Máu Thời Gian

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 53 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6

❊ ❊ ❊

Lúc này, một tia sáng phơn phớt xanh chiếu vào căn phòng, khi mặt trời đã lặn. Chỉ còn lưu lại một vòng sáng màu hổ phách trong chu vi của cái xô pha và ngọn đèn bàn nhỏ.

Tháp Gabriel, viên đá màu vàng,,” Marion đọc.

Cô đặt tập giấy ghi lên đùi.

Chính xác là người ta muốn gì ở cô? Lôi cô ra bên ngoài, bằng trò lần theo dấu vết?

Cô ngước mắt về phía cửa sổ. Nghĩa địa già thêm ba thế kỷ tuổi trong màn đêm, những cây thánh giá giờ đây trở nên hăm dọa, lớp địa y dính dáp nhầy nhụa đến khó chịu chảy trượt từ viên đá này sang viên đá khác. Ở xa phía trên, tu viện đồ sộ, vững vàng trên nền đá tảng vững chãi, canh gác cho ngôi nhà nhỏ.

Marion đi tìm cái bản đồ xơ Anne vừa đưa cho cô sáng nay, cô trải nó ra trên chiếc bàn thấp.

Tháp Gabriel là một khối kiến trúc có phần biệt lập, trên sườn Tây của Đỉnh. Một cái tháp tròn, bên bờ nước, có thể đi ra đó bằng hai đường. Một đường không thể đi được khi thủy triều lên, phải đi vòng bằng cách ra khỏi làng qua lối cổng chính để đến được Fanils[1]; đường kia phức tạp hơn một chút với kẻ mới nhập đạo, phải đi lên vùng đất cao của làng, đến tận đường tuần quanh tu viện rồi lại đi xuống theo cái được gọi là ‘đường lên Fanils’ để tới được tháp Gabriel.

Tuy vậy với sự trợ giúp của bản đồ, việc này có lẽ sẽ không gặp bất cứ khó khăn nào.

Marion gấp bản đồ lại và xuống lấy áo khoác.

Tất nhiên cô sẽ đi ra đó. Giờ thì trí tò mò của cô đã bị kích động tột bậc. Nếu không thì làm gì khác nào? Tắm bồn rồi nói luyên thuyên cả giờ đồng hồ về nguyên do của trò chơi cỏn con này sao? Vô bổ.

Vô bổ và khó chịu.

Cô chỉnh lại hai vạt áo ấm, uống ực một cốc nước rồi cẩn thận khóa cửa sau khi ra khỏi nhà.

Con ngõ tối như đường ống cống. Nó giống một lạch cảng nhớp nhúa thời Trung cổ: một bên là tường móng nghĩa địa, một bên là dãy nhà nhỏ, khắp nơi là đá cổ, và thay thế cho cây đèn đường là một cái đèn lồng bằng sắt rèn tắt ngóm, khẽ kêu kẽo kẹt trong gió. Marion nhận ra mình không có đèn pin để soi đường hay ít ra là để nhìn bản đồ. May sao trong đầu cô hiện lên khá rõ con đường cần phải theo. Nghĩ đến việc đi bằng đường phía dưới là vô ích, cô đã thấy triều dâng lên chiều nay, giờ thì hẳn là nước biển đang liếm láp dãy thành lũy.

Cô rẽ sang trái. Mặt đường lát đá, vô hình, Marion bước trên một tấm lưới tối đen, một tấm lưới chỉ để lọt âm thanh.

Một cầu thang hiện ra bên phải, chạy dọc theo nghĩa địa để đi lên cao phía trên Đỉnh.

Cô dựng cổ áo cho đỡ lạnh cổ, đút tay vào túi rồi khép chặt khuỷu tay vào hai bên sườn và đi lên các bậc thang.

Lối đi chật hẹp, rẽ ngoặt nhiều đoạn, uốn lượn giữa những bức tường con tróc vữa và những ngôi nhà cổ. Marion chẳng mấy chốc đã ở phía trên ngôi làng, nơi rất ít ánh sáng hắt lên.

Những con phố vắng ngắt.

