Tấm Gương Ma Quái

Lượt đọc: 215 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Lớp sương mù thứ sáu

❊ ❊ ❊

Tinh Không xã

Gần tối, mặt trời đỏ rực đến chói mắt.

Tần Quan theo lệ mang cơm đến nhà Nguyệt Quang. Khi đến cửa, anh phát hiện ra cửa phòng Nguyệt Quang đóng hờ, không hề khóa. Điều này làm Tần Quan lo lắng, anh vội vàng chạy vào trong.

May mà khi vào trong nhìn thấy Nguyệt Quang nằm yên tĩnh trên giường, Tần Quan mới yên tâm trở lại. Anh ngồi xuống bên giường và nói rằng:

- Nguyệt Quang, mau dậy anh xem nào.

Nghe thấy tiếng của Tần Quan, Nguyệt Quang vội vàng chui đầu vào trong chăn len, cơ thể đang co quắp của cô không ngừng run rẩy. Nhìn thấy cô thế này, Tần Quan ý thức ngay đã có chuyện xảy ra. Anh nhẹ nhàng đi đến bên chỗ chăn mà Nguyệt Quang trùm lên mặt, anh nói khẽ:

- Đừng sợ, để anh xem nào.

Nguyệt Quang lắc đầu liên tục, cô vùi đầu vào sâu hơn. Tần Quan chỉ còn cách khuyên giải:

- Đã bao nhiêu ngày qua rồi em còn không tin anh? Nếu anh sợ nhìn thấy mặt em, anh đã không mỗi ngày đến đưa cơm cho em rồi.

Câu nói này chân thật mà thành khẩn, dường như nó đã mở được khóa lòng của Nguyệt Quang. Cô nói khẽ trong chăn:

- Anh nghe em, đừng có bỏ chạy, đừng để em một mình rồi bỏ chạy.

Một Nguyệt Quang yếu đuối hiện ra không che đậy gì trước mặt mình, điều này thậm chí khiến Tần Quan có đôi chút cảm động. Anh im lặng khoảng hai giây mới nói:

- Tất nhiên anh sẽ không đi đâu.

Chăn len từ từ được bỏ ra, để lộ ra trước mặt Tần Quan vẫn là một khuôn mặt gầy gò xanh xao. Nhưng anh phát hiện ra Nguyệt Quang đã dựng cổ áo lên, bao chặt lấy phần cổ. Từ đầu cô trở xuống, ở phần da ẩn hiện không được che kín, những vết răng cắn ghê người xem ra đã mọc cả lên phần dưới cổ.

- Em rất xấu phải không? - Nhìn vào mắt Tần Quan, Nguyệt Quang hỏi vậy.

- Sao lại thế được?

Khuôn mặt của Nguyệt Quang vẫn còn chưa bị gặm nhấm, cô ấy vẫn rất xinh đẹp. Tần Quan không nói ra những lời trái với lòng mình nhưng anh vẫn quay người đi. Bởi vì, anh không muốn để Nguyệt Quang nhìn thấy nỗi buồn đau trong đáy mắt anh.

Ba ngày trôi qua, hoặc là một khoảng thời gian ngắn hơn thế, người con gái trước mặt anh có lẽ không còn xinh đẹp nữa. Nhưng Tần Quan có thể không để ý đến dung mạo của cô nhưng anh không thể không lo cho sinh mạng của cô được.

Vết răng trên người cô không ngừng tăng lên, nó đang tiêu hao dần sức khỏe của cô. Nguyệt Quang gầy đi từng ngày một. Tần Quan đã mấy lần khuyên cô đi tìm bác sĩ nhưng cô kiên quyết không chịu. Đó là vì cô đã sáng tác ra “Tên Bạch Nha cắn người”. Những vết cắn thuộc về lời nguyền thế này, cô biết y học hiện đại không thể chữa nổi.

- Nhất định là anh đang lừa em. Hình dạng em lúc này chắc chắn giống quái vật lắm.

Nguyệt Quang cứ không buông tha như thế khiến Tần Quan cảm thấy khó chịu. Anh không muốn bây giờ lại nói đến cái tin Tiểu Phỉ đã chết để làm tăng nỗi sợ hãi của cô. Đột nhiên, anh nắm lấy tay cô và nói:

- Đi, anh đưa em ra ngoài đi dạo. Chắc chắn không ai nói em xấu đâu.

Sợ vết thương của Nguyệt Quang bị dính gió nên trước khi ra khỏi nhà, Tần Quan bảo Nguyệt Quang khoác một chiếc áo gió dài, cả người được bọc một cách kín đáo. Họ cùng nhau đi dạo phố, cùng nhau bước chậm chạp ra tới đầu phố y như một đôi tình nhân thực thụ vậy.

Chuông trên quảng trường Thời đại đã đổ mười chín tiếng. Nhìn những thanh niên nam nữ ăn mặc thật đẹp đi qua mình, Nguyệt Quang đã phấn khởi lên đôi chút. Đã lâu rồi cô không được ra ngoài chơi vui thế này. Trong đám người, bước đi của cô dần dần không theo kịp Tần Quan đang đi phía trước nữa.

Tần Quan quay đầu lại:

- Em yên tâm đi, anh không để em một mình rồi chạy đâu - Nói rồi anh cúi xổm người xuống, ý là sẽ cõng Nguyệt Quang và tiếp tục đi.

