Tấm Gương Ma Quái

Lượt đọc: 231 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Lớp sương mù thứ bảy

❊ ❊ ❊

Ba đêm

Nguyệt Quang chạy như bay, cô dùng cả cuộc sống của mình để chạy với buổi sáng được bao trùm trong sương mù. Đợi đã, không nên gọi cô là Nguyệt Quang nữa. Tên thật của mình là gì, cô cũng không nhớ ra. Ba năm nay, Nguyệt Quang là bí danh duy nhất của cô.

Cô là Nguyệt Quang, Nguyệt Quang chính là cô.

Những cái gọi là vết cắn trên da được tuột dần ra cùng với mồ hôi, nó giống như cởi bỏ bộ mặt mà cô luôn mang theo. Trò chơi đã kết thúc, cô đã thua một cách thảm bại, thua trong chính vòng tròn mà mình đã vẽ ra. Hóa ra, cho dù cô có cố gắng thế nào cũng không thể vượt qua được Nguyệt Quang thực thụ. Cô có chết cũng không thay thế nổi vị trí của Nguyệt Quang trong trái tim của Tần Quan.

Trong lúc chạy như bay, trước mắt cô đã hiện ra một khoảng đất công trường trống. Trong lòng cô thầm nghĩ: Cuối cùng cũng vẫn đến chỗ này!

Khoảng đất công trường này trước đây là một công viên có phong cảnh rất đẹp. Ba năm trước, chính tại nơi đây, cô ôm tâm trạng phấn kích chờ đợi tác giả mà mình yêu thích nhất: Nguyệt Quang!

Nhưng Nguyệt Quang đã thất hẹn. Ngày hôm đó cô đã đợi cho đến khi công viên đóng cửa. Khi nhân viên bảo vệ đuổi cô ra khỏi công viên, cô cũng không thấy Nguyệt Quang xuất hiện.

Ngày hôm sau, trên phần tin tức thông báo một sự việc: một người con gái trẻ uống thuốc tự tử. Trong tấm ảnh hiện trường mơ hồ, cô đã nhận ra trên tay người chết có đeo một sợi dây, đó là sợi dây chính tay cô làm để tặng cho Nguyệt Quang!

Cô không thể tin vào tất cả. Mấy lần chạy đến chỗ cảnh sát để yêu cầu nhận dạng chiếc dây đeo đó. Cuối cùng, cô đã nhìn thấy chiếc dây đeo trên cổ tay cái xác. Tim cô trong phút chốc như được chia ra làm hai mảnh, người tự sát chính xác là Nguyệt Quang!

Chuyện này đã làm “Quán đêm” rối loạn cả lên. Nguyệt Quang thật của cô đã không xuất hiện nữa. Mỗi ngày đăng nhập vào trang web, cô đợi cô ấy gửi bài mới, đợi cô ấy nói chuyện cho vui nhưng dù đợi thế nào cũng không có kết quả.

Nguyệt Quang nói, các cô đơn độc, thế giới này đã vứt bỏ họ, do vậy cô chỉ có thể làm bạn với quỷ thần mà thôi. Nhưng bây giờ, ngay cả Nguyệt Quang mà cô yêu thích nhất cũng không chống đỡ nổi nữa, cô ấy đã rời cô mà ra đi. Trong đầu cô đột nhiên xuất hiện một suy nghĩ ghê người: Nguyệt Quang không chết! Cô ấy mãi sống trong “Bàn chuyện quái dị trong trường học”! Mãi sống trong thế giới hư ảo đó!

Không thể không thừa nhận, cô và Nguyệt Quang có quá nhiều điểm tương đồng, họ hiểu lẫn nhau. Cô đã dễ dàng đoán ra mật khẩu ID của Nguyệt Quang và trở thành một Nguyệt Quang mới!

Văn của Nguyệt Quang là do cô tiếp tục viết. Cô đã tự tay giải tán “Quán đêm” và mở ra một khung trời mới. Nguyệt Quang đã bị cái thế giới lạnh lẽo này ép tới chết. Trong nhật kí của cô ghi lại vô số những đắng cay đau khổ.

Cô đọc đại cương một câu chuyện mà Nguyệt Quang trước khi chết đã viết, bối cảnh thời gian là ba năm sau khi chết. Nhân vật chính của câu chuyện chính là tất cả các tác giả của "Quán đêm”! Cô phải hoàn thành tâm nguyện của Nguyệt Quang, cô cố chấp cho rằng, linh hồn con người đều là méo mó cả. Nếu trong lòng mấy người đó thực sự có quỷ họ cũng nên xuống địa ngục!

Trò chơi đã bắt đầu. Không ngờ được rằng, chính cô, người thao túng cũng bị lún vào. Cô muốn đạt được tất cả những thứ của Nguyệt Quang: sự tài tình, phong thái, tính cách, tất cả, tất cả… Nhưng cô phát hiện ra, cô không thể đạt được tình yêu mà Nguyệt Quang có.

Cô mở to mồm để thở. Vào lúc ngẩng đầu lên, cô đã thấy một bóng người bay lướt qua trên khoảng đất thi công trống trải. Cô hơi có chút kinh ngạc, sau đó hít một hơi thật sâu, cô lại nhìn thấy!

Từ ba ngày hôm trước, lúc nào cô cũng nhìn thấy một bóng người chuyển động nhẹ nhàng đó. Trong gương, ngoài cửa sổ, trong bể nước… đâu đâu cũng có. Cô biết đó là ai, một người dẫn cô ra khỏi đêm tối, dẫn cô rời khỏi thế giới phức tạp này.

- Chị Nguyệt Quang!

Cô hét thật to lên bầu trời.

Ồ, nhớ ra rồi, vẫn còn một trình tự vẫn chưa chấp hành theo. Cô đã chuẩn bị từ lâu, cả người cô nằm trên khoảng đất thi công đầy sắt gỉ, mồm cô lầm bầm. Đó là câu chuyện kinh dị đầu tiên cô viết. Cô đã đưa cho Nguyệt Quang xem qua, cô ấy nói là viết rất tốt. Điều này khiến cô đã đọc lại nó vô số lần và đã thuộc lòng từ lâu.

- Tên của câu chuyện đó là “Ba đêm”.

Cô nói lẩm bẩm.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.