- Á…
Đột nhiên, tiếng một người con gái kêu lên vô cùng thê thảm truyền từ bên ngoài vào trong phòng. Âm thanh đó giống như tiếng kêu gào tuyệt vọng của con dã thú đang giãy giụa trước khi chết, nó mang theo một sức mạnh xuyên vào đến chói tai, làm chấn động cả khu kí túc nữ.
Các chị em phòng 105 đều bị tiếng thét kia làm tỉnh giấc. Tiểu Phượng bò dậy, ấn sáng điện thoại và hỏi:
- Có chuyện gì xảy ra vậy? Ai thế?
Hai người còn lại cũng mở đèn điện thoại di động, cùng một lúc trong phòng có ba tia sáng chiếu lên. Trực giác nói với tôi, có thể là Tiểu Giai đang đi vệ sinh đã xảy ra chuyện. Tôi nhảy xuống giường, chạy chân đất ra ngoài cửa, mở cửa ra, chạy qua lối hành lang hẹp rồi xông vào trong phòng giặt đối diện chếch với căn phòng.
Trong phòng giặt không có người. Tiếng nước chảy tí tách đã phá vỡ không khí lặng ngắt như tờ sau tiếng kêu thảm thiết đó. Tôi nhìn kĩ mới phát hiện ra dường như tất cả các vòi nước đều mở, nước bắn xuống gạch giống như một cơn mưa mang theo nỗi oán hận.
Do lo cho Tiểu Giai nên tôi không nghĩ nhiều. Tôi lấy hết dũng khí, dựa vào tường đi về phía ngách bên phải có thông với phòng vệ sinh.
Không biết có phải là do đèn được điều khiển bằng âm thanh hỏng rồi không mà tôi đã ho cả hai tiếng vẫn không thấy đèn sáng lên. Tôi chỉ còn cách đi tiếp vào bên trong, vừa đi vừa gọi lớn:
- Tiểu Giai, em có ở đây không?
Vừa đi được ba bước, chân tôi bị một vật gì đó ngăn lại. Không giữ nổi được thăng bằng, tôi ngã xuống.
Sau khi ngã, trước mắt tôi xuất hiện một khuôn mặt. Đó là khuôn mặt đầy kinh hãi của Tiểu Giai. Dưới ánh sáng tối mờ, khuôn mặt cứng đờ đó chỉ cách tôi gang tấc. Tôi gắng gượng ngồi dậy và lay người cô ấy:
- Tiểu Giai, dậy mau.
Cô ấy đã không còn ý thức, không động đậy gì.
Lúc này tiếng nước chảy bên tai tôi đột nhiên dừng lại, bốn phía đều tĩnh lặng như tờ.
Tôi ngẩng đầu lên, thấy một người con gái mặc đồ trắng đứng phía trước người tôi và Tiểu Giai.
Mái tóc dài của cô ta thả thẳng xuống, gần như che lấp hơn nửa khuôn mặt. Phía trên bức tường sau lưng cô ta là cửa sổ đối diện với phòng vệ sinh. Ánh sáng màu trắng xanh u ám chiếu thẳng xuống mặt. Do ngược hướng ánh sáng nên tôi không nhìn rõ khuôn mặt cô ta.
Tôi và cô ta chỉ cách nhau qua Tiểu Giai đang ngất lịm trên đất. Cô ta đối mặt với tôi, gần đến mức chỉ cách nhau có mấy tấc.
Dưới ánh trăng trắng xanh đang chiếu xuống, tôi không thể chạy trốn trước mắt cô ta được.
- Cô…
Tim tôi đập như bị gõ mạnh vào vậy.
Cô ta nhìn tôi chằm chằm vài giây rồi đột nhiên cử động. Tôi cảm giác như cô ta đang định xông thẳng về phía tôi. Tôi sợ quá bò dậy, chạy như bay ra khỏi phòng vệ sinh rồi lao đầu về phòng ngủ 105, sau đó nhanh tay khóa cửa lại.
Cho dù người con gái đó là ai thì tôi cũng có cảm giác cô ta hung dữ, không có thiện ý.
Lúc này phòng ngủ đã có điện. Cả tòa nhà sáng lên.
