Chennai hừng hực nắng. Viên sĩ quan cổng cảng sơ vin mũ két xét giấy tờ, nhíu mày soi chiếc ba lô:
- Thứ gì trong đấy?
- Có gì đâu, chỉ mấy chai nước, thưa ngài.
- Mở ra xem.
Nó nhe răng cười cầu hòa. Viên sĩ quan vẫn nghiêm mặt, cười trừ hả mày? Đôi mắt sâu chân mày sâu róm rậm rì nhìn xoáy ướm chừng xuyên thủng chiếc ba lô. Viên sĩ quan sợ mang hàng hóa ra ngoài trao đổi, buôn bán?
- Cái gì đây? Để nó lại đây, không được mang ra ngoài.
Sao lại không cho mang máy chụp ảnh ra ngoài. Ấn Độ không cho chụp ảnh trên phố hay sao? Mấy cảng kia mang ra thoải mái, cảng này lại không? Phó ba Việt che miệng cười hì hì:
- Ở Ấn không chỉ mỗi bang, mỗi cảng đã có một luật riêng. Chú đưa nó vài ba đô cho xong.
- Không được, đưa tiền họ thành thói quen xấu. Họ lấy tiền của mình cũng sẽ lấy của thủy thủ khác. Ai mang gì qua cổng phải mất tiền sao?
- Thế chỉ có cách để máy hình lại.
- Lỡ chút nữa về hắn không cho mình lấy lại? Không mang máy ảnh ra ngoài, đi bờ cũng như không…
Viên sĩ quan liếc người này người kia đề phòng. Chúng bay có giở trò giở quẻ bày chuyện cãi nhau để đánh lạc hướng cán bộ lơ là mà lẻn đi mất không. Bĩu môi ra ý chúng mày trứng đòi khôn hơn vịt chắc, ông ta thò tay cầm hờ khẩu súng ngắn giắt cạp quần.
*
* *
Đứng nài nỉ ở đây mất thời gian, có khi còn không đi bờ được. Ông ta đã đề phòng, vừa sờ súng. Nhập gia tùy tục, mình chỉ chịu thiệt. Nó quay lưng móc bóp nhưng trong bóp không có tiền lẻ. Chẳng lẽ đưa ông ta tờ hai mươi đô. Ông ta có nhơn từ thối lại hay tiền là tệ, ra khỏi túi chắc gì lấy lại được. Nó quay qua phó ba Việt:
- Anh có tiền lẻ không cho em mượn đỡ?
Việt móc bóp còn lấy tay che như sợ viên sĩ quan nhìn thấy. Rút cho nó tờ năm đô mới cứng. Viên sĩ quan xua tay.
Làm nghiêm đúng nguyên tắc hay được voi đòi quản tượng. Chắc chê ít. Hôm nọ mới ra tới cổng cảng nó gặp phải chiếc xe hơi cọ quẹt với chiếc xe tụt tụt chỉ tróc chút sơn, cảnh sát bu lại đồng như ruồi vàng. Không cần biết ai sai ai đúng, cả hai đều xỉa xu mới thoát.
Phó ba móc bóp lưỡng lự rút thêm tờ hai đô. Liếc mắt, viên sĩ quan liền “OK, OK” vẫy tay xua hai người ra ngoài cho nhanh sợ hai người đổi ý đòi tiền lại. Đồng tiền đi trước là đồng tiền thông minh. Ra khỏi cổng, Việt mới nói:
- Viên sĩ quan được tờ bạc ấy cười tít mắt là phải.
- Sao vậy anh?
- Tờ 2 đô in năm 1976 đấy, quý hiếm lắm…
Phó ba được dịp nói về tờ tiền, đổi nó bằng cách nào, mất bóp mấy lần nhưng đều chuộc lại được, đủ biết tờ hai đô đỏ may mắn. Mang chiếc máy ảnh qua cổng đã làm mất của anh tờ hai đô quý giá, nó mím môi:
- Ít bữa nữa nhất định em đổi lại một tờ hai đô trả anh.
