Tấm Gương Ma Quái

Lượt đọc: 238 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
X

❊ ❊ ❊

Khi Kim Mẫn Cát ra về thì cũng là hơn tám giờ tối rồi. Chỉ có tôi một mình ở trong căn phòng vô cùng tĩnh lặng, ngay cả tiếng dịch chảy chai dịch truyền cũng nghe rất to. Tôi nhìn quanh phòng từ bệnh, bốn mặt đều trắng xuống tận nền, rèm cửa sổ màu trắng, giường màu trắng. Đầu giường có đặt bình dưỡng khí. Góc tường còn đặt một số dụng cụ y tế, xem ra đây là phòng cấp cứu.

Tôi nghĩ rất nhiều nhưng vẫn chưa tìm ra được manh mối, trong lúc đó y tá đã đến thay thuốc mấy lần cho tôi. Trong phòng cảm giác như mỗi lúc một tĩnh lặng hơn. Tôi cũng không muốn nghĩ nhiều nữa, chỉ mong đợi tin tức ngày mai của Kim Mẫn Cát.

Tôi mơ màng muốn ngủ. Y tá lại đến thay thuốc, sau khi thay xong cô ấy kéo chăn lên cho tôi. Thấy tôi mở to mắt nhìn, cô ấy cười:

- Không còn sớm nữa, nghỉ đi. Có chuyện gì thì gọi chị, chị ở phòng bên.

Nói xong cô ấy tắt đèn trong phòng, khi ra ngoài còn nhẹ nhàng khép cửa lại.

Cảm giác như đêm đã rất khuya, ánh điện trong hành lang chiếu vào qua lớp kính trên cửa, tất cả mọi thứ trong phòng đều trở nên mờ mờ ảo ảo. Dòng suy nghĩ của tôi cũng mờ ảo dần.

Không biết bao lâu sau, tiếng người con gái khóc thổn thức cùng với tiếng nước chảy tí tách tí tách kéo tôi dậy từ trong giấc mơ. Trong đêm tĩnh lặng, tiếng nước chảy ồn ào khiến người ta khó chịu. Tôi mở to mắt, âm thanh ấy dường như truyền từ ngoài cửa vào. Lẽ nào có người ở bên ngoài?

Lòng tôi không nén được sợ hãi, lúc này một cơn gió thổi vào qua khe hở. Gió thổi vào khiến chân tóc tôi dường như nổ tung ra. Tiếp theo đó, cửa mở ra không một tiếng động. Một người con gái thân hình xinh xắn nhỏ nhắn xuất hiện trước cửa, dưới mặt đất không nhìn thấy bóng hình cô, chỉ nghe thấy tiếng cô khóc thổn thức.

Tôi sững người, đó chẳng phải là người con gái mà tôi đã từng đuổi theo ở dưới cầu vượt sao? Cô ta vẫn mặc chiếc váy trắng, chiếc váy còn ướt sũng dính vào thân người, tóc cô ấy thả tự nhiên, nước nhỏ liên tục xuống dưới. Tôi cảm thấy phía sau mái tóc đen nhánh đó là đôi mắt đang nhìn trừng trừng về phía tôi.

Con ma nữ này còn không chịu tha cho tôi sao? Toàn thân tôi căng thẳng, nhưng chỉ cần động nhẹ là đã đau đến không chịu nổi. Tôi lúc này giống như con cừu non đang đợi mổ xẻ, chỉ có thể nghiêng đầu mở to mắt nhìn cô ta, mồm mở rộng để thở. Từng vòng sương trắng bay lên trước mắt tôi.

Cô ta mang hơi lạnh từ từ đến. Không nhìn thấy mặt cô ta, chỉ có ánh đèn phía ngoài hành lang chiếu lên mái tóc ướt sũng của cô, phản chiếu lại ánh sáng u ám dễ sợ.

- Tần Quan, sao ngươi còn chưa chết?

Cô ta di động về phía đầu giường, một câu nói yếu ớt được phát ra từ phía sau tóc. Âm thanh này nghe xong chỉ khiến người ta nổi những cục da gà lớn.

- Cô… cô là ai? Tại sao lại trách tôi không chết?

Đối mặt với thứ chưa bao giờ được nhìn, tôi phải lấy hết can đảm để hỏi cô ta.

Một hồi lâu cô ta không nói gì, chỉ đứng lặng yên ở đó, khí lạnh ghê người. Tôi cảm thấy máu trên người mình sắp đông lại hết.

Đột nhiên, mắt tôi hoa đi. Trước mắt tôi xuất hiện một thân hình thon thả mềm mại, chiếc váy dài màu đen, mái tóc dài bồng bềnh, ánh mắt đau thương, là Mạnh Phỉ!

