Tôi mò mẫm để lên giường. Khi chân bước lên bậc thang bên giường, đột nhiên tôi cảm thấy tất cả đều rất quen thuộc. Dường như chiếc giường này thuộc về tôi. Thời gian bốn năm ở đại học tôi đã từng lên lên xuống xuống biết bao nhiêu lần.
Không sai, chiếc giường mà tôi đã từng nằm trên ấy chính là ở vị trí này. Sau đó tôi nhớ lại, trong cái tòa nhà ban đầu đó, chỗ ở của tôi cũng là căn phòng này.
Nhưng tòa nhà kí túc do một nguyên nhân kì lạ là phía trường không chấp nhận nên nó đã bị đổ xuống.
Trên đống đổ nát bây giờ đang phá đất để xây một khu nhà kí túc khác.
Tối hôm qua, cái cơn lạnh tấn công vào tôi đó, đến từ chính hướng ấy…
Trong bóng tối, tôi bắt đầu cảm thấy bất an.
Ngoài cửa sổ có ánh trăng lạnh lẽo, xuyên qua tấm rèm cửa hình cây trúc, chiếu xuống người tôi thì đã chỗ mờ chỗ nhạt tạo cảm giác mơ hồ.
Tôi từ từ nằm ngửa người, kéo chăn lại và trùm kín người. Trong lòng tự nhủ, ngủ đi, chỉ có ngủ mới đánh bại được bóng đêm.
Cuối cùng tôi cũng đã vào được giấc ngủ. Mãi đến lúc quá nửa đêm, một tiếng động nhẹ đáng chết đã đánh thức tôi dậy. Sau đó tôi nghe thấy tiếng ken két trái khoáy vang lên. Quay đầu lại nhìn, chỉ thấy cửa cánh mở cánh đóng, bóng một người con gái lướt qua. Đầu óc còn đang mê muội của tôi thoáng chốc đã tỉnh táo hẳn. Bởi ban nãy nhìn không được rõ nên bây giờ không phân biệt được người con gái đó đi vào trong phòng hay đi từ trong phòng ra. Chống người nhìn sang giường bên, trên giường vẫn có hai người đang nằm, cúi đầu xuống giường dưới, dưới ánh sáng mờ tối, tôi thấy giường của Tiểu Phượng đang lộn xộn, người đã không thấy đâu.
Tôi nghĩ chắc là cô ấy đã dậy đi vệ sinh. Cái con bé này, sao lại không gọi mình đi cùng? Chuyện xảy ra tối hôm qua chẳng phải để lại trong lòng nó nỗi sợ hãi kinh khủng sao? Vừa mới đây, chẳng phải nó còn lên lên xuống xuống để khóa cửa sao?
Đưa tay lên nhìn đồng hồ, kim giây vừa mới chạy đúng vào chỗ kim giờ. Hai giờ sáng.
Nghĩ một lúc, cuối cùng tôi cũng xuống giường, quyết định đi vào phòng giặt cùng cô ấy. Lúc này, cửa sổ phòng ngủ bỗng lóe lên một luồng sáng. Nó chiếu vào khiến cho phòng ngủ có một màu trắng toát. Bàn ghế, giường đệm còn cả người đứng ở chính giữa là tôi cũng đều không thoát khỏi ánh sáng ấy.
Phía trước mặt rõ ràng là công trường mới bắt đầu thi công, do hai ngày nay trời mưa nên ngừng làm. Vậy đèn điện từ đâu tới?
Tôi không kìm được và chạy đến, nhẹ nhàng kéo một góc rèm cửa sổ ra, sau đó nhìn về phía trước mặt.
Lập tức, cảnh tượng trước mắt khiến tôi sững sờ. Tôi nhìn thấy dưới ánh trăng sáng trong như nước, trong ánh sáng của những ngôi sao chiếu xuống, phía trước mặt một khu nhà kí túc đồ sộ hiện ra. Chiếc cửa sổ đối diện với phòng ngủ của chúng tôi được thắp đèn sáng. Ánh sáng đó giống như được lấy năng lượng từ nơi có điện cao áp đến hàng vạn vôn, nó chiếu đến một ánh sáng chói lóa đến kinh hãi.
Một người con gái mặc đồ trắng tóc dài đứng trong ánh sáng chói lọi như tuyết ấy. Tuy cách tôi rất xa song tôi còn có thể nhìn thấy rất rõ kiểu tóc, mắt mũi mồm, trang phục thậm chí cả cái nốt ruồi đen giữa hai đường lông mày của cô ta. Đó là cái nốt ruồi ấn Độ.
Còn nhớ bên bể rửa tay của nhà ăn, tôi đã từng hỏi cô ấy:
- Cái nốt ruồi giữa đôi lông mày của bạn là chấm thêm vào à?
