Nguyệt Dị Tinh Tà

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 51 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hồi Hai Mươi Hai: Nam Hải Tam Kiếm
Hồi Hai Mươi Hai: Nam Hải Tam Kiếm

❊ ❊ ❊

Trong cánh rừng âm u bên cạnh hẻm núi, bỗng vọng ra một tràng cười khanh khách.

Tiếng cười quái dị này chẳng những đột ngột xuất hiện mà thanh âm cực kỳ lạnh lẽo khiến người nghe vô cùng khó chịu, tiếng cười như tiếng quạ kêu trong đêm, các hồng y thiếu nữ ai nấy run bần bật, Sấu Phật, Bạng Tiên cùng nhìn nhau, cả hai cùng đều rùng mình sởn tóc gáy.

Trác Trường Khanh tuy vẫn đứng sừng sững, nét mặt lạnh băng, nhưng trong lòng chợt nổi lên cảm giác khó nói.

Chỉ thấy trong cánh rừng âm u kia, tùy theo tràng cười khanh khách ma quái, đột nhiên xuất hiện ba người vừa lùn vừa mập đang thong thả bước ra, Trác Trường Khanh định thần nhìn kỹ thì, thấy ba gã này chẳng những cao thấp, mập ốm như nhau mà trang phục trên người cũng giống hệt như nhau.

Ba gã này ăn vận kỳ dị, áo ngũ sắc lốm đốm, trong bóng đêm đen tối, chiếc áo này dường như phát ra ánh sáng kỳ dị, một trận gió thổi qua, chiếc áo phấp phới bay theo gió, không phải tơ chẳng phải lụa, cũng không biết làm bằng vật liệu gì.

Bên sườn ba gã, đeo một thanh trường kiếm, bao kiếm nạm đầy châu ngọc.

Khi nãy, Trác Trường Khanh trông thấy Bạng Thuần Dương thì đã cho rằng, gã là người mập và lùn nhất thiên hạ rồi, ngờ đâu giờ đây nhìn thấy ba gã này, cả ba đều lùn và mập hơn Bạng Thuần Dương mấy lần, thoạt nhìn, cứ ngỡ rằng, đó là ba quả cầu phát quang đang lăn tới.

Ba gã này cùng cất bước, nhất tề tiến lại gần, người đi bên hữu đột nhiên nói:

– Ta là Lê Đa Đại.

Người đi giữa nói theo:

– Ta là Lê Đa Nhị.

Người bên mé tả lập tức tiếp:

– Ta là Lê Đa Tam.

Giọng nói của ba gã này đã quái dị mà thanh âm càng quái dị hơn, Trác Trường Khanh ngẩn người, nghĩ một lúc mới biết ba gã này đang tự báo tính danh.

Chàng chợt nghĩ, mới rồi một tăng một đạo chẳng những không nói tên tuổi của họ ra mà còn kêu người ta đoán, cho đến lúc này, vẫn còn chưa nói tính danh của chúng ra. Nhưng ba gã này lại không như thế, trước nói tên lại thêm danh tự[1] cổ quái, Trác Trường Khanh cảm thấy buồn cười, nhưng nghĩ tới thịnh hội Thiên Mục sơn ắt hẳn có rất nhiều quái nhân tụ tập, mà những kẻ này đều là đối địch với mình, nên chàng cười không nói.

Nào ngờ ba quái nhân họ Lê còn chưa nói hết, đột nhiên cùng giơ ngón cái lên, đồng thanh rằng:

– Hảo công phu, hảo công phu!

Trác Trường Khanh lại ngẩn người ra, chàng tuy không biết họ đang nói gì, nhưng trông điệu bộ thì như đang khen ngợi chàng.

Chàng đang còn ngơ ngác thì đã nghe Lê Đa Đại nói:

– Các hạ tài giỏi, võ công cao siêu, rõ ràng đã lĩnh hội được công phu tối thượng của đại kiếm khách nơi xứ Phù Tang tam đảo, từ sau khi tại hạ được thấy Liễu Sinh đao mã thu dùng chiêu này, thì tại hạ chưa từng thấy được người nào dùng chiêu này tuyệt diệu đến thế.