Khóe môi cô ta nở một nụ cười nhạt:

- Tần Quan, tại sao cả cậu cũng không nhận ra tôi?

Không ngoài dự đoán, cô ta đúng là ma nữ. Nhìn thấy cô ta biến sang hình người này, nỗi sợ hãi trong tôi trong chốc lát giảm đi một nửa, tiếp theo đó là sự phẫn nộ:

- Mạnh Phỉ, tại sao cô lại hại chết Tư Mã Văn?

- Hơ hơ, đâu chỉ có hắn ta! Con bạn gái tiện nhân của hắn cũng là do ta mang đi đấy!

Khóe môi Mạnh Phỉ nở một nụ cười khinh miệt.

- Tại sao cô lại hại người? Họ đắc tội gì với cô?

Ánh mắt Mạnh Phỉ đầy những oán hận:

- Tôi muốn các người chết! Ban đầu là hai đứa bọn nó, Tư Mã Văn không để ý tới tôi khi đang mang thai, hắn bỏ tôi ra đi. Lúc đó, một người không kẻ giúp đỡ như tôi lang thang bên hồ vào lúc đêm khuya. Tôi đã không còn mặt mũi nào nhìn người khác, cũng không còn dũng khí để sống nữa. Ngoài việc tự vẫn bên hồ, tôi còn có thể làm thế nào nữa? Cậu nói xem bọn chúng có đáng chết không?

Nghe cô nói như vậy, tôi dường như đã hiểu được hết. Hóa ra cô ấy là người sinh viên nữ đã tự vẫn bên hồ mà mọi người vẫn nhắc tới ư, hóa ra ở đây còn có nhiều chuyện đến vậy. Nhưng ngọn lửa phẫn nộ từ đâu đến đã khiến tôi không tự kìm chế được mình, nếu có thể cử động được, tôi đã sớm cho cô ta vài cái tát.

- Thế tôi đã làm gì để cô phải tức? Cô lại đặt tôi vào chỗ chết?

Lúc này mắt của Mạnh Phỉ để lộ sự hung ác, tôi chưa bao giờ nhìn thấy cô ấy như vậy. Ánh mắt lạnh lẽo vô cùng:

- Cậu nói cậu chọc tức tôi thế nào à? Đàn ông các cậu đều không tốt đẹp gì! Từ lần đầu tiên gặp tôi, ánh mắt cậu đã không rời khỏi người tôi một phút, các cậu đều là bọn háo sắc! Lúc đó tôi cũng đã muốn giết chết cậu để tránh tai họa cho biết bao nhiêu cô gái trên đời này! Gặp phải tôi coi như cậu đã không may, tối nay tôi đến lấy cái mạng chó của cậu!

Đúng là con ma nữ ác độc không thuốc chữa. Lúc này tôi không còn sợ hãi gì nữa:

- Cô là đồ chó chết! Tuy tôi đồng cảm với cảnh ngộ của cô nhưng cô cũng không thể nghĩ tất cả đàn ông đều như vậy! Cô biết không, tôi luôn thầm yêu cô, quan tâm tới cô, nếu không tôi cũng đã không mắc lừa cô để ngã từ trên đỉnh tòa nhà xuống! Cái loại quỷ hồ đồ như cô muốn thế nào thì làm như thế đi, cô hãy giết chết tôi cho cô được vui vẻ!

Tôi nhắm mắt lại. Để cho con ma nữ này làm phiền cũng đã đủ đen đủi rồi, có khi chết đi còn vui hơn.

Một hồi lâu, không thấy động tĩnh gì, chỉ thấy hơi lạnh vẫn còn, tôi biết cô ta đang ở bên cạnh tôi. Tiếng khóc thảm thiết lại được vang đi. Tôi từ từ mở mắt ra, lại thấy cô ta trở lại hình dáng ướt sũng như ban đầu, đầu cúi xuống. Không biết là nước hay nước mắt cứ rơi liên tục từ trên tóc cô ấy xuống.

Tôi không nén được lòng trắc ẩn, lúc này trong mắt tôi con ma nữ trông thật đáng thương, không đáng sợ nữa. Nghĩ đến cảnh ngộ của cô thật khiến người ta chua xót lòng. Hành vi của Mã Văn đúng là chết chưa đền hết tội. Tôi nói khẽ:

- Sao cô không ra tay đi? Cô tên thật là gì?

