Andy Stafford tự biết mình không thông minh giỏi giang gì. Tuy không đần, nhưng cũng chẳng phải thiên tài. Biết thế nhưng hắn không lo. Ngược lại, hắn còn tự cho rằng mình rất cân bằng. Hắn quen nhiều người quá thiên về cơ bắp, đồng thời cũng biết một, hai vị quá thiên về trí óc. Cả hai loại đều dở tệ. Hắn nằm giữa hai thái cực, giống đứa trẻ ngồi giữa bập bênh: không mất sức nhưng vẫn vui trọn vẹn. Thế nên hắn tức vì không lường hết hậu quả tác động đến thanh danh hắn trước khi đồng ý cho Claire mang đứa bé về nhà. Lần đầu tiên, Andy nghe tiếng cười hô hố sau lưng mình là ở quán Foley’s. Hắn biết hắn sẽ phải thường xuyên nghe kiểu cười ấy.
Sau một đêm và gần trọn một ngày rong ruổi trên đường, Andy dừng xe trước quán định uống vại bia trước khi về căn nhà sực nức mùi trẻ con làm hắn phát cáu. Giờ là tối thứ sáu. Như mọi khi, quán Foley’s đông đúc và ồn ào. Lúc lên quầy bar, hắn đi qua bàn có năm, sáu đồng nghiệp là tài xế xe tải, hầu hết hắn đều quen, không ít thì nhiều. Trong bọn có gã lực lưỡng, cao lớn để tóc mái lưỡi rìu tên là M’Coy, biệt danh là M’Coy Thứ Thiệt (Andy thấy cái tên nghe đáng ghét) nói câu gì đó ngay khi hắn vừa đi qua, và cả bọn cười rất khả ố. Hình như chúng nhắm vào hắn. Lấy bia xong, Andy quay lại, khuỷu tay đưa ra sau chống lên quầy, gác một chân đi giày cao cổ lên thanh ngang bằng đồng gắn vào quầy vốn để cho khách ngồi ghế đẩu cao đặt chân. Hắn lờ đờ quan sát khắp phòng, không nhìn chằm chằm vào bàn M’Coy nhưng cũng không bỏ qua. Andy tự nhắc: bình tĩnh đi, đừng nóng! Vả lại, chắc gì họ cười mình. Nhưng gã M’Coy đã nhìn hắn cười nhăn nhở, đoạn kêu to:
- Này Andy, sao làm mặt lạ với anh em thế?
- Chào M’Coy. Khỏe không?
Andy không gọi gã kia là Thứ Thiệt, vì tên ấy, dù chỉ là biệt danh, nghe cũng dở hơi lắm. Tuy nhiên, M’Coy rất tự hào như thể nhờ đó hắn trở nên đặc biệt xuất chúng.
M’Coy rít mạnh điếu thuốc trên tay, tì cái bụng bia to tướng vào cạnh bàn và khoái trá ngửa mặt phà khói thuốc lên trần nhà:
- Sao hồi này không thấy mặt mũi mày đâu cả? Nghe nói mày chuyển nhà đến đường Fulton, anh em đều mừng lắm đấy.
Andy tự nhủ phải điềm tĩnh, lịch sự một chút không chết. Hắn nhún vai:
- Vậy sao? Thì ở đây người ta sống sao, mình sống vậy.
Nụ cười nhăn nhở của M’Coy ngoác rộng hơn. Mấy “chiến hữu” cùng bàn vừa cười theo vừa hau háu chờ xem chuyện gì sắp đến. M’Coy nói tiếp:
- Tao vừa nói với anh em ở đây là nghe nói vừa chuyển đến nhà mới, mày đã có tin mừng quá sức tưởng tượng, phải không?
Andy im lặng vài giây trước khi kìm giọng sao cho thật nhã nhặn:
- Thì sao?
Giờ thì M’Coy không thể nén tiếng cười khoái trá:
- Chẳng phải con vợ già nhà mày có con mà không cần mày “giúp” đó sao? Thật không khác gì phép màu, nhỉ?