Khi nói, dường như gã cuốn đầu lưỡi lại, khiến Trác Trường Khanh phải căng tai ra mới hiểu được chút ít, trong lòng có chút quái lạ.

Nguyên khi chàng thi triển chiêu song chưởng, chặn kiếm đối phương, chàng đã để lộ ra lai lịch của chiêu này. Chiêu này là do Tư Không lão nhân năm xưa, trong một lần đông du đã học được của một lãng tử Phù Tang, lãng du tới Trung Quốc, sau đó ông nghiên cứu sự ảo diệu và đã luyện thành tới mức thượng thừa. Theo lời lãng tử Phù Tang nói, đây chính là tinh hoa võ học của Phù Tang, cũng chính là tuyệt kỹ của Liễu Sinh Anh Hùng Phái – một môn phái lừng danh của võ thuật Phù Tang. Lãng tử này vốn là cao thủ trong Liễu Sinh phái, vì phạm phải môn qui nên sợ tội mà đào tẩu, chạy sang Trung Nguyên, và đã tác oai tác quái ở đây, sau đó lãng tử gặp Tư Không lão nhân, mới biết đến sự ảo diệu của võ công Trung Nguyên, thực là sâu như bể, chút võ công ít ỏi của lãng tử chẳng qua chỉ là một cái vực trong bể mà thôi, nên đã không dám xưng hùng xưng bá ở Trung Nguyên nữa.

Khi Tư Không lão nhân truyền cho Trác Trường Khanh chiêu này, ông đã có nói tới lai lịch của nó, và còn cười nói:

– Trong khắp Trung Nguyên, hào kiệt tuy nhiều, nhưng e rằng chẳng có mấy ai biết được chiêu thức đó.

Khi nãy, Trác Trường Khanh sử dụng kỳ chiêu, quả nhiên khiến mọi người không hiểu ra sao cả.

Nào hay ba gã quái nhân kia, vừa gặp mặt đã đọc ra lai lịch của chiêu thức, Trác Trường Khanh cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

Đang kinh ngạc như vậy thì lại nghe Lê Đa Đại cất giọng cười khanh khách quái dị, đoạn quay qua Sấu Phật, Bạng Tiên mà nói:

– Thoạt đầu ta còn cho rằng, võ công hai người cũng cao, ngờ đâu… hé hé, lại tồi tệ đến thế, hai người còn ở đây làm gì nữa, mau về nhà đi thôi. Sấu Phật, Bạng Tiên, hai gã sắc diện lúc xanh lúc trắng, cơ bắp trên thân hình phì nộn của Bạng Tiên cũng không nhúc nhích nổi nữa, gã đứng đờ người ra rất lâu, Trác Trường Khanh đưa mắt nhìn gã thì thấy cặp môi gã mấp máy tựa hồ như còn muốn nói điều gì, chàng bèn cất giọng sang sảng:

– Tại hạ là Trác Trường Khanh, nếu hai vị có ý phục thù, chỉ cần tìm tại hạ là được rồi.

Bạng Thuần Dương biến sắc, buột miệng:

– Ngươi họ Trác, Trác Hạo Nhiên là gì của ngươi?

Trác Trường Khanh buồn bã đáp:

– Chính là gia phụ.

Sấu Phật, Bạng Tiên cùng đưa mắt nhìn nhau, thầm than một tiếng, nghĩ tới hai người mình tuy xưng hùng một thời lại bại dưới tay hai cha con người ta, hai gã đều cảm thấy buồn rầu, thẹn thùng, đoạn đưa cặp mắt giận dữ độc hiểm ngó ba quái nhân kia, sau đó quay đầu bỏ đi, đao kiếm đều vất cả lại trên mặt đất.

Ba gã quái nhân đồng thanh cười một tràng cười quái dị, Lê Đa Đại vừa cười vừa nói:

– Võ công tầm thường như thế mà còn dương oai tác quái, thật là xấu mặt!

