Hứa Thế Cường cũng đã chết, chết trong hồ đằng sau giảng đường. Theo phân tích của cảnh sát, Hứa Thế Cường nhảy từ đỉnh của tòa nhà xuống. Cũng giống như cái chết của Chu Văn Xương, đó là do tự sát.
Hiện trường có hai người chứng kiến, đó là bảo vệ của trường đang trông đêm ở gác thượng, Trang Gia và nhân viên bảo vệ già đó. Theo như lời họ, lúc đó có một cô gái đi lên gác thượng cùng Hứa Thế Cường, hai người sắc mặt đều hắc ám, giống như cái xác đã chết từ lâu. Hứa Thế Cường sau khi tìm một viên gạch để chèn di chúc lại đã nhảy lầu.
Trang Gia và nhân viên bảo vệ già đó muốn tiến về phía trước để ngăn cản, nhưng cơ thể lại không động đậy được, họ đành phải đứng nhìn Hứa Thế Cường nhảy xuống. Sau khi tiếng kêu thảm thiết cắt vào màn đêm, hai người bọn họ mới hồi phục lại được khả năng hoạt động. Nhưng lúc này, người con gái kia toàn thân phát ra ánh sáng, trong phút chốc đã tan biến không nhìn thấy nữa.
Trong di chúc để lại của Hứa Thế Cường có nói, anh ấy đã thất bại. Lần tranh cử chức chủ tịch hội sinh viên này anh ta đã không có khả năng giành phần thắng. Anh ta không chịu được vì mình đã thua một thằng tiểu nhân, càng không chịu được khi người con gái mình yêu lại là bạn gái của thằng tiểu nhân đó, còn người bạn gái yêu mình đã vì mình mà nhảy lầu tự sát. Anh ấy cảm thấy thế giới một màu đen tối, không nhìn thấy hi vọng nữa.
Hai đối thủ cạnh tranh cho chức chủ tịch hội sinh viên đều đã chết, chẳng còn nghi ngờ gì nữa, tôi đã trúng tuyển. Nhưng khi công bố kết quả tranh cử, hiệu trưởng lại trao cho Hứa Thế Cường danh dự của chức chủ tịch hội sinh viên để biểu dương những cống hiến của anh ta với trường học. Đương nhiên, đó là để chỉ việc đóng góp của bố mẹ Hứa Thế Cường cho trường.
Tôi nghĩ rất nhiều đến tính khả năng của kết cục, nhưng chỉ có một kết cục không thể nghĩ ra được: Người bị nghi ngờ thứ tư chính là bố của Hứa Thế Cường!
Cảnh sát Ngô Minh Thiên một lần nữa đến trường lấy chứng cứ, một bản án oan thê thảm bị chìm lắng hơn hai mươi năm trước cuối cùng đã được tiết lộ. Người bị tình nghi thứ tư trong vụ giết người và hiếp dâm tại phòng vũ đạo, ngoài một người nhảy lầu tự sát, một người bị bệnh qua đời ra, hai người còn lại đã sa lưới pháp luật. Mà hai đứa con trai của hai tội phạm đã rơi vào lưới ấy, Chu Văn Xương và Hứa Thế Cường đều chết trong trường học.
Gương cầu nguyện tuy đã thỏa mãn ước nguyện của người cầu xin nó song nó lại chiếu ra cái ác trong nhân tính của bọn họ. Là bọn họ đã phóng thích cho ma nữ kia báo thù, họ chết trong sự tham lam của mình.
Đới Hiểu Phương đồng ý công bố quan hệ của chúng tôi, không còn lén lén lút lút nữa. Hiện tại chúng tôi đi với nhau một cách quang minh chính đại. Nhìn ánh mắt Đới Hiểu Phương mỗi khi hạnh phúc, tôi đột nhiên cảm thấy xấu hổ với chính mình.
