những giọt băng trên má nàng. Nàng nghĩ đến những người mình yêu thương - Vianne, Sophie, Gaëton, cha nàng. Giờ đây nàng sẽ chết mà không nói được một lời với Vianne.

Vianne, nàng nghĩ. Chỉ thế thôi. Một cái tên. Phần là cầu nguyện, phần là ân hận, phần là từ biệt.

+++++

Trong quảng trường thành phố, mỗi xác chết treo lên một cột đèn.

Vianne đứng lại, không thể tin nổi thứ chị nhìn thấy. Bên kia đường, một bà già đứng dưới một trong những cái xác. Không trung đầy tiếng kẽo kẹt rên rỉ của dây thừng kéo căng. Vianne thận trọng băng qua quảng trường, cẩn thận tránh các cột đèn...

Những cái xác mặt xanh lè, sưng phồng, thõng thượt.

Ở đây có tất cả mười xác chết - có thể nói là những người Pháp. Nhìn bộ dạng của họ là các du kích, các chiến sĩ du kích dữ dội của rừng núi. Họ mặc quần màu nâu, đội mũ nồi đen, đeo băng tay ba màu.

Vianne đến bên bà già, nắm lấy vai bà.

- Bà không nên ở đây, - chị nói.

- Con trai tôi, - người đàn bà rền rĩ. - Không thể để nó lại đây...

- Đi thôi, - Vianne nói, lần này bớt dịu dàng hơn. Chị dẫn bà già ra khỏi quảng trường. Trên phố La Grande, bà ta rứt ra và bỏ đi, vừa lẩm bẩm vừa khóc.

Trên đường tới cửa hàng thịt, Vianne còn đi qua ba cái xác nữa. Thành phố Carriveau dường như nín thở. Trong vài tháng qua, Đồng minh đã ném bom khu vực này nhiều lần, vài công trình kiến trúc của thành phố đã thành đống gạch vụn. Hình như lúc nào cũng có thứ gì đó sụp đổ hoặc vỡ vụn.

Không khí sặc mùi chết chóc và thành phố im lìm, mối nguy hiểm lẩn khuất trong từng cái bóng, quanh từng góc phố.

Đứng trong hàng trước cửa hàng thịt, Vianne nghe thấy đám đàn bà trò chuyện, tiếng họ hạ thấp.

- Trả đũa...

- Tệ hơn ở Tulle...

- Bà có nghe tin về Oradour-sur-Glane không?

Nghe thấy mọi thứ đó, kể cả những vụ bắt bớ, trục xuất hoặc tử hình, Vianne không thể tin những tin đồn mới nhất. Sáng hôm qua, bọn Đức Quốc xã tiến vào một ngôi làng nhỏ ở Oradour-sur-Glane cách Carriveau không xa lắm, chĩa súng lùa mọi người vào nhà thờ của thành phố, lấy cớ kiểm tra giấy tờ.

- Mọi người trong thành phố, - một bà già thì thào với Vianne.

- Đàn ông. Đàn bà. Trẻ con. Bọn Đức Quốc xã bắn tuốt, rồi chúng đóng sập các cánh cửa, thiêu nhà thờ rụi xuống tận mặt đất. - Mắt bà ta sưng mọng vì khóc. - Thật đấy.

- Không thể nào, - Vianne nói.

- Dédée của tôi trông thấy chúng bắn vào bụng một phụ nữ mang thai.

- Cô ấy đã thấy cảnh này ư? - Vianne hỏi.

Bà già gật đầu.

- Dédée nấp sau chuồng thỏ trong nhiều giờ và trông thấy thành phố bốc cháy. Nó nói sẽ không bao giờ quên những tiếng la hét. Lúc chúng châm lửa, không phải tất cả đã chết.

Chắc là trả miếng cho một tên Thiếu tá bị quân du kích bắt giữ.

Liệu ở đây có xảy ra việc tương tự không? Thời gian tiếp theo, cuộc chiến càng dữ dội hơn, Gestapo và SS có lùa dân ở làng Carriveau, nhốt họ trong tòa thị chính rồi phóng hỏa không?

Chị nhận hộp dầu ăn nhỏ xíu mà phiếu thực phẩm tuần này được mua và ra khỏi cửa hàng, kéo cái mũ trùm lên che mặt.

Có ai đó túm lấy cánh tay Vianne và kéo mạnh chị sang trái. Chị loạng choạng, mất thăng bằng và suýt ngã.

