Tấm Gương Ma Quái

Lượt đọc: 226 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
II

❊ ❊ ❊

Đới Hiểu Phương bí hiểm như một câu đố. Cô không những là bông hoa của trường mà còn có rất nhiều những lời đồn đại rất quái dị về cô. Cô là người can đảm, dám một mình đến bãi tha ma vào ban đêm, thỉnh thoảng còn giúp người ta xem phong thủy. Nếu buộc phải dùng một từ để hình dung cô ấy, tôi chỉ có thể nghĩ đến từ “yêu quái”.

Chúng tôi là bạn tiểu học, sau trung học không còn ở cùng một lớp. Tuy nhiên vẫn duy trì việc liên lạc, không gần gũi, cũng không xa cách, mãi đến đại học mới xác định quan hệ yêu đương. Nhưng Đới Hiểu Phương không cho tôi nói với mọi người, trong trường học cũng chưa bao giờ đi cùng với tôi, chẳng may gặp nhau cũng như hai người xa lạ. Chúng tôi chỉ thông qua tin nhắn điện thoại để nói chuyện tình cảm. Tôi không hiểu mục đích cô ấy làm như thế, nhưng cô ấy luôn có lý lẽ của rùng mình, yêu cô ấy thì nên tôn trọng cô ấy.

Để Hứa Thế Cường và Chu Văn Xương đến phòng vũ đạo ước nguyện là chủ ý của Đới Hiểu Phương. Cô ấy nói muốn xem xem lương tâm con người rốt cuộc có bao phần tham lam, còn nói muốn biết khi hai ước vọng giống nhau, gương ước vọng sẽ đáp ứng nguyện vọng của ai.

Đới Hiểu Phương dùng một ngữ khí đùa cợt để nói, trong khi tôi lừa hai người bọn họ tới là có tính đến tư lợi. Nhiệm kì chủ tịch hội sinh viên khóa sau sẽ là tôi, trong khi ngày thay đổi nhiệm kì chính là ngày tôi và Đới Hiểu Phương công bố quan hệ. Thời khắc đó tôi đã đợi rất lâu rồi.

Khi Đới Hiểu Phương biết tôi thật sự có ý định đưa Hứa Thế Cường và Chu Văn Xương đến phòng vũ đạo để cầu nguyện thì sắc mặt cô có chút nặng nề u ám, cô dùng son môi vẽ một lá bùa và bảo tôi đeo trên người. Tôi chẳng biết cô ấy học vẽ bùa lúc nào, chỉ biết lá bùa đó khiến tôi cảm thấy bất an, ruột nóng như lửa đốt. Nghĩ một hồi lâu tôi mới đặt nó ở đầu giường kí túc.

Cuộc cạnh tranh chủ tịch hội sinh viên đại học Thiên Nam vô cùng kịch liệt, phân ra làm ba ban khác nhau. Những người ủng hộ cho bên Hứa Thế Cường phần lớn là nữ sinh, đối thủ tranh cử với anh ấy là Vương Chiếm Xuân; người ủng hộ cho Chu Văn Xương phần lớn là nam sinh, đối thủ cạnh tranh của anh ấy là Trương Phong; còn ủng hộ cho tôi chẳng có mấy người, đa số là những nữ sinh xấu đến mức không tìm được bạn trai. Đối thủ cạnh tranh của tôi là Lý Trường Khánh.

Khi họp hội sinh viên, Hứa Thế Cường đã từng chế giễu rằng người ủng hộ cho tôi đều là những người ái nam ái nữ. Tuy rằng lực lượng ủng hộ cho Hứa Thế Cường đông đảo, nhưng ban đầu là do từ phía người ủng hộ Chu Văn Xương chuyển sang. Tỉ lệ nam nữ sinh trường đại học Thiên Nam mất cân bằng nghiêm trọng nên tạm thời Hứa Thế Cường và Chu Văn Xương vẫn còn đang nằm trong giai đoạn cân bằng.

Hứa Thế Cường và Chu Văn Xương đều muốn kéo tôi về phe của bọn họ, trong khi Đới Hiểu Phương lại bảo tôi kéo họ lại với tôi để xem điều kiện ai đưa ra tốt đẹp hơn. Tôi làm theo yêu cầu của Đới Hiểu Phương, tôi cũng không vội vàng xem động thái của họ mà duy trì trạng thái hiện tại khó hiểu này.

