Tấm Gương Ma Quái

Lượt đọc: 231 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
VI

❊ ❊ ❊

Tiếng khóc đột nhiên dừng lại. Tôi nhìn thấy cô ta quay đầu lại phía chúng tôi, đột nhiên, “cái cây” mà cô ta dựa vào cử động, bóng một người khác hiện ra, đối mặt với khu rừng tối mịt và nói:

- Ai ở đó? - Giọng nói có chút run rẩy.

Giọng nói đó quen lắm, là giọng của Tư Mã Văn. Tại sao anh ta lại ở đây? Hóa ra tôi đã sợ hụt à. Tôi vội vàng đứng dậy, bước lên phía trước vài bước:

- Anh Tư Mã Văn à? Em là Tần Quan.

Khi chúng tôi bước đến gần, Tư Mã Văn liếc mắt hỏi:

- Muộn thế này rồi, các cậu ở đây làm gì thế?

Tôi nhìn trộm người con gái ban nãy khóc, hóa ra đó là Mạnh Phỉ, người tôi ngày đêm mơ tưởng. Cô ấy cũng đang nhìn về chúng tôi một cách nghi hoặc. Không hiểu tại sao một ngọn lửa không tên trong lòng tôi trong phút chốc bùng cháy. Tên Tư Mã Văn này quả nhiên danh bất hư truyền. Vừa mới được vài ngày ngắn ngủi thôi anh ta đã hẹn hò ban đêm với Mạnh Phỉ rồi. Không biết anh ta làm gì khiến Mạnh Phỉ phải khóc thương tâm đến vậy.

Trong lòng tức tối, vì vậy tôi nói năng cũng có chút châm biếm:

- Tư Mã Văn, muộn thế rồi anh còn ở đây làm gì? Nghe nói bạn gái anh chiều nay vừa xảy ra chuyện xong, tại sao anh còn có tâm trạng hẹn hò với người con gái khác chứ?

Tư Mã Văn nói một cách rất không vui, anh ta kéo tôi bước vào trong rừng vài bước rồi nói nhỏ:

- Đây là chuyện của tôi, không cần cậu phải quan tâm! Hai người bọn cậu có phải đang theo dõi tôi không?

Tôi đã bị anh ta chọc cho tức.

- Hơ, tôi theo dõi anh làm gì? Chúng tôi vừa qua đây và bắt gặp thôi. Tôi chỉ cảm thấy người như anh mất mặt quá, xác của bạn gái anh còn chưa lạnh, tại sao anh lại có thể làm thế này?

Tư Mã Văn như không còn lời nào để nói. Lặng thinh một lúc, anh ta nói tiếp:

- Trước đấy chúng tôi đã chia tay rồi, bạn gái hiện tại của tôi cậu cũng biết, là cô ấy!

Nói rồi anh ta nhìn Mạnh Phỉ.

Nghe thấy anh ta nói thế, lửa trong tôi càng lớn hơn. Tôi cảm giác như hai con mắt mình đang muốn phun lửa ra. Có điều trong màn đêm đen kịt, Tư Mã Văn không thể nhìn thấy được.

- Bây giờ không còn sớm nữa, chúng tôi về đây, hai cậu tiếp tục đi chơi nhé.

Tư Mã Văn nói xong quay người đi luôn.

Ngay lập tức tôi nắm lấy cánh tay anh ta, kéo anh ta quay lại.

Tư Mã Văn dùng lực để thoát ra khỏi tay tôi:

- Cậu còn có chuyện gì?

Lần này đến lượt tôi chẳng có gì để nói nữa. Tôi chỉ ngầm thích Mạnh Phỉ, cô ấy đi lại với người nào liên quan gì tới tôi? Nếu trách thì trách tôi ban đầu không chịu thổ lộ với cô ấy.

Kim Mẫn Cát đứng bên cạnh nhìn thấy thế vội vàng chạy lại. Anh ấy cho rằng chúng tôi sắp đánh nhau nên lớn tiếng trách mắng Tư Mã Văn.

- Anh làm cái gì thế?

Tôi vội vàng ngăn lại.

- Không có chuyện gì, ban nãy cậu ta suýt nữa ngã ra, mình đã đỡ cậu ta. Chúng ta về thôi.

Tư Mã Văn không nói gì nữa, quay đầu đi về chỗ cũ và nói thầm vài câu với Mạnh Phỉ, sau đó ôm vai cô ấy và đi về phía bên hồ. Trong giây lát Mạnh Phỉ quay lại nhìn tôi. Trong đêm tối, tuy không nhìn rõ được mặt cô nhưng tôi vẫn cảm nhận được ánh mắt đau buồn của cô. Lúc này trong lòng tôi trăm mối tơ vò nhưng chỉ có thể đứng ở đó nhìn họ biến mất dần trong bóng đêm.

Kim Mẫn Cát thấy bọn họ đã đi xa, tức tối nói với tôi:

- Hắn chính là Tư Mã Văn à! Cái tên này đúng là không có lương tâm. Nếu cậu không ngăn tôi lại, chắc chắn tôi đã dạy cho hắn ta một bài rồi đấy!

- Chúng ta về thôi.

- Còn chưa nhìn thấy ma mà, sao lại về rồi, đi, đi đến bên tòa nhà thực nghiệm xem sao.

Lúc này tôi chẳng còn tâm trạng gì nữa:

- Một mình cậu đi đi, tôi quay về đây.

Kim Mẫn Cát đi theo sau tôi, dường như anh ta cảm thấy rất lạ, không hiểu tại sao tâm trạng tôi lại xuống dốc đến vậy. Một lúc sau anh ta như hiểu ra điều gì đó:

- Cái cô gái mặc váy đen khoa tiếng Trung mà cậu nói không phải là cô gái vừa bị Tư Mã Văn lừa đấy chứ? Người anh em có mắt thật đấy, cô gái đó quả nhiên trong sáng thoát tục, thật khác với người bình thường!

- Thế cũng có ý nghĩa gì nữa chứ, bây giờ người ta đã là hoa thơm có chủ rồi.

- Thật tức chết đi được. Người con gái tốt như vậy sao lại bị Tư Mã Văn lừa cơ chứ? Người anh em đừng nản lòng, chúng ta sẽ dần nghĩ cách dạy dỗ hắn.

Thấy tôi không nói gì nữa, Kim Mẫn Cát cũng lặng lẽ đi theo tôi về kí túc xá nam.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.