Chu Văn Xương đã nhảy lầu tự sát. Anh ta là người thứ ba nhảy lầu tự sát trong tháng này, và cũng giống như hai người trước, anh bay người từ tầng cao nhất của khu nhà dạy học lúc mười giờ tối. Không có người chứng kiến tận mắt, chỉ có người phát hiện ra xác chết. Mà lần này, người phát hiện ra xác chết là tôi. Hình dạng Chu Văn Xương chết thảm đã in dưới đáy tim tôi, bao nhiêu là máu màu đỏ thẫm, còn cả đôi mắt đã chuyển sang màu trắng dã khiến tôi không dám ra ngoài khi trời tối.
Tôi luôn nghĩ, nếu Chu Văn Chương không đứng trước chiếc gương tập luyện trong phòng vũ đạo để cầu nguyện thì có lẽ anh ta sẽ không phải nhận sự nguyền rủa đáng sợ đó. Nhưng không ai có thể thoát ra khỏi sự nguyền rủa của chiếc gương cầu nguyện, chỉ cần trong tim người đó có khát vọng, người đó nhất định sẽ nhận được lời mời của thần chết.
Sự việc phải nói từ một buổi tối cách đây một tuần…
Tôi cứ đi đằng trước, vượt qua một cái hành lang tối tăm, tiếng bước chân trong đêm tối rất rõ ràng, khiến người ta cảm thấy bất an.
Phía trước chính là phòng vũ đạo của ban Văn nghệ, ở đó có một chiếc gương tập luyện chiếm hẳn một mặt tường. Nghe nói đó là chiếc gương đã bị nguyền rủa. Đã từng có một nữ sinh học khiêu vũ hiện đại, mỗi tối đều một mình đến đây luyện tập, cho đến một hôm trời tối, nhìn vào chiếc gương cô thấy chính mình, động tác thực hiện khác nhưng diện mạo thì giống hệt.
Cô ta sợ quá muốn thoát ra khỏi phòng vũ đạo, nhưng cửa không làm thế nào mở ra được, chỉ có thể co người ngồi bên một góc tường và nhìn vào chiếc gương luyện tập, trong khi người giống cô ta kia vẫn đang nhảy múa không ngừng nghỉ.
Thế là cô ta đã thề rằng, nếu mình có thể ra khỏi đây thì kể cả không được khiêu vũ nữa cũng chấp nhận. Cánh cửa đã mở ngay ra sau lời cầu nguyện của cô ta. Cô chạy ra ngoài, nhưng ngày hôm sau cô gặp phải tai nạn, hai chân bị cưa đi, không thể khiêu vũ được nữa.
Từ đó trở đi, chiếc gương luyện tập trong phòng vũ đạo kia đã có truyền thuyết về gương cầu nguyện. Đương nhiên, đó chỉ là một trong số rất nhiều truyền thuyết.
Đến trước cửa phòng vũ đạo, tôi dừng lại. Sau lưng tôi là hai đối thủ cạnh tranh cho chức chủ tịch hội sinh viên: Hứa Thế Cường và Chu Văn Xương, đây là hai con người tự đại. Lúc này họ đều có một chút sợ hãi bất an, tôi quay đầu lại cười với bọn họ và quay người đẩy cửa ra. Tiếng kêu cót két của trục cánh cửa trong đêm tối đặc biệt yên tĩnh này vọng lại liên tục trong hành lang, dường như đang có vô số quỷ thần đáp lại và chạy nhanh tới.
Nhìn xem, chính là cái gương này. Nghe nói đây là cái gương đã nhận phải lời nguyền, nếu ai đứng trước gương này mà ước nguyện, thì việc gì muốn cũng sẽ thành công. Ha ha, tuy nhiên phải trả cái giá của nó đấy.
Tôi quay người cười tươi rói và nói với Hứa Thế Cường, Chu Văn Xương. Hai người họ vẫn có chút do dự, nhưng sau khi nhìn nhau, trong ánh mắt họ chỉ còn lại sự tham lam điên cuồng. Hai người cùng lúc bước lên, đưa tay về phía mặt gương tối om không chút ánh sáng.
Trong giây phút, tôi dường như đã nhìn thấy một ánh sáng xanh lướt qua mặt gương, mặt gương ánh lên bóng hình ba người chúng tôi. Ngoài ra còn có một bóng người mờ mờ, có chút gì đó mơ hồ không rõ ràng, giống như một phụ nữ mặc váy trắng, đứng giữa chúng tôi. Hai tay khoác lên hai vai của Hứa Thế Cường và Chu Văn Xương, khuôn mặt hình như còn nở một nụ cười không thể hiểu nổi.
Trong lòng tôi bỗng sợ hãi, lẽ nào những truyền thuyết đó đều là thật? Suy nghĩ đó vừa mới xuất hiện thì đã nghe thấy tiếng người con gái thật kì ảo: Anh nghĩ thế nào? Sau đó là một loạt những tiếng cười như có như không. Tôi phút chốc sợ hãi. Quay người bốn phía, phòng vũ đạo trống rỗng này chỉ có mỗi ba người đàn ông chúng tôi.