Cô đang ở dưới chân tu viện. Một pháo đài tuyệt vời của đức tin, hùng mạnh và quyền uy ngay trước vịnh. Marion bước đi một lúc dưới sự che chở của nó, cho đến khi tìm ra một cầu thang lớn dẫn tới một con đường ngoằn ngoèo giữa những cái cây to dẫn tới Fanils.

Gió đã mạnh hơn. Tháp Gabriel hiện ra ở dưới thấp, một phần bị che lấp bởi thảm thực vật bao phủ phần phía Tây và phía Bắc của ngọn đồi. Khá cao và đặc biệt là rất rộng, ngọn tháp bị cô lập với phần kiến trúc còn lại của Đỉnh, tựa như một kẻ bị ruồng bỏ.

Tiếng sóng dồi hòa với tiếng gió rền rĩ.

Cuối cùng Marion cũng đến được một cái cửa ngầm mở sẵn dẫn vào bên sườn tháp.

Một làn sóng biển hung hãn xô đến đập vào phía bên kia tháp, dữ dội vỡ òa trên đá.

Sau nhiều phút bao quát toàn bộ khung cảnh, Marion thấy bối rối khi phải di chuyển ở cùng độ cao với mực nước biển. Cô đã mất đi cảm giác tự tin, làm chủ tình huống, để trở nên dễ bị tổn thương, dễ bị nắm bắt.

Phải rồi, chính là từ đó. Dễ bị nắm bắt.

Nhìn từ trên xuống, khoảng mênh mông màu đen đang bao quanh cô có vẻ đẹp đẽ và vô hại như một bức tranh, kể từ phút này biển có thể dùng một cái xúc tu hung hãn hơn những cái khác để đớp lấy cô, chỉ cần một cơn giận đột xuất nổi lên là sẽ cuốn cô ra khơi xa.

Quang cảnh thiếu ánh sáng khiến mỗi âm thanh đều bị khuếch đại lên một cách khó chịu. Marion rụt cổ sâu vào áo khoác. Cô không sợ. Không thoải mái vì đang ở sát biển trong đêm, nhưng cô không cảm thấy sợ. Lần này cô đã đến được tháp Gabriel. Chỉ còn việc tìm ra viên đá vàng thôi.

Con đường biến mất phía sau cô; lối đi bằng đất chạy xuôi xuống bãi đá. Một cung tròn sáng đột nhiên xuất hiện phía cuối lối đi. Nó vừa vỡ tan vừa gào thét, giội bọt lên những vách đá. Biển bất động một giây trước khi rụt lại, như một đầu lưỡi khổng lồ vừa nếm vị của đất ở chỗ đó. Phía trên, bầu trời khi tối sầm lúc lóe sáng, như thể ai đó chơi trò chiếu gương tạo ra những luồng sáng đan xen hỗn loạn.

Marion đứng cách bờ hai mươi mét, tóc rối tung trước gió tạt mạnh. Cô không hối hận vì đã xuống đây. Khung cảnh này xứng đáng với nỗ lực đó.

Một viên đá vàng, mày chỉ việc tìm thấy một viên đá vàng nữa thôi rồi xem xem cái trò cỏn con này sẽ dẫn đến đâu.

Cô lần từng bước một, dò xét kỹ mặt đất và tìm cách nhìn rõ những vết hiếm hoi màu sáng hơn rải rác trên mặt đất. Chẳng mấy chốc cô đã đi qua cái tháp, tiến gần đến mặt biển cách nơi cô đứng chưa đầy một mét.

Biển uốn lượn, không ngừng nghỉ, ồn ào đập vào bờ đá. Marion giữ khoảng cách xa nhất có thể, gặt hái thành quả cho sự liều lĩnh của mình bằng xỉ lẫn muối của đại dương.

Không hề có vết tích của viên đá vàng.

Trừ phi nó nhỏ xíu và được giấu trong bụi cây ven bờ, không có đèn thì không thể nhìn ra.

Marion đi đến cuối đường, phía bên kia là biển đang mở rộng vương quốc.

Đá vàng…đá vàng… vấn đề là phải tìm ra nó!

Cô quay ngược lại và đi về phía cái tháp.

Hằng hà sa số những đốm trắng nhợt phủ đầy trên mặt đất. Một quầng sáng lớn hơn và xỉn hơn áp sát vào tường tháp Gabriel, một tảng đá nhỏ. Rất có thể có màu vàng.

