Đỉnh tòa nhà thí nghiệm đang rời khỏi tôi một cách nhanh chóng, một cảm giác lạ lùng vì không có nơi nào để bám lại khiến tim tôi thắt lại. Chuyện gì thế này? Tại sao lại thế này? Tính mạng của tôi kết thúc thế này sao?
Vài tháng trước, tôi ôm giấc mộng vô tận hướng về một cuộc sống mới để bước vào trường đại học này. Tất cả ở đây đều là mới mẻ đối với tôi. Trường học rất lớn, tất cả mọi người đều là những khuôn mặt mới, điều này khiến tôi có một chút bất an. Tuy nhiên tôi đã quen với môi trường mới rất nhanh. Dần dần, tôi đã kết thành một khối với những bạn trong lớp.
Tôi học ngành điện tử, tuy con gái rất ít khi học chuyên ngành này, nhưng tình trạng lớp tôi lại quá đáng tới mức không có một sinh viên nữ nào, tất cả đều là những lão già ngốc nghếch. Rất nhiều sinh viên cùng lớp cảm thấy bức xúc vì chuyện này. Tuy nhiên đối với một đứa chưa bao giờ có hứng thú với con gái như tôi, đó chẳng thành vấn đề.
Rất nhiều đoàn thể trong trường cũng nhân cơ hội mới vào học để thu hút thêm những thành viên mới, tôi cũng rất muốn tìm việc có hứng thú để làm sau mỗi giờ học. Trong số những trang web quảng cáo về các đoàn thể, tôi đã bị bức tranh về cảnh vũ trụ tươi đẹp của “Tinh không xã” thu hút, từ nhỏ tôi đã có hứng thú đặc biệt với thiên văn. Thế là tôi quyết định tham gia vào lần hoạt động đầu tiên của tổ chức Tinh không xã. Thời gian vào tối thứ năm hàng tuần lúc tám rưỡi, địa điểm là tòa nhà thực nghiệm.
Vừa sáng sớm thứ năm trời đã âm u. Đối với việc nghiên cứu thiên văn mà nói, đây không phải là thời tiết đẹp, trong tim tôi chỉ mong tối nay thời tiết sẽ chuyển sang đẹp. Khó khăn lắm mới đến chiều tối, trời dường như càng âm u hơn. Sau khi ăn xong, tôi vừa đi dạo vừa tiến về phía tòa nhà thực nghiệm. Nhìn vào điện thoại di động, vừa đúng tám giờ. Thời gian vẫn sớm.
Buổi tối đầu thu, thời tiết mùa hè vẫn còn đọng lại. Thêm vào thời tiết âm u càng khiến người ta thấy tức ngực. Trong trường đâu đâu cũng có sinh viên ra hóng mát vui đùa sau khi ăn tối xong. Sinh viên hoặc đứng hoặc nằm trên thảm cỏ bên hồ nhỏ trong trường, người đặc biệt đông. Lúc qua đường, một luồng gió mát thổi đến mặt, thảo nào người nhiều như vậy, ở đây người ta thực sự cảm thấy mát mẻ.
Trong ao đầy là sen tàn, lá úa. Những chiếc đài sen lớn dày đặc, gió nhẹ thổi qua khiến chúng không ngừng lay động. Khu rừng đối diện với ao truyền đến tiếng ve mùa thu khiến người ta cảm thấy nong nóng bất an, nó hợp thành một với tiếng ếch trong ao, trong đêm tối mùa thu phiền muộn càng trở nên huyên náo hơn. Âm thanh màu sắc đều làm buồn lòng người. Tôi không muốn chơi ở đây lâu nên đã đẩy nhanh nhịp chân bước đi.
Tòa nhà thực nghiệm là một tòa kiến trúc to lớn màu trắng, xem ra mới xây chưa được lâu. Trên đỉnh tòa nhà có một đài quan sát thiên văn hình tròn, tôi nghĩ đó chắc chắn là địa điểm hoạt động của “Tinh không xã”.
Lấy chiếc điện thoại di động ra xem giờ, đã tám giờ hai mươi phút rồi. Tòa nhà thực nghiệm chỉ có vài căn phòng để điện sáng. Ngẩng đầu nhìn trời, có cảm giác như mây đen sắp nén xuống đến đỉnh tòa nhà.
Tôi bước nhanh vào bên trong cửa lớn. Vừa vào đến cửa, một cơn gió lạnh thổi từ bên trong ra. Những giọt mồ hôi lập tức biến thành những mụn da gà truyền đi khắp cơ thể. Mồ hôi phía sau lưng làm ướt hết chiếc áo sơ mi lúc này đã dính một cách mát lạnh lên người, một cảm giác khó chịu vô cùng.
Đại sảnh của tòa nhà thí nghiệm có điện sáng, không một hạt bụi, vô cùng thoáng đãng. ở đây như cách biệt hẳn với thế giới bên ngoài, sau khi bước vào, nóng nực cùng với âm thanh ồn ào đã không còn tồn tại, một không khí đặc biệt u ám và thanh tịnh.
