Sóng

Lượt đọc: 212 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
8
Hoàng hôn Townsville

❊ ❊ ❊

Một chiều phía xa loáng thoáng bờ bãi, một vùng đất hoang sơ, thủy thủ trưởng Hưng vỗ vai:

- Thuyền buồm kia kìa. Đến Australia chú mày tha hồ xem thuyền buồm.

Từng đoàn thuyền giương buồm đủ loại màu sắc như bầy bươm bướm sặc sỡ nhấp nhô trên sóng biển. Đua thuyền buồm. Khi tới chiếc phao, thuyền quay ngược trở lại. Không biết họ đua bao nhiêu vòng như thế mới kết thúc.

Mũi Cape York dần hiện ra, rẻo đất phía Tây Bắc Australia giáp Papua New Ghine. Thủy triều đang xuống, neo chờ khi triều lên cao nhất tàu mới qua eo. Tàu neo thủy thủ tha hồ câu cá, lưỡi câu mấy công nhân Philippine cho cả nắm, cước nhỏ xíu nhưng chắc kéo cá to cả mấy chục ký cũng không nhằm nhò gì.

Hôm sau có tiếng nổ giòn. Máy bay! Máy bay trực thăng bay lượn quanh tàu mấy vòng. Anh em thủy thủ mặc áo chống cháy, người cầm vòi rồng sẵn sàng chữa cháy. Chiếc trực thăng từ từ đáp xuống nắp hầm hàng có sơn chữ “H”. Hoa tiêu quần ngắn từ trên trực thăng bước xuống, cúi người tránh gió từ cánh quạt roàn roạt. Phó ba Việt mặc đồng phục sĩ quan boong trắng có cầu vai, đội chiếc mũ trắng hình bông lúa cầm bộ đàm xuống đón, dẫn hoa tiêu lên buồng lái.

Trạm hoa tiêu xa, hoa tiêu ra tàu bằng trực thăng. Viên hoa tiêu ở trên tàu gần hai tiếng đồng hồ mới bảo thuyền trưởng ra lệnh chuẩn bị máy, tàu qua eo.

Tàu đi ngoằn ngoèo zích zắc. Chỉ có hoa tiêu mới biết được luồng biển nông sâu tránh đá ngầm. Mũi Cape York nhiều đá ngầm, tàu bè qua lại va phải đá ngầm thường xuyên, dưới đáy biển vẫn còn nhiều tàu bị đắm chưa trục vớt hết, mấy chỗ còn có phao cờ cảnh báo tàu đang bị chìm. Quán tính khối sắt mấy trăm mét đang đầy tải trọng nếu gặp đá ngầm sẽ tan xác pháo.

Mất hơn ba giờ tàu mới qua hết khu vực nguy hiểm. Trực thăng lại ra đón hoa tiêu. Hoa tiêu chỉ đưa tàu qua mũi Cape York. Trước lúc rời tàu, hoa tiêu gởi cho thuyền trưởng một bộ đĩa chương trình hướng dẫn tàu ra vào cảng. Hoa tiêu bắt tay thuyền trưởng, chúc hành trình thuận buồm xuôi gió.

Townsville thuộc vùng Queenland Đông Bắc Australia. Mấy ngày đầu tháng sáu Australia bắt đầu vào đông, nắng hanh hao vàng vọt mát mẻ dễ chịu.

Vừa cập cảng đã có người mang túi xách đi bờ, thủy thủ ra vào cảng tự do. Dọc bờ sông bên con đường nhỏ lên phố thuyền buồm đậu san sát trong âu như tranh vẽ. Cột buồm chia lên trời nhấp nhô, bầy hải âu bay lượn giành nhau đậu trên cột buồm. Phó ba Việt chỉ về phía trước:

- Qua cây cầu Victoria sẽ đến thành phố.

Việt cùng Mạnh vào siêu thị mua sắm. Nó ra ngoài dạo ngắm cảnh tìm tiệm Internet. Thành phố du lịch nhất định sẽ có tiệm net. Không biết trẻ con Australia có nghiện game trực tuyến bỏ học bỏ ăn bỏ ngủ xỉu gục tại bàn không?