Sau mái tóc dài truyền đến một hơi thở nhẹ:

- Trời ơi, Tần Quan, không ngờ cậu lại là một người đàn ông tốt đến vậy. Đều do tôi không tốt nên mới hại cậu đến mức này. Tôi tên Ngụy Viện, là sinh viên khoa pháp luật, tôi học cùng lớp với bạn gái của Tư Mã Văn sau này.

Nghe cô ấy nói vậy, tôi ngầm cảm nhận được ma nữ này trước kia nhất định là một người con gái nhát gan hay xấu hổ. Sau khi chết cô ấy lại có thể làm được những chuyện đáng sợ thế này, rõ ràng là mối hận của cô ấy rất sâu sắc.

- Ngụy Viện, tôi nghĩ khi còn sống cô là một cô gái đáng yêu. Dù sao Tư Mã Văn bọn họ cũng đã chết, mối hận của cô cũng đã được rửa rồi, cô cần gì phải lưu luyến trần thế này nữa?

Cô ấy ngừng khóc:

- Tần Quan, cám ơn anh, tôi đã hiểu rồi. Anh là người tốt, anh cứng rắn hơn nhiều so với tên thối nát kia. Anh nói đúng, bọn chúng đều đã chết, tôi cũng chẳng còn gì để luyến tiếc nữa. Tôi nghĩ nếu tôi còn sống nhất định tôi sẽ yêu anh, nhưng bây giờ chúng ta là ma và người rồi, nếu có duyên, chúng ta kiếp sau sẽ gặp lại.

Tôi định nói điều gì nhưng đã thấy bóng hình của Ngụy Viện dần trở nên trong suốt, cuối cùng biến mất không còn dấu vết. Một hồi lâu, tôi vẫn nằm sững sờ mở to mồm nhìn khắp căn phòng trống rỗng.

Trong phòng dần dần trở nên ấm áp, tôi nằm cả đêm trằn trọc không ngủ. Tôi thực sự không tin nổi những chuyện li kì như vậy đã từng xảy ra.

Chiều ngày hôm sau, Kim Mẫn Cát vội vàng chạy tới, nhìn thấy tôi anh ấy nói một cách lạ lùng:

- Người anh em, anh đã gặp ma thật rồi đấy. Khoa tiếng Trung không một ai tên Mạnh Phỉ cả.

Tôi không nói gì mà chỉ lặng lẽ nhìn ra phía cửa sổ. Bên ngoài lại có tuyết rơi rồi. Ai ngờ cuộc đời sinh viên của tôi lại bắt đầu thế này.

Vài tháng sau, một mình tôi đi đến bên hồ giờ đã mọc đầy cỏ xanh non mơn mởn. Cây liễu trong rừng cũng đang đung đưa những cành mềm mại. Tôi đặt một bó hoa cúc đang cầm trong tay xuống bờ hồ. Một cơn gió mát thổi qua, mặt hồ nổi lên từng đợt sóng, lá sen xanh non dường như cũng cúi đầu gửi lời chào tới tôi.

Câu chuyện đã kết thúc tốt đẹp, nhưng con người trong hiện thực lúc này lại chưa đạt được kết thúc tốt đẹp. Sau khi nhận được câu chuyện mà mình viết, Tần Quan không nói câu nào, anh lại cõng Nguyệt Quang lên. Anh đang nghĩ xem lời nguyền mà mình phải chịu sẽ là gì? Mất tích một cách thần bí, tai nạn gây chết người hay là mắc chứng bệnh nan y?

Cho dù là thế nào, anh cũng đã đọc xong câu chuyện và không thể quay đầu lại được. Màn đêm nặng nề như sắp đổ sập xuống, một trận mưa bão điên cuồng đang được thai nghén.

Quay trở lại nhà Nguyệt Quang, hai người bọn họ mặc định với nhau sẽ không nhắc tới chuyện kia nữa. Nguyệt Quang đã mệt, cô nằm trên giường và ngủ thiếp đi rất nhanh. Trong khi đó Tần Quan phá lệ, không hề rời đi. Anh ngồi bên cạnh giường, yên tĩnh nhìn người con gái trước mặt như đang có tâm sự gì.

Bình minh đang lên, bóng đen bầu trời phủ khắp mọi nơi, giống như một cái lưới bao trùm tất cả mọi người trong đó. Sự tĩnh lặng được phá vỡ bởi một chuỗi tiếng gõ cửa gấp rút. Người đầu tiên bị đánh thức là Tần Quan. Anh ngẩng đầu lên, phát hiện ra đêm hôm qua mình đã nằm bên giường của Nguyệt Quang và ngủ tại đây.

Không để cho anh kịp nghĩ nhiều, tiếng gõ cửa lại vang lên nặng nề một lần nữa, giống như là tiếng từ dưới địa ngục truyền lên, sức mạnh của nó giống như đang muốn phá vỡ cửa để vào.