- Không gì đâu. Tiền mình kiếm được, thời gian thì không.
Đang mấy ngày lễ, người dân bứng chuối con, chuối đang trổ buồng ra trang trí hai bên đường, cờ phướn tam giác phất phới. Hàng quấn lố nhố. Ki ốt nho nhỏ dọc hai bên đường, người bán ngồi trong góc thu lu liến thoắng hòa trong nhạc léo réo điệu thần khỉ nhảy múa.
Phó ba ghé cửa hàng băng đĩa có mấy cô gái trẻ cao gầy mặc sari đôi mắt sâu thẳm dao cau, mũi cao thanh thoát. Có cô xỏ khuyên tòn ten cánh mũi:
- Có đĩa phim Thành Long và Lý Liên Kiệt đây, các bạn tôi ơi mua đi. Đĩa ca nhạc Ấn đặc biệt nữa đây nè…
Phó ba ghé lại mua mỗi thứ đôi chiếc. Lúc trả tiền, luôn tiện anh hỏi cô bán hàng:
- Quầy bán đầu đĩa ở đâu cô em ơi?
Cô gái bước ra tận ngoài đường, nhón gót chỉ:
- Đằng kia, chỗ có bóng cây bồ đề ấy.
Đôi mắt sáng duyên ơi là duyên. Người đâu đẹp lạ đẹp kỳ.
Điệu nhạc sôi động, thanh niên mặc Dhoti ca rô bã trầu túm tà giắt cạp nhún theo điệu nhạc tựa thần khỉ Hanuman nhảy múa trong ngày mừng anh hùng Rama thắng quỷ vương Ravana. Việt trả giá mua chiếc đầu đĩa. Buôn bán ở Ấn nói thách trên trời dưới đất. Khi gói chiếc đầu đĩa cho vào hộp, anh chàng tóc xoăn cụp đôi mắt đen sâu thẳm làm ra vẻ không vui:
- Quý anh bạn lắm tôi mới bán rẻ, tôi e rằng sẽ bị ông chủ quở mắng không chừng.
- Nếu thế tôi không mua nữa, trả lại cho anh đây.
- Ấy ấy, mở hàng tôi bán rẻ cũng không sao. Tôi tin với sự mau mắn của anh bạn, cửa hàng chúng tôi hôm nay sẽ đắt khách.
Anh chàng xua tay ngăn lại. Việt vỗ nhè nhẹ lên vai anh chàng. Buôn bán thật khéo miệng. Nói thế cho khách khỏi sợ mua hố, mở hang mở hàng gì giờ này nữa. Anh chàng vẫn gãi đầu gãi tai cười mếu, xuýt xoa híc hà tiếc rẻ cho đến lúc khách quay di.
Trên đường quay về, lại thấy mấy cô gái xinh đẹp bán đĩa, Việt ghé mua thêm. Nó tròn mắt:
- Mấy đĩa võ thuật này anh đã mua rồi…
- Thì mua thêm. Mấy khi được ngắm các cô gái đẹp, mai mốt tàu rời cảng lại tiếc.
Phó ba Việt quay về cảng. Không biết mua chiếc đầu máy mang qua cổng, viên sĩ quan vòi tiền không. Việt để riêng một tờ một trăm Rubi bên túi áo, thêm một tờ 50 Rubi trong túi quần, nếu bị vòi lấy ra cho dễ.
★
Cô chủ tiệm ảnh đường Broadway cao ráo quý phái, nốt bindi tròn đỏ chót trên trán đầu hai chân mày. Nốt đỏ này cho biết cô đã có chồng. Thiếu phụ ghi biên lai ngón tay cái ngúng ngoẩy chữ số to tròn rõ ràng, năm giờ chiều quay lại lấy ảnh trả tiền sau.
