Sóng

Lượt đọc: 212 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
40
Về lại Incheon

❊ ❊ ❊

Buổi sáng máy trưởng Kim xuống buồng điều khiển máy uống trà vui vẻ khoe:

- Về Ulsan vợ tôi sẽ đến đón. Anh em có mua gì tôi nhắn vợ tôi mua giùm cho.

- Tốt quá, thế Máy trưởng nói mua giùm tôi năm ký linh chi. Tư Bình lên tiếng.

- Máy trưởng mua cho tôi bốn ký nữa. Máy nhất Thủy nói.

- Thêm cho tôi ba ký với. Linh chi Hàn số một. Khành gật gù…

Gọi điện lên boong ai mua đăng ký. Máy trưởng Kim móc cuốn sổ nhỏ ghi nhật ký dầu thường ngày ra ghi tên số lượng linh chi cho vợ mua một thể. Trên boong dưới máy kẻ ít người nhiều, khối lượng linh chi nhờ mua gần ba chục kilogam. Tư Bình à một tiếng như sực nhớ ra điều gì:

- Nhờ Máy trưởng mua cho tôi một ký sâm tươi, loại một ký hai củ.

- Nhân sâm Hàn tốt nhất thế giới nhưng dễ bị giả lắm, phải người có kinh nghiệm mới dám mua. Vợ tôi, phụ nữ mua dễ bị mắc lừa lắm.

- Vậy mua linh chi không cũng được.

Đúng ra theo lịch sẽ về Busan nhưng tới giờ chót lại đổi qua cảng Ulsan. Máy trưởng nói Ulsan liền kề với Busan chứ có xa đâu. Ở đâu cũng đều Hàn Quốc cả. Trước đó nửa tháng, Thuyền trưởng Hyeong đã biết trước lịch tàu và của mình. Trong thời gian đó, thuyền trưởng rất dễ dãi với tất cả thuyền viên. Sắp chia tay rồi còn gây khó khăn với nhau làm gì, hơn một năm sống làm việc chung trên một con tàu trải qua bao sóng gió bão tố bao buồn vui cả ức chế về tâm sinh lý. Thuyền trưởng gặp ai cũng chào trước gặp ai cũng kéo lại khoe rằng vợ mình sắp thăm tàu. Ai cũng vui lây, tinh thần làm việc thêm thoải mái, càng vui vì chuyến này có linh chi mang về làm quà.

Lúc tàu về cảng có vợ Thuyền trưởng Hyeong cùng vợ máy trưởng Kim xuống tàu. Hai người lái hai ô tô từ Sancheong ở Gwangyang hơn hai trăm km tới Ulsan, đậu xe tận cầu cảng. Thủy thủ phụ hai bà mang va li túi xách đồ đạc, không thấy nấm linh chi đâu, hay ở trong cốp xe vợ máy trưởng vội gặp chồng nên quên.

Anh Kano từ Nhật bay qua, trò chuyện với thuyền viên nhưng tiếng Anh của anh không trôi chảy lắm, nhiều lúc bí từ mấy người ngồi gần phải nhắc cho anh. Luôn tiện anh phát tiền lương, tiền được bỏ trong phong bì giấy các tông dày.

Tiền lẻ dưới một đôla được đổi sang tiền Yên Nhật. Người Nhật tử tế, trả lương chi li tới từng xu.

Bà Hyeong cùng bà Kim xuống bếp xắn tay áo nấu ăn cho chồng, nấu thêm món cho cả thủy thủ. Phụ nữ Hàn khéo chuyện bếp núc, phim Hàn thường quay cảnh nấu nướng, mẹ chồng nàng dâu quanh quẩn chủ yếu ở gian bếp. Có bộ phim chỉ mỗi góc bếp thôi đã chiếm tới cả trăm tập. Mỗi bữa hai bà trổ tài nấu nướng, hôm Japchae miếng trộn Gimbap cơm quấn rong biển, hôm Naengmyeon mỳ lạnh, hôm Bimbimbap cơm trộn. Có chiều hai bà ướp sườn heo nướng hì hục cả buổi mới xong. Để nấu được món ăn Hàn, hai bà mang nguyên liệu từ nhà, có cả kim chi trong lọ thủy tinh. Thủy thủ được ăn kim chi chính hiệu cay thơm thấm thía chứ không phải món kim chi cải bẹ ngâm chua của bếp Cúc thường ngày. Bếp Cúc phụ hai bà nấu nướng cố gắng ghi chép để có thể nấu được món Hàn.

Bà Hyeong bà Kim nấu riêng món gà tần sâm Samgyetang cho hai ông ăn lấy sức chiến đấu. Thuyền trưởng, máy trưởng thường xuống bếp đứng coi vợ nấu nướng chuyện trò, giọng nói oang oang. Thủy thủ đi ngang cứ tưởng vợ chồng họ cãi nhau.