*

* *

Góc phố, đám đông reo hò. Một thanh niên tóc vàng óng bồng bềnh chấm vai ngồi đàn hát. Du khách sà lại cùng bắt nhịp hát với anh. Có du khách cao hứng hát một mình, anh chỉ đệm đàn. Điệu nhạc lên bổng xuống trầm, tiếng vỗ tay sôi động. Tiền xu tiền giấy bỏ vào chiếc mũ lật ngửa. Người nghệ sĩ mải đàn hát, không thèm lượm tiền trong chiếc mũ. Một nhóm nữ du khách đứng xem anh chàng biểu diễn, khúc khích cười mắt hấp háy. Không biết do hát hay đàn giỏi hay anh chàng quá đẹp trai?

Việt cùng Mạnh bước lại vỗ vai nó:

- Biết thế nào chú cũng lảng vảng ở đây.

- Các anh tài thật. Hai anh coi cái anh chàng ngồi đàn hát kia hay chưa.

- Sinh viên mới ra trường chưa có việc làm đi biểu diễn kiếm sống đó.

- Sinh viên?

- Sinh viên bên này biểu diễn kiếm tiền là chuyện thường. Nghệ sĩ đường phố đó chú. Công việc tạm thời, đem lời ca tiếng đàn đổi lấy vài đồng xu trong lúc khó khăn. Đời người ai chẳng có lúc kẹt…

Phó ba Việt bước lại bỏ mấy xu vào chiếc mũ để ngửa. Mạnh lấy táo trong bao, đưa mỗi người một quả. Vừa đi vừa cắn, táo Australia tươi giòn rụm.

- Hãy còn sớm, hai anh về trước đi. Em lang thang thêm một lúc sẽ về sau.

- Chú có nhớ đường về không. Nếu không, hỏi tên cảng mà về.

Tiệm nét trong quán tạp hóa, chủ tiệm lấy ngón trỏ đẩy mục kiếng:

- Cháu dùng máy bao lâu?

- Dạ, chừng… hai giờ.

Sợ người chủ tiệm không nghe rõ, nó đưa hai ngón tay lên. Chủ tiệm lắc đầu.

- Xin lỗi, còn mười lăm phút nữa tôi đóng cửa.

- Thế cho cháu dùng mười lăm phút vậy.

- Okay.

Chủ tiệm thu tiền trước, chỉ nó chiếc máy phía trong cùng. Sao lại thu tiền trước, làm như nó không tiền trả. Nếu không tiền trả ngồi lì cũng đâu có người tới cứu net. Sao không để ngồi máy ngoài lại máy trong hốc? Ông chủ khom người tắt nguồn chiếc máy tính phía ngoài, bắt đầu thu dọn đồ đạc. Tới Australia toàn gặp người già. Người già làm việc còn thanh niên đàn hát xin tiền.

Đang đọc thư bỗng có tiếng chuông leng keng, màn hình máy tính tắt ngóm. Đúng mười lăm phút không hơn. Chủ tiệm đã cài thời gian, thu tiền trước là vậy. Nó ra khỏi tiệm net còn quay đầu lại. Biết đâu chủ tiệm già có đãng trí đổi ý mở cửa tiệm net trở lại. Nhưng không, bác đóng cửa thật, còn cài chốt trong cẩn thận.

Hãy còn sớm lắm, nó theo hướng mặt trời lặn lên một quả đồi thấp. Ngồi nghỉ chân ngắm thung lũng bên kia, tiện tay lượm một viên đá nhỏ bên cạnh. Đá trầm tích có nhiều vân đẹp mắt.

Xa xa bên kia đồi, núi đồi trùng trùng màu gạch nung hoang sơ. Ánh trăng tròn vạnh dần nhú phía chân trời, nó lững thững xuống đồi.

Thành phố bắt đầu lên đèn. Anh chàng tóc dài vàng óng vẫn còn ngồi đó đàn hát say sưa.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.