Nãy giờ cố nhịn, giờ cả nhóm bên bàn cùng cười sằng sặc. Andy mím chặt môi, mặt cúi gằm. Lát sau, hắn cầm ly bia chậm rãi tiến đến trước mặt M’Coy mặc áo sơmi carô và quần bảo hộ. Khắp người Andy lạnh cóng như thể vừa bị toát mồ hôi lạnh nhưng thực tế da hắn vẫn khô. Với Andy, đó là cảm giác quen thuộc, gần như nỗi hân hoan hoặc niềm vui mãnh liệt đến đáng sợ, một thứ hắn không thể giải thích nổi:
- Này chiến hữu, ăn nói cho cẩn thận.
M’Coy vờ ngạc nhiên, chìa hai tay phân bua:
- Cần gì phải thế. Mày định làm gì tao? Định tặng tao “pháo xịt” như tặng vợ già ư?
Mấy tên khác bò lăn ra cười. Chỉ trong chớp mắt, Andy vẩy mạnh cổ tay hất ly bia vào mặt M’Coy, đập miệng ly vào cạnh bàn và gí mảnh thủy tinh lởm chởm sắc nhọn như hình vương miện vào cái cổ mềm bự của gã béo. Không khí im lặng lan nhanh quanh bàn, hệt như vệt dầu loang. Có tiếng phụ nữ cười ré lên rồi im bặt. Như có mắt sau gáy, Andy biết phục vụ quầy sau lưng hắn đang lặng lẽ với cây gậy bóng chày treo sau móc áo khoác.
M’Coy nói cứng nhưng nhìn mắt cũng đủ biết gã sợ lắm rồi:
- Bỏ mảnh chai xuống.
Andy đang moi óc tìm lời đáp trả thật sâu cay, chẳng hạn giờ trông M’Coy chẳng “thứ thiệt” chút nào, thình lình một nắm đấm vụng về giáng xuống mang tai khiến tai hắn ù đặc. Thấy Andy ngớ người vì lãnh một cú như trời giáng, M’Coy gào lên kinh hãi, lùi bước tránh mảnh thủy tinh. Chẳng may ghế sau lưng đổ kềnh làm gã ngã ngửa trên sàn. Dù tai đau ê ẩm, Andy bật cười khi thấy M’Coy ngã đập đầu lên mặt ghế, giơ hai chân đi giày cao cổ lên trời. Biết sau lưng có chừng ba bốn tên, Andy cố dùng mảnh chai tự vệ nhưng bọn kia tóm được hắn. Một tên ôm ngang eo Andy từ phía sau để đồng bọn bẻ quặt hai tay hắn như trói gà. Andy buông vội mảnh thủy tinh, không phải vì đau mà vì sợ sẽ tự rạch mình. M’Coy đã đứng dậy được. Ván cờ lật ngược, gã cười đểu giả vung nắm đấm lên. Giờ Andy mới biết gã thuận tay trái. Trong lúc đồng bọn nắm chặt tay con mồi, M’Coy có thời gian lấy sức, gồng tay thụi mạnh vào bụng Andy.
Andy gục xuống lối đi nhỏ bằng bêtông đầy mùi bia thiu và nước tiểu. Hắn trở mình nằm ngửa nhìn bầu trời đầy sao, vẩn mây trôi theo gió. Miệng hắn sặc mùi máu và mùi của đủ thứ trong dạ dày trào ngược ra ngoài. Khắp mình mẩy hắn đau nhừ. Có người cúi xuống hỏi hắn có sao không. Hắn thấy buồn cười vì chỉ cần nhìn cũng đủ biết hắn “có sao”, tuy nhiên hắn không dám cười thành tiếng. Đó chính là chủ quán. Hắn không nhớ tên ông ta, chỉ biết ông đứng đắn, có gia đình đề huề và chỉ muốn được yên ổn làm ăn. Ông ta ái ngại:
- Hay để tôi gọi taxi cho anh nhé.
