Giờ giải lao mấy bác thợ Nhật vào buồng điều khiển hút thuốc uống trà, họ móc thuốc niềm nở mời nhau. Mời là mời vậy thôi chứ ai cũng lấy thuốc trong hộp của mình ra hút. Mấy bác đựng thuốc trong các hộp nhựa vuông vức còn chừa chỗ bỏ chiếc quẹt ga, có chiếc hộp bị lửa ngún mất một góc. Thuốc lá đắt do thuế cao, người Nhật hút tới tận đầu lọc. Nếu có việc đột xuất, họ dập thuốc cất đi sau đó hút tiếp cho hết mới thôi. Hút xong họ dụi gạt tàn cho tắt hẳn mới đi chỗ khác.
Giờ giải lao máy trưởng Kim lân la bắt chuyện nọ chuyện kia với mấy bác thợ Nhật. Đa số người Hàn làm cho Nhật đều nói được tiếng Nhật. Nhật xâm chiếm, thống trị Hàn Quốc từ 1910 tới hết Đệ nhị thế chiến, trong ba mươi lăm năm ấy văn hóa ngôn ngữ Hàn ảnh hưởng từ Nhật là lẽ đương nhiên.
Máy trưởng Kim không bao giờ có thuốc. Được mấy bác thợ Nhật mời thuốc ông mừng sáng mắt, còn gãi tóc gãi tai ra vẻ áy náy lắm. Hôm hút thuốc của người này, hôm của người kia. Có khi không có ai mời cũng tìm cách hỏi chuyện rồi tỉa một điếu. Mấy bác thợ Nhật chẳng may quên mang thuốc, có hút nhờ của người khác hôm sau nhất định mời lại cho bằng được.
Máy trưởng Kim nể trọng người Nhật. Ông nói người Hàn Quốc xứ ông qua làm cho Nhật nhiều lắm, người Hàn qua đây kiếm tiền dễ hơn so với quê nhà.
Người Nhật, cấp dưới sợ cấp trên một phép. Trong nhà máy, chiếc mũ bảo hộ trắng được sơn vòng tròn màu để phân biệt. Ba vạch tròn đỏ, cấp chỉ huy của nhà máy, phòng kỹ thuật. Hai vạch xanh, cấp thấp hơn của nhà máy, thuyền trưởng máy trưởng của tàu. Các bộ phận cấp dưới mũ chỉ có một vạch xanh. Mũ của ai người nấy đội, không có chuyện đội lộn xộn. Nhìn mũ sẽ biết được tôn ti trật tự.
Mỗi khi có người đội chiếc mũ ba vạch đỏ, thuyền Trưởng Hyeong, máy trưởng Kim bu lại vâng vâng dạ dạ, tay luôn cầm cuốn sổ cây bút ghi ghi chép chép lời dặn dò. Dù quá giờ cơm nếu cán bộ còn ở trên tàu, có ra ngoài mặt boong nắng chang chang thì thuyền trưởng, máy trưởng cũng đi theo không không rời nửa bước.
★
Chiều thứ Bảy cả nhà máy được nghỉ sớm, Roko rủ nó qua nhà anh chơi. Trên đường về anh dừng xe trước con dốc nhỏ gần khách sạn, nó cũng vừa ra tới. Chiếc xe không có gạc ba ga, anh đèo nó trên sườn ngang. Theo con đường nhựa nhỏ phẳng lì, Roko đạp xe túc tắc bên lề trái. Con đường men theo bờ biển cong cong dẫn ra bến phà. Có lần nó hỏi Roko:
- Làm thế nào để đi qua hòn đảo bên kia?
- Để vài bữa mình sẽ dắt bạn đi. Nhà mình ở bên đó.
Trong khi chờ phà chạy, chú mèo mập ú ở đâu chạy lại day day mõm vào chân nó kêu meo meo. Nó bồng mèo lên vuốt bộ lông mềm mượt. Roko lại quầy mua vé đứng chờ một lúc. Chợt có tiếng còi rúc lên, phà đã tới giờ chạy, anh vẫy tay hối lên phà. Được thả xuống đất, chú mèo chạy theo kêu meo meo.
Phà sang bờ cập một cù lao. Roko chở nó đi men theo con đường nhựa nhỏ về nhà. Hai bên đường hoa anh đào nở trắng hồng, xác hoa rụng trên lối đi một lớp như trải thảm.
