Sóng

Lượt đọc: 187 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
24
Bức thư thứ ba

❊ ❊ ❊

Woaa!

Vừa đọc xong thư anh, hai mắt em nổi đom đóm. Em cũng như anh rất thích nghe người khác kể chuyện, mình có thể suy ngẫm hoặc đôi khi chỉ để thư giãn nhẹ nhàng.

Vừa rồi em cùng đám bạn lên tòa tháp Americas. Ngoài di tích lịch sử Alamo, tòa tháp Americas có thể gọi là biểu tượng của thành phố San Antonio. Tòa tháp như một thanh kiếm cắm xuống đất, tháp cao 750 feet tương đương 228 mét. Buổi trưa trời oi bức, trong lúc đợi chuyến thang máy để đi lên đỉnh tháp em đứng sát vào máy lạnh đặt trên tường. Mát quá, tụi em chỉ đứng đó hóng hơi mát thôi, không muốn di chuyển nữa, kết quả em cùng mấy bạn bị lỡ chuyến, phải chờ thêm một chuyến nữa thang máy mới lên trở lại. Dù có ba thang máy ở ba mặt khác nhau để đi lên tháp, nhưng nán lại chờ sẽ nhanh hơn, và mát nữa.

Người ta nói lên tòa tháp vào ban đêm đẹp lắm. Em đi buổi trưa nên không được nhìn thành phố San Antonio trong vẻ đẹp hào nhoáng về đêm dưới ánh đèn lung linh. Có lẽ vì vậy em lại thích nơi này, rất yên ả và trầm lắng. Các bạn nô đùa, ngắm cảnh còn em đứng ở một góc nhìn cảnh bên dưới thấy mình quá nhỏ bé, em chợt nhớ nhà, nhớ ơi là nhớ. Trên đài quan sát gió thổi vù vù chợt thấy hơi lạnh. Em nói anh đừng cười, lúc đó em ước cầm bàn tay ai đó cho bớt lẻ loi…

Anh không phải lo cho sức khỏe của em. Em không phải đi xa, không dầm mưa dãi nắng hằng ngày như anh nên vẫn còn khỏe lắm. Em không biết anh cũng thích nhạc của Celine Dion. Em rất thích giọng hát của cô ca sĩ này, rất truyền cảm sâu lắng lại đặc biệt nữa, không lẫn vào đâu được. Em không biết anh có thích nghe nhạc Jazz không. Từ khi em sang đây, em bắt gặp giọng ca bây giờ em rất thích. Anh đã từng nghe đến tên cô ca sĩ Norah Jones chưa. Em không có tập tin các bài hát của cô ca sĩ này ở đây. Nếu anh thích, em sẽ gửi anh. Mới đây em nghe được một bài nhạc của một ca sĩ người gốc Ý tên Michael Buble em rất thích. Nếu anh vào trang www… sẽ được nghe bài hát nền đầu tiên của trang web này, tên bài hát là “Home”. Bài hát này có lẽ rất giống với tâm trạng của em vào thời điểm này nên càng nghe càng thích. Lúc này em đang nghe bài hát, em đính kèm bài hát cho anh cùng nghe:

“Another summer day

Has come and gone away

In Paris or Rome

But I wanna go home

Mmmmmmmmmmmmmm”

Hiện giờ anh đang ở đâu. Tàu anh sẽ đi đâu?

“Tàu” của em vẫn chưa “vượt cạn” được, vẫn còn kẹt ở San Antonio, hihihi. Tiếng Việt của mình thật phong phú, em nói hai chữ vượt cạn, em hy vọng anh sẽ không nghĩ đến việc mấy bà bầu chuẩn bị lâm bồn. Em có người bạn thân mới sanh em bé. Lúc cô nàng mang thai, em tìm đọc rất nhiều bài báo về phụ nữ mang thai và trẻ sơ sinh nên mới biết được hàm ý của hai từ ấy. Bình thường chắc em cũng không siêng đọc về các đề tài như vậy nhưng lần này khác vì em làm má nuôi một đứa bé nên phải biết chút ít.

