Anh à, em đây.
Mấy hôm trước anh gọi nhưng em không nghe kịp. Em xin lỗi anh nha. Anh vẫn còn ở Ấn Độ hay đang lang thang giữa đại dương nào. Dù anh ở đâu em vẫn viết cho anh, khi nào anh lên bờ sẽ đọc được.
Công việc của anh có bận lắm không. Em mong mọi việc đối với anh đều suôn sẻ. Em ở đây cũng bình thường và chính thức kết thúc chương trình, giờ được nghỉ rồi. Tốt nghiệp, em bắt đầu đi làm. Thời gian rảnh em vẫn đi dạy thêm cho các học sinh đại học ở đây, dẫu hơi vất vả một chút nhưng cũng vui.
Anh biết không, vừa rồi bố mẹ sang thăm em. Tuần đầu bố mẹ em sang, em bận túi bụi nên cũng không đưa bố mẹ đi chơi đâu xa được, chỉ quanh quẩn ở thành phố em ở và thành phố lân cận.
Đêm Noel em và bố mẹ chỉ ở nhà, trời lạnh nên ngại ra ngoài đường. Em được mẹ nấu cho một bữa ăn rất thịnh soạn. Sang đây được mấy năm nhưng em vẫn không sao quên được “cơm nhà”. Mẹ em nấu món ăn rất Việt Nam nên em rất thích: sườn rim chua ngọt, canh chua nè, canh cải ngọt nữa nè… Ngày tiễn bố mẹ về, em muốn chui vào vali về cùng nhưng nặng quá bố mẹ em xách không nổi nên lại chui ra.
Bố mẹ về rồi em cảm thấy thật trống trải, và buồn. Nơi em ở lại không có nhiều người châu Á, đặc biệt ít người Việt mình nên Tết Ta ở đây rất tẻ nhạt, cũng chỉ một ngày như bao ngày bình thường khác. Tết Ta ở đây năm nay buồn lắm vì nhằm những ngày giữa tuần, mọi người vẫn phải đi làm, không được nghỉ. Năm trước nghe mọi người bảo vui hơn vì rơi vào những ngày cuối tuần. Ở những vùng đông cư dân người Việt mình và người châu Á như California hay Houston, Austin ở Texas người ta đi chơi nhiều lắm.
Em đã dọn về San Antonio sống với má nuôi người bản địa năm đầu khi em sang đây đã cưu mang em chứ không còn ở San Marcos. Một tuần em vẫn phải chạy lên trường hai lần để dạy học. Chắc thời gian sau em sẽ không lên trường dạy nữa, có thể em sẽ dạy tại nhà. Giờ ra trường đi làm nhưng em vẫn thích không khí ở giảng đường, chỉ mong sao mau chóng được trở lại trường để học tiếp. Có lẽ đến tháng Sáu hay tháng Chín này em sẽ nhập học trở lại, vẫn chưa biết sẽ học ở trường nào. Em đã được chọn một số trường cao học, có trường ở tiểu bang Texas, có trường ở tiểu bang khác nhưng do em vẫn chưa có điều kiện sinh hoạt ở đó nên vẫn chưa dám quyết định. Em sợ trời lạnh lắm nên có trường ở tiểu bang phía Tây Bắc và Đông Bắc nước Mỹ rất lạnh, tuy trường rất danh tiếng nhưng em sợ đến đó thời tiết cứ lạnh quanh năm suốt tháng chắc em ở nhà trùm chăn suốt ngày, vậy làm sao đi học được phải không anh?
Hiện giờ em làm việc văn phòng ở Bank of America. Nghe vậy chắc anh nghĩ ngân hàng trung ương nhưng không phải đâu, ngân hàng trung ương có tên Federal Reserve. Chỗ làm cách nhà chỉ khoảng mười lăm phút lái xe. Mỗi ngày em đi làm từ tám giờ sáng thường về vào khoảng sáu giờ chiều sau đó em dạy kèm từ khoảng bảy giờ tối đến mười một, mười hai giờ đêm. Có lẽ em vẫn thích cảm giác được ở giảng đường, dù để học hay đi dạy. Em chỉ mới đi làm nên công việc ban đầu có lẽ chưa nhiều thử thách. Còn ở lớp, cả khi học và khi dạy em thấy mình liên tục phải vận động suy nghĩ, tư duy. Nếu sau này khi công việc thử thách có cao mấy em nghĩ mình cũng sẽ rất thích, sẽ vui mừng nữa.
Hôm nọ anh nói anh sẽ quay về Nhật, không biết anh đã đến chưa. Em nghĩ mùa này ở Nhật hoa Anh Đào vẫn còn nở sót. Thiệt tình từ hồi nào đến giờ em vẫn nghĩ hoa đào và hoa anh đào chỉ một, hóa ra lại không phải. Nếu có thể, anh chụp hình hoa anh đào gửi cho em xem với có được không?
Em gửi anh tấm hình em chụp ở nhà thờ. Ở đây ngoài lễ ngày Chủ nhật họ cũng có lễ ngày thứ Bảy. Em thường đi một nhà thờ Tin Lành nổi tiếng ở San Antonio. Em nghĩ quan trọng ở trong tâm niệm và lòng thành của mình. Anh có nghĩ vậy không? Trước kia ở nhà thờ này không có lễ ngày thứ Bảy nhưng vài tháng gần đây giáo dân dự lễ tại nhà thờ này ngày càng đông, giáo đường lại không có đủ sức chứa nên nhà thờ bắt đầu mở lễ ngày thứ Bảy. Vả lại, theo Kinh Thánh khi xưa thật sự ngày lễ diễn ra vào ngày thứ Bảy chứ không phải ngày Chủ nhật.
Tuy không nói ra nhưng từ khi quen biết anh em học hỏi được rất nhiều điều, biết trân trọng hơn những gì mình đang có, nhìn đời lạc quan hơn và cảm thấy hăng hái hơn với những gì mình đang làm. Em cũng cảm ơn anh lúc nào cũng lo lắng và quan tâm đến em như một người em gái. Em thầm nghĩ mình thật sự may mắn…
Lúc bố mẹ em về, em đã nhờ bố mẹ chuyển thư của em cho anh vì em không dám gửi bưu điện, sợ lại bị thất lạc như các lần trước. Khi nào anh ghé nhà em để nhận thư và quà em gửi cho anh. Nếu có thể, anh cho em địa chỉ hoặc số điện thoại nào của anh để em có thể liên lạc được với anh. Em sẽ nói chuyện với anh nhiều hơn.