Tấm Gương Ma Quái

Lượt đọc: 237 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
V

❊ ❊ ❊

Một trận mưa thu, một cơn gió lạnh. Buổi tối sau cơn mưa lớn đã hơi có cảm giác lạnh, không còn thấy uy phong “con hổ mùa thu” của buổi sáng nữa rồi. Đã mười một giờ đêm, trong trường ngoài hai đứa đang lang thang tứ phía là chúng tôi ra đã chẳng thấy bóng dáng của ai nữa.

Thấy tôi ngáp ngủ, Kim Mẫn Cát vỗ sau lưng:

- Buồn ngủ rồi à? Mình thấy thời gian bây giờ cũng tương đối rồi đấy, chúng ta đi tìm ma nữ chơi đi. Gặp được nó, cậu đừng run nhé.

Chẳng cần nhìn thấy ma nữ, chỉ nghe thấy lời anh ta tôi cũng đã run lên rồi. Chuyện kinh khủng thế này tôi chưa bao giờ làm. Thứ mà mọi người tránh vì sợ hãi thì anh ta lại muốn đi tìm, sao hắn ta lại to gan thế nhỉ? Nhìn bộ dạng hừng hực khí thế muốn thử của hắn, tôi cảm thấy rất lạ. Thấy tôi còn chần chừ không tiến lên phía trước, Kim Mẫn Cát kéo tay tôi đi về phía hồ.

Cứ như thế anh ta vừa lôi vừa kéo tôi đi. Đến bên hồ, Kim Mẫn Cát cũng đi chậm lại. Không biết là do tâm lý hay thế nào mà vừa đến bên hồ, tôi đã cảm thấy từng cơn gió lạnh thổi đến. Đèn đường hàng ngày quen thuộc như chẳng hề có giờ lại trở nên tối om chẳng rõ nữa.

Ngẩng đầu nhìn bầu trời, một ánh trăng tàn cong cong đang dần trốn vào phía sau mây đen. Rừng cây ở phía bờ đối diện mờ mờ ảo ảo. Lông tay tôi dựng đứng cả lên, tôi kéo Kim Mẫn Cát:

- Được rồi, chúng ta cần gì phải chơi trò hù dọa bản thân thế này? Đi về ngủ thôi.

Kim Mẫn Cát nghiêm mặt:

- Đàn ông là phải làm việc có đầu có cuối, người chỉ vì sợ hãi mà bỏ cày giữa đường thế này thì cả đời cũng chẳng gặp được ma. Thật chẳng có tiến bộ gì!

Anh ta nói năng hùng hồn thế có nghĩa là anh ta chẳng sợ gì hết. Không biết gan anh ta được luyện bằng gì nữa. Có anh ta ở bên, tôi cũng bạo lên hẳn. Chúng tôi từ từ đi men ven hồ để đến với rừng cây ở phía đối diện. Hôm nay bên hồ đặc biệt yên tĩnh, lại không có tiếng ếch kêu gây phiền lòng. Lẽ nào chúng đều đã chuẩn bị ngủ đông trước rồi? Hoa sen tàn trên mặt hồ vẫn như vậy, lá sen khô ở phía dưới dường như bị sương trắng che phủ, sen tàn như tự đung đưa khi gió lặng trong ánh sáng mịt mờ.

Chúng tôi đã đến được bờ bên kia của hồ. ánh đèn sáng phía bên kia từ xa lại chiếu. ánh sáng càng trở nên ảm đạm, tôi chỉ có thể nhìn thấy khuôn mặt Kim Mẫn Cát đang mở to đôi mắt và một khoảng mờ mịt của rừng cây ở phía trước mặt. Đây là lần đầu tiên tôi đến rừng cây này, còn trước đây chỉ là liếc qua vài lần. Bây giờ mới phát hiện ra, trong rừng toàn là một màu xanh của những cây liễu.

