Tấm Gương Ma Quái

Lượt đọc: 222 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
VIII

❊ ❊ ❊

“Tút tút…”, di động của tôi đang reo. Mở điện thoại ra, một số lạ: “Cậu có thể đến Tinh không xã một lúc không, giúp mình thu dọn di vật của Tư Mã Văn?”. Đó là Mạnh Phỉ.

Mạnh Phỉ đã biết nhanh thế sao? Cô ấy chịu được cú sốc này không? Tôi vội vàng xốc lại tinh thần đang rối loạn, nhanh chóng chạy về phía tòa nhà thực nghiệm.

Trên đường đi, mặt trời ngày một tối. Khi tôi đi đến bên cửa của đại sảnh, tôi cảm giác như đã đến lúc hoàng hôn rồi. Tôi chạy vội đến cầu thang, ánh đèn trên hành lang sáng lên theo tiếng động. Cuối cùng đã đến được tầng mười của “Tinh không xã”, tôi thở dốc khi đẩy cửa ra, trong phòng không một bóng người.

- Mạnh Phỉ, cậu có ở đây không? - Tôi gọi lớn.

Không có người trả lời, lẽ nào cô ấy không ở đây? Tôi nhìn bốn phía, cửa căn phòng phía sau cầu thang xoáy dường như đang mở, cô ấy ở trong phòng quan sát sao? Tôi nhè nhẹ bước lên, cửa phòng quan sát hơi đóng, bên trong tối đen. Đẩy cửa ra, đây là lần đầu tiên tôi đến căn phòng này. Tôi chỉ thấy bên trong có một chiếc kính viễn vọng rất to, ống kính hướng lên trời, chỉ thấy những cánh cửa sổ hình tròn trên đỉnh tòa nhà đều đóng cả. Ở đây vẫn không nhìn thấy bóng Mạnh Phỉ đâu. Một cánh cửa nhỏ khác trong phòng quan sát cũng đang đóng hờ.

Tôi đến đó và đẩy cửa ra, bên ngoài cửa lại là đỉnh tòa nhà thực nghiệm. Lúc này bên ngoài đã rất tối, tôi ngẩng đầu nhìn mặt trời. Mặt trời lúc này cong lên giống hệt như mặt trăng vậy. Trên bầu trời cũng đã xuất hiện sao.

Mạnh Phỉ đang đứng ở một nơi không xa. Cô ấy quay lưng về phía tôi, trên người chỉ một chiếc váy màu đen mà lần đầu tôi nhìn thấy cô ấy, mái tóc dài và váy cô đang nhẹ bay trước cơn gió lạnh.

Tôi gọi nhẹ một câu:

- Mạnh Phỉ.

Cô ấy từ từ quay đầu lại, vẫn đôi mắt đau thương quen thuộc, chỉ có điều lúc này nó đang chứa đầy nước mắt.

- Mạnh Phỉ, cậu đừng quá buồn, chuyện của Tư Mã chúng tớ đều rất đau lòng. Sao cậu lại mặc phong phanh thế? Bên ngoài lạnh lắm, chúng ta vào trong rồi nói chuyện đi.

Cô ấy lặng lẽ nói:

- Mình không lạnh. Đây là cái váy mình mặc lần đầu tiên gặp Tư Mã. Đây là nơi lần đầu tiên mình nhìn thấy Tư Mã, không ngờ mọi chuyện lại xảy ra nhanh đến vậy, mình sẽ không còn được nhìn thấy anh ấy nữa.

- Đúng vậy, chuyện hôm nay quá bất ngờ. Khi xảy ra chuyện mình và anh ấy đang ở cạnh nhau. Còn có một chuyện thật kì lạ, chúng ta vào trong trước, mình sẽ từ từ kể cho cậu nghe.

- Mình không muốn nghe gì nữa. Mình không thể chấp nhận được sự thật là không được gặp anh ấy nữa. Mình phải đi tìm anh ấy. Tần Quan, mình biết cậu thích mình, mình gọi cậu đến cũng là để có thể nhìn thấy cậu lần cuối.

Tôi giật mình thảng thốt:

- Mạnh Phỉ, đừng bao giờ làm chuyện dại dột. Cậu còn trẻ thế mà, thế giới còn rất nhiều chuyện cậu chưa từng trải qua. Cậu đừng bao giờ nghĩ quẩn.

Mạnh Phỉ từ từ quay đầu đi, cô ấy đi đến men đỉnh tòa nhà:

- Tần Quan, không có anh ấy cuộc sống của mình chẳng có ý nghĩa gì. Tạm biệt nhé!

Lúc này tôi gần Mạnh Phỉ chỉ trong gang tấc, không suy nghĩ nhiều, tôi xông về phía trước, định ôm ngay lưng cô ấy.

Khi tay tôi vừa tiếp xúc với phần lưng cô ấy, một chuyện kì lạ đã xảy ra, hai tay tôi xuyên qua người cô ấy, tiếp đó cả người tôi xuyên qua cơ thể yểu điệu xinh đẹp của cô ấy và rơi thẳng từ trên lầu xuống. Cơ thể tôi xoay vòng, tôi nhìn thấy bầu trời đầy sao, trên đỉnh tòa nhà không một bóng người.

Đỉnh tòa nhà thí nghiệm đang rời khỏi tôi một cách nhanh chóng, một cảm giác lạ lùng vì không có nơi nào để bám khiến tim tôi thắt lại. Chuyện gì thế này? Tại sao lại thế này? Tính mạng của tôi kết thúc thế này sao?

Cửa sổ phía bên vượt nhanh qua tôi, tôi không hề chuẩn bị trước khi được đón cái chết. Cùng với một tiếng động cực lớn, phần lưng tôi đau quá. Mọi thứ trước mắt từ mờ ảo dần chuyển sang toàn một màu đen.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.