Andy bảo không cần và gượng ngồi dậy. Nhờ chủ quán dìu, hắn cố lảo đảo đứng dậy. Nghe hắn bảo xe tải của hắn đang đậu ngoài cửa, chủ quán lắc đầu nói chớ nên lái xe lúc này vì có thể hắn bị chấn thương. Nhưng hắn nói hắn không sao, hắn phải về, vợ hắn đang mong... Chủ quán Pete, tự dưng hắn nhớ ra tên ông, đưa hắn ra cuối lối đi có cánh cửa sắt thông sang một con hẻm bên hông quán. Đầu hẻm là con phố vắng có bãi đậu xe. Xe tải của Andy ở đó. Trông chiếc xe giống người thầm trách móc, giống anh trai thức khuya đợi em về. Andy tưởng đâu não hắn phù to hơn cả hộp sọ. Ngay chỗ M’Coy thoi nắm đấm đầu tiên, cơ bụng hắn đau quặn, cứng lại từng múi như có cả bao tải nắm đấm bên trong.
Đúng nửa đêm, hắn thả xe lao dốc trên đường Fulton và thắng kít ngay khi đến cửa nhà. Tầng trên tắt đèn tối om. Chỉ có ánh sáng yếu ớt lọt ra ngoài khe cửa chớp của cửa sổ phòng ngủ nhà Cora Bennett. Chắc thiếu phụ Cora đơn chiếc ngủ quên không tắt đèn. Nhảy xuống cabin, người hắn đau nhức nhưng cuộc ẩu đả làm hắn phấn khích, mọi đầu dây thần kinh được kích hoạt. Tập tễnh leo lên hiên nhà (lúc trước hắn bị bạn nhậu đá mạnh vào mắt cá), hắn nhẹ nhàng ngồi xuống xích đu vì không muốn sợi xích kêu ken két. Hắn không muốn Claire mặc đồ ngủ xuống đây xuýt xoa chăm sóc vết thương cho hắn. Ít nhất là chưa muốn. Đầu hắn nhức như búa bổ, đầu gối trái và mắt cá buốt thon thót. Chưa hết, một bên miệng hắn bầm dập và có chiếc răng hàm lung lay, nhưng hắn vẫn ngạc nhiên vì tưởng mình bị thương nặng hơn nữa bởi đã gây hại không ít. Này nhé, hắn đấm vài cú rất mạnh, đá trúng bộ hạ M’Coy, móc ngón tay cái vào mũi một tên và xé toạc ra trước khi ai đó dùng chân ghế nện thẳng xuống xương sọ hắn. Ngả đầu trên lưng ghế xích đu, hắn thở dài sườn sượt, hai tay ôm lồng ngực nhói đau. Mây mưa ùn ùn kéo tới phủ bầu trời tối đen. Tán cây óc chó bên hông nhà kêu xào xạc. Mặt trăng tròn vành vạnh cố vén mây nhìn xuống trần gian, trông giống mặt M’Coy béo ị nhăn nhở cười. Một phép màu, M’Coy đã nói thế. Rõ là phép màu. Hắn châm thuốc.
Hắn ngẫm nghĩ, tự hỏi phải làm gì trong tình huống này. Cho đến tối nay hắn mới hiểu cả thiên hạ đều biết đứa nhỏ không phải máu mủ của hắn. Sao hắn khờ thế nhỉ? Đúng lúc đó, hắn nghe tiếng cửa phía sau lưng kẹt mở. Hắn không quay lại hay có bất kỳ dấu hiệu gì, chỉ tiếp tục ngắm trời mây. Trong một thoáng, hắn hình dung toàn cảnh như thể người ngoài theo dõi từ xa: con phố lộng gió, trăng lúc tỏ lúc mờ chiếu xuống sân sau, khoảng thềm ngập trong bóng tối; hắn ngồi đó lặng lẽ chịu đau và Cora Bennett mặc áo khoác phủ ngoài váy ngủ đứng sau lưng chầm chậm giơ tay chạm vào hắn. Trông giống hệt một cảnh trong phim ảnh: dù khán giả đoán chắc chuyện gì sắp đến nhưng vẫn nín thở hồi hộp. Andy không rúm người lại khi mấy ngón tay Cora sờ vào chỗ đau do bị chân ghế phang vào. Thế rồi, thay vì ngồi xuống cạnh hắn, Cora đi vòng ra trước, quỳ hai gối, ghé sát mặt hắn. Hắn ngửi thấy hơi thở của người vừa ngủ dậy pha lẫn mùi phấn sáp ban ngày còn sót lại. Mái tóc cô ta xõa xượi, bết thành nhiều lọn trông như tấm màn bị xé tả tơi. Điếu thuốc cháy dở bị tay hắn ném xuống sân tạo thành vệt đỏ hình vòng cung. Cora nói:
- Mình bị thương. Thấy mặt mình nóng bừng là tôi biết ngay.