Ngoài cửa ngay lập tức vang lên âm thanh của một cơn bão táp, len qua phòng ngủ, sau đó biến mất ở phía cửa sổ hướng bắc cuối đường đi.
Tôi không đứng vững được nữa mà dựa vào tường. Tôi cảm giác như máu trong cơ thể mình đều chảy đi hết.
Ba cô gái chạy lại hỏi tôi đã nhìn thấy gì. Môi tôi run rẩy, răng tôi do run sợ va vào nhau liên tục. Một từ tôi cũng không nói ra được.
Vài phút sau, người quản lý phòng ngủ nữ đến. Bọn họ đã cứu Tiểu Giai đang hôn mê bất tỉnh trong phòng vệ sinh.
Đêm đó, mấy người con gái trong phòng đã đi cùng Tiểu Giai đến trạm xá của trường.
Tiểu Giai tỉnh lại rất nhanh. Cô ấy dường như đã vô cùng sợ hãi. Dù cho phía cảnh vệ của trường có hỏi câu hỏi gì, cô ấy cũng đều cắn ngón tay, không nói một lời.
Tôi nhớ đến người con gái tóc dài mình gặp trong hành lang, trực giác đã cho tôi biết, Tiểu Giai nhất định đã bị người con gái đó làm cho sợ hãi.
Cảnh sát hỏi hơn nửa tiếng đồng hồ chẳng thu được kết quả gì nên đành rời đi. Họ an ủi vỗ về Tiểu Giai, nói với cô ấy rằng khi nào muốn trả lời câu hỏi của bọn họ thì có thể đi ghi cung bất cứ lúc nào.
Trong đêm tối như mực, mấy đứa con gái chúng tôi ngồi vây quanh giường bệnh của Tiểu Giai, ai cũng đặt ra rất nhiều câu hỏi trong đầu nhưng không ai muốn nói ra.
- Cô ta nói, cô ta muốn mời mình ăn cơm.
Tiểu Giai đột nhiên nói ra một câu không có trọng tâm. ánh mắt cô đờ dại. Đầu tóc rối bù.
- Cô ta còn nói, tớ đã chiếm giường của người khác. Đấy là bạn tốt nhất của cô ta và bắt tớ nhất định phải chuyển đi chỗ khác.
Cô ấy lại nói.
Tiểu Phượng lắc lắc tay Tiểu Giai:
- Tiểu Giai, cậu đang nói gì thế, cậu đừng dọa chúng tớ được không?
- Cô ta, cô ta ở hành lang ấy.
- Cô ta là ai?
- Cô ta…
Tiểu Giai muốn nói nhưng lại thôi. Đôi mắt nhìn chằm chằm về phía trước giống hệt như bị mù đột nhiên chuyển động. “Roạt” một cái cô ấy chuyển hướng ánh mắt về phía tôi. Sau đó cô ấy từ từ chui người vào trong chiếc chăn bông trắng như tuyết, cho đến khi cả mặt cô ta trùm vào đó, chỉ còn lại một vài cọng tóc rải rác trên giường.
Cái ánh mắt cô ấy nhìn tôi lúc đó giống như một chiếc đinh cắm sâu vào tim tôi.
Ngày thứ hai, qua những phân tích của cảnh vệ thì do tòa kí túc thứ hai dành cho sinh viên nữ đang xây dở nên nhân viên rất phức tạp. Nhất định có phần tử không tốt đã vào phòng ngủ của nữ giới ban đêm định giở trò. Tiểu Giai khi đi vệ sinh nhìn thấy, và người con gái đã bị sự việc xảy ra đột ngột này dọa cho đến mức tinh thần đầu óc không được minh mẫn nữa. Theo họ những người này là công nhân thi công của tòa nhà. Hắn gây án không thành công nên trong lúc hoảng loạn nhất định sẽ để lại nhiều vết tích và đầu mối. Tìm ra chắc chắn không phải là vấn đề lớn.
Bởi câu chuyện xảy ra quá đột ngột nên tôi cùng mấy sinh viên nữ của phòng 105 đều phải khai tường trình, kể lại cho nhiều người khác nhau về đầu đuôi câu chuyện, rồi còn an ủi Tiểu Giai. Do vậy, mãi tới lúc hoàng hôn chúng tôi mới quay về phòng ngủ.