Lần đầu tiên bước vào tòa nhà thí nghiệm, tôi phát hiện ra dường như ở đây không có cầu thang máy, ít nhất là ở đại sảnh tầng một không tìm thấy. Chẳng còn cách nào, tôi đành trèo cầu thang lên. Cầu thang ở đây vô cùng rộng, ánh sáng của hành lang được điều khiển bằng âm thanh. Leo một hồi lâu mà vẫn cảm giác trong tòa nhà này chỉ có mỗi mình tôi vậy. Không nghe thấy bất kì một âm thanh nào, chỉ có tiếng bước chân của tôi đang vọng lại. Có một tầng đèn hình như bị hỏng, dù cố gắng đạp chân thế nào, đèn cũng không sáng. Khi đi đến tầng đó, tôi nhìn về hai phía của hành lang, một màu tối om om, dường như không có tận cùng. Cảm giác u ám càng trở nên mãnh liệt. Tôi không dám dừng lại lâu, đi thật nhanh lên tầng trên.
Cuối cùng đã đến được tầng cao nhất. Dần dần cũng nghe thấy tiếng người. Đi theo tiếng nói ấy tôi đến được trước cửa phòng 1015, nó treo một tấm biển nhỏ phía trước: “Tinh không xã”. Mở cửa bước vào, khoảng gần ba mươi sinh viên đang vui vẻ nói cười với nhau.
Tôi tìm một chỗ ở hàng cuối cùng và ngồi xuống. Sau khi ngồi, tôi quan sát bốn phía của căn phòng. Phía bên mặt tường có cửa sổ đặt vài chiếc kính thiên văn loại phản xạ đơn ống kính. Phía sau lưng là cầu thang xoay tròn, có lẽ nó thông với phòng quan sát thiên văn ở tầng trên cùng. Phía chính giữa tường có treo một bức hình mây sao có màu sắc, phía dưới tấm hình viết một câu nói cổ: “Có một vật hỗn độn mà hình thành trước cả trời đất. Nó tĩnh lặng, vô hình, đứng một mình mà không thay đổi, vận hành khắp vũ trụ không ngừng, nó chính là mẹ của muôn vật.”
Đồng hồ trên tường đã chỉ đến tám giờ ba mươi lăm phút. Lúc này giữa đám sinh viên đang nói chuyện, một sinh viên nam to cao đứng lên. Anh ta bước dài lên phía trước bục giảng:
- Mọi người im lặng đi ạ… Mình xin giới thiệu, mình là Tư Mã Văn, sinh viên năm thứ ba khoa điện tử, cũng là người phụ trách hội này của chúng ta. Có lẽ bây giờ mọi người đã đến đông đủ, hoạt động của chúng ta hôm nay bắt đầu nhé!
Không ngờ rằng chủ tịch hội lại là người cùng khoa mình. Tôi nhìn kĩ anh khóa trên phía trước mắt. Anh là một sinh viên mặt mũi thanh tú, khí chất nho nhã, cử chỉ để lại cho người khác cảm giác dễ gần. Tiếp theo đó Tư Mã Văn biểu thị sự hoan nghênh đối với những hội viên mới, đồng thời để mọi người được tự giới thiệu mình.
Đúng lúc này, cửa phòng được đẩy khẽ ra. Bước vào trong là một bạn nữ mặc chiếc váy liền màu đen. Lúc nhìn thấy bạn nữ này, tôi đã sững người ra. Từ trước tới nay, chưa bao giờ tôi nhìn thấy người con gái nào đẹp đến thế. Cô ấy trông dịu dàng ngoan ngoãn, tóc dài xõa ngang vai, bồng bềnh như tiên vậy. Tư Mã Văn cũng phải dừng bài diễn văn lại trước sự xuất hiện của cô gái.
Cô gái đó thấy cả phòng đang nhìn chằm chằm về phía mình bèn cười tỏ ý xin lỗi với Tư Mã Văn. Cô cúi đầu bước nhanh xuống hàng ghế dưới cùng, ngồi xuống nhẹ nhàng bên cạnh tôi.
Tôi cảm nhận được một mùi hương nhẹ nhàng bay tới, khiến tim tôi rộn ràng. Từ khi cô gái đó bước vào, ánh mắt của tôi chưa rời khỏi cô ấy. Cho đến khi cô ấy bị tôi nhìn đến nỗi cúi đầu xuống, đồng thời ho nhẹ một cái, lúc đó tôi mới tỉnh lại sau cơn mơ và chuyển ánh mắt đi nơi khác. Tôi hối hận vì ban nãy đã quá thất lễ.
Không biết vì sao tôi lại mê cô ấy đến vậy. Nói tóm lại là trên người cô gái này có một mùi gì đó mê hồn thu hút tôi mạnh mẽ. Những gì Tư Mã Văn nói sau đó tôi hoàn toàn không nghe thấy, chỉ có cảm giác thấp thỏm không yên đối với người con gái ngồi bên cạnh mình.