Cora chạm quanh xương hàm bị tụ máu nhiều chỗ và khóe miệng bầm dập sưng vù của hắn. Hắn chỉ lặng thinh, mặc cô ta sờ soạng. Khi Cora ghé lại gần hơn, hắn vẫn chưa nhìn rõ khuôn mặt bị tóc che gần hết. Môi cô ta khô và lạnh lẽo, khác hẳn môi Claire. Nụ hôn của cô ta không thể sánh với nụ hôn của Claire luôn háo hức và nôn nóng. Andy có cảm giác đó là kiểu hôn xã giao, nghi thức. Cora lùi ra bảo:
- Miệng mình có máu.
Khi đặt tay lên vai cô, Andy biết mình đoán sai: Cora không mặc váy ngủ, trên người cô không có gì ngoài tấm áo khoác.
Andy lấy làm lạ. Cora hơn hắn chừng mười tuổi, bụng có vết rạn da chứng tỏ trong quá khứ cô ta từng sinh nở. Nếu thế, con cô ta đâu, bố đứa bé đâu? Hắn không hỏi. Hắn chỉ nhìn thấy mỗi một tấm hình lồng trong khung bạc đẹp đẽ đặt trên bàn nhỏ cạnh giường - ảnh chụp một con chó săn Yorkshire có đeo nơ ở cổ, ngồi nhe nanh thè lưỡi. Cora vươn cánh tay trần cầm bức hình, nói:
- Nó tên Rags. Tôi yêu nó lắm.
Họ ngồi trên giường. Cora trần truồng, ôm gối trong lòng ngồi đầu giường; Andy ở cuối giường dựa lưng vào tường, trên người chỉ có độc chiếc quần lót, thong thả uống bia. Những chỗ máu tụ trên mắt cá, đầu gối và khắp khuôn ngực hắn đã chuyển màu tím sẫm. Hắn biết mặt mình giờ trông thế nào. Ánh sáng duy nhất trong phòng xuất phát từ ngọn đèn bàn đặt cạnh giường khiến mọi thứ trong phòng rũ xuống, như thể cả chốn này đã héo rũ dưới sức nóng của cái lò sưởi đang kêu o o, lọc cọc cạnh cửa sổ. Cả tiếng đồng hồ ngồi ở đây, hắn nói năng không bình thường, sau chỉ dám thì thầm vì lo cô vợ ở lầu trên nghe thấy. Rõ ràng Cora Bennett buồn cười khi thấy hắn hồi hộp. Giờ cô ta ngồi cười nửa miệng, nhìn hắn đăm đăm qua làn khói thuốc. Hai bầu vú cô ta thõng xuống, hòa điệu với mọi thứ trong phòng. Trong ánh đèn vàng, chúng ánh lên màu hổ phách. Lúc nãy, cô ta áp mặt hắn vào đó. Một giọt mồ hôi của cô ta rơi xuống trúng môi làm hắn đau rát. Chưa bao giờ hắn chung chăn gối với ai tầm tuổi cô ta. Giấm giúi làm chuyện ấy với gái già khiến hắn thích thú. Giả sử hắn có bạn thân nhất thì cảm giác này giống như hắn ngủ với mẹ người đó. Cuối cùng, khi cơn nồng say đã qua, Cora vừa ôm hắn vừa chăm sóc mấy vết thương trên người hắn, giống cảnh hắn thấy Claire chăm sóc đứa bé. Hình như mẹ đẻ chưa bao giờ ôm hắn dịu dàng như thế.
