Tấm Gương Ma Quái

Lượt đọc: 225 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
III

❊ ❊ ❊

Buổi sáng, Kim Mẫn Cát đánh thức tôi dậy:

- Người anh em, đi ăn sáng đi.

Tôi cảm thấy đầu đau như muốn nứt ra, cơ thể rã rời, tôi đáp lại lời anh. Khi đó tôi phát hiện ra mình nói cũng rất khó khăn, cổ họng sưng lên. Kim Mẫn Cát đưa tay lên sờ vào đầu tôi, anh giật mình:

- Oái, nóng thế này. Anh bạn, cậu sốt rồi, hôm nay không đi học nữa, mình đi lấy cơm cho.

Nói rồi anh ta rót một cốc nước đưa cho tôi uống, sau đó tìm ô rồi vội vàng đi ra.

Kim Mẫn Cát mang về bao nhiêu là thuốc từ trạm xá của trường. Tôi uống một ít thuốc rồi lại mơ màng ngủ thiếp đi. Khi tỉnh dậy tôi thấy trong phòng ngủ chỉ còn một mình mình. Tôi lại nhớ đến Mạnh Phỉ, nhớ đến đôi mắt lo lắng của cô ấy, đôi tay lạnh giá, mái tóc dài bồng bềnh… cứ như thế, một ngày đã trôi qua, chỉ cần tỉnh dậy là đầu tôi lại chỉ nghĩ đến mỗi cô ấy.

Nằm như vậy hai ngày, tôi đã cảm giác cơ thể mình dần dần khỏe lại. Tôi cảm thấy rất lạ, từ trước tới nay tôi chưa bao giờ muốn lại gần một cô gái nào, nhưng tại sao khi Mạnh Phỉ vừa mới xuất hiện tôi đã thích ngay cô ấy? Hơn nữa vì chuyện này mà không ngủ mấy ngày. Đó gọi là tiếng sét ái tình sao? Cũng không biết cô ấy có cảm thấy tôi đang thích cô ấy không?

Buổi tối Kim Mẫn Cát nói chuyện với tôi về “Tinh không xã”. Khi biết Tư Mã Văn là chủ tịch hội, anh ấy cười lớn:

- Lão già đấy hóa ra lại là chủ tịch hội của các cậu à!

- Cậu biết rõ về anh ta à?

Tôi thấy rất lạ.

- Mình chẳng biết anh ta, chẳng qua hâm mộ danh tiếng đã lâu, tiếng tăm lừng lẫy, tiếng tăm lừng lẫy lắm!

- Vì học lực và phẩm chất của anh ta tốt ư?

- Tốt hay không mình chẳng biết, chỉ nghe nói anh ta là một tên trăng hoa nổi tiếng của trường. Những cô gái bị anh ta đá không biết là bao nhiêu, cũng chẳng biết anh ta có thủ đoạn gì mà chỉ cần anh ta thích, chắc chắn sẽ không ai thoát khỏi móng vuốt quỷ dữ đâu.

Tôi giật mình trong lòng. Những người con gái ngây thơ khác tôi không biết, họ bị mắc lừa không phải việc của tôi. Nhưng Mạnh Phỉ không thể bị Tư Mã Văn thích được, như thế thì hỏng hết cơm canh à. Tôi vội vàng hỏi:

- Thế cậu biết người bạn gái bây giờ hắn đang theo đuổi là ai không?

- Điều này mình không biết. Tên tiểu tử như cậu bây giờ có cơ hội học tập anh ta vài chiêu đấy, đủ để cậu dùng không hết nữa.

Tư Mẫn Cát biết nhiều chuyện trong trường học thật, tôi nên hỏi thăm anh ta xem sao:

- Cậu có quen nữ sinh khoa tiếng Trung không?

- Khà khà, biết hết thế nào được. Tuy nhiên bên đó cũng có khá nhiều người đẹp đấy.

- Cậu từng gặp một cô gái mặc váy đen, tóc dài, người cao cao chưa?

Kim Mẫn Cát nghĩ một lúc:

- Chẳng ấn tượng gì. Có phải cậu nhắm cô này rồi phải không? Anh đây sẽ để ý giúp cậu, chẳng cần nói, chuyện của cậu chính là chuyện của tớ.

Tôi bị anh ta bắt thóp nên cảm thấy hơi ngại, vội vàng chuyển đề tài:

- Cậu biết chuyện trường mình có ma không?