- Hứa Thiên Cát, cậu nhìn gì thế? Có phải còn giấu bí mật gì chưa nói với bọn tớ không?
Hứa Thế Cường nhìn ra sự khác lạ của tôi, quay đầu lại dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn tôi chằm chằm. Chu Văn Xương cũng dừng lại nhưng bàn tay vẫn đặt trên chiếc gương. Hai bọn họ đột nhiên lại có lúc đoàn kết, đúng là một việc ngoài dự đoán.
- Làm gì có, lẽ nào các cậu sợ một người cạnh tranh trên danh nghĩa như mình? Ai chẳng biết các cậu có số phiếu bầu cộng lại được trên tám mươi phần trăm, của mình còn chưa đến mười sáu phần trăm. Chức chủ tịch hội sinh viên khóa này chỉ có thể rơi vào hai cậu, mình chẳng có phần đâu. Chỉ hi vọng hai cậu cho dù ai được chọn, cũng nhớ để cho mình một vị trí, như thế mình đã cảm kích lắm rồi.
Chu Văn Xương nở nụ cười nhạt bên khóe môi, không nói câu nào. Hứa Thế Cường gật gật đầu, dùng một nghĩ khí bề trên để an ủi tôi:
- Đây là điều tất yếu, huống chi mình luôn coi cậu là bạn.
Lời nói của Hứa Thế Cường khiến Chu Văn Xương đứng bên cạnh phải cười nhạt. Hứa Thế Cường cũng chẳng tức giận mà quay đầu lại đặt tay lên gương, nhắm mắt lại và cầu nguyện.
Nhìn hai đối thủ đang cầu nguyện, tôi nhẹ nhàng lùi lại một bước. Tuy lời nguyền của gương cầu nguyện chỉ là truyền thuyết nhưng tôi không muốn chết một cách kì lạ không rõ nguyên nhân. Đúng với sự nghi ngờ của Hứa Thế Cường, thực ra tôi đang giấu bọn họ một số việc, ví dụ như tuy gương cầu nguyện có thể làm thỏa mãn bất cứ nguyện vọng nào nhưng cái giá cho sự thỏa mãn nguyện vọng ấy lại là sinh mạng của chính người cầu nguyện.
Về điểm này, tôi cũng hôm nay mới biết, vẫn là Đới Hiểu Phương nói với tôi. Hai người nhảy lầu tự sát tuần này, một nam một nữ đều đã cầu nguyện trước gương. Nguyện vọng của họ đều đã được thực hiện, một người thi thành công nghiên cứu sinh, một người từ bảo vệ an ninh trường thăng chức lên trưởng phòng bảo vệ. Chỉ có điều chưa được vui vẻ mấy ngày đã nhảy lầu một cách thần bí.
Đới Hiểu Phương là trưởng ban ban Văn nghệ, là bông hoa của đại học Thiên Nam, là người đẹp nổi tiếng trong các trường đại học. Người theo đuổi Đới Hiểu Phương đếm không xuể. Hứa Thế Cường và Chu Văn Xương cũng là hai trong số đó, hơn nữa họ có sức cạnh tranh tương đối tốt. Nhưng bọn họ đều không biết rằng, tôi cũng là một người theo đuổi Đới Hiểu Phương, và tôi đã thành công. Còn về việc làm thế nào tôi theo đuổi được Đới Hiểu Phương, trừ khi cô ấy tự nói ra, nếu không mãi mãi sẽ chẳng có người biết được.
- Thiên Cát, cậu không cầu nguyện à? - Hứa Thế Cường đột nhiên quay đầu nói. Tôi cười ngại ngùng và lắc đầu.
Do không bật đèn nên phòng vũ đạo tối mờ không ánh sáng. ánh sáng xiêu vẹo của đèn đường bên ngoài chiếu vào bức tường đối diện với chiếc gương luyện tập giống như một vết nứt, bóng cây lắc lư giống như khúc xương khô không thịt đang vung vẩy.
Tôi nghĩ đến việc có hai người từng ước nguyện tại đây, sau đó vào một ngày họ đột nhiên tự sát, vong linh của họ có lẽ đang nhìn chăm chú chúng tôi ở phía đối diện của gương.
Nghĩ đến đây, tôi run lên. Bản thân mình trong gương mờ ám lạ lẫm khiến người ta phải sợ hãi.
- Được rồi, chúng ta đi thôi. Mình nghĩ nơi này hơi lạnh, thực sự rất khác thường đấy - Tôi nói một cách bất an. Chu Văn Xương cười lớn, anh dùng ánh mắt coi thường liếc nhìn tôi. Tôi tránh ánh mắt đó, vội vàng đi ra ngoài cửa.