Ba thầy trò thủy thủ trưởng Hưng dắt nhau ra phía trước mũi thả neo xong còn nán lại một lúc ngắm trời ngắm biển. Trăng thượng tuần, mặt biển bàng bạc. Biển lặng mặt nước phẳng sóng sánh cá tôm nhảy loăn quăn tí tách.
Hôm sau xà lan bắt đầu nối đuôi nhau chở đất ra cập mạn tàu. Biển cạn, tàu phải neo ngoài xa chứ không vào sát bờ. Mưa, xà lan không chở đất công nhân không làm việc, họ câu cá câu mực. Có người nói ra tàu làm chỉ là phụ, câu mới chính. Họ câu buổi tối sáng ra đem phơi đóng vào bao mang về.
Vài ba ngày một lần, ghe chở mấy cô gái Philippine đi ngang, thủy thủ trực ca chọn mấy cô xinh xắn nhất, rắn chắc nhất cho lên cầu thang. Các cô đổ bộ lên tàu ở một vài ngày rồi đi. Có gái lên tàu, mùi nước hoa cuộn trong điều hòa sực nức. Có gái lên tàu, một số phòng đóng cửa im im suốt ngày đêm. Không có chuyện mua bán trao đổi ở đây; anh tặng tiền cho tôi, tôi tặng tình cho anh. Trong chuyến lên tàu mỗi cô chỉ ở một phòng với một người duy nhất, chữ tín hàng đầu, chuyến sau có người chọn mới được “làm dâu” phòng khác.
Chiều mưa tàu neo không có việc làm nhiều, thủy thủ trẻ ra hành lang ca bin tập thể dục. Trịnh Mạnh may một chiếc bao cát, lấy đất từ mấy chậu hoa bị rụi đổ vào, bỏ thêm giẻ mùn cưa. Giẻ nhận ở Hàn Quốc toàn quần áo Taekwondo, lô hàng bị lỗi còn mới tinh, chưa cắt khuy.
Chiều chiều Tuấn râu ra tập, nhìn nó mặc bộ Taekwondo liền hỏi?
- Đồ mua mang đi à?
- Trong kho, đầy.
- Kiếm tao một bộ với.
- Chờ chút.
Nó xuống kho lôi lên một bộ. Tuấn mặc thắt đai đen trông giống võ sinh, nhún nhún nhảy nhảy, xoay gót đá một phát rất mạnh vào chiếc bao cát. Nó vỗ tay:
- Khá lắm.
Tuấn đá thêm một cái nữa, dừng lại đề nghị:
- Mày đấu đối kháng cho vui chứ Taekwondo đánh một mình không lên chân được.
- OK. Chờ chút.
Cùng áo quần cùng màu đai đòn thế giống nhau, đấu với nhau cũng chán. Nó chạy xuống bao giẻ trong góc lôi ra bộ đồ xanh lam, thêm mảnh vải trắng dài làm đai.
★
Tuấn râu đang ngồi nghỉ mệt, mắt tròn xoe:
- Vovinam hả?
- Ừ, chứ sao.
- Bạch đai?
- Tất nhiên.
Nó nói bừa chứ chẳng biết gì về võ phục cùng chiếc đại tự chế của mình. Tuấn ngắm nghía một hồi, chắp tay ấn tay kiếm:
- Kính chào Chưởng môn phái Sa Lông Bông. Hân hạnh được thỉnh giáo cùng chưởng môn.
- Không dám không dám.
Nó nín thở làm bộ xuống tấn vận công. Tuấn râu nhảy bổ vào la lớn.
- Tiếp chiêu.
Nó né qua một bên, Tuấn râu rớt đạch xuống sàn. Tuấn lồm cồm bò dậy, xốc lại đai, nhún nhún nhảy nhảy. Nó tung cú đá gió qua đầu đối thủ, quá đà chiếc dép nhựa bay vọt qua lan can rơi tõm xuống biển. Cả hai đứa cùng trườn người dòm, chiếc dép nổi lềnh bềnh trên mặt nước. Bầy cá bơi xúm lại. Tuấn râu hét:
- Thả cầu thang mạn.
Nó mở gió tời, Tuấn bấm điều khiển thả cầu thang mạn. Nó xuống gần mặt nước, chiếc dép đã trôi qua mạn bên kia. Dép với giày, mất một chiếc coi như mất cả đôi.
Trước lúc đi ai cũng mang theo một đôi dép. Không được đi giày bảo hộ trong ca bin, không có dép phải đi chân không.
Mấy ngày sau đại lý Philippine lên tàu làm thủ tục giấy tờ, nó nhờ mua giùm. Đúng hẹn, anh đem ra một đôi dép mới, dép hàng hải, bảo nó mang thử có vừa không. Nó mừng quá xỏ chân, hơi rộng một chút nhưng không sao. Rộng rãi cho dễ đi lại, chân trẻ to ra chân già co lại. Đôi dép nhẹ bon.
Hết ca đêm lên thăm phó hai Hạ, nó mở hé cửa tránh ánh sáng lọt vào buồng lái. Buồng lái tắt hết đèn để sĩ quan đi ca nhìn màn đêm được rõ, đèn chụp trên bàn hải đồ chỉnh vừa đủ sáng và có màn quây quanh ngăn cho ánh sáng không lọt ra bên ngoài.
- Chú mày hôm nay lên muộn thế? Cái gì sáng sáng dưới chân chú mày như giời leo thế kia?
Nó dòm xuống chân, lúc này mới phát hiện ra đôi dép có phản quang ở quai cùng phía sau gót đúng như lời anh đại lý.
- Đôi dép… hàng hải đó.
Công nhân lên tàu sinh hoạt tắm giặt ăn uống ngủ nghỉ ngoài hành lang không được vào bên trong khu vực nhà ở. Họ cởi trần trùng trục, toàn thanh niên trai tráng đen giòn, vòm ngực vồng lên căng tròn khỏe mạnh. Họ mang theo những thùng phuy để đựng nước vệ sinh tắm giặt, phải tiết kiệm lắm mới đủ nước dùng. Nước biển gần bờ không đủ sạch để chạy máy chưng cất.
Chiều chạng vạng tối, công nhân ngồi quanh boong tàu câu cá mực. Thủy thủ bận không câu hay ra xin mấy con, họ nói cứ lấy tự nhiên đi xin xỏ gì. Mực tươi luộc sơ qua giòn rụm chấm muối tiêu ngọt xớt. Có người hết ca đêm, thả câu dăm ba phút kiếm đôi ba con mực ống ăn khuya.
Mấy con cá đuối to được rạch bụng làm đôi phơi trên mặt cọc bít. Nó đi ngang nhìn đuôi cá dài trầm trồ, một người đứng cạnh nói:
- Con cá đuối giá trị ở chiếc đuôi ấy.
- Vậy à?
Anh ta rút con dao giắt bên hông cắt phựt, đưa chiếc đuôi cho nó:
- Cho cậu đấy.
- Cảm ơn anh.
Nó cầm chiếc đuôi cá, nắn nắn vuốt cho thẳng lên nóc nồi hơi phơi, đem về phòng cắm chiếc bình. Thấy lạ ai cũng hỏi, nó nhướng mày:
- Đuôi cá đuối chúa Philippine đó.