Tôi luôn nghi ngờ cô ấy sẽ hạ thủ tôi trong bóng tối, bởi vì vào một ngày mùa hè lớp 12, trong lúc đi chơi ở vùng ngoại ô tôi đã cưỡng hiếp cô ấy. Tuy cô ấy không báo cáo nhưng cuộc sống của tôi luôn nằm trong sợ hãi, sợ cô ấy sẽ báo thù, thậm chí khi mới biết sẽ cùng học với cô ấy ở một trường đại học, tôi từng có xuất hiện một ảo giác nghiêm trọng: Một cô gái luôn lượn lờ xung quanh tôi, ánh mắt trống rỗng biểu thị sự căm hờn. Bây giờ nghĩ lại, đó là do lòng tôi có ma, trong khi Đới Hiểu Phương yêu tôi thật sự, không hề giữ lại gì cho mình.
Còn về cái chết của Chu Văn Xương và Hứa Thế Cường, cảnh sát cảm thấy có chút không hiểu. Hai người này đều không có lý do phải chết, nhưng bọn họ đều đã chết, chết một cách lạ thường.
Sau khi chuyện này kết thúc, tôi hỏi Đới Hiểu Phương đã nghe qua di chúc của Chu Văn Xương chưa, cô ấy nói nghe nói rồi, nhưng cô ấy thấy rất kì lạ, Chu Văn Xương và cô chưa bao giờ quan hệ với nhau, có thể là nữ thần của anh ta là một người khác. Hoặc có thể là, quan hệ với cô gái không phải là người, mà là ma nữ báo thù trong gương cầu nguyện.
Gương luyện tập trong phòng vũ đạo vào đêm Hứa Thế Cường chết đột nhiên vỡ ra, các mảnh vỡ rơi đầy nền. Trường học tìm công nhân đến để tháo khung của chiếc gương ra, còn phòng đó được chuyển thành nhà kho, dùng để chứa bàn ghế không dùng đến.
Tất cả những truyền thuyết về câu chuyện ma quỷ đều tan thành mây khói, ai đúng ai sai cũng không người nào nhớ nổi nữa.
Đọc hết cả câu chuyện, Hứa Thiên Cát thở một hơi nặng nề. Nếu có thể giống được như anh ta viết, có một chiếc gương cầu nguyện thì anh ta sẽ xin được gặp Tiểu Phỉ một lần, dù phải trả bất cứ giá nào.
Anh nhặt chiếc ô lên, quay lại trước chiếc gương ở hành lang, đập một nhát đầy hận thù. Anh không gặp được Tiểu Phỉ! Đó là vì sao? Một người tốt như thế tại sao đột nhiên lại bị tai nạn xe?
Câu hỏi còn chưa được xóa bỏ thì khi Hứa Thiên Cát ngẩng đầu lên, anh phát hiện ra một chuyện kì lạ. Anh nhìn chính mình trong gương, chỉ thấy phần mặt méo mó đến đáng sợ. Mà trong gương, có một người con gái đang đi từ từ về phía anh, tóc dài che hết cả phần sọ, cô ta từng bước bước lại gần, trên người mang theo vẻ oán hận sâu xa.
Cảnh tượng này khiến Hứa Thiên Cát nghĩ ngay tới một người: Trinh Tử!
Anh điên cuồng động đậy người, muốn rời khỏi đó, nhưng cơ thể và cánh tay lại bị dính chặt vào mặt gương, không thể động đậy được. Người con gái trong gương từ từ ngẩng đầu, Hứa Thiên Cát phát hiện ra ngay cả sức để nhắm mắt lại không nhìn cũng chẳng có nữa. Thế là anh đành mở to mắt nhìn vào cô ta với khuôn mặt không ra khuôn mặt, nó từ từ lộ ra sau mái tóc dài.
Đó là một khuôn mặt không có mắt mũi mồm miệng, giống như một khuôn mặt đã bị vò nát. Cho dù con quái vật đó không có mồm, nhưng Hứa Thiên Cát vẫn cảm nhận thấy có âm thanh tồn tại. Cô ấy vẫy anh đi vào, là đi vào trong gương!