Hôm thủy thủ sắp rời tàu, máy trưởng Kim mới xoa hai tay vào nhau, hít hơi qua kẽ răng lấy làm tiếc:

- Tôi thành thật xin lỗi, đường xa vợ tôi cũng vội quá nên không mua linh chi được…

- Chúng tôi được quý bà nấu cho các bữa ăn ngon thế còn gì bằng. Khi về sân bay chúng tôi mua cũng được.

Thuyền trưởng Hyeong cùng máy trưởng Kim bắt tay ôm từng người rất chặt, vỗ vai trước khi chia tay làm ai cũng cảm động. Khi bước xuống cầu thang bọc lưới chắc chắn, nó vừa muốn bước nhanh để nhanh được về nhà gặp người thân bạn bè, hơn một năm rồi chứ có ít gì, nhưng đôi chân cứ chùng lại, nặng như đeo đá. Có phải va li nhiều thứ nhặt nhạnh khắp nơi trên thế giới từ viên sỏi, tiền xu tới những hạt dưa giống?

Đại lý đưa đoàn rời bến cảng thành phố Ulsan, xe chạy vòng vòng hơn cả tiếng đồng hồ vẫn còn thấy mấy ống khói của nhà máy nhiệt điện cao vút. Từ phía góc Đông Nam lên phía góc Tây Bắc vượt địa hình, đồi núi tiếp đồi núi, ngoài các thành phố lớn ven biển diện tích Hàn Quốc phần lớn đồi núi. Với ngành công nghiệp phát triển của thương hiệu nổi tiếng: Samsung, Huyndai,… nhưng kỳ thực mạnh nhất lại là dịch vụ, Hàn Quốc không chỉ có nhà lầu cao chót vót, tàu điện ngầm, cảnh đồng quê mới tuyệt đẹp.

*

* *

Đang mùa xuân, hoa đào nở rộ hai bên đường đi, trắng cả vạt rừng. Đường quanh co đồi núi khóm rừng, xanh êm dịu trong tiết xuân khô ráo, phong mới được thay lá xanh rờn. Nếu đi dịp mùa thu chắc tha hồ ngắm rừng phong rực rỡ sắc lá vàng. Càng chạy càng xa vẫn chưa thấy bóng dáng thành phố Incheon đâu. Có khi nào tài xế lạc đường qua đất Triều Tiên không nữa. Cảnh nông thôn Hàn Quốc có khác chi nông thôn Triều Tiên, nếu không có thành phố công nghiệp sẽ khó phân biệt được đâu Hàn Quốc đâu là Triều Tiên. Cũng những người dân cùng gốc gác ấy, ngôn ngữ ấy, nền văn hóa ấy, sức lao động ấy sau chỉ mấy chục năm mức sống của họ đã chênh nhau một trời…

Chiếc Huyndai lầm lũi, khách lặng yên chốc chốc hít hà, cảnh đẹp như tranh. Đồi núi thấp trồng toàn hành tỏi bắp cải, phụ nữ dàn hàng ngang nhổ củ cải chất đống chờ xe tới chở, củ cải to bằng bắp chân trắng tinh. Lúc ở Nhật sáng sáng ăn món củ cải trắng tinh vị ngòn ngọt, không biết củ cải Hàn có ngon như củ cải Nhật hay không. Nông dân làm cỏ lúa, mang những chiếc áo tơi đội nón lá vành rộng như hiệp khách trong phim cổ trang Hàn.

Từ thành phố phía Đông Nam Ulsan lên vùng Tây Bắc, xe gần như qua gần hết chiều dài đất nước, đi như thế mới cảm nhận được hết vẻ đẹp của đất nước Đại Hàn Dân Quốc. Quay lại Incheon, sân bay lấn biển, thế là đủ một vòng tròn quanh trái đất.

Nó lấy khăn ướt lau lại đôi giày. Đôi giày da nâu sờn mòn lệch một bên gót in dấu bao nhiêu nước vùng lãnh thổ trong chuyến đi vòng quanh thế giới. Xứ đói nghèo quan chủ, nơi giàu sang dân chủ tự do… Đêm, bên ngoài phòng khách sạn có tiếng bước chân qua lại. Mở cửa ra thấy vài tấm danh thiếp trước cửa, danh thiếp in hình cô gái trẻ mặt xinh trắng bóc nuột nà với giá cả và số điện thoại…

Sáng ra nhân viên lễ tân gọi điện từng phòng, khách dậy ăn sáng để còn ra sân bay. Ai cũng chuẩn bị sẵn sàng đứng dưới sảnh chờ vẫn chưa thấy Khành đâu bèn chạy lên phòng gõ cửa, Khành mới tung chăn dụi mắt. Trời lạnh ngủ ngon hay đêm qua lại gọi một cô gái xinh trắng bóc nuột nà vào phòng để rồi không dậy nổi. Tư Bình cười khớ khớ khớ:

- Ai chứ Khành, dám lắm!

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.