Thành phố lớn tìm Internet không khó mấy, bảng hiệu dưới đất đi mấy tầng lầu mới lên tới nơi. Có khi bảng hiệu Internet cao chơi vơi trên lầu bốn, thuê phòng mở quán trên lầu cao cho rẻ hay người chơi lên đó lười về sẽ ngồi lì cả ngày cả buổi, chủ quán tha hồ thu tiền? Nhiều lúc quán Internet trên tầng hai tầng ba hay dưới hầm, cầu thang bẩn thỉu tối hù như đường hầm vào mê cung. Các máy tính được ngăn nhau ra thành từng ô, thanh thiếu niên tha hồ chat sex. Tranh ảnh sex bị cấm, những thứ cấm giới trẻ càng tò mò xé rào vượt qua.
★
Trước cổng cảng, anh chàng mặc Dhoti bã trầu mời chào đon đả:
- Xoài tươi xoài ngon xoài giòn xoài ngọt sau vườn nhà vừa hái mang ra đây. Mua ăn chơi mua làm quà mua giúp người nông dân đông con mất mùa đói khổ đi anh bạn của tôi ơi…
Xứ nắng nóng chỉ hợp trồng xoài. Bầy quạ lững thững gần đó canh chừng anh bán xoài không chú ý bay lại gắp một trái. Nó ghé lại lựa xoài xanh để cho được lâu, anh bán xoài ra chiếc xe tụt tụt để sau gốc cây. Xe được đặt tên theo tiếng ống bô dài ngoằng ra phía sau nổ tụt tụt tụt như sắp hụt hơi. Người Ấn Độ hay Thái Lan thường gọi xe tuk tuk. Họ không phát được âm dấu “nặng” nên mới gọi túc túc như gà.
Cả chục trái xoài căng tròn chỉ có hai đô la. Nó đưa tờ hai mươi đô, người bán không có tiền thối. Anh ta hỏi:
- Bạn của tôi ơi có tiền Rubi không?
Nó lắc đầu. Mấy tờ Rubi mới keng nó giữ làm bộ sưu tập. Quanh quất chẳng có ai đi ngang. May quá, viên sĩ quan vừa hết ca bước ra. Người bán xoài chỉ tay, nhướng nhướng mày về phía ông ta. Nó hiểu ý cầm tờ tiền chạy lại.
- Ngài làm ơn đổi giùm tôi ít tiền lẻ.
Viên sĩ quan miễn cưỡng thò tay túi quần móc ra một mớ đủ các loại: đô Mỹ, đô Australia, đô Sing, Rubi, có cả tiến Đồng. Trời, thủy thủ nào không có tiền đô đưa cả tiền Việt ông ta cũng lấy. Viên sĩ quan vừa đếm số tiền thập cẩm vừa quy đổi cho đủ hai mươi đô. Tiền Việt cuối cùng cũng về tay người Việt. Mấy tờ tiền Việt nhàu nhĩ. Không sao. Mắt nó vụt sáng khi nhận lại tờ hai đô. Hóa ra tiền cũng không quá tệ. Tệ hay không do người dùng.
Nó chạy như bay lại chỗ bán xoài. Nó cầm tờ hai đô, người bán xoài vui vẻ cúi thấp người đưa tay chờ nhận lấy, rất lịch sự kiểu tiếp viên nhà hàng. Nó móc chiếc bóp bỏ ngăn trong cùng, kéo khóa lại cho chắc ăn. Anh bán xoài gãi tóc xoăn vẻ tiếc nuối. Nó đưa anh tiền Rubi, bo thêm tờ nữa. Anh cám ơn rối rít, bốc thêm cho nó mấy trái xoài xanh cuống còn dính mủ trong:
- Xoài này để được lâu hơn nè.
- Cám ơn, mang chừng này nặng lắm rồi. Nó bốc trả lại, chỉ lấy một trái cho anh bán xoài vui.
Nhận lại tờ hai đô, phó ba Việt cười hì hì tít mắt:
- Anh đã bảo tờ tiền này may mắn.