Âm thanh đó giống như đang mê hoặc, Hứa Thiên Cát cảm thấy mình đang cố sức lê đôi chân. Anh cố gắng chống chọi với yêu ma, nhưng sức cùng lực kiệt. Vào lúc mà một chân sắp bước vào trong gương, chiếc ô cán dài bên chân đột nhiên rơi xuống đất, ngăn đường đi của Hứa Thiên Cát.
Đó là chiếc ô ghi lại biết bao nhiêu là kí ức giữa anh và Tiểu Phỉ, nó rất to rất chắc. Họ thường xuyên dùng nó để che ánh mắt của người đi đường, trốn dưới chiếc ô để hôn nhau tùy hứng.
Tiểu Phỉ, là Tiểu Phỉ đã cứu anh!
Hứa Thiên Cát giật mình kinh hãi, như một người đột nhiên bừng tỉnh sau giấc ngủ dài. Anh nắm chắc lấy chiếc ô và lùi về phía sau. Sức mạnh kì lạ dính trên người anh đã được gỡ bỏ. Người con gái không có mặt trong gương cũng biến mất theo đó.
Tiểu Phỉ, em ở đâu?
Hứa Thiên Cát đi đến bên cửa sổ và hét vào không trung. Đáp lại anh, chỉ có sự lặng lẽ của một vệt ánh mặt trời đỏ tươi. Anh tuyệt vọng quay người lại, phát hiện ra tiếng ồn của mình đang thu hút không ít người.
Một bác sĩ mặc chiếc áo dài màu trắng đi tới nhặt những bản báo cáo bị rơi dưới đất và đi về phía Hứa Thiên Cát:
- Anh là anh Hứa à? Tuần trước anh kiểm tra ở đây đã có kết quả rồi, tôi khuyên anh nên nhập viện ngay, sau đó làm hóa nghiệm kĩ càng hơn.
Kí ức vụn vặt đã được chắp nối trở lại. Hứa Thiên Cát nhớ ra gần đây anh luôn cảm thấy không được dễ chịu, Tiểu Phỉ đã dẫn anh tới bệnh viện này để kiểm tra. Anh cầm tập giấy lẽ ra là những bản báo cáo viết đầy truyện, nhưng khi nhìn lại, anh ngạc nhiên phát hiện ra, nó đã trở thành một tờ kết quả kiểm tra bình thường.
Điều khiến Hứa Thiên Cát cảm thấy kinh ngạc nhất vẫn không phải là những cái này. Trên bề mặt của tờ kết quả kiểm tra đó, anh đột nhiên phát hiện, dạ dày của mình mọc một khối u cực lớn!
Hứa Thiên Cát thông qua QQ của Tiểu Phỉ đã liên lạc được với Tần Quan. Tin tức anh đem đến cho Tần Quan lại khiến cho tâm trạng của Tần Quan rơi xuống tận đáy vực thẳm: Tiểu Phỉ chết rồi, dạ dày của Hứa Thiên Cát mọc khối u, là u lành hay u ác vẫn còn phải hóa nghiệm một lần nữa.
Trong vườn hoa bệnh viện, cuộc gặp mặt của hai người đàn ông thấm đẫm sự đau thương. Hứa Thiên Cát lúc này vô cùng gầy gò, có lẽ là do bệnh tật giày vò, hoặc cũng có thể là do sự xa cách mãi mãi, trong tim chất chứa tâm tư tạo nên. Tần Quan không muốn nói đến Tiểu Phỉ, sợ chạm vào nỗi đau của anh ta. Anh bèn hỏi thăm bệnh tình của Hứa Thiên Cát:
- Hóa nghiệm khi nào có kết quả?
Hứa Thiên Cát không nói gì, dường như không giữ được chuyện gì trong lòng, ánh mắt anh dừng lại phía đối phương, nói:
- Nguyệt Quang, Tiểu Phỉ, tôi đều nhận được những câu chuyện mà mình viết. Những người khác thì sao? Có thoát được không?