Em rất thích trẻ con. Nhiều lúc em ghen tị với chúng, sao mình không trẻ con mãi được nhỉ? Lúc trước khi em đi dạy giáo lý, em phụ trách dạy lớp cho trẻ em. Mấy đứa bé dễ thương lắm, rất thông minh nữa, có đứa hơi nghịch nhưng nếu biết cách nói chuyện chúng vẫn rất nghe lời.

“Maybe surrounded by

A million people I

Still feel all alone

Just wanna go home

Oh I miss you, you know…”

Em ít khi nghe anh kể về gia đình của anh. Không biết nhà anh có đông như nhà em không?

“And I’ve been keeping all the letters that I wrote to you

Each one a line or two

I’m fine baby, how are you?

Well I would send them but I know that it’s just not enough

My words were cold and flat

And you deserve more than that”

Có lẽ em thích sống với quá khứ nên khi có dịp nói chuyện với bạn bè thường nhắc lại kỷ niệm, chuyện vui lẫn buồn. Đôi khi em thích chỉ được ngồi cạnh bạn bè, không nói gì cả nhưng vẫn nghe và cảm nhận được nhau. Khái niệm về bạn bè thân của em có lẽ hơi khác. Em mong mỏi rất nhiều ở người mình đặt niềm tin nên cũng rất hay phải chịu sự thất vọng, tính em quá thẳng thắn nên một người không hiểu em có lẽ sẽ nghĩ em thật khó gần khó chịu nhưng đến nay em đã may mắn có rất nhiều người bạn thân, hiểu và quan tâm đến mình. Em hy vọng anh cũng vậy, cũng có rất nhiều người bạn anh có thể chia sẻ buồn vui tin cậy.

“Another aeroplane

Another sunny place

I’m lucky I know

But I wanna go home

Mmmm, I’ve got to go home”

Em đã đi học trở lại, mới vào học thôi nhưng cũng đã có nhiều việc phải làm. Nhưng dù sao đi học lại em vẫn cảm thấy vui hơn. Em lại vừa học vừa dạy nên có phần bận hơn nhưng đi dạy cũng có nhiều thú vui. Lúc học đại học, học sinh em dạy thường bằng tuổi mình, bây giờ học sinh đa số nhỏ tuổi hơn, thỉnh thoảng vẫn có người lớn tuổi hơn đấy.

Vừa rồi anh theo dõi cơn bão K. kinh hoàng từ vịnh Mexico đổ vào New Orleans, Louisiana chứ? Anh biết không, sức gió lên đến 280km/h. Theo thống kê chưa đầy đủ lắm, cơn bão gây thiệt hại gần hai ngàn tính mạng cùng tài sản rất lớn đối với người dân ở tiểu bang Louisiana nói riêng và cả nước nói chung. Cả nước không những đang trong tình trạng thiếu hụt ngân sách và nguồn xăng dầu làm giá cả ở đây đắt đỏ. Trận bão làm cho mọi việc thêm xấu đi. Em nghe nói hiện giờ giá xăng dầu ở mình cũng đắt đỏ và cứ tăng giá từng ngày. Anh biết không, ở đây có nơi xăng đã lên tới $7 một gallon, tỉnh ra khoảng 27,700 đồng/lít, như vậy mắc nhất so từ trước tới nay rồi.

Em biết giá cả xăng dầu do em đã bắt đầu chạy xe hơn cả năm rồi, nhưng giờ đi học lại, ở cũng gần trường nên cũng không phải chạy xe nhiều. Em không biết khi về Việt Nam sẽ chạy xe thế nào chứ thấy gia đình, bạn bè ai cũng lo việc em chạy xe. Bản thân em thấy mình chạy xe rất hiền. Chắc giao thông ở mình nhộn nhịp lắm phải không anh?