Vừa nói điều này, Kim Mẫn Cát như lấy lại được tinh thần:

- Tất nhiên là nghe rồi. Nghe nói sau nửa đêm phía bên tòa nhà thực nghiệm thường xuyên nghe thấy tiếng ma quỷ khóc thét đấy. Cái ao nước phía trước mặt tòa nhà nghe nói cũng từng có một sinh viên tự sát. Có người buổi tối đã nhìn thấy một cô gái áo trắng, tóc ướt sũng cứ bay đi bay lại trong rừng cây bên cạnh ao nữa đấy. Cậu thấy có sợ không?

Nghe anh ta nói như vậy, tôi cảm thấy phía sau lưng ớn lạnh, chẳng trách khi đến chỗ tòa nhà thực nghiệm tôi lại cảm thấy nơi ấy thật lạnh lẽo. Tối hôm đó Mạnh Phỉ nghe thấy có tiếng người khóc, xem ra cũng không phải là nói mò rồi. Nghĩ lại như thế thật đáng sợ. “Hóa ra là có ma thật!”, tôi tự nói với mình.

- Cậu nói cái gì? Cậu nhìn thấy ma rồi?

- Không, chỉ là tối hôm đó trong hội mình có một cô gái nghe thấy tiếng người khóc trong tòa nhà ấy!

- Có chuyện đấy à? Mình cứ cho rằng chuyện ấy là bịa đặt thôi, mình rất muốn xem xem ma trông ra làm sao nữa đấy.

- Ma có gì đáng xem chứ? Sợ quá đi mất!

- Cậu nhìn thấy rồi à?

- Chưa.

- Thế sao cậu biết là đáng sợ? Nếu có ma thật thì còn tốt. Chết cũng chẳng đến nỗi đáng sợ nữa. Sau khi chết biến thành ma, ở một mức độ nào đấy cũng là bắt đầu một cuộc sống mới đấy, đúng không?

Kim Mẫn Cát đúng là một người hoàn thiện thật. Tuy nhiên nếu xét kĩ ra, anh ấy cũng có chỗ chẳng phải. Người ta sợ chết đến vậy, chẳng qua là sợ mất đi tất cả những gì mình có. Sau khi chết biến thành ma có nghĩa là tinh thần không chết. Nếu nói như vậy thì dường như ma còn cao hơn người một bậc. Bởi vì trên đầu họ không có cái mác của “động vật” nữa. Tôi bắt đầu nghĩ lung tung.

Kim Mẫn Cát như chợt nhớ ra điều gì đó:

- Đúng rồi, mấy ngày hôm nay cậu ốm có phải là do đã gặp ma rồi không?

- Không, mình chẳng gặp gì cả.

Anh ta nói một cách thần bí:

- Muốn nhìn không? Nếu không tối hôm nào đấy bọn mình đi vào trong rừng xem ma nữ, thế nào? Người khác có thể nhìn thấy, chúng ta cũng có thể chứ.

Anh trai này đúng thật là to gan. Tôi tuy trong lòng cảm thấy run rẩy nhưng nhìn thấy anh ta đầy tự tin như vậy, cũng thấy tò mò và bị thu hút, tôi nói:

- Được rồi, đợi mình khôi phục thể lực rồi chúng ta đi nhé.

- Được thôi, nhất ngôn cửu đỉnh, đến lúc đấy cậu mà không đi thì đừng trách mình thâm độc vô tình nhé.

Mấy ngày sau tôi đã lại khỏe như vâm. Kim Mẫn Cát ngày nào cũng hỏi tôi. Khi nghe thấy tôi nói sau khi tắt đèn xong sẽ đi, anh ta đã quá đỗi vui mừng. Sau khi ăn tối xong, chúng tôi ra ngoài trường đi dạo. Cổng trường có một chiếc cầu vượt, mỗi ngày trên cầu xe cộ đi lại nhộn nhịp, dưới cầu người đi bộ như mắc cửi. Bây giờ thời tiết tuy hơi lạnh nhưng người đi dạo buổi chiều tối không hề ít.

Kim Mẫn Cát kéo cánh tay tôi:

- Nghe nói chiều nay dưới cầu một nữ sinh viên bị xe đâm chết, cậu có biết không? Chúng ta ra xem sao.

- Thật không? Ở lớp nào vậy?

- Hình như là sinh viên nữ năm thứ hai học về pháp luật. Nghe nói cô ấy trông rất xinh đẹp, thật tiếc quá.

- Bây giờ thì còn gì đáng xem nữa? Xác chết chắc chắn đã bị khuân đi rồi.

- Đến xem hiện trường xảy ra tai nạn cũng được. Đi viếng hoa khôi của trường một chút.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.