Hôm nay, sau khi cầu nguyện trước gương trong phòng vũ đạo xong, trên đường quay về kí túc, tôi gọi điện thoại cho Đới Hiểu Phương. Giọng cô ấy như tiếng chuông bạc vang lên một các lạnh nhạt, xung quanh có nhạc, dường như đang ở trong quán bar. Tôi có chút không vui, mỗi lần hẹn cô ra ngoài, cô luôn có lý do này lý do khác nhưng mỗi lần gọi điện thoại cho cô, cô lại luôn đang ở một nơi có nhạc. Hiển nhiên, những lý do thoái thác đó đều là miễn cưỡng duy trì với tôi.

- Chín giờ, anh đợi em ở nhà - Giọng tôi có chút mạnh mẽ. Đới Hiểu Phương ngừng lại một lúc trong điện thoại rồi đồng ý miễn cưỡng.

Nhà của chúng tôi ở ngoài trường, một gian nằm trong số các căn nhà dành cho sinh viên thuê. Tuy mỗi tháng chúng tôi chỉ ở có mấy ngày, nhưng tôi đã trả tiền thuê phòng cho cả một năm. Đới Hiểu Phương thu dọn căn phòng thật sạch sẽ, ngăn nắp và thoải mái, chúng tôi chỉ đến vào buổi tối, sáng sớm ra đã rời đi để tránh bị người khác nhìn thấy.

Tôi rất nhớ hương thơm toả ra từ người Đới Hiểu Phương, chỉ có điều thái độ của cô ấy lúc nào cũng không rõ ràng, kể cả lúc ân ái cô ấy cũng không chịu để lại một lời hứa.

Quá trình chờ đợi thật vô vị. Do chúng tôi rất ít đến đây nên căn phòng này không hề lắp điện. Tôi đến vội vàng, cũng chẳng mang theo cuốn sách nào nên đành ngồi không.

Gian nhà cách âm rất kém, lúc này âm thanh vô tuyến ở gian bên mở to nhưng vẫn không lấp hết được tiếng rên rỉ của một đôi nam nữ đang làm tình với nhau.

Người con gái cuối cùng cũng đã nói lên một tiếng. Trong phút chốc, tôi đờ người lại. Giọng nói đó, lại là giọng của Đới Hiểu Phương! Tôi phẫn nộ, tiện tay cầm một chai rượu định ra khỏi cửa nhưng chút lí trí còn lại bảo tôi dừng lại, nhỡ đâu người con gái đó không phải là Đới Hiểu Phương thì lần này chẳng phải mình đã làm một trò cười đó sao? Đặt chai rượu xuống, tôi đi lại hai vòng trong nhà rồi quyết định sẽ đi nhìn trộm xem sao.

Trong đêm tối, tôi sờ thấy cánh cửa sổ của phòng thuê bên cạnh, họ đã kéo rèm cửa nhưng vẫn còn để lại một khe hở. Cố gắng nhìn vào bên trong, tôi không cẩn thận nên để rơi một chiếc chai rỗng đặt trên bệ cửa sổ.

Âm thanh chói tai khiến người trong phòng có chút cảnh giác. Tôi định đứng dậy để chạy thì một cảnh tượng trước mắt làm tôi sững người lại. Tôi nhìn thấy người con trai đó lõa thể đi xuống giường, từ trong gương đi ra với hiện thực, nhưng hắn ta lại không có đầu!

Tôi run rẩy một cách mãnh liệt, trong khi người phụ nữ đó cũng ngồi dậy, đó đúng là Đới Hiểu Phương nhưng đầu lại được bê phía trước ngực!

Tôi kinh ngạc kêu lên một tiếng, ngã ngồi về phía sau. Tôi ngồi lên một chiếc đùi mềm mại. Quay đầu lại nhìn, tôi thấy đúng một đôi mắt đang cúi xuống, mà cái đầu đó lại đang đặt trên đôi tay.

- Anh có muốn em không?