Cô ấy đã cười, tiếng cười như tiếng chuông:
- Tại sao lại là vẽ được, sinh ra đã có đấy.
Cô ấy nhìn hộp cơm của tôi:
- Ấy, cậu cũng ăn đồ chua cay à. Thế thì chúng ta là bạn ăn rồi. Mình tên là Vân Hiểu, có nghĩa là mây vào sáng sớm ấy.
Không sai, cô ấy chính là Vân Hiểu. Cô ấy đứng bên trong khu nhà đối diện, ở chỗ đối diện với phòng tôi, mắt nhìn xa xăm, nét mặt thẫn thờ, chỉ nhìn chằm chằm vào tôi, dường như có trăm ngàn lời muốn nói.
Đừng, đừng. Tôi sợ tới mức máu trong người dường như đã ngưng đọng lại, đầu đau như bị người ta khoan sâu vào tận tim. Tôi đột nhiên nhớ ra, đúng thật, ở khoảng đất trống đó đúng là đã từng có một tòa nhà. Bốn năm trước, tôi và ba người bạn gái đã từng đi vào căn phòng mà lúc này đang có đèn sáng chói đó.
Trong khi tôi đang ngủ tại chính chiếc giường tầng trên của Vân Hiểu.
Mười ngón tay tôi cố hết sức bám vào mép cửa sổ. Trong lòng chất chứa nỗi buồn mà không ai giúp đỡ, tôi khẽ hét lên:
- Đừng, đừng tìm tôi nữa, tha cho tôi đi, Vân Hiểu.
Cánh cửa phòng ngủ sau lưng tôi đột nhiên bị vặn “két” lên một tiếng. Âm thanh đó với một người mà cơ tim sắp đứt như tôi cũng không thua kém gì âm thanh từ dưới địa ngục.
Tòa nhà đối diện trước mặt biến mất theo âm thanh ấy. Chỉ còn lại sương mù và trăng, sao ở trên trời cao.
Tôi bàng hoàng quay người lại, hai tay lại bám vào mép cửa sổ, tôi bám chặt, đang cố tích lũy sức mạnh.
Phòng ngủ lúc này mở ra, ánh đèn của hành lang hắt vào trong phòng, để lại trên mặt đất một bóng sáng hình thang hơi méo mó, trong bóng sáng đó có một cô gái đang đứng.
Do ngược sáng nên tôi không nhìn ra được quần áo và khuôn mặt của cô ta. Nhưng tôi biết chắc chắn cô ta không phải là Tiểu Phượng, vì cô ta có một mái tóc dài để xõa. Người con gái này hai tay cầm hai chiếc đĩa, từng bước từng bước một bước lại gần, từng bước từng bước tiếp cận tôi.
Một mùi chua cay xông thẳng vào mũi tôi.
Tôi đã dự cảm được cái gì đó nhưng vào lúc này, đầu tôi đau như muốn nứt ra, không thể phân biệt được mọi thứ trước mắt mình rốt cuộc là thật hay là mơ.
Người con gái đặt đĩa lên trên một chiếc bàn nhỏ, sau đó đi về phía bên cửa, bật đèn “tách” một cái.
Mái tóc dài của cô ta xõa xuống, cô ta quay đầu lại nhìn tôi, trên khuôn mặt đẹp đến mức hoàn mĩ toát ra một phong thái đến lạnh người. Nốt ruồi nằm giữa lông mày dường như thần kì đến mức biết nói: “Nguyệt Quang, mình đói rồi, cậu cũng đói rồi phải không, cùng ăn một chút đi”.
Vân Hiểu, cô ta chính là Vân Hiểu.
Tôi không thể khống chế được mình nữa, ngã lên thiết bị lò sưởi hơi trước cửa sổ. Thần trí tôi lúc thì rõ ràng, lúc thì mơ hồ. Cô ấy nhìn thấy tôi không động đậy gì bèn nở một nụ cười lạnh nhạt nơi khóe miệng. Kéo một chiếc ghế ngồi xuống, cô ấy bắt đầu ăn.
Mùi của món thịt chua cay trùm lên khắp căn phòng kí túc.
Người con gái nằm một bên xoay người, cô ta thu người vào trong phía bóng tối của giường.
Vân Hiểu lập tức ngước mắt lên nhìn cô ta, cô đặt đũa “cạch” một cái:
- Làm sao, khó chịu à? Tôi thế đấy, muốn làm gì thì làm, không ai được quan tâm tới tôi. Tôi biết, các cậu đang ghen tị với tôi bởi tôi luôn đạt được cái mình muốn trước các cậu một bước.