Mấy ngày nay em đang soạn đồ để gởi cho nạn nhân của cơn bão, hy vọng người ta có thể sử dụng được. Lúc ở nhà, em thấy mình cũng đô con lắm so với con gái ở mình nhưng qua đây em lại thuộc hàng ngũ những người tí hon nên đồ của em sẽ chỉ vừa cho bé gái nhỏ thôi…

“Let me go home

I’m just too far from where you are

I wanna come home

 

And I feel just like I’m living someone else’s life

It’s like I just stepped outside

When everything was going right

And I know just why you could not

Come along with me

But this was not your dream

But you always believe in me”

Giờ đã bắt đầu vào mùa thu, thời tiết dịu không còn gắt nắng nữa. Mấy ngày bị ảnh hưởng bão, chỗ em còn có mưa. Lúc trước ở mình, không hiểu sao em thích mưa lắm, thích tắm mưa thích bong bóng mưa. Còn bây giờ nghe mưa lại sợ, sợ mưa sẽ kèm theo bão. Trên biển, nếu tàu anh gặp bão sẽ nguy hiểm. Em ước gì đừng bao giờ có bão.

Ở chỗ em có rất ít người Việt nên cũng không có không khí một Tết Trung thu. Em nghe chị họ em bên Cali nói họ tổ chức Tết Trung thu lớn rình rang lắm, ngoài người Việt mình còn có cộng đồng người châu Á khác. Nghe mấy người bạn Hàn nói ở nước họ, Trung thu được xem như lễ Tạ ơn, lễ này ở đây người ta gọi lễ Thanks giving nhưng lễ Tạ ơn không tổ chức vào rằm tháng Tám âm lịch. Họ tổ chức vào ngày thứ năm của tuần lễ thứ tư của tháng Mười một. Lễ Tạ ơn ở đây có nguồn gốc từ sự tạ ơn Chúa trời đã cho những vụ thu hoạch hằng năm bội thu.

“Another winter day has come

And gone away

And even Paris and Rome

And I wanna go home

Let me home go

 

And I’m surrounded by

A million people I

Still feel alone

Oh, let go home

Oh, I miss you, you know”

Còn về ngày rằm Trung thu, ngày tưởng nhớ một cuộc nổi dậy vào thế kỉ thứ mười bốn. Họ đã lén lút bỏ các tấm giấy với lời hiệu triệu vào các chiếc bánh sau đó phát ra kêu gọi đồng bào. Khi ăn bánh sẽ nhận được thông tin ấy, họ cùng lúc đứng lên khởi nghĩa.

Bánh trung thu bây giờ không có một tờ thư mật nào bên trong, theo em nếu mình bỏ vào đó mẩu giấy với những câu nói với lời chúc tốt đẹp mang ý nghĩa cũng hay, bánh trung thu ngày nay chủ yếu dùng để biếu các sếp, một cái cớ để biếu các thứ khác có giá trị hơn. Thật tội nghiệp cho bánh trung thu quá phải không anh?

“Let me go

I’ve had home my run

Baby, I’m done

I gotta go home

Let me go home

It will all be alright

I’ll be home tonight

I’m coming back home”

Anh đã từng bao giờ thấy bánh fortune cookies chưa. Sau bữa ăn, khách được tặng những chiếc bánh “tương lai” bên trong có những mẩu giấy với lời “tiên đoán” hoặc câu thành ngữ mang đậm tính nhân văn, làm thực khách cứ hồi hộp chờ xem ông thầy bói nói gì, rất thú vị.

Tết Trung thu em tự làm một chiếc lồng đèn rồi đốt nến. Em phải đi tận hai tiếng đồng hồ mới tìm được bánh trung thu. Em gắng đi mua để làm quà cho mẹ nuôi, một cái bánh đủ to để gọi thêm mấy đứa con nít hàng xóm đến rồi chia cho chúng, cho cả những người học trò của em nữa.

Mấy hôm nay ở anh có gì vui không? Mỗi khi có lễ gì đó em thấy nhớ nhà lắm, và nhớ vu vơ nữa. Anh có hay vậy không? Sắp tới nếu anh vẫn còn đi xa ráng giữ sức khỏe ha. Anh thượng lộ bình an, em chờ nghe anh kể chuyện, nên anh đừng có bị bệnh đó nha. Hihi…

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.