Ba năm trước vào một đêm tối, sau khi học xong, tôi đã nhận được một cú điện thoại của Vân Hiểu, cô ấy yêu cầu tôi nửa tiếng nữa đến văn phòng khoa. Hôm đó do có việc nên tôi đã để lỡ, không để ý lắm đến cú điện thoại của cô ấy. Kết quả là cả đêm cô ấy không quay về.
Ngày hôm sau, cô ấy như mất hồn khi quay trở lại kí túc. Chẳng nói gì mà chỉ dùng ánh mắt đầy thù hận nhìn tôi.
Một tuần sau, cô ấy đã mang từ nhà lên một bình ga và đốt cả tòa nhà kí túc nữ. Tối hôm ấy cô đã dùng những lời lẽ cay độc nhất để chửi rủa tôi vì tối hôm đó nếu tôi có thể xuất hiện ở văn phòng khoa thì cô ta đã không bị tên bí thư khoa dùng những điều kiện như quan hệ tổ chức đảng, học bổng dành cho học sinh xuất sắc để ép buộc và cưỡng hiếp cô ấy.
Ngày hôm đó phòng ngủ nữ sinh đã có ba bông hoa bị lụi tàn. Cô là bông hoa mọc cao nhất, xinh đẹp nhất, dường như khi sinh ra đã phải chịu định mệnh sẽ bị tàn phá như vậy.
- Giết chết hắn! Giết chết hắn!
Vân Hiểu nói liên tục khi nhìn thấy người con trai đang bước lại gần.
Người đó tiến từng bước khiến tôi dường như có thể nhìn thấy mụn trứng cá trên khuôn mặt và sắc mặt đắc ý của hắn. Hắn ta đã bắt đầu nói như thể không chờ đợi được:
- Nguyệt Quang, chúng ta nên bàn qua việc này một chút. Thực ra trong khoa còn có học bổng được ở lại trường. Em liên tục là sinh viên có phẩm chất và học lực tốt, điều này, trước đây, có điều em vẫn chưa hiểu lắm…
Hắn ta dường như tiến gần tôi trong gang tấc. Trong ánh đèn ảm đạm, mặt của hắn dữ tợn mà các thớ thịt kéo ngang ra.
Đó là một khuôn mặt khiến người ta buồn nôn.
Đột nhiên hắn ngừng lời lại, các bộ phận trên khuôn mặt đau tới mức co rúm, đôi mắt vô cùng ngạc nhiên nhìn chằm chằm vào tôi, con ngươi dường như nhảy ra khỏi mắt. Sau đó cả cơ thể to lớn của hắn ta đổ “rầm” xuống đất.
Tôi từ từ nhấc tay của mình lên, nhìn thấy con dao găm đã biến sang màu đỏ máu. Dưới ánh sáng ảm đạm, màu sắc đó mở rộng một cách vô hình về hai phía của bóng đêm.
Phía sau tai tôi đã không còn tồn tại gì nữa, tôi đứng sững người ra để nhìn chằm chằm vào con dao dính đầy máu tươi trong tay. Đầu tôi dường như đã ngừng hoạt động.
Sau đó, tôi ngất ngay xuống đất.
Trong tay tôi vẫn cầm chắc con dao đó.
Trong giây phút trước khi ngất xuống, cánh mũi tôi không ngửi thấy máu tanh của máu mà lại là mùi vị món thịt chua cay mà tôi vô cùng thích ăn, vây quanh lấy tôi.
Tôi dường như nghe thấy tiếng Vân Hiểu đang nói một cách rõ ràng dễ nghe:
- Ấy, cậu cũng ăn đồ chua cay à. Vậy chúng ta có thể làm bạn ăn với nhau được rồi. Mình là Vân Hiểu, nghĩa là đám mây vào sáng sớm.
Khi trời còn sớm, một buổi sáng đẹp trời, tôi và một thiếu nữ có chiếc nốt ruồi ấn Độ xinh đẹp mà kiêu sa Vân Hiểu cùng đáp một chuyến xe của trường học, chúng tôi cùng nhau ngắm nhìn sân trường vào buổi sáng sớm, nhìn thấy cây cối xanh tươi hai bên lối đi được lát thẳng dẫn tới trường.
Ánh mặt trời hôm đó tươi sáng giống như niềm vui đầu tiên của một đời người.
Ngày hôm sau, những sinh viên đến tự học từ tờ mờ đã nhìn thấy bí thư khoa và tôi nằm trong đống máu trước cửa phòng chi bộ đảng. Máu của bí thư đã chảy được một đêm, không biết dùng bao nhiêu nước mới có thể rửa sạch hết.