- Tớ đang liên lạc với Đào Tử nhưng điện thoại của cô ấy không gọi được.
Nói đến đây, Tần Quan vội tiếp tục:
- Cậu có cách liên lạc với Tống Lương Ngâm không? Buộc phải thông báo sớm cho cô ấy.
Hứa Thiên Cát cười nhạt:
- Có tác dụng gì không? Nói không chừng bọn họ đã gặp họa rồi, chẳng ai may mắn tránh được đâu! - Câu nói có sức lay động lớn khiến Tần Quan đột nhiên run lên.
Không ai may mắn tránh được!
Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào! Anh ta nhất định không để cho Nguyệt Quang biết chuyện này, cho dù phải đối mặt với một sức mạnh đáng sợ còn chưa biết!
Sau khi thăm Hứa Thiên Cát, Tần Quan quay về nhà. Do không muốn rước thêm phiền muộn về cho bố mẹ nên anh đã tự lực cánh sinh từ rất sớm. Cái gọi là nhà chỉ là một căn phòng kiểu cũ anh thuê, tồi tàn nhưng rất sạch sẽ.
Gọi mãi cho Đào Tử không được khiến Tần Quan không thể yên tâm được nữa. Cuối cùng anh quyết định gọi điện cho ban biên tập tờ “Thân báo”. Nhân viên nghe điện thoại đầu bên kia còn tức tối hơn anh nhiều lần. Vừa nghe thấy bảo tìm Đào Tử, anh ta đã hét lớn:
- Đào Tử? Bao nhiêu ngày nay cô ấy không đi làm rồi? Nếu anh có gặp cô ấy bảo cô ấy liên lạc ngay với tòa soạn.
Đào Tử không đi làm?
Điều này khiến Tần Quan nghĩ mãi vẫn chẳng hiểu được. Trong trí nhớ, cô ấy là một phóng viên coi công việc như cuộc sống, mà cũng rất yêu nghề, sao lại bỏ làm không lí do chứ?
Tần Quan lờ mờ cảm thấy bất an. Nhưng anh chẳng có thời gian để nghĩ nhiều, làm cơm một cách vội vàng và chuẩn bị chuyển đến cho Nguyệt Quang. Mấy ngày nay đều là do anh chăm sóc Nguyệt Quang, gửi cơm đến nhà cô, nhìn cô ngoan ngoãn ăn, bản thân anh mới có thể an tâm.
Bếp của phòng thuê là dùng chung. Mỗi lần làm cơm đều rất đông người. Do điều kiện không có nên ở đây vẫn dùng ga. Khi bật bếp lên, Tần Quan phát hiện không thể lên lửa được, anh vội vàng gọi điện thoại cho công nhân đến thay ga.
Đợi lúc ga được chuyển tới, Tần Quan chạy vào trong phòng, lấy ra hai cuốn sách chuẩn bị đem đến cho Nguyệt Quang, để cô ấy ở nhà có thể đọc cho đỡ buồn.
Khi quay lại gian bếp, hình như có một người đang đứng ở cửa bếp. Tần Quan rất tự nhiên cho rằng đó là công nhân đến thay ga. Anh không quay đầu lại mà nói trực tiếp:
- Bác à, bác đặt xuống đi. ở đây cháu có bình đổi cho bác. - Nói rồi Tần Quan vặn bình ga đã hết ra. Trong lúc định ngửng đầu lên, anh đã ý thức được có điều gì đó bất thường.
Từ đầu đến cuối, người đứng ở cửa kia đều không chú ý tới anh. Nếu không phải là người đổi ga thì là ai chứ?
Cảm giác rợn tóc gáy chạy lên xương sống của Tần Quan. Anh cúi đầu, từ từ chuyển người. Anh kinh ngạc phát hiện dưới mặt đất phía trước mặt, loang loang lổ lổ, dường như là vết tích của từng giọt từng giọt máu một.
Không còn đường để lùi lại, Tần Quan đứng thẳng người lên và nhìn thẳng. Người đứng đối diện với anh, lại chính là Đào Tử!