Khuôn mặt u ám của Đới Hiểu Phương mang theo nụ cười châm biếm. Tôi sợ đến mức hồn bay phách lạc, bò về phía sau và lại chạm phải một đôi mắt, ngửng đầu lên nhìn, một đôi vai không có cổ đang cúi người xuống, dường như đang nhìn tôi một cách tỉ mỉ, cứ như đang có đầu vậy.

Tôi kêu lên một cách sợ hãi tuyệt vọng và tỉnh dậy ngay tức khắc. Hóa ra đó chỉ là một cơn ác mộng.

Đới Hiểu Phương ngồi trước giường, đang mỉm cười nhìn tôi. Những thứ trang điểm trên mặt cô đã được rửa sạch sẽ, khuôn mặt mộc hướng lên trời lại càng để lộ ra nét đẹp làm xiêu lòng người.

- Em biết anh gặp ác mộng, anh mơ đến đâu rồi? Sao lại sợ hãi đến mức này?

Đới Hiểu Phương đưa tay ra lau mồ hôi cho tôi, tôi sợ hãi co người lại để tránh. Đới Hiểu Phương đờ người ra, cũng chẳng tức giận mà cầm lấy tay tôi kéo về phía ngực, nhịp đập của tim cô ấy bình tĩnh mà yên lặng, chỉ trong phút chốc tôi đã không còn sợ hãi nữa.

- Cái lá bùa đấy anh có mang trên người không?

- Không, hôm nay dậy quên mang theo rồi.

- Mang theo đi, nếu không anh sẽ gặp phải ác mộng đấy.

Tôi đáp lại một cách mơ hồ, trong lòng vẫn không muốn đeo, đó là do bản năng.

Đến đêm, đột nhiên tôi cảm thấy không hiểu gì về tất cả những việc mình đã làm. Cuộc sống thực ra rất đơn giản, tại sao lại làm cho nó phức tạp lên? Suy nghĩ đó giống như một con quỷ không xua đi được. Cuối cùng, tôi vẫn không kìm được và lay tỉnh Đới Hiểu Phương.

- Em yêu, em nói anh làm tất cả mọi việc là vì cái gì?

- Đương nhiên là vì em rồi. Anh biết làm bạn trai của em tuyệt đối không thể là người bình thường được.

Ánh mắt của Đới Hiểu Phương trong đêm lóe sáng khiến tim tôi như bị đóng băng.

Sáng hôm sau, trời vừa mới sáng, chúng tôi đã dậy. Trước khi rời khỏi, Đới Hiểu Phương có dặn tôi, ngày mai Hứa Thế Cường và Chu Văn Xương có thể sẽ tìm anh để bàn về điều kiện, đến lúc đó chỉ được thất bại không được thành công, còn những chuyện khác giao cho cô ấy là được. Tôi lại nghĩ tới cái truyền thuyết về chiếc gương cầu nguyện, không đừng được sự tò mò, tôi hỏi cô ấy đấy là thật hay giả. Đới Hiểu Phương chỉ cười một cách thần bí, nói là tôi sẽ nhanh chóng hiểu được thôi.

Tôi thực sự rất mong sớm hiểu được. Vào buổi chiều, câu chuyện chiếc gương luyện tập trong phòng vũ đạo đã chịu lời nguyền được truyền đi khắp trường. Có người còn viết bài lên trang web của trường, kể lại tỉ mỉ cảnh hai người nhảy lầu tuần trước, còn cả di chúc của họ nữa. Trong di chúc đều nhắc đến rằng họ đã từng cầu nguyện trước chiếc gương tập luyện trong phòng vũ đạo. Không nghi ngờ gì, chuyện này là do Đới Hiểu Phương làm. Đến tối, trong phòng tự học đã có người bàn luận chuyện liên quan tới truyền thuyết về chiếc gương cầu nguyện rồi.

Tôi không biết nên hình dung tâm trạng của mình thế nào. Việc làm lần này dường như đã tính cả tôi vào trong đó. Hứa Thế Cường và Chu Văn Xương khi nhìn thấy tôi cũng đều có chút phẫn nộ. Người bạn trên lợi ích sợ rằng không thể được nữa, nói chi đến việc bàn điều kiện hợp tác.

Vậy, lời nguyền của chiếc gương cầu nguyện có thật hay không?

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.