- Bạn ơi, bạn không mang ô à?
Tôi đang định chạy thì tiếng một người con gái đột nhiên truyền đến từ phía sau. Tôi không chuẩn bị tâm lý là sẽ có người xuất hiện nên trong lòng hơi căng thẳng. Vội vàng quay đầu lại, tôi phát hiện ra một khuôn mặt trắng muốt xuất hiện sau lưng mình, chiếc váy liền màu đen, mái tóc dài để xõa ngang vai, một ánh mắt đem theo đôi chút lo lắng nhìn chăm chú vào tôi.
Là cô ấy, người mình đợi mãi cuối cùng đã xuất hiện. Tôi lúc này bắt đầu căng thẳng:
- Mình… ừ, mưa to quá - Vừa mới nói xong, tôi phát hiện ra không khí mình thở ra lại kết tụ thành một đám sương mù màu trắng. Chẳng trách tôi lại cảm thấy lạnh đến thế, hóa ra nhiệt độ đã hạ thấp như vậy.
Cô ấy vẫn nhìn chằm chằm vào tôi, sắc thái lo lắng thể hiện ở phần trên trán đã khiến tôi mê mẩn. Cái cảm giác đó là cảm giác có khoảng cách, lạnh lùng, không dễ gần. Chiếc váy dài màu đen mỏng rộng của cô ấy bị gió thổi, trong mơ hồ làm bộ những đường nét làm động lòng người. Cô ấy như nàng tiên trong bức họa vậy! Tôi không nén được nên hỏi cô:
- Cậu lạnh không?
Vẫn tốt, mình cũng hôm nay mới gia nhập hội thôi. Vì có chút chuyện nên đến muộn. Mình tên là Mạnh Phỉ, sinh viên mới khoa tiếng Trung. Cậu tên gì? Xem ra chúng ta phải đứng đây đợi thêm rồi, mình cũng không mang ô.
- Tần Quan, khoa điện tử.
Sau khi giới thiệu về nhau xong, chúng tôi bắt đầu đứng về hai phía của cửa phòng thực nghiệm. Tôi tức mình tại sao có cơ hội tốt thế này mà không nói được gì.
Một hồi lâu sau.
- Cậu nghe thấy tiếng gì không? - Cô ấy đột nhiên cất tiếng nói một cách lạ kì.
Đang lúc căm giận mình và định nói một câu gì đó thì nghe cô ấy hỏi, trong lòng tôi nở hoa ngay. Nhưng mặt cô ấy lại thể hiện ra nỗi sợ hãi.
- Nghe thấy cái gì? Chỉ có tiếng mưa rơi thôi!
- Bên trong hình như còn có tiếng người đang khóc.
Nói xong cô ấy bước tới sát vào tôi.
- Á, lại đến rồi, đúng là có người đang khóc!
Hai tay cô ấy bỗng nhiên bám chặt lấy cánh tay tôi. Tôi chỉ cảm thấy tay cô ấy đang lạnh đến thấu xương, đồng thời run lên. Theo bản năng tôi sẽ giật ra, nhưng cảm thấy thế không nên, đành bắt mình phải chịu đựng. Xem ra cô ấy đang rất sợ.
Tôi cố gắng tỏ ra bình tĩnh để vỗ vào bàn tay lạnh cóng của cô ấy:
- Không sao đâu. Sao mình chẳng nghe thấy tiếng gì nhỉ? Có lẽ là tiếng mèo kêu đấy! Đừng sợ.
- Mình thực sự rất sợ. Cậu thật sự chưa nghe gì về chuyện của trường mình sao?
- Không biết. Chuyện gì thế?
- Nghe nói tòa nhà thực nghiệm này ban đầu là một khu nhà ở, năm kia bị một trận lửa thiêu trụi hết. Do lửa cháy vào ban đêm nên đã thiêu cháy rất nhiều người. Sau đó ở đây mới xây dựng tòa nhà thực nghiệm này. Mình nghe những người ở khóa trên nói, ở đây từ khi xây dựng thành nhà thực nghiệm, buổi tối lúc nào cũng có thể nhìn thấy thứ gì đó mờ mờ ảo ảo. Ban nãy thực sự mình nghe thấy tiếng người khóc, sợ lắm! Cậu không nghe thấy thật sao?
Nghe cô ấy nói vậy tôi dựng hết tóc gáy lên. Đang lúc nửa đêm lại mưa to thế này, tôi gắng sức nín thở định thần để lắng tai nghe, càng nghe không thấy gì tôi càng sợ hãi. Nhưng lúc này mà chạy trốn thì mất mặt quá. Trước mặt một cô gái yếu đuối thế nào cũng phải tỏ ra là một người đàn ông cứng rắn chứ.
- Thật sự không nghe thấy gì, đợi mưa nhỏ lại mình đưa cậu về. Đã biết tòa nhà này kì quái, tại sao cậu vẫn tham gia vào “Tinh không xã”? Mọi hoạt động lại đều diễn ra vào buổi tối nữa.
