Anh à, em đây.
Em xin lỗi vì không trả lời cho anh được sớm hơn. Em vừa trở về từ Cali. Em sang đó khoảng hai tuần để dự lễ cưới của người chị họ đồng thời thăm một bé bạn. Lần này sang Cali có rất nhiều chuyện vui, có thể nói đám cưới chị họ là đám cưới đầu tiên em tham dự khi đã trưởng thành. Lúc nhỏ đã từng đi nhiều đám cưới với bố mẹ song chỉ “đi theo”, lần này mới có thể nói “tự đi”, em cảm nhận được không khí tưng bừng hớn hở của mọi người tại tiệc cưới. Tiệc cưới của chị họ em lớn lắm, hai vợ chồng chị thật sự làm cho người ta bất ngờ. Bình thường hai người rất giản dị, nếu không muốn nói lèng xèng, khi tổ chức đám cưới lại rất linh đình. Anh chị họ làm trưởng ca đoàn nên khách mời đa số người quen trong nhà thờ ở độ tuổi mười lăm đến ba mươi. Họ trẻ trung vui tính yêu đời và nghịch ngợm lắm.
Khác với những lần trước, lần này em được gặp những người rất chân thật và cởi mở. Tuy chỉ mới gặp lần đầu nhưng họ đối với em thân thiết như người trong gia đình, không khách khí câu nệ. Có gặp được họ em mới bắt đầu có một cái nhìn khác hơn về cộng đồng người Việt mình tại đây. Tuy có người đã bỏ quên một phần của chính họ để theo đuổi cuộc sống vật chất, song vẫn có không ít người vẫn hướng về cội nguồn.
Gia đình anh chị sang đây cũng hơn mấy chục năm rồi, họ đi bằng đường biển. Anh chị tuy sinh ra lớn lên và trưởng thành ở đây song vẫn nói tiếng Việt rất lưu loát. Lễ cưới của anh chị mang bản sắc truyền thống Việt Nam: cũng rước dâu, cũng áo dài khăn đóng, cả đốt pháo nữa. Tuy rằng bây giờ dây pháo là pháo điện nhưng tiếng pháo cũng vui tai.
Mải trò chuyện với mọi người, em chỉ chụp được mỗi một tấm hình, đến khi nào anh chị gửi hình lúc đó em sẽ gửi cho anh xem được không. Còn tấm hình gởi lần này em chụp tại bãi biển Carme ở San Franciso. Tuy nhiên, biển ở Cali thường không tắm được vì rất lạnh dù vào mùa hè. Người muốn tắm hoặc trượt ván ở đây phải mặc trang phục được làm từ chất liệu đặc biệt chuyên sử dụng cho thợ lặn, có như vậy họ mới giữ cho cơ thể được ấm áp.
Không biết vì sao em rất yêu biển. Khi ở biển, mọi âm thanh và chuyển động xung quanh dường như bị tiếng sóng đánh tan, cảm giác như chỉ có mình với biển, lúc đó mình thật nhỏ bé nhưng không cô đơn.
Khi còn nhỏ, lần đầu tiên em đi cắm trại với lớp trên một bãi biển rất đẹp, yên tĩnh. Tối đến tụi em đốt lửa trại rồi quyết định ngủ ngoài bãi biển trên một tấm chiếu mỏng chứ không vào khu nhà. Lúc đó em bị lạc vào một thế giới cổ tích như trong câu chuyện Aladdin và cây đèn thần. Một thảm chiếu thần với hàng ngàn vì sao lấp lánh, cảm giác bay bổng cùng gió biển sóng biển cùng mây, tiếng sóng biển tấu khúc “A whole new world”. Tuy không biết tấm thảm thần của em có bay lên nổi không vì có đến những mười người ngồi nhưng khoảnh khắc đó cho đến bây giờ em vẫn còn nhớ. Chắc lúc đó tâm hồn em còn trong trẻo, người ta nói kỷ niệm thời nhỏ luôn được ta nhớ lâu hơn, không biết phải vậy không.