Một trận gió thổi qua, lá cây kêu xào xạc. Sương mù trong rừng dường như trào dâng. Cây liễu trước mặt cũng dường như đang lắc đầu quẫy đuôi, nhe răng múa vuốt. Tôi nói khẽ với Kim Mẫn Cát:

- Chúng ta quan sát từ bên ngoài hay vào bên trong?

Kim Mẫn Cát dường như cũng hơi do dự, anh ta nghĩ rồi nói:

- Bên ngoài dường như không có gì, chúng ta đi từ từ vào trong đi. Ở đây nếu như không có gì hơn, chúng ta đi về phía tòa nhà thực nghiệm xem sao.

Tôi nơm nớp lo sợ theo sau Kim Mẫn Cát đi vào khu rừng tối mịt. Những cành cây dài liên tục rủ trước mặt, chúng tôi phải giơ tay ra phía trước để mở đường. Lúc này đêm cực kì yên tĩnh, chỉ có thể nghe thấy tiếng bước chân lạo xạo của chúng tôi.

Khi đi gần đến bên hồ, từ đằng xa, trong tiếng lạo xạo của lá cây, tiếng người con gái khóc thổn thức cứ văng vẳng truyền lại một cách đứt quãng. Tôi cảm thấy sau lưng mình mồ hôi lạnh cứ tuôn ra, tay chân buốt cóng. Cuối cùng tôi đã hiểu tại sao tay Mạnh Phỉ lại lạnh đến vậy. Nửa đêm nghe thấy tiếng khóc đúng là thật ghê rợn. Tôi kéo vạt áo của Kim Mẫn Cát đang ở phía trước:

- Nghe thấy rồi, có tiếng người con gái đang khóc. Chúng ta đến đó xem xem.

Từ trước tới nay tôi đều bán tín bán nghi với chuyện ma quỷ. Nhận lời Kim Mẫn Cát vào rừng tìm ma vào ban đêm tất nhiên là do nể mặt anh ta, ngoài ra cũng là do tâm lý vô cùng hiếu kì của mình, muốn tìm hiểu đến tận cùng. Nhưng bây giờ tiếng khóc rõ ràng của người con gái kia khiến tôi cảm thấy hai chân mình đang run rẩy, không dám đi thêm bước nào nữa. Cùng với tiếng khóc đang không ngừng kích thích bên tai, tôi chỉ cảm thấy khu rừng đen tối này đang phát ra những trận gió từ cõi âm, khiến người ta không lạnh mà run.

Kim Mẫn Cát quay đầu, thấy tôi vẫn ở nguyên chỗ cũ, bèn rón chân đi trở lại, anh nói khẽ:

- Cậu sao thế? Sao không đi?

Dưới ánh sáng yếu ớt, khuôn mặt Kim Mẫn Cát đầy hưng phấn. Tôi phát hiện ra cùng với nhịp thở của anh ấy, trước mặt anh đã kết thành từng vòng sương trắng. Hóa ra nhiệt độ đã thấp đến mức đó. Tôi do dự một lúc:

- Mẫn Cát, mình hơi sợ. Nếu có ma thật chúng ta nên làm thế nào?

- Đừng sợ. Đây gọi là tà không thắng chính, đến lúc đó khí dương của chúng ta ắt sẽ áp nó xuống. Đi thôi!

Tôi đành tiếp tục đi theo anh ta về phía trước. Tiếng khóc của người con gái ngày một gần. Khi sắp ra khỏi rừng, nhờ vào ánh sáng mờ ảo từ phía bên kia, tôi nhìn thấy một cái bóng mờ mờ. Chiếc váy dài của cô ấy đang tung bay, cô ấy dựa vào một cái cây và cúi đầu khóc ấm ức.

Canh ba nửa đêm, một người khóc trong rừng cây, đây khẳng định không phải là người. Tôi vội vàng cúi người xuống, chỉ sợ bị cô ta phát hiện. Tuy nhiên Kim Mẫn Cát bên cạnh tôi đã làm một động tác ngoài sức tưởng tượng: Anh ta đứng thẳng dậy, dùng sức ho một tiếng. Tôi bị tiếng ho của anh ta dọa cho suýt ngã ngồi xuống đất.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.