- Vì mình thích nhìn sao. Hơn nữa nhiều người thì không sợ. Không ngờ hôm nay chỉ còn lại có một mình. May mà có cậu, nếu không một mình mình không biết phải làm sao nữa.
Tôi dần dần cảm thấy răng mình đang run rẩy. Vừa vào thu, không ngờ vừa mới mưa đã lạnh thế này. Hơn nữa tay của cô ấy lạnh quá, cô ấy như không có ý bỏ tay ra thì phải.
Tôi giả vờ buộc lại dây giày, thừa cơ hội đó để thoát khỏi đôi tay lạnh cóng của cô ấy đang bám vào cánh tay tôi. Lần đầu tiên được chạm vào da thịt người con gái trong lòng mình mà cảm giác lại không tốt đến thế.
- Cậu mau nghe xem, có cái gì đó đến rồi!
Vừa mới đứng dậy, tôi đã không may lại bị Mạnh Phỉ bám lấy.
Lần này thì tôi cũng nghe thấy, đó là tiếng bước chân. Trong hành lang đen tối nó vang từ xa lại gần. Tôi cũng bắt đầu thấy căng thẳng, lúc này chẳng còn cần gì để ý đến cứng cỏi hay không nữa, tôi cũng nắm lấy bàn tay nhỏ của Mạnh Phỉ.
Một bóng người trong đêm tối cũng mờ mờ ảo ảo, từ từ tiến lại gần. Tim tôi sắp bắn lên tận cổ họng rồi, tôi chỉ muốn kéo tay Mạnh Phỉ đội mưa mà chạy thôi.
- Tần Quan, Mạnh Phỉ, là hai người à?
Trong bóng tối truyền đến giọng nói của Tư Mã Văn.
Tôi thở dài một hơi:
- Là bọn em, bọn em đang tránh mưa.
Cùng lúc đó tôi bỏ tay của mình đang đặt trên tay Mạnh Phỉ ra.
Dưới ánh đèn tối mờ, Tư Mã Văn tay cầm chiếc ô đi tới:
- Có thể ban nãy sét đã đánh hỏng mất đường điện trong tòa nhà rồi. Hai em không mang theo ô à?
Mạnh Phỉ bỏ tay đang bám trên tay tôi ra:
- Vâng, anh Tư Mã, em đang vội quá đây.
Bàn tay ban nãy mà tôi cố gắng thoát ra khỏi đột nhiên bỏ ra, trong lòng tôi có một cảm giác trống rỗng khác lạ. Tôi chỉ muốn cô ấy nắm lấy tay một lần nữa.
Tư Mã Văn cười và nói với tôi:
- Thế thì mình sẽ đưa Mạnh Phỉ về trước, sau đó đến đón cậu.
Trong lòng tôi rất không vui, tôi ngấm ngầm nghĩ rằng Tư Mã Văn đáng ra không nên xuất hiện vào lúc này nhưng lại không tiện nói gì cả, chỉ đành cười ngượng ngập:
- Không cần đâu. Em chỉ lo cô ấy sợ nên đứng ở đây cùng cô ấy một lúc. Nếu không em đã chạy về từ sớm rồi, mưa nhỏ thế này có là gì đâu - Nói xong tôi không quay đầu lại mà chạy luôn vào trong mưa.
- Tần Quan, cậu đợi đã…
Sau lưng tôi truyền đến tiếng gọi lớn của Mạnh Phỉ. Tôi không dừng lại mà còn chạy nhanh hơn. Tôi chạy một mạch về đến phòng ngủ.
Phòng ngủ đã tắt đèn từ lâu. Kim Mẫn Cát nằm ở giường dưới ngái ngủ tỉnh dậy. Nhìn thấy bộ dạng của tôi, anh cười nói:
- Anh bạn, sao cậu trông như vừa bị móc từ dưới nước lên thế? Sao không nhắn tin để mình ra đón?
Anh chàng này là người đầu tiên tôi quen sau khi vào trường. Anh ấy người thô, tính tình hào phóng, thẳng thắn, là một người đàn ông điển hình vùng Đông Bắc. Trong phòng, quan hệ giữa hai đứa chúng tôi là tốt nhất.
- Muộn quá rồi, sợ ảnh hưởng tới giờ nghỉ ngơi của cậu.
Anh ta đâu biết tôi cố ý tránh mưa đâu.
- Thế thì lau khô tóc rồi đi ngủ đi, đừng đơ người ra đấy nữa.
Nằm trong chăn, tôi không thể nào ngủ được. Tôi chỉ nghĩ đến cảnh Mạnh Phỉ đang ở trong lòng của Tư Mã Văn, lãng mạn dạo bước trong vườn trường không một bóng người dưới một chiếc ô. Cái tên Tư Mã Văn này đúng là chúa chuyên làm chuyện xấu, nhiều lần rồi… Cũng không biết nghĩ được bao lâu, đầu óc tôi mê muội rồi đi vào giấc ngủ.