- Chị, chị gặp ác mộng à?
Tiểu Phượng cố gắng gọi, cuối cùng tôi đã tỉnh dậy sau giấc mộng. Mở to đôi mắt tôi thấy trời đã sáng. Tôi dụi mắt và nước mắt đã trút đầy bàn tay.
Tiểu Phượng bám vào đầu giường và nhìn tôi, cô ấy nói với vẻ hơi lo lắng:
- Chị, chị không sao chứ?
- Không sao, chị gặp ác mộng. Có thể do không ngủ quen ở giường trên ấy.
- Ừ, thế thì tối nay chị em mình ngủ với nhau nhé. Em ôm chị ngủ thì sẽ không gặp ác mộng nữa đâu.
Cô ấy nhìn tôi cười, đôi lông mày cong như hình trăng khuyết. Tôi cũng cười với cô ấy, một con người trong trắng như tờ giấy thật khiến người khác ngưỡng mộ.
- Chị à, cơm phần chị để trên bàn ấy, em đi học đây.
Tiểu Phượng ôm lấy sách vở và nhảy chân sáo rời khỏi, trông giống như một con hươu kiêu ngạo, khỏe mạnh trên thảo nguyên.
Tôi ngồi dậy trên giường, nhìn về phía cửa sổ đang nửa mở, nửa bên tôi đóng. Phía bên ngoài cửa sổ đang tồn tại một đống đổ nát. Nhớ lại nơi đó đã từng có một tòa nhà kí túc nữ, trong tòa kí túc nữ có một phòng 105, phòng 105 đã từng xảy ra một vụ nổ ga, những sinh viên nữ sống trong đó chỉ còn một người sống sót.
Địa ngục không thu nhận người đó. Người đó là tôi.
Một hồi lâu tôi mới định thần lại, tôi thu dọn giường, gấp chăn. Đột nhiên, ngón tay của tôi không động đậy được nữa.
Tim của tôi trong phút chốc như bị rơi vào hầm băng đá. Từ từ nhấc bàn tay phải lên, tôi nhìn thấy ngón tay mình đang kẹp một miếng thịt. Có lẽ là đã được ngâm qua ớt, nó có màu đỏ tươi trông giống như màu máu vậy.
Đây là cái gì? Tại sao lại có miếng thịt này? Vậy, buổi tối qua, không phải chỉ là một giấc mơ? Lòng tôi vo lại một mối, tôi gắng sức vứt miếng thịt đi. Không đâu, không đâu, có lẽ tất cả chỉ là sự trùng hợp, giường của Tiểu Giai đã có miếng thịt chua cay này từ trước rồi.
Đúng, nhất định là như vậy.
Buổi sáng hôm ấy tôi không ăn thứ gì, ngửi cái gì cũng đều là một mùi chua cay.
Sáng muộn, Thụ gọi điện thoại cho tôi nói quan hệ với tổ chức đảng đã làm xong hết, sáng ngày mai đến chi bộ đảng lấy là được. Tôi thở ngay một hơi dài, cảm giác như viên gạch lớn trong lòng đã được rơi xuống đất.
Trang giấy đời học sinh hãy giở đi cho nhanh!
- Nguyệt Quang, hiện tại mình không có việc gì làm. Chiều nay, chúng ta tìm một chỗ nào đi chơi đi.
Thụ đột nhiên nói.
Tôi nắm chặt lấy chiếc điện thoại di động của mình, trong giây lát tim tôi đập huỳnh huỵch. Đây là lần đầu tiên Thụ hẹn tôi, trong vòng bốn năm ngầm chờ đợi, lần đầu tiên anh ấy hẹn hò với tôi.
- Đi, đi đâu chơi?
Tôi cắn môi dưới, khẽ hỏi.
- Cậu nói xem?
Đầu đột nhiên bị một cơn đau khủng khiếp. Tôi ấn huyệt thái dương và bảo:
- Chúng ta đi thăm Vân Hiểu đi.
Vừa nói hết lời tôi lập tức có cảm giác bị sấm đánh. Tôi đang nói gì? Tôi điên rồi sao?
Thụ nghe tôi nói vậy liền đáp lại:
- Được thôi, cậu có lòng thật đấy. Vậy chiều nay mình đến đón cậu.
Lời nói của anh ấy đầy sự ấm áp. Nhất định trong lòng anh ấy tôi là một người lương thiện và luôn nhớ về kỉ niệm cũ.
Tôi nhắm mắt thật chặt. Thụ, lần này là vì Thụ đấy.
- Được thôi. - Tôi bảo.
Buổi chiều tôi và Thụ đi đến nghĩa địa nơi đặt mộ của Vân Hiểu. Buổi chiều hôm đó, trời tối dần, khi chúng tôi đến nghĩa địa, mưa đã bắt đầu ấp ủ.
Bầu trời xám xịt giống như một viên đá chì cực lớn, nén xuống đất liền một cách nặng nề, cả khu nghĩa địa đều chìm trong một bầu không khí bi ai. Tôi từng bước từng bước đi theo Thụ tiến đến gần chỗ của Vân Hiểu, tim tôi như có một viên đá nặng đè lên, nặng nề đến mức việc thở cũng trở nên khó khăn. Nhưng, tôi thật sự rất muốn, rất muốn có thể nhấc viên đá đang đè nặng lên tim mình xuống. Tôi hi vọng Thụ có thể giúp tôi làm được.
Mưa từng hạt rơi xuống.
Thụ bật chiếc ô trong suốt lên sau đó đưa cánh tay ra, kéo tôi về phía cậu ấy. Cậu ấy không bỏ tay ra.
Chúng tôi sánh vai đi đến trước bia mộ của Vân Hiểu.
