Sau đó vài ngày, tâm trạng tôi không được tốt. “Tinh không xã” đã gửi đi thông báo hoạt động trên mạng vài lần nhưng tôi đều không đi. Vài tháng trôi qua, tôi cũng không nhìn thấy Mạnh Phỉ bao giờ, câu chuyện bên hồ dần dần mờ nhạt trong lòng tôi.
Một buổi sáng, tôi bị đánh thức bởi tiếng vỗ tay trong phòng ngủ. Nhìn xuống dưới chỉ thấy mấy người bọn họ đang bàn tán xôn xao trước cửa sổ. Nhìn theo hướng nhìn của bọn họ, hoa trong trường được bao bởi một màu sáng bạc, dưới ánh sáng mặt trời cảm thấy vô cùng chói mắt. Hóa ra trong đêm đã rơi một trận tuyết lớn. Sau khi dậy, tôi lấy ra bộ quần áo nhung, xem ra phải mặc quần áo ấm hơn rồi.
Không khí sau trận tuyết vô cùng mát mẻ. Trận tuyết lần đầu tiên này cũng khiến trong lòng tôi cảm thấy rất thoải mái. Buổi trưa, sau khi đi học về, tôi và Kim Mẫn Cát nói nói cười cười đi ra khỏi lớp học.
- Tần Quan! - Một giọng nói gọi giật tôi lại.
Quay đầu lại, hóa ra là Tư Mã Văn. Tôi thấy anh ta mặc một chiếc áo dày màu nâu nhạt, tay đút vào trong túi, chân run run, xem ra đã đợi được một lúc lâu.
- Tư Mã Văn, anh đang đợi ai à?
- Đợi cậu đấy, Tần Quan, mấy buổi hoạt động của hội sao cậu không hề tham gia?
- Vâng, mấy buổi đó em toàn có việc nên không thể đi được. Ngại chẳng dám chào hỏi anh.
Tư Mã Văn nhấc nhấc chiếc kính:
- Tần Quan, tôi nghĩ cậu có thể có chút hiểu lầm với tôi. Lần đầu tiên khi cậu đến "Tinh không xã”, tôi đã cảm thấy rất có duyên với cậu. Còn về hiểu lầm của chúng ta, tôi sẽ dần giải thích với cậu.
Không ngờ Tư Mã Văn lại nói được ra những lời như thế này, tôi lại càng trở nên ngại hơn:
- Em thực sự không hiểu nhầm gì đâu, thật đấy. Em không tham gia hoạt động của hội thật sự là do chồng lên lịch của việc khác.
Tư Mã Văn cười:
- Thế thì tốt. Chiều nay chúng ta có thể quan sát được nhật thực toàn phần, tôi đến để mời cậu tham gia, cậu chắc không bận việc gì nữa đấy chứ?
Tư Mã Văn nồng nhiệt như thế bảo tôi làm sao từ chối được.
- Tất nhiên rồi, em đang định chiều nay đến hội để tham gia hoạt động đấy. Sao anh lại đích thân đến vậy?
- Ha ha, tôi tìm cậu còn có một chút việc. Có thể chiều nay ngoài những bạn trong hội của chúng ta ra còn có rất nhiều người đến đó để tham gia hoạt động. Cậu biết đấy, dụng cụ của chúng ta có hạn, đến lúc đó sợ rằng không đủ. Tôi muốn phiền cậu đi cùng tôi mua một số các phụ kiện khác như kính bảo vệ mắt hàn bằng điện chẳng hạn.
Tôi nhìn Kim Mẫn Cát:
- Tất nhiên em không thể từ chối được rồi. Cậu cũng đi cùng bọn mình nhé.
Tư Mã Văn bước lại vỗ vỗ vào Kim Mẫn Cát.
- Được thôi, cùng đi chứ, càng nhiều người càng tốt.
Kim Mẫn Cát ngẩng đầu nhìn mặt trời và nói với Tư Mã Văn:
- Buổi chiều có nguyệt thực sao? Nếu có thật thì em cũng tham gia vào hoạt động của các anh, tuy nhiên, bữa cơm trưa anh lại phải sắp xếp rồi.
- Ha ha, không vấn đề. Chúng ta đi thôi, đi mua kính bảo vệ mắt trước.
Thế là, chúng tôi lê những lớp tuyết dày ra khỏi trường học. Phía bên ngoài trường vẫn ồn ào, không khí lạnh vô cùng, ba người chúng tôi đều phải rụt cổ lại, vừa đi vừa nói cười.
Chẳng được bao xa, Tư Mã Văn đột nhiên đứng lại. Anh ấy nhìn sang bên kia đường, sau đó quay đầu lại nói với chúng tôi:
- Các cậu ở đây đợi tôi một chút, phía bên kia có người gọi, tôi qua đó xem sao.
- Ai thế?
