Bước ra khỏi sương mù
Bên trong đình bằng đá của vườn hoa bệnh viện, tranh thủ chút thời gian trống, Đào Tử viết xong một bản tin mới. Bản tin này chủ yếu nói rằng, trong một công trường thi công nào đó của thành phố này, một người con gái châm lửa tự thiêu, cuối cùng đã bị lửa nuốt sống. Hiện trường còn có một người đàn ông bị thương, có thể là do nhìn thấy người châm lửa nên muốn cứu người chết. Người đàn ông bị thương nặng, sau khi nhập viện vẫn trong tình trạng hôn mê bất tỉnh.
Viết xong tên người đưa tin, cô gác bút thở một hơi dài. Vai cô bất ngờ bị người khác đặt tay lên, Đào Tử sợ hãi, quay người lại, là Tống Lương Ngâm, cô vội vã:
- Cậu cũng đến thăm anh Tần Quan à? Bác sĩ nói anh ấy vừa mới qua khỏi thời kì nguy hiểm.
Tống Lương Ngâm bất ngờ, nghe xong mà trong đầu đầy sương mù, cô nói:
- Tần Quan á? Anh ấy cũng nằm viện? Mình đến thăm anh Hứa Thiên Cát. Hôm nay anh ấy nói trong đồ đạc của Tiểu Phỉ phát hiện ra danh thiếp phòng khám của mình, liền gọi điện thoại cho mình. Kết quả hóa nghiệm khối u của anh Thiên Cát đã có kết quả rồi, là khối u lành tính!
Đào Tử nghe xong cười mỉm.
- Đúng rồi, cậu còn chưa nói xem anh Tần Quan đã xảy ra chuyện gì?
Tống Lương Ngâm hỏi.
- Anh ấy xông vào đống lửa để cứu người, bị thương nặng.
Đột nhiên cảm giác thật mệt mỏi, Đào Tử có chút bất lực trong việc kể lại đầu đuôi sự việc. Cô nhìn Tống Lương Ngâm và hỏi:
- Cậu còn nhớ Nguyệt Quang chứ?
Cái tên ấy khiến Tống Lương Ngâm run lên nhưng cô vẫn nói rõ từng chữ, từng chữ một:
- Đương nhiên, mãi mãi cũng không quên được.
- Là Nguyệt Quang, cả hai Nguyệt Quang đã cứu anh ấy. Bọn họ muốn anh ấy phải tiếp tục sống.
Đào Tử khẽ nói, cô cầm tập bản thảo dày trong tay đưa vào lòng vuốt nhẹ nó. Đó là bảy truyện ngắn của “Bàn chuyện kì quái trong trường học”, trong đó tồn tại hai Nguyệt Quang. Đó là kí ức của bảy người bọn họ, tuy kinh hãi nhưng đã khắc sâu trong lòng mọi người.
Câu chuyện tuy đã kết thúc song cuộc sống vẫn phải tiếp tục. Những người đã chết không thể sống trong một phương tiện truyền thông nào hết. Sự tồn tại của bọn họ mãi mãi chỉ là trong lòng những người đang sống…