Mưa mỗi lúc một lớn, xối mạnh vào bia mộ của Vân Hiểu. Khuôn mặt xinh đẹp của Vân Hiểu trên bức chân dung trong mưa giống như đang chảy nước mắt không ngừng. Tim tôi đột nhiên căng lên, cảm giác đôi mắt trong sáng như nước của Vân Hiểu đang nhìn chằm chằm vào tôi, thái độ vô cùng ghê gớm.
Trước mộ Vân Hiểu đặt một bó bách hợp, có người nào đó đã đặt nó cách đây không lâu. Cánh hoa trắng muốt điểm chút vàng đang khoe ra sức sống tràn trề. Thụ đưa ô vào tay tôi, sau đó cúi lưng xuống và chỉnh lại bó hoa, đặt nó sát về phía trước mộ của Vân Hiểu.
Tim tôi run lên.
- Thụ, bó hoa này, là do cậu tặng?
Thụ quay đầu nhìn tôi, khuôn mặt anh trong mưa mờ ảo hiện ra một ánh sáng thiêng liêng và trong sáng.
- Đúng vậy, là tớ tặng đấy.
Ngừng một lát, anh ấy lại quay đầu nhìn về bức chân dung trên bia mộ:
- Nguyệt Quang, thực ra Vân Hiểu là người đầu tiên mình thích. Lúc đó vừa mới vào đại học, vừa nhìn thấy cô ấy mình đã thấy thích. Mình rất nhát gan, phải vài tháng sau mới dám tỏ tình với cô ấy. Nhưng cô ấy đã từ chối mình. Tuy nhiên, tuy cô ấy từ chối mình nhưng mình luôn có cảm giác cô ấy có gì không thật. Chẳng kịp đợi mình hỏi cho rõ ràng, phòng ngủ nữ đã xảy ra chuyện. Thế nên mình đoán rằng, không phải cô ấy không thích mình mà là cô ấy đã biết rằng cô ấy sẽ phải chết nên mới từ chối mình.
Nghe xong lời Thụ nói, đầu tôi lại bắt đầu đau lên, tại sao, tại sao lại như vậy? Nếu là như vậy, thì Thụ cũng là của cô ta rồi. Vậy thì Thụ đang ngày một tiến gần mình, mình cũng buộc phải đẩy anh ý ra xa thôi.
Nói xong những câu trên, Thụ đột nhiên quay người lại, nở rộng đôi lông mày và hướng nụ cười về phía tôi.
- Nguyệt Quang, cậu biết tại sao mình lại kể những lời giấu kín trong lòng mình cho cậu nghe không? Bởi vì mình đã nghĩ nhiều rồi, những thứ thuộc về tuổi trẻ và tình yêu của thời sinh viên, còn cả những giấc mơ còn chưa thành hình kia nữa, hãy để cho chúng lưu lại mãi mãi trong thời sinh viên đi. Mình biết mình nên trân trọng người ở trước mắt mình, Nguyệt Quang, mình không phải không có lòng mà chỉ là mình cần thời gian. Cuối cùng bây giờ mình đã có thể thẳng thắn thừa nhận, mình chuẩn bị xong rồi, hi vọng thời gian vẫn chưa muộn lắm, những thứ của mình vẫn chưa bị mất đi. Mình hi vọng cậu có thể trở thành người ở trước mắt mình mãi mãi.
Lời nói của anh ấy vô cùng cảm động. Một người con gái trong cả cuộc đời nếu có thể nghe thấy những lời nói này thì cho đến già cô ta vẫn cảm thấy mình là người hạnh phúc. Nhưng tự nhiên tôi lại không một chút gì cảm động đối với lời tỏ tình đã chờ đợi từ bấy lâu nay, chỉ cảm thấy dường như mình đang bị rơi vào một hầm băng đá.
Chân dung trên bia mộ Vân Hiểu là một khuôn mặt ngay ngắn mà trầm lặng. Khi Thụ nói với tôi những lời đấy, tôi cảm nhận được rõ ràng khuôn mặt cô ấy đã thay đổi. Nó trở nên nghiêm nghị, hai con mắt đẹp đẽ của cô ấy càng để lộ ra ánh nhìn đầy căm hận không nói được thành lời.
- Không được, cậu đã để lỡ rồi - Tôi nói lẩm bẩm. Không liên quan gì đến Thụ, mình không muốn cướp Thụ của cậu, cậu đã để lỡ thật rồi.
Nhưng khuôn mặt của Vân Hiểu càng trở nên u ám hơn. Đôi mắt đầy oán hận của cô ấy giống như một con dao, muốn xẻo thịt trên người tôi.
Tôi không đứng vững được nữa, gót chân tôi mềm nhũn ra, cả người tôi ngã xuống. Chiếc ô trong suốt trên tay không biết bay đi về hướng nào. Thụ ôm lấy tôi, quỳ xuống lo lắng, anh ôm tôi vào lòng. Tôi mơ hồ mở mắt ra, vừa đúng có thể nhìn thấy chân dung của Vân Hiểu trên bia mộ qua vai anh ấy.
Mắt của Vân Hiểu như bị con ngươi màu đen chọc cho to ra, giống như nó đang cố hết sức để nhảy ra khỏi bức ảnh. Sau đó, tôi nhìn thấy hai dòng máu chảy xuống từ trong con ngươi đó, màu đỏ tươi, đầy những tia máu oán hận. Nó trôi đi theo nước mưa.
- Buổi tối mình sẽ tới tìm cậu.
Tôi như nghe thấy câu nói thầm ấy còn rõ ràng, vụn vặt hơn cả tiếng mưa. Cuối cùng không còn chống đỡ nổi nữa, tôi ngất đi trong lòng Thụ.