Điện thoại tòn teng sau tấm kiếng gần cần gạt nước lắc theo nhịp con sóng. Đi biển, chỉ mỗi phó hai Hạ đem theo điện thoại.
- Có sóng không anh?
- Treo đó thử có không vì sắp ngang qua Trường Sa.
- Trường Sa?
Phó hai đang làm điểm trên hải đồ. Nó cầm ống nhòm chỉnh tiêu cự nhòm về phía đảo. Hòn đảo tròn tròn được quây bởi bờ cát, trụ ăng ten vươn cao, nhà cửa công trình thấp thoáng trong bóng cây. Trường Sa. Đảo Trường Sa. Một cảm giác dâng lên khó tả, lạ lắm. Vui mừng nôn nao, dù khơi xa nhưng thấy được hòn đảo thiêng liêng. Biển đảo mình đây chứ đâu, ước chi được đặt chân lên đảo một lần cho biết.
- Tranh thủ ngắm đi chú mày. Trước kia đảo của mình còn nhiều, giờ mất dần mất dần, chán lắm chú mày ạ. Chúng mình không giữ được biển không giữ được đảo là có tội với cha ông đấy chú mày ạ. Anh em mình gắn bó với biển mới thấm thía nỗi đau…
Phó hai Hạ quay mặt đi, đôi mắt đỏ chực khóc. Thấp thoáng chiếc tàu cá nhấp nhô lặn hụp dưới đường chân trời. Hạ mang gói thuốc ra cánh gà, đốt rải xuống biển. Nó trố mắt:
- Làm gì vậy anh?
- Kính dâng hương hồn các anh hùng đã ngã xuống trong trận chiến không cân sức quyết giữ gìn biển đảo quê hương…
Phó hai chắp tay vái mấy cái. Nó đốt mấy điếu còn lại, tung xuống biển. Chỉ là lòng thành kính, chắc chi các anh hưởng được.
Phó hai vào buồng lái lẳng lặng đứng một góc hướng mắt chếch ra phía cửa hắt hơi liên tục. Chắc có người nhắc.
Đúng có người nhắc thật. Thuyền trưởng Hyeong gọi loa thông báo toàn tàu: Thuyền viên lên phòng thuyền trưởng nhận lương. Thuyền trưởng nói lắp, từ “nhận lương” tới hai lần, thủy thủ cứ tưởng thuyền trưởng phát lương sớm cho cả… hai tháng.
Chưa tới tháng thuyền trưởng đã phát lương. Hôm nay đẹp trời sóng yên biển lặng thuyền trưởng dễ tính bất thường. Cứ ở suốt trên tàu không phát sớm thì muộn, lương có thay đổi gì đâu.
Đang giờ giải lao, Tư Bình rửa tay lên nhận trước. Xuống buồng máy, anh vứt phong bì trên bàn:
- Từ hôm nay, ta làm để trả nợ thôi.
- Sao lại trả nợ? Nó nhướng đôi mắt đen tròn.
- Lãnh lương trước làm sau không phải trả nợ là gì.
Trên biển, lãnh lương cất chứ đâu mua sắm tiêu pha gì được. Chợt Tư Bình gật gù cu đất:
- Chú biết vì sao tháng này mình nhận lương sớm không?
- Chắc sóng yên biển lặng, thuyền trưởng vui vẻ lại không có việc gì làm nên phát sớm…
- Chú chẳng biết gì. Tàu sắp qua đảo Mangkai của Indonesia, hòn đảo có tiếng cướp biển giữa ban ngày. Cũng sắp qua eo Malacca, thuyền trưởng sợ cướp nên không muốn giữ tiền nhiều, bị mất sẽ bỏ tiền túi ra đền.
- Cướp? Thế làm sao tránh cướp hả anh?
- Chúng ta chỉ đi mới hai tháng, tiền ít cướp chê. Cướp khôn lắm, nếu chỉ muốn cướp tiền, chúng trèo lên tàu thuyền viên sắp hết đát. Cướp lên tàu, chúng chỉ cần cầm tờ khai ở phòng thuyền trưởng đọc, thuyền viên mang nộp không thiếu một xu. Không chấp hành mệnh lệnh, nộp không đủ sẽ ăn đạn cả lũ.