Lát sau, hắn buột miệng thổ lộ với Cora về kế hoạch lớn hắn chưa từng nói với ai, ngay cả Claire cũng chưa biết. Ngồi dựa tấm lưng trần vào tường phòng ngủ, kẹp chai bia giữa hai đầu gối (bia hết lạnh tự lúc nào, hắn không để ý), hắn kể hết. Hắn muốn có chiếc xe hơi sang trọng nhất, chẳng hạn Caddy hoặc Lincoln, và mở dịch vụ cho thuê xe limo. Hắn sẽ mượn tiền của ông Crawford, người thích tự ví mình với John D. Rockefeller, cứu tinh của người lao động. Hắn chắc chắn ngay trong năm đầu sẽ trả hết nợ, sau đó sẽ mua thêm xe, thuê tài xế lái. Sau năm năm, hắn sẽ có cả một đội xe. Hắn huơ tay viết vào không khí dòng khẩu hiệu: Dịch vụ Limo Stafford, Giấc mơ cầm lái. Đến lúc ấy, hắn sẽ ngồi sau tay lái chiếc Spyder 550 màu đỏ chót, rong ruổi về miền tây. Lắng nghe từ đầu đến cuối, Cora Bennett chỉ cười nhạt. Nếu vào lúc khác, hắn đã nổi điên lên với cô ta. Có thể cô ta cho rằng đó chỉ là ước mơ của một tài xế xe tải tầm thường, nhưng tất nhiên có nhiều điều cô ta còn chưa biết. Nhiều chuyện hắn không nói với cô ta, chẳng hạn chuyện bà sơ nọ hứa sẽ bàn với ông Josh Crawford để hắn không phải chạy xe tải nữa và kiếm việc gì nhiều tiền hơn. Bà ta nhắc đến việc lái xe taxi, nhưng Andy nhất quyết không chịu lái xe vớ vẩn. Biết thế, chắc bà ta sẽ sắp xếp cho hắn gặp trực tiếp ông Crawford. Hắn chắc chắn sẽ thuyết phục được ông già gần đất xa trời ấy ứng trước tiền cho hắn. Bà sơ gì đó tên dài lòng thòng và ông Josh Crawford cùng đồng bọn không hề biết hắn rất rành những việc họ đang làm với đám hài nhi còn ẵm ngửa. Hắn hình dung mình đến dinh thự của ông Crawford, thoải mái ngồi tận hưởng trà ngon trong căn phòng rộng có tường kính bài trí nhiều chậu cây cọ cảnh. Trước mặt hắn, ông Josh Crawford ngồi đắp chăn trên xe lăn, mặt xám ngoét, hai tay run lẩy bẩy nghe Andy chậm rãi kể những gì hắn biết về đường dây buôn lậu trẻ sơ sinh của họ và chìa tấm séc mười ngàn đôla để “bịt miệng” hắn...
Cora Bennett trườn xuống cuối giường. Cô ta thò bàn chân ra ngoài chăn, định tìm đường chui vào ông quần lót của hắn. Andy đứng lên mặc quần áo. Lúc hắn ngồi cuối giường xỏ giày, cô ta bò đến áp người vào lưng hắn. Claire cũng hay làm thế. Cặp vú mướp và da bụng mềm mềm áp chặt vào người hắn. Cố kìm nén cảm giác khó chịu dâng trào, Andy bảo:
- Muộn rồi đấy.
Cora cười khẽ vào tai hắn, hơi thở cô ta nóng hổi. Hai tay cô ta với xuống nắm đũng quần hắn. Thú thật, Cora không phải loại phụ nữ bình thường. Cái miệng có cặp môi mỏng dính kia làm nhiều trò chưa từng ai, nhất là Claire, làm được cho hắn. Nghe Cora hỏi khi nào họ lại gặp nhau, Andy làm thinh, chỉ quay lại hôn thật nhanh rồi đứng lên cài thắt lưng.
- Vậy mình đi nhé, Tex của em.
Nói xong, cô ta lại mỉm cười, quỳ trên giường phô thân hình trần như nhộng dưới ánh đèn bàn. Cặp vú lép có hai đầu nhũ hoa thâm xì giống mấy vết bầm của hắn. Cô ta gọi hắn là Tex. Andy không thích thế. Hắn cảm tưởng cô ta đang nhạo báng hắn.
Lúc ra cửa chính, vòng xuống sau nhà, hắn thấy mấy con sóc chuyền cành trên cây óc chó. Hắn lên cầu thang gỗ, qua khung cửa lớn và thở phào nhẹ nhõm khi thấy nhà im ắng, chưa bật đèn. Xương hắn rệu rã, đầu gối và miệng đau không thể tả. Đi cà nhắc vào phòng ngủ, hắn cố không gây tiếng động nhưng tất nhiên Claire đã dậy rồi. Vợ hắn chống tay nhìn đồng hồ có kim phát quang ngay bên cạnh:
- Anh đi đâu mà về muộn thế?