Marion kéo nó ra phía sau. Nó khá nặng. Tảng đá lăn sang một bên, tiếng lăn xào xạo bị tiếng sóng gầm át đi.

Marion vung tay chộp lấy cái phong bì vừa được giải thoát trước khi nó kịp bay mất.

Không có gì viết trên đó cả.

Cô cất nó vào túi.

Có tiếng rít phía trên đầu cô.

Lúc đầu thì nhẹ nhàng. Rồi to dần lên. Có cái gì đó đang bắt đầu hút mạnh không khí vào, như một con vật khổng lồ bị hen suyễn.

Marion dò xét kỹ càng cái tháp và hình như đỉnh tháp là nơi tiếng động thoát ra. Tiếng rít lặng đi.

Những âm thanh cuối cùng của nó bị một tiếng động lỏng nuốt mất, như mặt nước đột nhiên bị một nắp van đóng sập xuống che đi. Không khí chợt vang lên những tiếng động chói tai dữ dội, khô hơn tiếng sấm, và cũng rỗng hơn. Marion giật nẩy mình.

Tiếng vọng vang dậy trong tháp. Và Marion hiểu khi nhìn thấy biển lùi ra xa, có nhiều hố mở quanh chân tháp, giống những lỗ châu mai nằm ngang, qua đó những đợt sóng mạnh có thể chui vào tháp và đập vào cấu trúc bên trong. Khi rút đi, nước tạo nên một lực hút gió làm xuất hiện tiếng rít dài.

Marion đã chứng kiến đủ rồi, cái lạnh bắt đầu thấm vào cô và nếu vừa nãy cô mới chỉ cảm thấy khó chịu, thì lúc này cô phải thú nhận mình không còn tự tin cho lắm.

Khi đi ngược lại đường tuần quanh tu viện cũng chính là lúc cô nhìn thấy cái bóng lần đầu tiên. Một bóng người ở bên dưới, trong con hẻm bên cạnh cách chỗ cô đứng vài mét. Một kẻ cô vừa nhìn ra và hẳn là đến lượt hắn cũng vừa nhìn ra cô, nhìn vào cái cách hắn vừa đi vừa dừng lại ngẩng đầu về phía cô thì biết. Không may, hắn ở quá xa nên khó mà trông rõ.

Marion rảo bước. Còn chưa muộn nhưng gió thổi rất mạnh, đủ mạnh để khiến không ai muốn ra khỏi nhà. Họ đang đợi bão, không còn nghi ngờ gì nữa. Và sự hiện diện của kẻ này khiến cô không yên tâm chút nào.

Như được gió lốc cuốn đi, cái bóng di chuyển rất nhanh, nhưng vẫn tiếp tục theo dõi Marion.

Cô lại không hề muốn gặp bất kỳ ai, nhất là một kẻ xa lạ. Không phải lúc này. Cô đi xuống loạt bậc thang thứ nhất, nhìn lướt qua loạt thứ hai. Hành lang chật chội rẽ sang phải, giữa hai ngôi nhà trống, rồi sang trái, lại ngoặt một lần nữa trước khi dẫn đến các bậc thang khác. Marion lao xuống các bậc thang theo đúng nghĩa đen của từ này. Tai cô đau vì phải chịu đựng những đợt tấn công của cơn bão đang hình thành.

Cuối cùng cô cũng đến trước con hẻm đó, con hẻm của cô, gió đã dịu hơn. Cô dấn những bước đầu tiên vào cái lạch tăm tối, rồi khựng lại trước một vật cản bất ngờ, một khối đặc mà các vật thể húc vào rồi lại bật ra.

Nó ở đó.

Trước mặt cô.

Luồng sáng lặng lẽ trồi lên, chiếu thẳng vào mặt Marion. Cô thụt lùi một bước, giơ tay lên che mắt.

“Này!” Cô phản đối.

Không có phản ứng gì phía đối diện.

Marion chỉ kịp nhận ra kẻ lạ cao hơn cô rất nhiều, và rất vạm vỡ.

“Anh không định hạ cái đèn của anh xuống à!” Cô thốt lên. “Anh làm tôi lóa mắt đấy.”