Nhà Roko ở trên ngọn đồi giữa một bãi cỏ rộng, vách ván xung quanh đã ngả nâu thẫm, sàn gỗ gọn gàng xinh xinh. Roko dựng xe ở cái chồ dưới chân con ngõ, bước từng bước một vừa huýt sáo vang.
Trên tàu, Roko chịu trách nhiệm khâu hoàn thiện, chỉnh định mọi thông số máy móc, rà soát lại những hạng mục. Anh thoăn thoắt chạy chỗ này chỗ kia như sóc, lúc nào cũng bận bịu, còn ở nhà trông anh thư thả tới mức chậm chạp. Người Nhật làm việc nhanh nhưng sống chậm?
- Uống trà cho ấm bụng nhé.
Anh bê phích nước nóng ra pha trà. Cả hai ngồi xếp bằng trên thảm bên chiếc bàn thấp nhỏ ở phòng khách. Bộ ấm chén nhỏ tí ti tráng men da lươn. Chắc bộ ấm nhỏ này chỉ dành cho hai người uống. Anh châm nước sôi, không có một tí gì có vẻ vội vàng.
Anh ở nhà còn nó chút xíu nữa phải quay về khách sạn. Cứ ngồi uống trà đạo thế này biết bao giờ mới xong, không biết phà có còn chạy không.
Một cụ già từ ngoài vườn chống gậy bước vào, đôi guốc gỗ lộp cộp trên nền sân. Lưng cụ hơi còng, mái tóc bạc trắng nhưng đôi mắt vẫn còn tinh. Roko chào cụ, nói gì đó. Bà cụ cười gật đầu chào khách rồi tiếp tục ra vườn. Roko hỏi:
- Bạn có thích ra vườn không?
- Hay đấy, chúng ta ra thăm vườn một lúc đi.
Cam rụng vàng đất, nằm lăn lóc quanh gốc, héo hóp.
- Sao không hái cam bán hở Roko?
- Mùa này cam không ngọt. Trồng cam chủ yếu làm cảnh thôi mà.
Đằng kia, đồng hoa cải vàng trải dài. Nó đứng ngây nhìn. Roko cười:
- Ngoài hoa anh đào, người dân vùng này còn trồng nhiều cải. Hoa cải là biểu tượng, huy hiệu của bán đảo Chiba này.
Dạo một lát, sương nặng hạt rơi lả tả. Cả hai cùng quay vào nhà uống thêm một tuần trà nóng.
- Ở lại mai chúng ta đi câu cá, thích lắm.
- Để bữa khác đi, hôm nay tôi phải về. Đi không báo, sợ bạn lo lắng.
Cuối cùng cả hai cũng uống hết ấm trà. Roko đạp xe chở khách quay ra tận bến phà, móc xu mua vé.
- Cảm ơn nhiều. Roko quay về đi, tôi đi bộ về được rồi.
- Mốt gặp lại ở xưởng nhé.
Roko vẫy tay, chờ phà rời bến mới đạp xe trở về. Nó vừa bước xuống phà, chú mèo đen chạy lại bu chân như đã chờ trước đó từ lâu, còn chạy theo sau tới cổng khách sạn. Có lẽ mèo hoang không ai bầu bạn nên mới thế.
Hiên đứng ở sảnh, hai tay chống nạnh réo eo éo:
- Mày đi đâu cả buổi thế?
- Qua nhà Roko bên đảo uống trà.
- Mày coi chừng, cái thằng giống pêđê quá đó.
- Anh cứ nghĩ bậy không à.
★
Hai hôm rồi không thấy cô Hatsune. Giờ cơm, nó bước chầm chậm xuống cầu thang cuối dãy hành lang cũng không thấy cô đâu. Không biết Hatsune đi công tác hay bị ốm nghỉ làm.
Ngày nhà máy làm lễ tàu rời bến, đoàn thủy thủ đứng sắp hàng trên mặt boong theo thứ tự chức danh. Chủ tàu bắt tay thân mật từng người sau đó chụp hình lưu niệm. Khi tàu rời bến, một chiếc trực thăng bay lượn trên đầu mấy vòng. Phía cầu cảng, người nhà máy đang đứng vẫy tay. Cô gái mặc váy trắng tay ôm chồng tài liệu, một tay vẫy vẫy. Hatsune! Nó vẫy chào, tạm biệt Emihe, tạm biệt cô gái Hatsune Miku xinh đẹp.