Cô ấy nói xong lại tiếp tục cầm đũa lên ăn. Đương nhiên, chẳng ai nói gì với cô ấy. Cô ấy ăn một lúc rồi đột nhiên nhìn tôi, phần dưới mặt từ từ áp xuống dưới, con ngươi lại không động đậy. Mắt tôi nhìn chằm vào đôi mắt đang ngước lên trên của cô, cái khuôn mặt đang từ rất xinh xắn chuyển sang quái dị tới mức khiến người ta ngạt thở.
- Cậu không ăn thật sao? - Cô ấy nhẹ nhàng hỏi tôi.
Tôi vừa cố gắng thở, vừa nuốt nước bọt, sau đó lắc đầu nguầy nguậy.
- Nhưng rõ ràng cậu thích ăn mà. Nếu không phải vậy thì tại sao chúng ta lại trở thành bạn ăn? Trở thành bạn tốt nhất của nhau được? Cậu biết không? Đây là món mình tự làm đấy, hôm nay vừa sáng ra mình đã chạy đi mua bình ga, mệt chết người. Mình làm món ăn vất vả thế tại sao cậu không ăn? Chẳng phải cậu rất muốn cùng mình chia sẻ các món ăn sao?
Nói rồi, cô ấy đứng dậy và đi về phía tôi, bước chân gấp gáp.
Cô ấy đứng trước tôi, thân người cứng nhắc dong dỏng của cô trông giống như một bức điêu khắc bằng đá được dựng ở đó. Cô ấy đưa mắt nhìn xuống, do góc độ nhìn, con ngươi chỉ thừa ra một vệt mờ mờ.
Gắp món thịt chua cay, cô ấy từ từ đưa đến bên miệng tôi:
- Ăn đi.
Tôi chỉ có thể mở miệng để tiếp nhận miếng thịt, sau đó ngẩng đầu nhìn nụ cười quái dị được nở ra nơi khóe miệng cô ta.
- Nguyệt Quang, chỉ có cậu là tốt với tớ. Tối nay bọn mình ngủ chung nhé. Ngủ cho đến chết thì thôi.
Tôi đi đến bên bàn, mồm lẩm bẩm:
- Không, đừng thế mà.
Không biết tôi lấy đâu ra sức mà đứng được người dậy. Tôi bám lấy cái thang giường, tuy tay chân mềm nhũn và không ngừng run rẩy nhưng tôi vẫn trèo được lên tới giường của mình.
Vân Hiểu không để ý tới tôi, cô ta ngồi trên ghế và tiếp tục ăn cơm. Phía sau lưng cô ta dưới ánh điện trắng xanh trông thật trơ trọi. Tôi không dám nhìn nữa mà trùm chăn lên từ đầu tới chân. Mồ hôi lạnh toát ra rất nhiều, nhất định là trong mơ, không sai, tôi đang nằm mơ. Cái đêm của ba năm trước lại xuất hiện trước mắt tôi, Vân Hiểu, người đã chết được ba năm nay lại xuất hiện. Tất cả chỉ với một câu giải thích, tôi đang mơ ngủ.
Nhưng, mùi vị của miếng thịt chua cay vẫn chưa nuốt vào cổ họng vẫn còn kích thích thật mạnh lưỡi tôi. Tất cả sao lại thực đến thế, tôi vội vàng phun “phụt” một miếng thịt vào trong chăn, sau đó ép mình. Ngủ đi! Ngủ đi!
Một lúc lâu sau tôi vẫn không buồn ngủ, sau đó tôi nghe thấy tiếng Vân Hiểu tắt đèn, cô ấy đi lại chỗ tôi, đứng ở bên cạnh giường một lúc. Trong trực giác, tôi thấy đầu cô ta và cái đầu đang ở trong chăn của tôi không hề có khoảng cách.
- Nguyệt Quang, cậu ngủ chưa?
Cô ta đột nhiên hỏi.
Tôi làm gì có dũng khí trả lời cô ta. Cô ta lẩm nhẩm nói một mình:
- Hay là đợi một lúc.
Sau đó tôi cảm giác như cô ta đang ngồi ở giường dưới.
Tôi nắm chặt lấy một góc của chiếc chăn bông, trong lòng lạnh như băng. Tôi dường như nhớ lại được buổi tối hôm đó, cô ấy cũng ngồi im lặng trong bóng đêm và đợi mãi cho tới hai giờ sáng.
Tất cả đều giống như thời gian đang quay ngược lại, tôi đã quay trở lại ba năm trước. Ba năm trước, hai giờ sáng Vân Hiểu đã bật chiếc bếp ga mà cô ấy mang từ nhà tới, cả phòng ngủ biến thành một biển lửa. Trong bốn chị em chỉ có mỗi tôi còn sống sót. Tôi không biết tại sao ông trời lại sắp xếp như vậy, bởi vì tôi biết Vân Hiểu muốn tôi chết cùng cô ấy nhất.