- Chẳng đi đâu cả.
Claire bảo tiếng hắn nghe rất lạ. Khi không thấy chồng trả lời, cô bật đèn. Vừa thấy cái miệng sưng vều và một bên mặt tím bầm của hắn, Claire đã nhảy dựng lên như phải bỏng. Sau đó là màn nói huyên thuyên quá quen thuộc: Chuyện gì thế? Ai làm anh ra thế này? Lại đi đánh nhau về chứ gì? Andy đứng im giữa phòng, tay buông thõng, mắt nhìn xuồng chờ vợ nói cho hết. Hắn tự hỏi có phải đàn bà là thế: run rẩy hoa chân múa tay, gào to vì kích động nhưng lại mong giải quyết được mọi vấn đề ngay phút đầu của cơn khủng hoảng? Chẳng mấy chốc, Claire hoàn hồn vào nhà tắm mang ra bông băng, thuốc sát trùng và chậu nước nóng. Bắt chồng ngồi xuống cạnh giường, cô thoa cồn sát trùng các vết thương cho hắn, làm hắn rát khắp người. Nhớ Cora Bennett nằm dài dưới ánh đèn bàn, cơn thịnh nộ của hắn chợt bùng lên. Hắn cảm giác mình mềm yếu hẳn, như thể hắn để cô ta lấy đi mất một thứ hắn giấu tận đáy tâm hồn, một thứ đáng lẽ không ai được biết. Hắn nổi điên không phải vì đã lén lên giường với cô ta mà vì hắn trót buột miệng kể về dịch vụ limo Stafford.
Mải bận rộn với việc chăm sóc chồng, Claire nền tính hẳn:
- Sao lại ra nông nỗi này? (Cô nói như ra lệnh). Anh nói xem các anh đánh nhau vì chuyện gì hả?
Đứng trước mặt Andy, Claire áp tấm khăn ướt lên mặt hắn. Hắn tận hưởng hơi ấm phả từ cơ thể người vợ trẻ. Sao hai tay Claire khéo và khỏe thế. So với vóc người mảnh mai, hai cánh tay cô mạnh lạ thường. Vậy trong đêm nay, hắn được chăm sóc đến hai lần. Nhưng lần này, vì không có sự dịu dàng, nồng cháy của Cora, mọi thứ khác hẳn. Claire đỡ lấy gáy chồng, bảo hắn ngồi yên và áp chặt khăn vào chỗ sưng khiến hắn nhăn nhó vì đau. Đột nhiên, hắn chợt nghĩ không phải chiến hữu của M’Coy lấy chân ghế đập vào đầu hắn. Chính chủ quán Pete quái ác đánh hắn bằng gậy bóng chày. Hắn nhớ lúc ở ngoài lối đi, Pete có cái mũi gẫy nói lải nhải rồi cúi xuống hỏi thăm hắn. Chắc chắn là gã. Tất nhiên gã phải về phe khách quen là M’Coy và đồng bọn rồi. Andy nắm chặt hai tay đặt trên đầu gối. Không hiểu sao lúc này, sự phản bội làm hắn cáu nhất, tức hơn cả lúc gí mảnh thủy tinh vào cổ M’Coy. Hắn tưởng tượng gã Pete nhỏ thó sau quầy bar, khuỳnh khuỳnh hai chân giống vận động viên phát bóng, giơ cao cây gậy chờ dịp giáng mạnh xuống đầu hắn. Hắn sẽ xử lý gã đó. Hắn sẽ đợi một đêm tối trời trước giờ đóng cửa, rình gã chủ quán rượu khóa cánh cửa thép trông ra con hẻm nhỏ để về nhà sum vầy với mụ vợ lắm điều và lũ con nói không biết mệt. Lúc ấy hắn sẽ cầm vành xe ôtô đợi sẵn.
Claire lấy khăn ướt đắp trên trán chồng rồi cúi xuống sát mặt hắn:
- Sao lại phải đánh nhau thế anh? Có chuyện gì à?