Trong chuyến đi dự đám cưới anh chị họ, em được đi thăm Yosemite, một trong những công viên quốc gia lớn nhất nước. Yosemite cũng thuộc tiểu bang California, nằm cách San Jose khoảng bốn giờ lái xe. Đường lên núi để đến Yosemite cũng uốn lượn như đèo Hải Vân mình vậy. Em nghĩ đèo Hải Vân của mình vẫn đẹp hơn, đi đèo Hải Vân vừa ngắm được núi và biển. Nếu có dịp anh em mình đèo nhau bằng xe máy qua đèo ngắm cảnh núi non biển cả thì tuyệt biết bao. Ở Yosemite có hơn bốn nghìn thác nước, nhà nghiên cứu về vùng đất này cho biết rằng còn rất nhiều thác nước chưa được tìm ra vì địa hình rất hiểm trở.
Đến đây, em bị choáng ngợp bởi đá, đá to khủng khiếp. Rừng bạt ngàn, các loài thông tùng sồi cao vút đều thẳng tăm tắp, một màu xanh ngưng đọng đẹp như trong tranh. Tuy thung lũng nhưng địa hình ở đây rất hiểm trở, các vách núi đá thác nước hùng vĩ, bên cạnh đó cũng có bình nguyên rộng lớn với những thảm cỏ trải dài.
Em đến vào mùa thu, khí hậu mát rất dễ chịu. Cây đã bắt đầu vào mùa thay lá. Khóm lá vàng lá đỏ như tô điểm thêm cho những cánh rừng nguyên sinh đầy màu sắc. Thiên nhiên đã ban tặng nơi đây một cảnh quan mà các nơi khác phải ganh tỵ. Về với cây cối núi rừng thiên nhiên thật sự làm cho ta quên đi bộn bề của cuộc sống đời thường, tuy không thốt ra lời nhưng em thấy chúng thật sống động, vẻ đẹp tuy đơn giản song lại thật diệu kỳ.
Ngoài các thác nước đủ mọi kích cỡ, hình dạng, còn có những hồ nước thật đẹp thơ mộng. Có cả đồng cỏ xanh rờn như trải thảm đến tận phía chân trời. Có người bảo đồng cỏ này trông rất giống đồng cỏ họ bắt gặp ở New Zealand. Chị họ em bảo mùa xuân, đồng cỏ trở thành tấm thảm hoa muôn màu muôn sắc.
Tụi em cắm trại ở lại đêm. Khi ăn xong, thức ăn thừa chúng em cho vào các thùng gỗ cạnh đó. Chị em còn để dành lại một phần, em hỏi để cho ai, chị bảo một bí mật đến đêm sẽ biết. Muốn khám phá bí mật, tối đó em không chợp mắt, cứ chờ điều bất ngờ sẽ đến. Đêm đến, các bóng đen lù lù tiến lại các thùng rác, lục lọi. Anh biết gì không: các chú gấu đi tìm thức ăn. Chúng đến các thùng gỗ ăn lấy thức ăn còn sót lại, cả phần thức ăn chị em để dành nữa. Trong bóng đêm lờ mờ hơi sương, em nhìn mê mẩn, đẹp lắm anh à. Gấu chỉ đến ăn thức ăn trong thùng rồi đi, rất tự nhiên rất thân thiện không quấy phá con người. Chính vì lẽ đó, du khách đến đây thường mang theo nhiều thức ăn để còn cho gấu.
Em có chụp hình về tảng đá, rất lớn. Một mặt phẳng dựng đứng, mặt kia hình vòm giống như nửa trái địa cầu được cắt ra. Ngắm tảng đá em chợt nghĩ, như từ ngàn xưa có một người khổng lồ cầm thanh gươm khổng lồ đã chặt tảng đá đứt ra làm đôi vậy. Phần còn lại là Half Dome đây, phần đứt kia lăn xuống vực sâu bể nát thành nhiều mảnh đá nhỏ hoặc người khổng lồ đã mang giấu ở một nơi nào đó…
Tảng đá trở thành một trong các điểm đến không thể bỏ qua của người thích du lịch khám phá và yêu thích môn thể thao leo đá đầy mạo hiểm. Em nhìn ống nhòm, từ xa thấy người đu dây đi lên trên tảng đá ấy nhỏ xíu, chắc giống con tàu anh trên biển mênh mông vậy.