Hay là tôi có thể ngăn cho tất cả không xảy ra? Không có đường lùi lại đâu, chắc chắn phải thử một lần. Thế là, tôi ngồi dậy trên giường, sau khi chỉnh lại quần áo của mình, tôi nói:
- Vân Hiểu, mình vẫn chưa ngủ, chúng ta nói chuyện được không?
Trong phòng kí túc tối om, không ai trả lời.
- Vân Hiểu?
Cô ta không trả lời.
- Vân Hiểu, mình xuống đây.
Tôi lấy hết dũng khí và leo xuống chiếc thang bên cạnh giường. Một bậc, lại một bậc… đột nhiên, chân trái của tôi bị một bàn tay nắm lấy. Cánh tay đó vừa lạnh lẽo lại vừa cứng chắc, nó bám vào chân tôi một cách đầy hận thù rồi kéo mạnh xuống. Tôi sợ tới mức tim đập chân run. Từ chỗ bị nắm lấy đã nổi lên một lớp da gà và chúng nhanh chóng lan ra toàn bộ cơ thể. Tôi nắm chặt tay vào giường, vội vàng nói:
- Vân Hiểu, thả mình ra, để mình nói chuyện với cậu. Mình chỉ muốn nói chuyện với cậu thôi, mình muốn xin lỗi cậu, Vân Hiểu, Vân Hiểu, mình muốn xin lỗi cậu.
Một lúc sau, tiếng cầu xin của tôi đã biến thành tiếng khóc nghẹn ngào. Cánh tay đó không còn kéo tôi nữa, nó đột nhiên được thu về. Tôi run lập cập khi xuống giường, sau đó kéo một chiếc ghế lại và ngồi xuống.
Bóng của Vân Hiểu trong bóng tối của chiếc giường dưới lúc ẩn lúc hiện, không hề động đậy.
- Vân Hiểu, cậu tha lỗi cho mình nhé. Thực ra chính mình cũng không biết tại sao những ngày sau đó mình luôn nhìn thấy cậu, không biết là do cậu đến tìm mình hay là trong lòng mình có ma, do vậy mình luôn sinh ra ảo giác. Nhưng mình đã chịu đủ rồi, mình nên làm thế nào. Cậu nói cho mình biết, mình nên làm thế nào mới chuộc được tội?
Vân Hiểu không trả lời.
Trong khoảng thời gian đó, trong lòng tôi dâng lên một cảm giác tuyệt vọng. Thôi hết rồi, cả cuộc đời này không thoát được nữa rồi. Tôi hướng cái nhìn ai oán về phía cô ta trong bóng tối, không biết tiếp theo nên nói cái gì đây.
Đột nhiên trước mắt tôi rực lửa sáng. Chiếc bật lửa trong tay cô ta sáng lên. Trong ánh sáng, tôi nhìn thấy một tay Vân Hiểu cầm chiếc bật lửa, tay kia vặn van bình ga, cô ấy cười lớn với tôi:
- Chuộc tội? Có thể chứ. Cậu chết cùng mình là được rồi. Cùng nhau chết, cùng nhau chết.
Mặt cô ấy thò về phía tôi. Cái khuôn mặt vốn xinh đẹp trong phút chốc đã được thay đổi. Tóc đứt đoạn như bị đốt cháy, thịt trên mặt như bị cháy thành than, cô ấy giống như một cái cây đang bị đốt vậy, nhanh chóng bị hóa thành than, khô kiệt.
Cảnh tượng trước mắt vượt qua khỏi giới hạn tâm lý mà tôi có thể chịu đựng được, tôi không thể kìm chế được tiếng hét của mình, sau đó tôi nhảy lên và chạy ra ngoài cửa.
Tôi chạy chân đất thục mạng trong cái hành lang trống rỗng, nhịp thở nặng nề đã đè lên màng nhĩ, tôi dường như nghe thấy vô số những tiếng kêu thất thanh, giống như mình không phải chạy trong hành lang mà là đang chạy trong địa ngục vậy.
Rất nhanh, một tiếng nổ vang trời vang lên phía sau tôi, dường như một trận động đất đang xảy ra vậy. Sau lần chấn động đó, tôi đứng đờ người ra, quay người lại, tôi chỉ còn nhìn thấy ánh lửa ngút trời bốc ra từ căn phòng ấy, bao nhiêu những ngọn lửa bắn ra từ sau cánh cửa đó.
Đó là do Vân Hiểu đốt cháy bình ga.
Một nỗi đau như bị khoan vào tim trào dâng trong lòng tôi. Vân Hiểu lần này lại thả tôi ra, cô ấy muốn giày vò tôi tới chết sao? Tôi quỳ xuống trong hành lang trống trải, ôm lấy tim mình rồi bật ra tiếng gào bi thương.