- Không biết. Các cậu đợi một lát, tôi sẽ quay lại ngay.
Nói rồi Tư Mã Văn vừa tránh ô tô vừa chạy từ từ về phía đường đi dưới cầu vượt.
Kim Mẫn Cát hỏi:
- Ban nãy ai gọi anh ta thế? Sao mình chẳng nghe thấy tiếng gì?
Tôi cũng cảm thấy rất lạ:
- Cậu cũng không nghe thấy à? Mình còn tưởng một mình mình không chú ý nữa chứ.
Chúng tôi đang nói thì chợt nhìn thấy khuôn mặt Tư Mã Văn đầy sợ hãi, anh ta chạy như bay từ phía lối đi dưới cầu về phía chúng tôi. Cùng lúc này, một chiếc ô tô kéo theo ống thép từ phía đối diện anh ta phóng như bay tới. Hai đứa chúng tôi giật mình, cùng nhau hét lên:
- Tư Mã, cẩn thận xe!
Tiếng gọi của chúng tôi và tiếng dừng xe chói tai dường như đã thức tỉnh Tư Mã Văn. Anh ta đứng ở giữa đường, sợ hãi nhìn về chiếc xe đang lao tới trước mặt mình. Do xe phanh quá gấp nên một dây các ống thép bay ra từ phía sau xe, những chiếc ống lao thật nhanh đến và đập nghiêng đúng lên đầu của Tư Mã Văn, lúc ấy anh đang đứng sững ra như một con rối.
Trong không khí khô hanh bỗng toát lên một hơi nóng từ phần đầu nứt ra của Tư Mã Văn. Dưới ánh sáng chói mắt, bộ óc lẫn hai màu đỏ và trắng được văng ra đầy đất trông giống như thứ hoa được các tiên nữ rắc ra, nó rơi cùng lúc với cơ thể của Tư Mã Văn.
Chúng tôi bị cảnh tượng xảy ra đột ngột trước mắt làm cho sững người. Mọi chuyện xảy ra quá bất ngờ. Con đường đang náo nhiệt trong lúc này tự nhiên hỗn loạn cả lên, mọi người từ bốn phương tám hướng tụ tập lại đấy. Có người đã báo cảnh sát, lái xe vừa gây ra tai nạn đang đờ người ngồi trong buồng lái. Phản ứng đầu tiên của tôi chính là ai đã dọa cho Tư Mã Văn ra nông nỗi này, khiến cho anh ta chạy một cách hoang mang về phía chúng tôi mà quên mất rằng mình còn phải đi qua con đường có xe chạy qua.
Tôi bàn bạc với Kim Mẫn Cát, anh ấy sẽ đi báo với trường, tôi sẽ ở lại trông hiện trường. Tôi đi xuyên qua đám người chen chúc, đi đến bên phía đường thông dưới chân cầu và nhìn khắp phía. Ở đó một cô gái mặc đồ trắng đang nấp trong góc đường thông tối tăm.
Tôi không nhìn rõ được cô ta, chỉ cảm thấy cô ấy thân hình nhỏ nhắn, mặc quần áo mỏng, tóc đen che đi khuôn mặt nên không thể nhìn rõ. Tôi chạy về phía cô ta để điều tra cho rõ. Người con gái đó nhìn thấy tôi chạy lại nên quay người đi và rẽ vào một lối tôi không nhìn thấy nữa. Tôi vội vàng hét lên:
- Đợi đã.
Tôi chạy nhanh hơn để đến chỗ cô ta vừa mới rẽ định tiếp tục đuổi theo. Nhưng bức tường trước mắt khiến tôi dựng đứng tóc gáy. Rõ ràng tôi nhìn thấy cô ta rẽ vào trong này mà, tại sao ở đây lại là một bức tường chứ? Lẽ nào cô ta không phải là người? Tôi càng nghĩ càng thấy sởn gai ốc. Nhìn về phía đám người đang ồn ào phía bên ngoài, tôi như phát điên khi chạy về phía lối ra của con đường thông.
Lúc này cảnh sát đã đến. Họ dùng thước để đo đạc. Xác của Tư Mã Văn nằm dưới đất đã được đây một tấm vải trắng, một vũng máu tươi đã thấm lên trên mặt tuyết phía rìa miếng vải đó. Đầu tôi tê liệt, chuyện ngày hôm nay thật đáng sợ, tôi không dám nhìn lại, cũng không dám đứng lại nơi đây nữa.
Câu chuyện này đã được truyền đi khắp trường, rất nhiều sinh viên đều đổ ra xem, một mình tôi đi ngược lại về phía trường. Lúc này tôi cảm thấy ánh mặt trời đã tối đi nhiều. Ngẩng đầu lên nhìn mặt trời, vẫn chói mắt như thế, có thể do nhật thực sắp bắt đầu.