Lúc đó, Nguyệt Quang đã do dự. Tiếp đó cô mỉm cười thoải mái và đặt tay lên vai Tần Quan.

Dưới ánh đèn nê ông, Tần Quan bước đi rất vội. Mái tóc dài của Nguyệt Quang rủ xuống trước vai anh. Tần Quan khẽ nói:

- Nguyệt Quang, anh biết em bao lâu rồi?

Người được cõng trên lưng khẽ đáp:

- Hơn ba năm.

- Là bốn năm bảy tháng.

Tần Quan sửa lại, anh cười nhạt và nói:

- Đương nhiên, ban đầu là anh biết em, em không biết anh. Có một chuyện, anh đã giấu từ rất lâu, hôm nay muốn nói với em…

- Chuyện gì vậy?

Giọng Nguyệt Quang có đôi chút lo lắng, Tần Quan hít một hơi rồi nói:

- Thực ra, lần đó những lời anh nói đều xuất phát từ trong lòng. Anh thực sự thích em, từ khi chưa nhìn thấy em anh đã thích. Bởi vì thích truyện của em nên anh mới gia nhập “Quán đêm”. Anh viết truyện, anh sáng tác phần lớn là để thu hút sự chú ý của em. “Quán đêm” tan rã, anh nghĩ mình nên rút ra khỏi những lời yêu đương dối trá trên mạng, anh đã cho mình thời gian ba năm, nhưng không có ích gì…

Đằng sau lưng anh không thấy nói gì, chỉ nghe thấy tiếng thở nhẹ. Tần Quan cảm nhận được một điểm thật tế nhị, đó là bàn tay của Nguyệt Quang khoác vào vai anh, dường như cô đang khoác chặt hơn. Thế là, Tần Quan tiếp tục nói tiếp:

- Anh biết tất cả những tác giả viết bối cảnh cho “Bàn chuyện kì quái trong trường học” đều sẽ bị nhận lời nguyền. Trên người em có vết răng cắn, anh không sợ. Anh đã nói từ trước, anh thích em! Nguyệt Quang, tại sao em lại không tin anh?

Một tiếng ho từ phía sau lưng truyền lại, Tần Quan dừng bước. Anh nghe thấy tiếng Nguyệt Quang nói:

- Anh có thể thả em xuống được không?

Đặt Nguyệt Quang xuống một cách cẩn thận, nhìn vào những giọt nước mắt như những giọt sương của cô, Tần Quan cảm thấy mình có chút thất thần. Nguyệt Quang cười khẽ, nói nhỏ:

- Ban đầu, em chẳng tin cái gì cả. Anh có nguyện đi với em nốt quãng đời còn lại không?

Trong phút chốc, người của cô rơi vào trong lòng anh, hai người ôm nhau thật chặt. Gió khẽ thổi nhẹ, làm tung bay mái tóc dài của Nguyệt Quang, nó quấn vào vai của Tần Quan. Người đi đường đi qua vội vàng, không một ai làm phiền đôi tình nhân đang yêu nhau cả.

Cái ôm đó, Tần Quan đã mong đợi từ rất lâu. Do vậy anh không chịu buông tay, sợ buông ra Nguyệt Quang sẽ biến mất. Lâu lâu sau, Tần Quan mới vuốt nhẹ những sợi tóc đang bay kia, anh khẽ nói, giọng của anh không rõ ràng. Thoạt nghe thấy giống tiếng khóc.

- Tại sao cô lại dối tôi?

Sáu chữ đó như sấm nổ bên trong tim Nguyệt Quang. Cô không hiểu gì, còn chưa kịp hỏi đã nghe thấy Tần Quan nói rằng:

- Tôi thật sự rất yêu Nguyệt Quang nhưng tôi rất sợ. Từ trước tới giờ tôi chưa bao giờ nói lời yêu cả. Tại sao cô lại đóng giả Nguyệt Quang?

Lúc này, người cô bị đẩy ra khỏi lòng anh. Mắt cô ngay lập tức tràn đầy nước. Nhìn Tần Quan mắt cũng đỏ au trước mắt mình, cô hoang mang không biết làm sao.

Trong lúc sóng đôi, điện thoại di động của Tần Quan bỗng rung lên. Anh mở ra, lập tức khuôn mặt biến sắc. Đó là một tin nhắn rất dài từ “Quán đêm” gửi tới, cái tin còn có tên là “Tinh không xã”. Đó chính là truyện ngắn mà anh viết cho “Những chuyện kì quái trong trường học” để làm bối cảnh!

Đến rồi, cuối cùng đã đến rồi…

Tần Quan cười đau khổ, ngón tay cái định ấn vào nút chọn.

- Đừng!

Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Nguyệt Quang đẩy mạnh tay Tần Quan, ngăn cho anh đừng đọc tin nhắn. Cô cúi đầu khóc:

- Đừng đọc… phải cố sống cho tốt!

- Em có biết bí mật đằng sau những lời nguyền liên tiếp không?

Tần Quan nhìn chằm chằm Nguyệt Quang và hỏi, nhìn thấy cô khóc to mà không nói gì, anh nói nhẹ nhàng:

- Kết thúc của “Tinh không xã”, anh rất rõ ràng. Đó là một kết thúc tốt đẹp. Anh sẽ không sao đâu.

Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay Nguyệt Quang, Tần Quan nhìn vào chiếc di động, mở tập tin tức, ấn vào nút đọc.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.