Cô không nhìn thấy anh ta nữa, nhưng nghe thấy tiếng anh ta di chuyển. Đôi giày của anh ta kêu xào xạo trên đá lát đường.

“Này, tôi đang nói với anh đấy!”

Ngọn đèn phụt tắt.

“Tôi không biết cô, cô là ai?” Người đàn ông nói bằng giọng miền Bắc.

“Gì cơ? Anh đùa đấy à? Anh mới là người quấy rầy tôi với ngọn đèn của anh!”

“Đây là công việc của tôi, cô ạ. Tôi là người gác Đỉnh. Thế còn cô?”

Marion bớt căng thẳng một chút. Cô nhận ra một áp lực nặng hơn cô tưởng vừa rời khỏi lưng mình.

“Tôi là… khách mời của các thầy và các xơ để…”

“Tôi cũng tự nhủ thế. Cô ở cùng dòng tu. Đó là điều tôi nghĩ khi trông cô không quen lắm. Gaël, thầy Gaël, đã báo trước với tôi là họ sẽ đón một phụ nữ ở ẩn trong mùa đông này. Thứ lỗi cho tôi nếu đã làm cô sợ.”

Marion tức tối khi người ta có thể nói là cô sẽ ở đây suốt mùa đông.

“Thôi được rồi, không nói chuyện đó nữa,” cô nhấn mạnh. “Tôi tên là Marion.”

“Còn tôi là Ludwig.”

Anh ta chĩa cái đèn vào mặt, từ dưới lên, rồi bật nó để lộ diện.

“Như thế này, từ giờ trở đi cô sẽ nhận ra tôi,” anh ta cười khúc khích.

Anh ta quả thật rất cao, phải đến một mét chín, hơi mập, má tròn, một vòng ria bao quanh miệng. Đôi mắt anh ta cũng đen tuyền như mái tóc cắt ngắn. Tầm ba mươi tuổi, Marion nhận định.

“Cô không nên ở bên ngoài, bão đang đến,” anh ta thông báo. “Chẳng mấy chốc mưa bão sẽ mạnh lắm đấy.”

“Thì tôi đang về nhà đây, tôi đi dạo một chút.”

“À, ừ thì, đừng có đi lâu quá. Tôi đi tuần nốt vòng này rồi chui vào chỗ an toàn đây, sau đấy sẽ chẳng còn ai ngoài đường đâu.”

Marion chỉ vào con hẻm chạy dài phía sau anh ta.

“Tôi ở đây…”

“Ôi, xin lỗi.”

Anh ta nép sang một bên cho cô qua.

“Được rồi, thể nào chúng ta cũng sẽ có dịp làm quen nếu cô ở đây cả mùa đông với chúng tôi. Chúc ngủ ngon, thưa quý cô.”

Cô gật đầu và có chút vui mừng khi tìm thấy cánh cửa của mình.

Cô không ưa từ ‘quý cô’ mà anh ta nói cho lắm. Trịnh trọng quá. Bản thân anh ta bao nhiêu tuổi nhỉ? Ít hơn cô năm, sáu tuổi chăng? Anh ta nói cứ như thể tồn tại cả một thế giới giữa hai người. Cứ như thể cô đã… già.

Dễ tự ái quá.

Ờ, thế thì sao?

Cô khóa cửa lại rồi bật đèn trần ở lối cửa vào.

Cô nghĩ sao mà lại ra ngoài thế này nhỉ?

Cô thọc tay vào túi lôi cái phong bì ra.

Cô lắc đầu nhè nhẹ, chán chường vì chính thái độ của mình.

Rồi cô đặt phong bì đó lên cái bàn một chân.

❀ ❀ ❀

[1] Quần thể pháo đài của Mont-Saint-Michel.

cái bàn thấp bằng gỗ dát. Những tờ giấy nhàu nát, chữ được đánh máy, với tiêu đề của cảnh sát Cairo, nằm chồng chất trên mấy cái ghế. Vài tấm ảnh trồi ra khỏi tờ giấy đã bị nắng nóng làm cho ấm dần lên. Ảnh đen trắng. Tấm đầu tiên bị gạch
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.