Trác Trường Khanh vốn còn nghi rằng ba gã này là đồng bọn của Sấu Phật, Bạng Tiên, giờ đây chàng thấy ba gã tán dương mình như thế, lại thấy chúng buông lời nhục mạ hai người kia thì chàng cảm thấy kỳ quái vô cùng.

Nhưng, chàng không biết rằng, ba gã kia vốn là cao thủ của Hải Nam kiếm phái, từng viễn du sang Phù Tang, nên vừa nhìn thì đã thấy ngay lai lịch một chiêu của chàng.

Sau khi ba gã tới Trung Nguyên cũng được Xú Nhân Ôn Như Ngọc mời tới trợ giúp, nhưng ba gã đều đã ở lâu ngoài bể, nên không biết rõ lắm cao thủ trong võ lâm Trung Nguyên, vì thế cũng coi thường ra mặt, mà đặc biệt họ ghét nhất là hai gã Sấu Phật, Bạng Tiên, trong mấy ngày vừa rồi, đã kiếm cớ chửi rủa nhiều lần, võ công của ba gã tuy cao, nhưng lại không biết nói tiếng Trung Nguyên, khi nói thì xì xà xì xồ khiến người nghe không rõ, cho nên khi chửi nhau với người khác thì đương nhiên không bằng người ta rồi, vì vậy nên đem lòng căm ghét Sấu Phật, Bạng Tiên.

Mới rồi, khi Trác Trường Khanh động thủ với Sấu Phật, Bạng Tiên, cả ba gã đều ở trong rừng theo dõi, quan sát trận đấu, mà không ra trợ chiến, chỉ chờ đến khi Sấu Phật, Bạng Tiên bị bại trận, ba gã mới thong thả đi ra, một mặt có ý đề cao tâng bốc Trác Trường Khanh, một mặt quay ra giễu cợt, nhục mạ Sấu Phật, Bạng Tiên.

Trác Trường Khanh thấy ba gã đang nhìn theo bóng dáng một cao một thấp, một mập một ốm nhòa đi trong bóng đêm đen kịt, ba gã cười rất đắc ý, chàng không khỏi nghĩ thầm:

“Không hiểu ba gã này định làm gì? Lời ăn tiếng nói và cả danh tính cũng không giống người Trung Nguyên, võ công có vẻ cũng uyên thâm, nhưng đột nhiên xuất hiện như thế, rốt cục là bạn hay là thù?”

Chàng ngước mắt lên thì thấy ba gã kia đã thôi cười quái dị, nét mặt lập tức biến ra lạnh lẽo dị thường, ba cặp mắt dữ tợn đang gườm gườm nhìn chàng, ý tâng bốc biến đâu mất hết.

Thấy tình hình đó Trác Trường Khanh chột dạ, chàng bèn lại một lần nữa cảnh giác phòng bị, với ba gã này, chàng hoàn toàn không có ý lo sợ, chỉ là có một chút lo lắng không biết trong Thiên Mục sơn này còn có bao nhiêu quái nhân nữa, nếu cứ hết cao thủ này đến quái nhân khác xuất hiện, buộc chàng phải động thủ không ngơi nghỉ, như thế chẳng phải là một việc khó chịu hay sao? Đang khi chàng lo lắng như vậy, đã nhìn thấy Lê Đa Nhị đột nhiên lắc lư thân hình đi về phía chàng, gã cười nói:

– Các hạ tên gì? Đi đến đây làm chi? Nói đến giữa chừng, bỗng nhiên gã chợt nhớ gã nói chính là thổ âm của vùng gã, người ta làm sao mà hiểu được, hắn bèn đổi lại nói:

– Các hạ đến đây làm cái gì? Xem ra, các hạ cũng giống như hai kẻ vừa rồi, mau trở về nhà đi thôi!

Trác Trường Khanh dựng ngược mày kiếm, cất giọng sang sảng:

– Nếu tại hạ muốn lên Thiên Mục sơn thì không có một ai có thể ngăn không cho tại hạ lên được.