Andy đứng dậy quá nhanh khiến bụng hắn đau nhói. Hắn gạt vợ tránh đường, tập tễnh đến bên cửa sổ và tức giận cười khẩy:
- Cô còn hỏi tôi “chuyện gì” à? Nửa thành phố Boston đang cười vào mũi thằng này đấy. Nếu cô muốn biết chuyện gì thì đây, Andy Stafford, thằng khờ “bắn đạn thôi”!
Claire kêu lên khe khẽ. Cô ấp úng:
- Nhưng chuyện ấy... Sao họ lại nói thế?
Andy trừng mắt nhìn cây óc chó run rẩy trong gió lớn. Chỉ cần nghe giọng vợ, hắn hiểu cô đã lường trước chuyện này. Hóa ra Claire đã biết thể nào cũng có ngày thiên hạ xì xào, bóp méo sự thật và che miệng cười sau lưng hắn! Vậy mà cô không hề báo trước để hắn chuẩn bị tinh thần. Trong cơn giận dữ, một phần trong con người hắn tách riêng, lạnh lùng tính toán, đánh giá xem sắp tới nên làm gì, nghĩ gì. Hắn luôn thế, sau cơn thịnh nộ luôn là thái độ lạnh lùng. Hắn lại nhớ Cora Bennett. Lần này, một làn sóng căm tức và oán hận lại trào lên. Hắn oán Cora, hận Claire, giận đứa bé, căm ghét ngôi nhà, bất mãn với cả vùng nam Boston, bất mãn với công việc, với gia đình thấp kém ở Wilmington đã sinh ra hắn. Hắn căm ghét ông bố chẳng hơn lão bán hàng rong mấy tí, ghét bà mẹ mặc tạp dề nâu giống của Cora Bennett, ghét mùi rượu rẻ tiền quyện với mùi thuốc lá ướp hương bạc hà thoảng từ người bà ngay từ lúc sáng bảnh mắt. Hắn chỉ muốn đấm mạnh tấm kính cửa để có được cảm giác miểng kính vỡ rạch vào da thịt hắn thấu đến tận xương.
Claire im bặt sau lưng khiến hắn quên có vợ đứng đó. Giọng nói lí nhí như bé gái làm hắn tức lộn ruột:
- Ta cố lần nữa nhé? Em sẽ tìm bác sĩ khác...
Andy xoay lưng lại cửa sổ:
- Để làm gì? Để có kết quả y hệt lần trước ư? (Hắn cười cay đắng). Chắc tôi nên đeo tấm bảng trước ngực đề: “Này bà con! Tôi không có lỗi! Tôi không phải “dừa điếc”!”
Thấy vợ nín thở vì sợ, Andy hả hê trong dạ. Claire nhỏ nhẹ:
- Em rất tiếc.
- Phải, tôi cũng tiếc. Tôi tiếc vì nghe cô rước con ranh đó về. Mà này, nó con ai thế? Chắc ở Ailen, mẹ nó làm đĩ chứ gì!
- Andy, anh đừng...
Claire đến bên xoa bóp gáy và vai cho chồng. Đôi khi Andy cũng mặc cô làm gì thì làm. Nhưng hôm nay, hắn hất mạnh đầu tỏ ý khó chịu. Lập tức, hắn phải hối hận vì động tác ấy gây cơn đau khiến hắn cảm tưởng não hắn chảy thành nước, ngập đầy hộp sọ. Mỗi lần cử động mạnh, hắn lại xây xẩm mặt mày. Có chiếc xe chạy ngang qua đoạn đường trước nhà, ánh đèn pha mờ mờ chiếu tới. Andy đoán đó là chiếc Studebaker, hình như màu xanh lục thì phải, tuy nhiên mui xe màu trắng tuyền.
- Đi nghỉ thôi anh.
Giọng Claire nhỏ xíu, mệt mỏi. Andy quay lại. Thôi nhiên hắn cũng mệt bã người, ngoan ngoãn làm theo vợ. Khi cởi áo, hắn băn khoăn chỉ sợ vợ ngửi thấy mùi Cora Bennett còn dính trên người hắn. Nhưng rồi hắn biết điều đó không làm hắn bận tâm mảy may.