Người đó kéo tuột chị vào một ngõ hẻm tối tăm và lộ diện.

- Ba! - Vianne nói, quá sững sờ vì sự có mặt của ông nên không thể nói gì thêm.

Chị thấy chiến tranh đã tác động đến ông biết chừng nào: những nếp nhăn hằn sâu trên trán ông và tạo ra những bọng thịt sưng phồng dưới cặp mắt mỏi mệt của ông, chắt hết màu sắc trên da ông và biến mái tóc ông thành bạc trắng. Ông gầy ghê gớm, dấu vết tuổi tác rải rác trên đôi má chảy xệ. Chị nhớ lại ông từ cuộc Thế chiến I trở về, nom cũng tiều tụy như thế này.

- Có nơi nào kín đáo để nói chuyện được không? - Ông hỏi. - Ba không gặp thằng Đức của con thì hơn.

- Hắn không phải là thằng Đức của con, nhưng có chỗ đấy ạ.

Chị không thể trách ông vì không muốn gặp Von Richter.

- Ngôi nhà ở bên cạnh nhà con còn bỏ trống. Ở phía đông. Bọn Đức cho là quá nhỏ nên chẳng buồn để ý. Chúng ta có thể gặp nhau ở đấy.

- Trong hai mươi phút, - ông nói.

Viannie kéo lại mũ và khăn trùm tóc rồi ra khỏi ngõ hẻm. Lúc rời thành phố và theo con đường lầy bùn về nhà, chị cố hình dung vì sao cha mình đến đây. Chị biết - hoặc giả sử - Isabelle đang sống với ông ở Paris, song đó chỉ là phỏng đoán. Theo chị biết, em gái và cha chị sống tách biệt trong cùng một thành phố. Chị không nghe tin gì về Isabelle sau cái đêm khủng khiếp ở nhà kho, dù Henri báo rằng Isabelle vẫn ổn.

Chị vội vã qua sân bay, không để ý đến các máy bay bẹp dúm và vẫn bốc khói vì cuộc oanh tạc vừa qua.

Ở cổng nhà Rachel, chị đứng lại và liếc ngược ngó xuôi con đường. Không có ai đi theo hoặc đang rình rập chị. Chị lẻn vào trong sân và vội vàng đến ngôi nhà bỏ hoang. Cửa trước bị vỡ từ lâu và lúc này lệch hẳn về một bên. Chị lọt vào trong.

Bên trong tối lờ mờ và đầy bụi. Hầu như mọi đồ đạc đều bị trưng dụng, ăn cắp hoặc cướp bóc, những bức tranh bị mất để lại những hình vuông màu đen trên tường, trong phòng khách chỉ còn lại duy nhất cái sô pha nhỏ, cũ, gãy một chân với những tấm đệm bụi bặm. Vianne ngồi xuống, căng thẳng, bàn chân gõ nhịp xuống sàn.

Chị cắn móng ngón cái, không sao yên được, thì nghe thấy tiếng bước chân. Chị đến bên cửa sổ, nhấc cái mành mành bôi đen lên.

Cha chị đã ở bên cửa. Có điều ông già lom khom kia không phải là cha chị.

Chị đưa ông vào trong nhà. Lúc ông nhìn chị, những nếp nhăn trên mặt ông hằn sâu hơn, những nếp da gấp trông như những cái túi sáp ong chảy. Ông lùa các ngón tay vào mái tóc thưa thớt. Những món tóc bạc dài tự sắp xếp thành những que nhọn, tạo cho ông vẻ ngoài lạ lùng như thể bị điện giật.

Ông chậm rãi tiến đến chỗ chị, hơi khập khiễng. Ngay lập tức nó khiến chị nhớ lại toàn bộ cuộc sống của mình, cách ông lê bước chân, vụng về. Mẹ chị bảo, Hãy tha thứ cho ba con, Vianne, ba không còn là ba nữa và ba không thể tự tha thứ cho mình... đó là việc chúng ta phải làm.

- Vianne, - ông dịu dàng gọi tên chị, giọng nói thô ráp của ông kéo dài. Một lần nữa, chị lại mơ hồ nhớ đến Trước Kia, khi ông là chính mình. Nó là ý nghĩ đã quên từ lâu. Trong những năm Sau Đó, chị tống hết mọi ý nghĩ về ông vào một ngăn riêng, và quên hẳn. Giờ đây Vianne nhớ lại. Cảm nhận theo kiểu này khiến chị kinh hãi. Ông đã làm tổn thương chị quá nhiều lần.