Lê Đa Nhị lại nổi một tràng cười khanh khách, đoạn giơ ngón tay út ra huơ huơ trước mặt Trác Trường Khanh, rồi cười nói tiếp:

– Ngươi đừng cho rằng ngươi giỏi, trước mặt chúng ta, ngươi chẳng qua chỉ là cái này.

Trác Trường Khanh ngẩn người ra nói:

– Cái nào?

Nhưng chàng chợt hiểu, thầm nghĩ:

“Cái này ắt hẳn chính là ngón út đây!”

Chàng không ngăn được tức giận rủa thầm:

“Hỗn láo.”

Nào ngờ Lê Đa Nhị còn chưa dứt tiếng cười thì gã đã trở tay rút thanh trường kiếm bên mình, cước tả trường tới, cước hữu khẽ xoay ngang, đâm một kiếm tới Trác Trường Khanh, kiếm quang sáng lóa, đầu mũi kiếm dừng lại cách ba tấc trước mặt Trác Trường Khanh, tiếng cười cũng vừa dứt, gã lại quát:

– Ngươi có xuống núi không?

Trác Trường Khanh tức giận, đưa tay hữu ra, cười nhạt:

– Ta không xuống núi!

Lời vừa dứt, ngón út của tay hữu đột nhiên búng trúng đầu mũi kiếm, chàng quát:

– Ngươi mới là cái này!

Lê Đa Nhị vừa rồi rút thanh trường kiếm, lại truyền thêm chút công lực khiến mũi kiếm rung rung, tất cả hành động đều nhanh như chớp, đích xác là một công phu tối thượng. Gã chỉ biết rõ võ công của hắc y thiếu niên này vô cùng cao siêu, không ngờ người ta vẫn đứng yên bất động, gã đã có chút kỳ lạ, đến khi Trác Trường Khanh đưa tay ra, gã càng cảm thấy quái lạ hơn, vừa định lên tiếng hỏi, ngờ đâu đã nghe “coong” một tiếng, thanh trường kiếm trong tay gã đột ngột bị một luồng lực đạo ghê gớm truyền vào, khiến gã chịu không nổi phải loạng choạng thối lui hai bước, thân kiếm rung lên mà rơi xuống. Gã dùng hết sức nắm chặt tay lại, nhưng gã cảm thấy cánh tay tê dại, hổ khẩu nóng rực. Nếu Trác Trường Khanh dụng thêm một chút công lực nữa, ắt hẳn thanh trường kiếm đã rơi xuống rồi.

Gã ngẩn người ra hồi lâu, mà vẫn không rõ đối phương đã ra tay như thế nào.

Trác Trường Khanh cười nhạt một tiếng nói:

Lai lịch một chiêu này như thế nào, ngươi có biết không?

Cả ba gã họ Lê vốn ở ngoài bể, tuy khi nãy nói được lai lịch chiêu kia của Trác Trường Khanh, nhưng giờ đây khi Trác Trường Khanh sử dụng võ công thượng thừa của Trung Nguyên, cả ba đều ngẩn người ra, trong nhất thời cùng nhìn nhau mà không thốt nên lời.

Trác Trường Khanh thấy bộ dạng của ba gã như vậy thì cười nhạt một tiếng, đoạn thong thả bước qua bên cạnh Lê Đa Nhị, chàng đưa mắt nhìn xung quanh đều vắng lặng, mấy hồng y thiếu nữ kia đã đi đâu hết cả, đến gã đánh xe cũng biệt tăm dạng, chỉ còn trơ lại chiếc xe không ở bên đường.

Giờ đây chàng biết mình đã tới gần sào huyệt của Ôn Như Ngọc lắm rồi, nhưng sự đã đến thế, nếu chàng quay trở lại thì chẳng phải sẽ bị người ta chê cười hay sao?

Chàng vốn là người có tính cách cương cường, thà chết không chịu khuất phục, chỉ tiến chứ không lùi bước trước bất kỳ gian nan nguy hiểm nào. Nên chàng liền đi tiếp, một mặt trầm tư suy nghĩ nên đối phó thế nào với thủ hạ của Ôn Như Ngọc, một mặt ngầm lưu ý tới cử động của ba gã quái nhân đang đứng sau lưng chàng.