Thợ cả lật đật cắt sắt cho mỗi thuyền viên một cây gậy phòng chống cướp. Nó tìm đâu đó được sợi xích inox nhờ thợ cả làm thêm cho một cặp nhị khúc, lấy giấy nhám chuốt bóng loáng, quay thử mấy vòng vùn vụt, thu nhị khúc lại tỏ vẻ ưng ý. Có lên tàu, cướp hãy coi chừng cây nhị khúc này.
Sóng yên biển lặng, con tàu rẽ nước chạy đều, người nào việc nấy như đàn kiến cần mẫn. Hết giờ làm việc tập thể dục, biển không sóng đá bóng chơi bóng bàn trong phòng tập thể dục. Cơm nước xong coi băng đĩa ca nhạc, một vài ván cờ tướng cho dễ ngủ. Biết làm gì trên biển, đâu có nhiều lựa chọn cho giải trí. Mấy người tụ tập trà nước tán chuyện một lúc rồi ai về phòng nấy. Không buồn ngủ vẫn lên giường đúng giờ giữ sức, không biết sóng gió nổi lên lúc nào. Nếu không đủ sức khỏe, không thể chống chọi với bão biển.
Chẳng mấy chốc tàu đã vào luồng biển Singapore. Cây đèn biển, tín hiệu nhận biết ở đầu luồng. Tàu bè đi lại nườm nượp, từ xa đã thấy mấy dãy nhà cao tầng san sát nhau. Không xa bờ mấy cây cối xanh ngắt, công trình xây dựng ngói đỏ lấp ló dưới tán cây. Bồn chứa xăng dầu đang mọc lên sát ngoài mé biển. Singapore mua cát từ nước khác về đắp kè lấn biển, xây dựng các công trình.
Singapore vốn là làng chài ven biển chẳng có tài nguyên, ngay cả nước ngọt cũng phải đi mua nước khác. Giành độc lập, mấy lần nhập rồi tách khỏi Malaysia, Singapore gắng gượng đứng vững dần. Dân Singapore đa sắc tộc đa văn hóa chủ yếu người gốc Hoa, Mã, Ấn,… Nhờ chính sách minh bạch và quản lý con người giỏi, Singapore phát triển như vũ bão. Các nhà máy đóng tàu, giàn khoan cung cấp trên toàn thế giới; nhà máy lọc dầu mọc lên khắp nơi trên đất nước nhỏ bé. Họ mua dầu thô từ nước ngoài về lọc bán lại, vận tải dịch vụ hàng hải,… Ở Singapore, người gốc Ấn Độ chuyên khai thác hàng hải tài chính ngân hàng, người gốc Mã giỏi các mặt hàng điện tử mỹ nghệ, thế mạnh người gốc Hoa về ẩm thực buôn bán lẻ,… Singapore hội tụ tinh hoa của châu Á, người tài người giỏi khắp thế giới tìm tới làm việc sinh sống. Singapore không quảng cáo là nước đáng sống, thành phố đáng sống bởi theo logic, có đất nước đáng sống sẽ có đất nước không đáng sống, có nơi đáng sống sẽ có nơi đáng… chết.
Thập niên sáu mươi Singapore chỉ nhỉnh hơn Hòn Ngọc Viễn Đông Sài Gòn, nay thu nhập bình quân đầu người của họ gấp gần ba mươi lần dân mình dù diện tích chỉ bằng huyện đảo Cần Giờ, nhỏ hơn bốn trăm sáu mươi lần diện tích Việt Nam. Singapore đứng trong tốp đầu mười nước giàu thế giới, hộ chiếu của họ quyền lực nhất nhì, người dân Singapore đi được hầu như tất cả các nước trên thế giới không cần phải xin visa. Nhỏ nhưng nặng ký, thấp nhưng người ta phải ngước nhìn là vậy.
