Sóng

Lượt đọc: 212 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
28
Dòng sông huyền thoại

❊ ❊ ❊

Nhìn hành trình cong vòng từ Houston đến Immingham trên hải đồ, nó tròn mắt:

- Sao không đi đường thẳng lại đi đường cong cho xa hả anh?

- Đi đường thẳng mới xa hơn đó chú. Tàu chúng ta đi lên vùng biển phía Bắc Đại Tây Dương tàu sẽ đi theo cung vòng lớn. Trái đất hình tròn, hải đồ lại theo phép chiếu Mercator. Với phép chiếu này ở vĩ độ càng lớn, cung vòng lớn sẽ càng ngắn hơn đường thẳng. Tàu chạy theo đường cong nhưng đường chim bay, ngắn hơn đường thẳng cả mấy trăm hải lý.

Nghe phó hai Hạ giải thích, nó gật gù. Nếu không học làm sao biết được điều lý thú này. Bắc Đại Tây Dương đang bão lớn, con tàu nhỏ nhoi và mong manh như chiếc lá khô biết tránh vào đâu, chỉ còn cách đè sóng tìm cách thoát ra khỏi vùng bão càng sớm càng tốt. Bão phức tạp thay đổi hướng đi liên tục. Hết cơn này tới cơn khác, bão chồng bão, gió giật từng cơn. Sóng biển mấy chục mét ập xuống nhấn chìm con tàu xuống biển, trời tối sầm, con tàu lọt thỏm dưới hố sóng.

Máy nổ rì rì không dũng mãnh như mọi khi. Quay mũi tàu về hướng bão chống chọi cầm cự. Gặp bão, không ăn uống gì nổi, nấu nướng khó, ngồi ăn cứ bị té nhào, phải giành giật miếng cơm với sóng. Bão, ăn cầm hơi. Ăn ít ói nhiều, uống nước trong cũng ói tơi bời. Chẳng mấy người còn khỏe để ăn được, cứ nằm trong phòng bẹp dí.

Đang mưa bão sóng gió tơi bời biển bỗng lặng yên một cách lạ thường. Trời quang mây tạnh, phía trên còn thấy ánh mặt trời. Bão tan rồi. Ai nấy vùng dậy nhảy cẫng reo hò. Biển êm như trong ao. Phó hai Hạ thông báo:

- Đừng vội mừng, bão vẫn đang diễn biến phức tạp. Tàu ta đang trong tâm bão.

Trong tâm bão rồi sẽ vượt qua được bão kinh hoàng.

Gặp bão, máy móc dễ hư hỏng. Hỏng máy con tàu sẽ bị chìm. Không ăn uống được nhưng thủy thủ phải đi ca, lúc nào cũng sẵn sàng có sự cố gì còn nhanh chóng xử lý khắc phục. Tàu phải chạy zích zắc tránh bão cả chục ngày, thủy thủ mặt mày xanh lè. Được cái, say sóng sẽ khỏe lại ngay sau khi hết sóng.

Tàu chạy chếch hướng Đông Bắc, hai ngày đổi giờ một lần. Trái đất tròn 360 độ tương ứng với múi 24 giờ, vượt mười lăm độ sẽ tăng một giờ. Đổi giờ thường lúc mười hai giờ khuya. Mười hai giờ khuya thành một giờ sáng.

Đổi giờ gặp hôm sóng to, nhiều người đi ngủ sớm không kịp vặn đồng hồ báo thức. Bếp trưởng Cúc cũng ngủ say, tới giờ anh em đi ca đồng hồ bác mới rung reng reng. Mọi khi nửa đêm bác Cúc dậy bật bếp nấu sẵn nước sôi để đó sáng ra nấu nướng cho nhanh.

Đồng hồ báo trễ một tiếng bác không kịp tắt chuông bật dậy lao xuống nhà bếp không kịp đánh răng rửa mặt. Cũng may sóng lớn, không có ai dưới nhà ăn không có ai dưới bếp. Chắc giờ này mọi người vẫn còn say ngủ.

Bếp Cúc bật hết các bếp cành cạch. Nấu ít nước sôi trụng phở khô xào nhanh. Bắc chảo lên bếp khử dầu sôi leo xeo bốc làn khói mỏng. Bếp trưởng không kịp lấy dao đập hành tỏi trên thớt như mọi khi bèn cho vào miệng nhai ngấu nghiến, phun chảo. Lèo xèo, lèo xèo…

Nó vào bếp, tròn xoe mắt há hốc miệng mồm. Ọe, Ọe. Nó bụm miệng nhưng không kịp. Bếp trưởng cười khì khì:

- Chú mày say sóng à. Bão gió gì ghê quá.

- Không. Em ói khi thấy cách anh khử hành tỏi rất… hiện đại.

Bếp Cúc đưa ngón tay lên chắn giữa môi:

- Xì, anh xin chú mày đấy. Dầu sôi mấy trăm độ, vi trùng nào cũng chết hết. Để anh mày làm cho chú một tô mỳ đặc biệt.

- Để em tự nấu được rồi. Sợ anh khử hành tỏi cho vào tô như vừa rồi em sợ lắm.

- Anh trót, anh xin chú mày đấy.

Nó tự lấy mỳ tôm đổ nước cho vào lò vi sóng. Bếp Cúc chỉ chặt to kho mặn. Bác nói đi tàu chỉ biết chừng đó thôi là đủ. Nếu giỏi anh mày ở bờ làm bếp trưởng nhà hàng khách sạn bốn năm sao tội gì đi biển vất vả, vừa xa nhà xa vợ con sóng gió ói cả mật xanh mật vàng. Cái nghề đạp xích lô nước đi một năm về bị ngố, lạc hậu so với người trên bờ…

Tàu gần qua eo biển Manche, bên kia nước Anh còn bên này nước Pháp. Eo Dover chỉ có 34 km, đứng trên boong nhìn được cả hai bờ Anh và Pháp. Trời tù mù giống giống đi trên dòng Dương Tử lúc trước. Dưới lòng biển, đường tàu điện ngầm Manche xuyên biển đầu tiên trên thế giới nối liền hai nước.

Phó hai Hạ gọi xuống phòng nó:

- Chú mày lên boong nhanh lên.

- Dạ.

Nó lật đật mang máy ảnh chạy ra ngoài. Phía trái cửa con sông, mấy chiếc tàu đang ra.

- Có gì đâu anh?

- Dòng sông Thames đó chú.

Dòng sông Thames, nơi thủy thủ tụ tập uống bia chuyện trò nghề hàng hải, đưa ra quy tắc an toàn chung cho con người và tàu thuyền khi làm việc trên biển. Qua những lần bàn bạc họ thống nhất đưa ra một luật chung, tiền thân của luật hàng hải quốc tế tổ chức hội nghị tại Thụy Sĩ năm 1948. Dòng sông đùng đục, chắc có mưa ở đầu nguồn. Nước mang mùi bùn, mùi phù sa phảng phất. Dòng sông huyền thoại đây ư? Thủy thủ tới được dòng sông Thames tựa người mộ đạo về với dòng sông thiêng Ấn, Hằng một lần trong đời.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.