Không biết bao lâu sau, khi đó tôi nghe thấy Tư Mã Văn nói:
- Thật là không may vì hội chúng ta ăn cơm nhờ trời, hôm nay lại đúng là hôm trời âm u. Kế hoạch của chúng ta coi như hỏng rồi. Đành để đến sau này sắp xếp lại hoạt động vậy. Nếu bạn nào muốn mượn máy móc và tài liệu, đến luôn lớp tôi tìm tôi là được. Hôm nay dừng ở đây thôi, mọi người về nhà nghỉ ngơi nhé.
Mọi người rút về trong tiếng ồn ào, chỉ có người con gái bên cạnh tôi vẫn ngồi yên ở chỗ đó, tôi cũng ngờ nghệch ngồi bên cạnh. Tư Mã Văn mỉm cười bước lại, anh ta đi đến bên cạnh người con gái đó:
- Bạn này, bạn cũng đến tham gia “Tinh không xã à”?...
Lúc này tôi bỗng nhiên phát hiện ra trong phòng chỉ còn lại ba người. Tôi hơi xấu hổ, vội vàng đứng dậy rời khỏi đó. Lẽ ra, tôi rất muốn biết về lai lịch của cô gái, tôi đang nghĩ xem nên bắt chuyện với cô ta thế nào. Thế mà Tư Mã Thiên đã bắt đầu nói chuyện với cô ấy rồi. Hai người họ nói chuyện với nhau, tôi ở bên cạnh thật sự không hay lắm. Dù sao tôi cũng đã gia nhập “Tinh không xã” rồi, ngày rộng tháng dài, sau này cơ hội gặp mặt còn nhiều lắm.
Không quyến luyến gì nữa, tôi đi xuống đại sảnh tầng một. Không biết từ lúc nào, ngoài trời đã mưa như trút nước. Tôi lấy điện thoại ra xem giờ, đã hơn mười giờ rồi. Nước mưa rơi từng mảng, từng mảng một dưới ánh đèn đường. Mặt đất đã tích rất nhiều nước, nước mưa lộ ra trên mặt đất càng dày đặc hơn.
Chạy một mạch về? Trước đây cũng đã từng làm thế rồi, chẳng có gì lớn lao cả. Nhưng tôi vẫn đứng im trước cửa lớn. Có mưa cản trở, lý do tốt biết bao! Vừa đợi được cô ấy, lại còn có thể gặp riêng mình cô ấy.
Trong đại sảnh thật yên ắng, dường như nó với bên ngoài cửa là hai thế giới vậy. Tôi đứng một cách vô vị ở cửa phòng thực nghiệm, nhìn mưa trút nước xuống phía bên ngoài cửa. Sân vận động nhìn từ xa là một khoảng lờ mờ. Khi tôi đang đứng đờ người ra trước mưa đêm, bầu trời đột nhiên xuất hiện một vạch sáng điện xẹt qua, tiếp ngay sau đó là một âm thanh cực lớn bên tai. Âm thanh chấn động cả tai, cảm giác như cả người mình đều bị âm thanh xuyên qua vậy. Cửa sổ bằng kính của tòa nhà thực nghiệm cũng lách cách kêu theo. Đúng là sấm nhanh không kịp bịt tai. “Thích thật!”, tôi reo lên.
Dư âm của sấm lớn vẫn chưa biến mất. Từ chỗ sâu trong hành lang đột nhiên truyền đến vài âm thanh đì đùng của hồ quang điện. Cùng lúc đó, ánh đèn phía bên trong cửa sảnh cũng nhấp nháy theo tiếng hồ quang điện. Sau một lần lóe điện mạnh, trong tòa nhà trở thành một màu đen tối. Trong sảnh chỉ có đèn đường chiếu lại, trên mặt đất chiếu lên bóng tôi dài dài.
Tòa nhà thực nghiệm trong bóng đêm dường như càng yên tĩnh hơn. Tôi cảm giác được cái cơn gió khi tôi bước vào đây lại bắt đầu thổi từ phía bóng đêm ấy. Tôi run lên một cái. Đứng ở ranh giới giữa hai thế giới, tôi không biết nên tiến lên hay lùi lại.
Người con gái đó còn chưa đi ra, có nên tiếp tục đợi không? Tôi bắt đầu do dự. Nhìn vào điện thoại di động, đã sắp mười một giờ rồi. Mưa bên ngoài vẫn không có dấu hiệu gì là sẽ nhỏ đi. Tôi bắt đầu cảm thấy lạnh và quyết định sẽ đội mưa chạy về phòng ngủ. Mưa to thế này, nhất định phải lấy hết can đảm mới được. Tôi tắt nguồn điện của điện thoại di động, chuẩn bị xông vào trong mưa.