Bí thư đã chết do chảy quá nhiều máu. Tay tôi cầm hung khí. Đối mặt với tất cả những người chất vấn, tôi nói rất ít và sau đó đã bị giữ lại tại đồn công an. Tôi quyết định mãi mãi giữ im lặng về chuyện này. Tôi sẽ chịu tất cả mọi sự trừng phạt của pháp luật ở mọi mức độ khác nhau.
Trong những ngày im lặng, tôi luôn suy nghĩ. Có lẽ ba đêm đó cùng với những giấc mơ mà tôi cho rằng Vân Hiểu sau khi chết đã làm phiền tôi chỉ làm lòng tôi không thấy yên ổn. Tôi chưa bao giờ tha thứ cho lỗi lầm đã khiến Vân Hiểu gặp phải khổ đau mà mình đã mắc phải. Hơn nữa, cái đêm mà Vân Hiểu tự sát cũng là một mảnh kí ức mà tôi không thể xóa bỏ. Do vậy tâm trí tôi rơi vào trạng thái mơ hồ hoặc hoang tưởng. Sự tồn tại của Vân Hiểu cũng chỉ là trong kí ức và nỗi đau trong tâm hồn.
Tuy hiện tại đang bị giam nhưng tôi cảm thấy mình rốt cuộc cũng đã thoát ra khỏi ra khỏi trạm kiểm soát không thể nào vượt qua. Do đó trong những ngày bị giam giữ ở đồn công an, tôi cảm thấy thoải mái như chưa bao giờ được thoải mái thế.
Sau này tôi nghe luật sư của mình nói, một số sinh viên nữ trong trường từng bị người bí thư đó ức hiếp đồng ý ra tòa làm chứng cho tôi, chứng minh rằng bí thư là một tay vô đạo đức. Như vậy mức án của tôi cũng sẽ được giảm, tôi có thể sẽ không phải bị giam giữ nhiều năm. Tôi không nói gì, chỉ mỉm cười với ông.
Đã có lúc xiềng xích trong tâm hồn là nặng nhất nhưng tôi cũng đã có cơ hội vứt nó đi.
Một hôm, Thụ đến tìm tôi.
Qua cánh cửa giám sát dày, anh ấy nở một nụ cười ấm áp và nhìn tôi.
- Nguyệt Quang, chuyện của cậu mình đã biết cả. Mình không hề muốn rút lại những lời mình đã nói. Dù cậu có bị giam giữ bao lâu mình vẫn nhất định đợi cậu.
Nói xong anh ấy đưa tay nhẹ nhàng đặt lên cửa sổ giám sát. Năm ngón tay thon thon mà chắc nịch, lòng bàn tay quay vào phía tôi giống như đang mở ra một cánh cửa sổ tươi sáng.
Mắt tôi đã ướt, tôi từ từ đưa bàn tay của mình lên. Nhưng vào đúng lúc này, một người con gái cũng đến thăm nom đi qua, cô ta dừng lại, quay đầu nhìn tôi từ phía sau lưng Thụ.
Tôi cảm thấy máu trong cơ thể mình đều sắp ngưng đọng lại.
Ánh mắt của người con gái đó kiêu ngạo mà đầy sự châm chọc, một khí chất luôn đứng trên người khác từ khi sinh ra. Tôi nhìn thấy một chiếc nốt ruồi ấn Độ giữa hai hàng lông mày của cô.
Vân Hiểu!
Hồn lìa khỏi xác, cánh tay đang đưa ra của tôi cứng đờ lại giữa không gian, không thể cử động được.
Kể xong câu chuyện “Ba đêm”, cô đứng dậy, ánh mắt sáng ngời. Từ nơi xa, một bóng người mỗi lúc một gần, cô đã nhìn rõ rồi, đó chính là Nguyệt Quang! Cô ấy đến gọi lại những gì trước đây của cô ấy sao?
Cô lê bước, phát hiện ra dưới chân mình có một thùng xăng, một ý nghĩ hiện ra trong đầu, cô lập tức hiểu ra mình phải làm gì.
Đổ chất dịch bắt lửa này thành một vòng tròn nhỏ, cô lấy ra bao diêm mình mang theo. Đây là sở thích của cô bởi vì cô sợ ánh lửa lớn nhưng lại thích những đốm lửa nhỏ như thế này.
- Nguyệt Quang!