Ba gã kiếm khách họ Lê từ Hải Nam tới đang người này nhìn kẻ kia, kẻ kia trông gã nọ, ngẩn người ra hồi lâu, sau khi mấy gã này thấy võ công của Trác Trường Khanh vô cùng uyên thâm, ai nấy đều đang tự hỏi:

“Cần phải làm sao đây?”

Cả ba liếc nhìn thì thấy Trác Trường Khanh đang thả bộ lên núi, nếu không ra tay ngăn cản thì Hải Nam tam kiếm còn mặt mũi nào mà nhìn võ lâm giang hồ, nhưng nếu ra tay ngăn cản thì lại chẳng phải là địch thủ của thiếu niên kia, hơn nữa nếu bị bại dưới tay thiếu niên há chẳng nhục nhã ê chề lắm sao.

Ba gã cùng đưa mắt quan sát tứ phía, chỉ thấy bóng đêm mù mịt, hoang sơn trơ trọi, ngoài ba gã và thiếu niên kia ra, chẳng thấy bóng dáng một ai khác, ba gã lại nhìn nhau ai nấy đều nghĩ:

“Ở đây chẳng có ai thấy, mình có bỏ đi cũng chả ai biết.”

Nên biết ba gã này, vốn chẳng phải thâm giao gì với mụ, đương nhiên chúng chẳng muốn liều chết vì mụ.

Ba gã từ nhỏ đến lớn ở với nhau, nên tâm đầu ý hợp, chỉ cần liếc mắt cũng biết được ý của kẻ kia, đoạn chúng bèn cùng nhau bỏ xuống núi. Trác Trường Khanh đi rất chậm, chỉ sợ ba gã kia sẽ tập kích sau lưng chàng, nào ngờ đi đến mười mấy bước chờ cũng đã lâu, đằng sau vẫn chẳng thấy động tĩnh gì cả, chàng cảm thấy quái lạ, dừng chân xoay người lại nhìn thì thấy trên con hẻm núi ngoằn ngoèo đổ xuống, hai bên đường có hai hàng cây, hàng cây mé hữu nghiêng xuống phía chân núi, hàng cây mé tả chếch lên, tựa như vách núi, tất cả đều im lìm vắng lặng, ba gã quái nhân kia không biết đã đi từ lúc nào rồi.

Nghĩ tới bộ dạng cao ngạo của ba gã, Trác Trường Khanh cảm thấy buồn cười, nhưng khi xoay người nhìn lên núi, chàng nhìn thấy trên núi cũng có một sơn đạo nhỏ, gập ghềnh lên thẳng đỉnh núi, cũng có hai hàng cây đứng bên đường. Sắc đêm mịt mùng trên núi, tuy cũng chẳng khác bóng đêm dưới núi, nhưng trong bóng đêm đen tối mù mịt kia ẩn chứa điều gì thì khiến chàng cũng khó mà đoán được, chàng dừng chân, cài cổ áo lại thầm nghĩ:

“Ngọn núi cao thế này, rốt cục Ôn Như Ngọc lẩn tránh nơi nào, ta cũng không biết mấy hồng y thiếu nữ đã bỏ đi cả rồi, chi bằng ta cũng xuống núi thôi.”

Nhưng rồi chàng không khỏi cười thầm mình:

“Trường Khanh ơi là Trường Khanh, nếu ngươi không dám lên núi thì chỉ cần đi theo mấy gã kia là được rồi, cần gì phải khổ nhọc tự mình đi tìm, ngươi lên núi lần này nếu không kiếm được người ta, chẳng lẽ người ta không kiếm được ngươi sao?”

Vừa nghĩ đến đó, chàng bèn hít một hơi dài, ưỡn cao lồng ngực, quả quyết lên núi.

❀ ❀ ❀

[1] tên chữ

Nhạn Môn Quan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.