- Ba.

Ông đến cái sô pha nhỏ và ngồi xuống. Tấm đệm mệt mỏi võng xuống dưới thân hình còm cõi của ông.

- Ba là một người cha gớm ghiếc với các con gái.

Thật ngạc nhiên và đúng đến nỗi Vianne không biết nói gì.

Ông thở dài:

- Bây giờ đã quá muộn để sửa lại những thứ đó.

Vianne đến chiếc sô pha và ngồi xuống cạnh cha.

- Chẳng bao giờ là quá muộn ba ạ, - chị nói một cách thận trọng. Chị có thể tha thứ cho cha mình không?

Có. Câu trả lời đến ngay lập tức, bất ngờ y như sự có mặt của ông vậy.

Ông quay sang chị:

- Ba không nói nhiều và cũng không có thời gian để nói.

- Ba ở lại đây đi, - Vianne nói. - Con sẽ chăm sóc ba và...

- Isabelle đã bị bắt giữ và bị buộc tội giúp đỡ kẻ thù. Nó bị giam ở Girot.

Vianne đột ngột hít vào một hơi. Chị cảm thấy vô cùng ân hận, cũng như có lỗi. Những lời cuối cùng chị nói với em gái là gì? Đừng quay lại.

- Chúng ta có thể làm gì?

- Chúng ta ư? - Ông nói. - Đây là một câu hỏi hay, nhưng không phải là câu nên hỏi. Con chẳng phải làm gì hết. Con cứ ở lại Carriveau và tránh xa mọi thứ phiền toái như con vẫn làm. Giữ gìn cho con gái con an toàn. Đợi chồng con.

Vianne không thể nói toẹt ra rằng Bây giờ con khác hẳn rồi, ba ơi. Con đang giúp che giấu các trẻ em Do Thái. Chị muốn nhìn thấy mình phản chiếu trong cái nhìn đăm đăm của ông, muốn ông tự hào vì chị dù chỉ một lần.

Nói đi. Kể với ông ấy đi.

Làm sao chị có thể? Ông ngồi đó, nom già nua, suy nhược và bối rối. Ông chỉ còn là dấu vết rất mờ của con người ông trước đây. Ông không cần biết rằng Vianne cũng đang liều mạng, ông không thể lo sẽ mất cả hai cô con gái. Cứ để ông yên trí rằng Vianne an toàn như có thể. Một kẻ hèn nhát.

- Isabelle sẽ cần có con để trở về nhà khi cuộc chiến này chấm dứt. Con sẽ bảo nó rằng nó đã làm đúng. Nó sẽ lo lắng về chuyện ấy một ngày nào đó. Nó sẽ nghĩ rằng lẽ ra nó nên ở lại với con, bảo vệ con. Nó sẽ nhớ đã bỏ con lại với bọn Đức Quốc xã, đặt mạng sống của con vào nơi hiểm nguy, và nó sẽ dằn vặt, khổ sở vì quyết định của mình.

Vianne nghe thấy lời thú nhận ở đằng sau. Ông đang mượn chuyện về Isabelle để kể cho chị nghe chính câu chuyện của mình. Ông đang nói rằng ông rất bối rối vì đã chọn gia nhập quân ngũ trong Thế chiến I, rằng ông bị dằn vặt với gia đình vì đã quyết tham chiến. Ông biết khi trở về, ông đã thay đổi biết bao, và thay vì gần gũi vợ con hơn, nỗi đau đã đưa ông xa rời họ. Ông ân hận vì đã rũ bỏ họ, để các con lại cho bà Dumas trong suốt từng ấy năm về trước.

Lựa chọn ấy ắt phải là một gánh nặng. Lần đầu tiên, chị nhìn tuổi thơ của mình như một người trưởng thành đứng từ xa, với sự từng trải mà cuộc chiến này đem lại cho chị. Cuộc chiến đã làm cha chị suy sụp, chị luôn biết thế. Mẹ chị đã nhắc đi nhắc lại câu đó nhiều lần, nhưng đến giờ Vianne mới hiểu thấm thìa.

Chiến tranh đã làm cha chị suy sụp.

- Hãy nhớ rằng các con sẽ là một phần của thế hệ đang tiếp diễn, - ông nói. - Những hồi ức về những chuyện xảy ra sẽ... rất khó quên. Các con cần ở lại bên nhau. Hãy thể hiện cho Isabelle thấy là nó được yêu thương. Buồn thay, đó là việc mà ba chưa bao giờ làm. Giờ thì đã quá muộn.