Nguyệt Quang nằm trên giường cũng đã tỉnh dậy. Trong bóng tối, cô và Tần Quan nhìn nhau. Âm thanh như phá cửa đã buộc họ phải đưa ra quyết định.

- Tôi ra đây.

Nguyệt Quang nói nhạt một câu. Cùng lúc đó cô ngồi dậy và đi về phía cửa.

Khi cô sắp đi tới cửa, Tần Quan đột nhiên ôm lấy cô. Nhìn Nguyệt Quang quay đầu lại, lặng lẽ nhìn mình, Tần Quan không biết nói gì, anh không có lựa chọn nào khác, đành buông tay ra.

Nguyệt Quang cười, nụ cười có đôi chút bất lực. Đi ra đến trước cửa, cô cúi đầu, đưa tay vặn khóa cửa.

Khóa vừa mới được mở ra, cửa phòng trong giây lát bị đẩy mạnh từ bên ngoài vào, đập mạnh vào tường. Một bóng người đi ra từ bóng tối, cho dù ánh sáng trong phòng yếu ớt nhưng hai người trong phòng đều có thể nhìn rõ dung mạo của người vừa đến.

Cô ấy là Đào Tử!

Đào Tử đứng trước mặt họ, đang bị thương, khóe môi cô hơi sưng, cổ tay cô quấn dây băng màu trắng. Bước vào phòng, cô từng bước từng bước ép sát Nguyệt Quang. Hai ánh mắt đập vào nhau, đối chọi quyết liệt, ánh chớp tóe lửa.

Bụp! - Âm thanh một cái tát đột nhiên vang lên, vang dội nhưng không trong trẻo.

Nguyệt Quang bị cái tát đột ngột đó làm cho sững người. Cô đứng nguyên chỗ cũ, ánh mắt mang theo hận thù, nhìn Đào Tử chằm chằm.

- Không chịu nổi một cái tát đúng không? Sao không nghĩ cho những người mà cô đã từng hại ấy?

Khi nói câu này, nước mắt Đào Tử tuôn ra theo lời nói. Cô ấy cắn chặt răng, dường như cái tát đó vẫn chưa trút được nỗi hận, cô lại định đi tới cho Nguyệt Quang thêm một cái tát nữa.

- Đủ rồi đấy, cho cô ấy thêm thời gian đi!

Tần Quan xông ra đúng lúc, định ngăn Đào Tử lại nhưng không ngờ cô ấy quay người lại nhanh chóng, trở tay và dành cho Tần Quan một cái tát.

- Tần Quan!

Đào Tử phẫn nộ hét lên:

- Cậu tỉnh lại đi! Con ma nữ này đầu tiên đã giết chết Tiểu Phỉ, bắt cóc em và Tống Lương Ngâm, giả dạng thành y tá để dọa Hứa Thiên Cát. Cô ta khiến mọi người đều sợ hãi, tội cô ta không thể tha thứ!

Trong lòng Tần Quan như vừa bị nổ tung, vô số những hình ảnh lướt qua trong đầu anh. Tối hôm qua trước khi đến nhà Nguyệt Quang, người xuất hiện trước cửa gian bếp dùng chung chính là người may mắn thoát chết: Đào Tử. Cô ấy nói với anh, từ ngay hôm đầu tiên sau khi rời khỏi cửa nhà Nguyệt Quang, cô ấy đã ngồi lên chiếc xe taxi đã được người ta sắp xếp từ trước.

Trên xe ấy, lái xe đã chỉnh sóng để mở “Vứt con trong trường học” mà cô đã viết cho “Những chuyện kì quái trong trường học”. Bị nhốt lại trong xe khi nó đang chạy, không còn cách nào thoát được, Đào Tử đã bị ép nghe toàn bộ câu chuyện. Tiếp đó, lời nguyền như ứng nghiệm vào người, cô đã bị mắc ảo giác nghiêm trọng. Giờ đây khi chân tướng sự việc đã dần dần được nổi lên mặt nước, Đào Tử mới biết, nguyên nhân của nó, không phải là việc trả thù vì đã bỏ con, cũng không phải ma quỷ tồn tại trong lòng mà chính là vì cốc nước cô đã uống ở nhà Nguyệt Quang!

Chiếc taxi lao nhanh ra ngoại ô và Đào Tử bị vứt ở một căn nhà đất bỏ hoang. Trong lúc kinh ngạc, cô đã nhìn rõ khuôn mặt của người lái xe. Cô ta, chính là Nguyệt Quang!