Đêm thứ hai.
Tôi đã gặp Thụ bên ngoài cửa tròn phòng ngủ nữ.
Thụ là bạn học cùng lớp với tôi, anh và tôi được kết nạp đảng vào năm cuối cùng. Anh ấy ở phòng kí túc nam, nghe nói bên kí túc nữ xảy ra chuyện, trong khi tôi lại không xuất hiện ở chi bộ đảng nên đã rất lo lắng và chạy tới đây xem tôi ra sao. Khi biết tôi chỉ hơi sợ hãi, anh ấy đã an ủi tôi, còn nói với tôi rằng, chuyện quan hệ với tổ chức anh ấy có thể chạy giúp tôi, tôi chỉ cần yên tâm đợi ở đây là được.
Nhìn theo bóng Thụ đang đi xa dần, bước vào trong ánh sáng còn lại của buổi hoàng hôn, trong lòng tôi dâng lên niềm xúc động. Bốn năm nay, đặc biệt là năm cuối cùng, giữa tôi và anh ấy luôn có những lúc mà những rung động tình cảm nửa có nửa không. Nhưng, cho đến tận sau cùng anh ấy vẫn không nói với tôi. Mãi cho đến khi tốt nghiệp và ngồi lên tàu hỏa, cái giây phút mà anh đưa cánh tay lên vẫy tôi thì tôi mới phát hiện ra, chúng tôi đã đi quá xa rồi.
Quay về phòng 105, tôi phát hiện ra ba cô gái đã nằm trên giường, không một tiếng nói. Tiểu Phượng nghĩ một lúc rồi nhảy xuống giường kiểm tra lại khóa cửa, khi chắc chắn là không có vấn đề gì mới quay lại giường ngủ. Do có buổi tối hôm trước nên mọi người đều cảm thấy mệt mỏi, hơn nữa đều sợ hãi cái buổi tối mỗi lúc một tiến đến gần này.
Đêm dần dần buông xuống, đi đến bên cửa sổ tôi chống vào mép cửa và nhìn ra bên ngoài, nhìn thấy cửa tròn ở mép bên phải, bên trong bên ngoài đều có rất nhiều người đang đi lại. Tôi nhớ đến lúc vừa mới xong, ở đó còn có một người con trai đang đứng, người con trai đó tên là Thụ. Anh ấy rất giống một cái cây, trẻ khỏe, chắc chắn và rất cao lớn.
ánh mắt nhìn mơ hồ về bốn phía. Đột nhiên tôi phát hiện ra trước mặt lại mờ mờ ảo ảo xuất hiện hình dáng một tòa nhà. Tuy tòa nhà đó rất xa lại không thật nhưng đối diện với cửa sổ phòng ngủ của chúng tôi nó lại phát ra ánh sáng màu sáng trắng như tuyết và chói mắt. Trong bóng sáng, một người con gái tóc đen mặc đồ trắng đứng ngược sáng, nhìn tôi từ phía đằng xa.
Thế là thế nào? Phía đó chẳng phải là một lớp đất nền nông sao? Tôi gắng sức dụi mắt, sau đó nhìn về phía đối diện. Tôi lại phát hiện ra nơi đó bị một đám sương dày đặc phủ lấy, không thể nhìn rõ mọi thứ, đương nhiên đó cũng không phải là hoang tưởng nữa rồi.
- Chị, hôm nay chị ngủ giường Tiểu Giai nhé.
Tiếng Tiểu Phượng đột nhiên vang lên.
- Ừ, được.
Tôi quay người lại, nhìn lên chiếc giường tầng trên của Tiểu Giai, đột nhiên tim tôi căng lên không nguyên cớ.
- Tối qua ngủ không ngon, hôm nay lại phải mệt mỏi cả ngày, mọi người ngủ đi thôi.
Tiểu Mai ở giường bên cạnh khẽ nói, cô ôm chặt con gấu bông vào trong lòng.
- Ừ.
Tôi đáp lại, vì lúc này chỉ còn một mình tôi đứng trên đất.
Kéo rèm cửa vào, cả căn phòng 105 ngay lập tức chìm vào trong bóng tối.