Những ngón tay mảnh dẻ của cô vừa lấy ra bao diêm thì đã nghe thấy tiếng hét gọi từ nơi xa. Cô nhìn thấy Tần Quan và Đào Tử từ xa chạy lại, đợi hai người đứng trước mặt mình, cô mới khẽ nói:
- Các bạn nhận nhầm người rồi, mình không phải là Nguyệt Quang. Cô ấy đã chết cách đây ba năm, cô ấy đã uống thuốc tự vẫn.
Câu nói này như một lưỡi rìu sắc chém vụn cả thể xác lẫn tinh thần Tần Quan. Tuy anh đã chuẩn bị tâm lý nhưng khi chính tai anh được nghe thấy thì anh cảm thấy khó có thể tiếp nhận được.
- Đừng mê muội mãi thế, hãy đi đầu thú cùng chúng tôi.
Đào Tử đưa tay về phía cô.
Cô kiêu ngạo nhìn cô ấy, nói một cách khinh thường:
- Tại sao cô cho rằng những việc tôi làm là sai? Xã hội này bẩn thỉu như thế, văn của các người làm thế nào mà viết ra được. Tại sao con người lại mồm nói một đằng trong lòng lại nghĩ một nẻo vậy. Tại sao lại cứ ở đây mà không chịu ra đi?
Đào Tử dần hiểu. Người con gái trước mắt cô tôn sùng nhất ở Nguyệt Quang chính là ở cái chết. Họ phải dùng chính bản thân mình để chứng minh cuộc sống này không có thuốc chữa, chỉ có ở trong truyện, trong tưởng tượng, trong thiên đường hoặc trong địa ngục mới có hạnh phúc thực sự.
- Cô đã nghĩ như vậy tại sao không phải là người đầu tiên ra đi? Cô cũng là người không dám chết, cô dựa vào cái gì để cướp lấy quyền lợi của người khác?
Đào Tử không còn nhẫn nại khi tranh luận với cô ta. Cô bước lên phía trước, định kéo cô ta rời khỏi đó. Không ngờ rằng, vừa mới đưa tay ra thì đã bị Tần Quan ngăn lại.
- Coi như anh cầu xin em, hãy tha cho cô ấy đi!
Đào Tử như không còn tin vào tai mình nữa, cô nhìn vào Tần Quan khi anh đang nắm chặt lấy tay mình một cách nghi ngờ.
- Anh đang nói gì? Anh biết rõ rằng, cô ta không phải là Nguyệt Quang…
- Anh biết, anh biết!
Tần Quan bỗng nhiên hét lớn.
- Nhưng em buộc phải giúp cô ấy, đó là định mệnh của anh, là định mệnh mà “Tinh không xã” đã sắp đặt!
“Tinh không xã”! Đào Tử nhớ lại nhanh chóng, không ngờ rằng lời nguyền đã ứng nghiệm lên Tần Quan. Anh lại yêu một ma nữ, đến chết không thôi!
- Anh điên rồi! Đi ra! Cái chết của Tiểu Phỉ là dựa vào những câu nói này của mọi người sao?
Đào Tử ngoan cố đẩy Tần Quan.
Ánh mắt toàn máu chứa đầy những mâu thuẫn, Tần Quan kéo Đào Tử lại, anh nói từng câu từng chữ:
- Anh nói cho em biết! Chuyện này không liên quan gì tới em, mau đi ngay!
Nói rồi Tần Quan quay đầu lại nói với người còn lại:
- Chạy mau, chạy càng xa càng tốt.
Người đứng trong vòng xăng ấy đã khóc, nước mắt từ trong lòng cô rơi xuống. Có lẽ cô có thể tham vọng, rằng trong giây phút này, người Tần Quan thực sự yêu là cô chứ không còn là bóng hình đã mất kia nữa. Cô từ từ châm lửa lên, nghẹn ngào khẽ nói:
- Quên em đi… em sớm đã không thể quay trở lại được…
Diêm rơi xuống đất, trong chớp mắt ngọn lửa chồm lên bao vây xung quanh, ngăn cách cô với hai người còn lại. Trong vòng lửa, cô giống như một con phượng hoàng đẫm máu chờ đợi được rửa sạch mọi tội ác, nghênh đón một sinh mạng mới.
Ánh lửa ngút trời trong mắt, Tần Quan run lên như phát điên. Sự chất vấn của tình yêu bắt anh phải sửa chữa, cuối cùng anh vùng ra khỏi sự níu kéo của Đào Tử, buộc mình xông vào trong vòng lửa đang bốc cháy, dùng tính mạng để ứng nghiệm lời nguyền mà anh đã viết…