- Ba có vẻ như đang nói lời từ biệt.

Chị nhìn thấy vẻ buồn bã, tuyệt vọng trong cái nhìn của ông, và chị hiểu vì sao cha chị ở đây, hiểu lời ông sắp nói. Ông sẽ hy sinh bản thân để cứu Isabelle. Chị không biết bằng cách nào, nhưng chị biết đúng là như thế. Đây là cách ông đền bù cho tất cả những lần ông làm họ thất vọng.

- Ba ơi, - chị nói. - Ba định làm gì thế ạ?

Ông đặt bàn tay lên má chị, nó ấm áp, vững chãi và an ủi, một cái động chạm của người cha. Chị không nhận ra - hoặc thừa nhận với chính mình - rằng chị nhớ ông biết chừng nào. Còn bây giờ, khi chỉ thoáng thấy một tương lai khác, một sự cứu chuộc, nó đang tan vỡ quanh chị.

- Con sẽ làm gì để cứu Sophie?

- Bất cứ việc gì.

Vianne chăm chú nhìn người đàn ông này, người trước khi bị cuộc chiến thay đổi đã dạy chị yêu quý sách vở, viết lách và quan sát một cảnh hoàng hôn. Đã lâu lắm rồi, chị không nhớ tới người đó.

- Ba phải đi đây, - ông nói và đưa cho Vianne một cái phong bì. Trên đó viết Isabelle và Vianne bằng nét chữ run run. - Hãy đọc cùng nhau.

Ông đứng dậy và quay người, bỏ đi.

Chị chưa sẵn sàng để mất ông. Chị túm lấy ông. Một mảnh cổ tay áo bị đứt rời vì cái tóm tay của chị. Vianne nhìn xuống nó: một dải vải bông kẻ ca rô nâu-và-trắng trong lòng bàn tay. Một dải vải giống như các dải khác buộc trên các cành cây. Vật kỷ niệm dành cho những người thân yêu đã mất và xa vắng.

- Con yêu ba, ba ạ, - chị nói khẽ, nhận ra tình yêu đó là thật, và luôn luôn là thật. Tình yêu đã biến thành mất mát và chị đã gạt nó đi, nhưng dù sao một mảnh của tình yêu đó vẫn còn lại. Tình yêu của đứa con gái với cha mình. Không thể biến đổi được. Không chịu nổi nhưng cũng không thể phá vỡ.

- Sao ba có thể?

Chị nuốt khó khăn và trông thấy những giọt lệ long lanh trong mắt ông.

- Sao ba không thể?

Ông nhìn chị, cái nhìn cuối cùng, níu giữ và hôn vào từng bên má chị, rồi ông lùi lại. Ông nói, khẽ khàng đến mức chị gần như không nghe thấy:

- Ba cũng yêu con, - rồi ông để chị lại.

Vianne ngắm ông rời đi. Cuối cùng, khi ông khuất dạng, chị trở về nhà. Tại đó, chị đứng dưới gốc cây táo đầy những mẩu vải. Trong nhiều năm, chị đã buộc những mẩu vải vào các cành cây, cái cây đã chết và quả của nó đắng ngắt. Các cây táo khác đều khỏe và sum suê, nhưng cây này, cái cây tưởng nhớ của chị lại đen sì và vặn vẹo hệt như thành phố bị ném bom phía sau nó.

Chị thắt mẩu vải kẻ ca rô nâu cạnh mẩu của Rachel.

Rồi chị vào trong nhà.

Một ngọn lửa cháy trong phòng khách, toàn bộ ngôi nhà ấm áp và có mùi khói. Thật hoang phí. Chị đóng cửa lại sau lưng và nhăn mặt.

- Các con đâu, - chị gọi to.

- Chúng ở trên gác, trong phòng tôi. Tôi cho chúng sô cô la và bàn cờ để chơi.

Von Richter. Hắn làm gì ở đây, giữa ban ngày?

Hắn có nhìn thấy chị với cha chị không?

Hắn có biết gì về Isabelle không?

- Con gái bà đã cảm ơn tôi vì sô cô la. Nó là một cô bé xinh đẹp.

Vianne thừa biết không được để lộ nỗi sợ vì những lời đó. Chị vẫn đứng yên và im lặng, cố làm trái tim đập dồn dập của mình dịu lại.