Cuối cùng Tần Quan đã hiểu. Khi mình ra ngoài mua đồ, tại sao Nguyệt Quang mãi không ra mở cửa. Lúc đó, không phải là cô ấy đang ngủ trưa mà là lợi dụng khoảng thời gian đó để trói Đào Tử lại ở ngoại ô.

Trong mấy ngày bị giam cầm, chân tay Đào Tử bị trói, mồm bị dính băng dính, muốn trốn thoát mà khó như lên trời. Nhưng điều khiến cô càng cảm thấy sợ hãi hơn, là Nguyệt Quang đã lấy điện thoại của cô đi, mục đích là để săn bắt mục tiêu tiếp theo: Tống Lương Ngâm!

Đêm hôm đó, khi Đào Tử đang ngủ mê man thì cô bị đánh thức bởi tiếng khóc sụt sùi. Cô mở to mắt, đột nhiên phát hiện ra bên cạnh mình có thêm cơ thể một người đang ướt át toàn thân. Đào Tử dùng hai tay run rẩy đang bị trói lại của mình đẩy người ấy lên. Hai ánh mắt nhìn nhau và những giọt nước mắt chảy ra. Tống Lương Ngâm cũng bị trói!

Hai người con gái đối mặt với cái chết đã thể hiện ý chí được sống mãnh liệt. Họ giúp nhau xé rách băng dính trên mồm người còn lại. Tống Lương Ngâm trước khi bị bắt tới đây, cô đã bị Nguyệt Quang đẩy xuống nước, chút nữa thì mất mạng. Bộ quần áo ướt dính vào người khiến cô ấy phát run, và cô ấy bị sốt ngay sau đó.

Sau một loạt sự nỗ lực, cuối cùng họ đã được giải thoát khỏi chiếc dây thừng buộc chân tay. Hai người Đào Tử, Tống Lương Ngâm thoát ra một cách thuận lợi khỏi sào huyệt quỷ.

Sau khi nhanh chóng đưa Tống Lương Ngâm vào bệnh viện, Đào Tử cố gắng chống đỡ cơ thể mình, cô lấy ra từ trong túi một tờ giấy bị vò nhăn nhó, phía trên có ghi địa chỉ của Tần Quan. Trước khi báo cảnh sát, cô biết, buộc phải báo cho người đang mê muội tên hung thủ kia biết tất cả.

Ở chỗ của Tần Quan, Đào Tử được biết bệnh tình của Hứa Thiên Cát và cái chết của Tiểu Phỉ. Vào lúc cô nhấc điện thoại, chuẩn bị báo cho cảnh sát để kết thúc tất cả thì Tần Quan đã nắm lấy tay Đào Tử, nói với cô ấy rằng, cho Nguyệt Quang một cơ hội nữa, anh sẽ khuyên cô ta đi tự thú.

- Nhưng anh không làm được! Tôi đã cho anh thời gian cả một đêm, cô ta vẫn chưa phải chịu sự trừng trị của pháp luật!

Tiếng hét lớn của Đào Tử làm vỡ tan dòng suy nghĩ của Tần Quan. Anh nhìn Nguyệt Quang một cách đau khổ, rồi hỏi khẽ:

- Cô không phải là cô ấy, cô nói cho tôi biết, cô ấy ở đâu? Nguyệt Quang ở đâu?

Trong phút chốc, Nguyệt Quang nghe được giọng nói đã bị tan vỡ, mà âm thanh đó đến từ chính trong lòng cô. Cô mở miệng và nở nụ cười đau khổ, cười đến mức trên khuôn mặt cô đầy nước mắt:

- Nguyệt Quang? Chỉ có thể là Nguyệt Quang thôi sao?

Câu nói này vừa được thốt lên, cô đã dùng sức đẩy hai người trước mặt ra và trốn khỏi cửa.

Trời đất rung chuyển! Tần Quan như vừa nhận được lần tra khảo đầu tiên của lòng mình. Người anh yêu từ trước tới nay không phải là Nguyệt Quang sao? Nhưng tại sao người đàn bà này hỏi một câu hỏi đơn giản như thế mà anh cũng không trả lời nổi?

Cơ thể Tần Quan lại bị một lực khác đẩy ra ngoài cửa. Tần Quan định thần lại, nghe thấy Đào Tử nói một cách nghiêm túc mà rõ ràng:

- Nếu anh còn muốn tìm lại Nguyệt Quang thực sự, muốn làm cho người đã chết là Tiểu Phỉ, người đang nằm trong bệnh viện là Tống Lương Ngâm và Hứa Thiên Cát một chút gì đó, anh hãy đi bắt tên hung thủ đó đi!

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.