Đèn đường sáng rực. Chúng tôi xuyên qua làn đường tấp nập để đến chân cầu. Cây cầu vượt này được thiết kế rất dở, chỗ góc rẽ của đoạn đường thông lại không có bất cứ một biển báo nào, phía bên ngoài lại là đường xe cộ đi. Người đi bộ nếu không chú ý xe cộ khi qua lại thì khi đi xuống phía dưới cầu rất dễ xảy ra tai nạn.
Hôm nay ở đây quả nhiên đã xảy ra tai nạn giao thông thật. Phía trước phần đường dành cho người đi bộ kia có vẽ một vòng màu trắng hình người. Xem ra là bị ô tô đâm vào trên phần đường dành cho người đi bộ. Phần đầu của vòng màu trắng vẫn còn một vết máu lớn màu đen tím đã khô.
Tôi và Kim Mẫn Cát đứng ở chỗ đường đi ra của lối đi. Chúng tôi đứng đờ người tại đó nhìn những chiếc xe ô tô phóng như bay qua, chúng lao qua cả chỗ mặt đường nơi có vẽ cái vòng hình người màu trắng đó. Chẳng ai trong chúng tôi nói gì. Tôi nghĩ lúc này cách nghĩ của anh ấy chắc cũng giống tôi thôi: Đang thổn thức về sự vô tình của đời người. Một bông hoa đang nở rộ trong phút chốc như thế này đã bị rơi rụng. Tôi đã từng xem thường những thanh niên chán chường uể oải, nhưng xem ra đến ngày hôm nay, ý nghĩa tích cực nằm ở đâu? Đời người có bao nhiêu đâu!
Chúng tôi đứng lặng im không biết bao lâu mới từ từ quay về trường học. Trên đường đi, tâm trạng của chúng tôi đều không được tốt. Một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ mà, người bạn cùng trường đã mất ấy tuổi đời cũng tầm như chúng tôi, chúng tôi sao lại không buồn được cơ chứ?
Kim Mẫn Cát dường như tự nhủ với mình:
- Không biết bố mẹ cô ấy khi biết chuyện này sẽ như thế nào? Bất hạnh quá!
- Đúng vậy, cũng không biết cô ấy đã có bạn trai chưa? Nếu đã có thì anh ta chắc chắn sẽ đau buồn đến chết mất.
Kim Mẫn Cát đột nhiên dừng bước lại:
- Đúng rồi, cậu không nói thì mình suýt quên mất. Bạn trai cô ta chính là Tư Mã Văn - chủ tịch “Tinh không xã” của bọn cậu đấy. Khi nào cậu gặp anh ta nhất định phải khuyên nhủ anh ta nhé.
Tại sao lại trùng lặp thế, lại là bạn gái của Tư Mã Văn xảy ra tai nạn giao thông? Tuy nghe nói tiếng đồn gần xa về Tư Mã Văn nhưng ấn tượng của tôi về anh ta cũng vẫn tốt. Anh ta tuy đào hoa nhưng cái chết đột ngột của bạn gái chắc chắn sẽ giáng cho anh ấy một đòn mạnh lắm. Lần sau gặp nhất định tôi sẽ an ủi anh ấy.
Do chuyện ban nãy nên tinh thần tôi phút chốc giảm hẳn xuống. Tôi nói với Tư Mã Văn:
- Hay hôm nay chúng ta không đi vào rừng ma nữa? Hay là đổi ngày đi, mình chẳng còn tâm trạng nữa.
- Tất nhiên là phải đi chứ! Ban nãy tâm trạng tớ cũng không tốt nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp diễn. Hơn nữa chúng ta đã đi viếng cô ấy rồi, cậu đừng có lôi thôi nữa.
- Mình thật sự không muốn đi.
- Cậu còn nhớ mình từng nói gì không? Nếu đến lúc đấy cậu không đi thì đừng trách mình ác độc với cậu đấy, hi hi! - Nói rồi anh ta nhấc cổ áo của tôi lên và lôi lên lôi xuống.
Cứ như thế, dưới sự “ép buộc” của anh ta, tôi đành đi vậy.