- Nhưng con trai bà. - Hắn nhấn mạnh vào từ đó. - Nó chẳng giống bà tí nào.

- Chồng-ồng tôi, An...

Hắn xông tới chị nhanh đến nỗi chị không kịp thấy hắn chuyển động. Hắn vồ lấy cánh tay chị, siết thật mạnh, vặn xoắn chỗ thịt mềm. Chị buột ra một tiếng kêu nhỏ lúc hắn xô chị áp lưng vào tường.

- Bà lại sắp nói dối tôi lần nữa phải không?

Hắn túm cả hai bàn tay chị, giật ngược lên trên đầu và ghìm chúng vào tường bằng một bàn tay đi găng.

- Tôi xin..., - chị nói, - đừng...

Ngay lập tức, chị biết van nài là sai lầm.

- Tôi đã kiểm tra các hồ sơ. Bà và Antoine chỉ sinh một đứa con. Một đứa con gái, Sophie. Bà đã chôn nhiều đứa con khác. Còn thằng bé này là ai?

Vianne quá sợ hãi, không nghĩ được rõ ràng. Chị chỉ biết chắc rằng chị không thể kể sự thật hoặc Daniel sẽ bị trục xuất. Chúa mới biết bọn chúng sẽ làm gì Vianne... và với Sophie.

- Cô em họ của Antoine chết khi sinh Daniel. Chúng tôi nhận nuôi thằng bé ngay trước khi chiến tranh bắt đầu. Thời gian này giấy tờ chính thức rất khó khăn, nhưng tôi có giấy khai sinh và chứng nhận rửa tội của nó. Hiện giờ nó là con trai của chúng tôi.

- Trong trường hợp này là cháu trai. Máu mủ nhưng không phải ruột thịt. Ai mà biết bố nó không là đảng viên cộng sản? Hoặc Do Thái?

Vianne nuốt dữ dội. Hắn không nghi ngờ sự chân thật.

- Chúng tôi là dân Công giáo. Ngài biết điều đó.

- Bà sẽ làm gì để giữ nó lại với bà?

- Bất cứ việc gì, - chị đáp.

Hán cởi khuy áo chị, chậm rãi, để từng cái khuy chui qua lỗ khuyết. Khi vạt trên của áo đã mở phanh, hắn lùa bàn tay vào trong, lướt trên bầu vú chị, vặn xoắn núm vú mạnh đến mức chị hét lên vì đau.

- Bất cứ việc gì chứ? - Hắn hỏi.

Chị nuốt khan.

- Phòng ngủ, tôi xin ngài, - chị nói. - Các con tôi.

Hắn lùi lại.

- Mời bà đi trước.

- Ngài sẽ để tôi nuôi Daniel ở đây chứ?

- Bà đang thương lượng với tôi?

- Đúng thế.

Hắn nắm tóc chị và lôi xềnh xệch chị vào trong phòng ngủ. Hắn đá sập cửa lại rồi xô chị dựa vào tường. Chị kêu một tiếng lúc đập mạnh. Hắn ghìm chặt chị và tốc váy chị, giật phăng cái quần lót dệt kim của chị.

Chị quay đầu đi và nhắm mắt lại, nghe thấy tiếng khóa thắt lưng và khuy quần mở lách cách.

- Nhìn tôi, - hắn ra lệnh.

Chị không nhúc nhích, không thở được. Cũng không mở mắt.

Hắn đánh chị lần nữa. Chị vẫn đứng yên, nhắm chặt mắt.

- Nếu bà nhìn tôi, Daniel sẽ ở lại.

Chị xoay đầu và từ từ mở mắt.

- Như thế tốt hơn.

Chị nghiến răng lúc hắn tụt phắt quần mình xuống, tách đôi chân chị xa ra và thô bạo cưỡng hiếp cả thân thể lẫn tâm hồn chị. Chị không thốt một âm thanh nào.

Và cũng không ngoảnh đi.

❀ ❀ ❀

[1] Tiếng Đức trong nguyên bản.

viết truyền đơn này, và người khác đã liều cả mạng sống để đánh máy nó. Còn chúng tôi liều mạng mang chúng đến đây. Nhưng cô, Isabelle, cô sẽ là người bị bắt trong khi phân phát chúng - nếu cô bị phát hiện. Phải thật cẩn trọng. Đây không p
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Kristin Hannah

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.