Ti-vi nhòe hạt mè có lúc trắng xóa, âm thanh lè rè như gió bão ngày mưa. Có lúc đang coi đài này đài khác xen vào, lúc phim Indonesia lúc quảng cáo Malaysia. Tàu đi qua vùng này luôn bị nhiễu sóng. Singapore giàu nhưng không phát sóng tivi miễn phí, muốn có chương trình hay rõ nét phải dùng cáp trả tiền. Khu vực giáp ranh sóng đài mạnh sẽ lấn át. Bù lại, có thể mở ti-vi ăng ten râu coi chương trình truyền hình của cả ba nước Sing - Mã - In.
Thuyền trưởng lệnh giảm máy về chế độ điều động neo nhận dầu cùng thực phẩm. Phó hai Hạ đánh tay điều khiển, ghi chép lệnh vào sổ điều động.
- “Năm… năm độ phải”, Thuyền trưởng Hyeong đọc.
- “Năm độ phải”. Tuấn râu nhắc lại lệnh rồi quay vô lăng. Thuyền trưởng cà lăm, nói hai lần. Tuấn râu chỉ cần nhắc lại một lần. Đọc hai lần theo thuyền trưởng, nhái giọng ông biết được thì khổ.
Thủy thủ trưởng Hưng cùng hai thủy thủ ra mũi tàu kiểm tra tời chuẩn bị thả neo. Từ phía phải, một chiếc tàu đang chạy hướng cắt mũi. Thuyền trưởng vẫn đọc lệnh đều đều:
- “Ba… ba độ phải”
- “Ba độ phải”. Tuấn râu nhắc lại lệnh to hơn bình thường, ý hỏi thuyền trưởng đã chắc chắn lệnh chưa. Thuyền trưởng vẫn im lặng. AB từ từ quay vô lăng lái.
Con tàu bên mạn phải lùi lũi lao ra. Nguy hiểm cận kề, phó hai Hạ bèn gọi thuyền trưởng. Thuyền trưởng vẫn đứng yên, không biết run quá ngài không ra lệnh được hay cứ cho tàu chạy hướng ấy sẽ an toàn?
Tuấn râu nhón gót nhìn chiếc tàu phía trước, quay qua phó hai. Phó hai Hạ đánh tay chuông “Stop” rồi “lùi hết máy” sau đó lệnh “hết lái trái”. Tuấn vui mừng đáp nhanh: “Hết lái trái”. Vừa đáp vừa quay vô lăng lái ngay lập tức.
Chuông tay điều khiển reng reng reng. Cả thân tàu rung rung, run bắn. Phía trước tàu một con tàu to lù lù chắn ngang. Hưng hét qua bộ đàm cảnh báo có tàu phía trước.
Cú quay hết lái và lùi hết máy, tàu xoay nửa vòng như chong chóng. Con tàu to bên kia trườn qua buồng lái. Thuyền trưởng kéo cửa nhào ra ngoài, đứng trên cánh gà dùng cả hai tay lấy hết sức đẩy con tàu đang cọ xẹt qua. Sức nặng con tàu cả mấy trăm ngàn tấn, hai cánh tay gầy guộc gân guốc của Thuyền trưởng Hyeong có thấm tháp vào đâu.
Tàu kia lướt qua rồi, thuyền trưởng, phó hai hoàn hồn dòm quanh tàu một lượt. Không bị gì, mé ngoài cánh gà buồng lái chỉ tróc một vệt sơn.
Thuyền trưởng gọi phó hai vào buồng lái:
- Mày… mày đã cướp… cướp lệnh tao. Coi chừng tao tao tao đuổi mày.
Phó hai biết lỗi chỉ cúi đầu không dám tranh cãi.
Khi điều động, mọi mệnh lệnh từ thuyền trưởng ban ra cấp dưới phải răm rắp tuân theo. Nếu sai, thuyền trưởng chịu trách nhiệm.
Nếu phó hai Hạ không cướp lệnh thuyền trưởng, giờ này hai con tàu đã tan xác pháo. Phó hai Hạ luôn biết rằng, cướp lệnh thuyền trưởng sẽ bị đuổi việc. Cấp trên bao giờ cũng đúng, sai do cấp dưới, nào là không nghe được lệnh, nào là nghe lệnh nhưng không thực hiện kịp thời… Đẩy lỗi cho cấp dưới thiếu gì lý do.