Thiệu Tống

Lượt đọc: 1814 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 109
Quy Thành

❊ ❊ ❊

Hãy nói riêng, sau khi để Tiểu Lâm Học Sĩ phát chỉ dụ đi tìm Lý Cương gây chuyện, Triệu Quan Gia tự mình đi nghỉ ngơi, nhưng suốt đêm không nói một lời, Triệu Cửu ở trong căn phòng không biết đã giam giữ bao nhiêu oan hồn này, quả nhiên cũng là một đêm khó ngủ.

Đương nhiên, may mà chỉ là một đêm mà thôi.

Ngày hôm sau, Triệu Quan Gia phân phái Kiều Trọng Phúc đóng giữ Tương Dương, Trương Cảnh đóng giữ con đường yếu đạo Quang Hóa quân (nay là Lão Hà Khẩu) thông tới Hán Trung, rồi sau đó vội vàng truyền thư cho Lưu Cấp, để người này lập tức tới đây nhận chức, rồi liền hạ lệnh toàn quân ban sư… Đương nhiên, để đảm bảo ổn định, phần lớn hàng tốt chưa kịp tiêu hóa chỉnh biên cũng bị mang đi theo, chuẩn bị tiến hành thống kê và biên chế lại ở Nam Dương Dự Sơn đại doanh, Lưu Tử Vũ cũng ở lại giám sát việc khuếch biên của hai bộ Kiều, Trương, đồng thời phải mang danh sách bộ đội về, ngay cả Vương Tuấn cũng bị mang về ‘thuật chức’ và nhận thưởng, đợi khi nào bên Lưu Cấp ổn định lại thì mới thả quay về.

Nói cho cùng, Triệu Cửu phải tôn trọng một chút ‘truyền thống ưu tú’ của Cấm quân Đại Tống, cũng phải thừa nhận sự thật trước mắt là thời loạn thế, vì vậy y chưa bao giờ trông mong một sớm một chiều giám quân kiến lập tới tận đội, nhưng quyền lực có thể thu lại một chút thì vẫn nên thu lại một chút, có thể tạo ra chút thay đổi có ích đối với đội quân này thì cũng nên tận lực mà làm.

Bất quá, chư tướng Ngự doanh trung quân bị thủ đoạn quyền lực của Quan Gia đè hơi chặt, hay bản thân Quan Gia vì chứng kiến cảnh tượng trần trụi dẫn thú ăn thịt người mà có chút không thoải mái, thậm chí bao gồm cả đương sự trực tiếp là Tiểu Lâm Học Sĩ, tất cả đều dần dần thả lỏng tư thái trên đường hồi quân.

Dù sao đi nữa, nói một ngàn nói một vạn, từ góc độ nào mà nói, lần xuất binh này đều là một trận đại thắng kiêm thắng nhanh… Trước sau chỉ mười mấy ngày, căn bản không tiêu hao quá nhiều vật tư, liền nhẹ nhàng giành thắng lợi, đây là bực nào lợi sách? Mà lấy thiên binh hoàng hoàng áp lên, mấy vạn phản quân liền tan rã, đây lại là quá trình cổ vũ lòng người bực nào?

Nên biết, tư thái không chiến mà khuất nhân chi binh thực sự quá phù hợp giá trị quan của thời đại này rồi.

Bất quá điều quan trọng nhất là, trận chiến này xong, Tương Dương vào tay, điều này làm cho Nam Dương triệt để mở ra khu vực xoay chuyển phía sau, Đông Nam, Ba Thục, Kinh Tương, toàn bộ vùng trọng địa tài phú của Đại Tống phía nam Trường Giang, liền có thể thông qua đại động mạch tự nhiên là Trường Giang liên tục không ngừng vận chuyển tới phụ cận Bồi đô… Trường Giang thêm Hán Giang, còn có Bạch Hà, so với vận hà, Biện Hà gì đó mạnh hơn quá nhiều!

Đây là thắng lợi mang tính chiến lược.

Đương nhiên rồi, về điểm mở ra cục diện, thu phục Tương Dương rõ ràng còn có một tầng ý nghĩa khác, lại là tất cả mọi người đều ngầm hiểu không nói ra, đó chính là một khi người Kim lại phát động đại tiến quân, đại tảo đãng tương tự như ba lần trước đó, Trung Nguyên thực sự không chống đỡ nổi nữa, Nam Dương nguy cấp, Triệu Quan Gia và Hành tại rút lui vào danh thành Tương Dương thì vẫn luôn có thể cố thủ chịu đựng thêm được.

Nam Dương, Tương Dương vốn là một thể, thực lực quân sự Tống Kim so sánh bày ra ở đó, chẳng có gì xấu hổ cả.

Trở lại trước mắt, tạm thời không nhắc tới những đề tài tương lai này, chỉ nói Triệu Quan Gia dẫn binh quay về Nam Dương, lại làm cho y có chút trở tay không kịp, bởi vì Nam Dương cuối tháng tư này so với một tháng trước, đúng là náo nhiệt hơn rất nhiều.

“Trẫm không nhớ Trung khu có lúc nào lại có nhiều quan lại như vậy?”

Phía đông thành Nam Dương, bên bờ Bạch Hà, Triệu Quan Gia xuống ngựa, nhìn quan lại sĩ dân Bồi đô ra khỏi thành không biết bao nhiêu dặm nghênh đón mà bỗng nhiên thất tiếu: “Lã Tướng Công, ngươi chẳng lẽ lại đem người trong thành đều xua đuổi ra đây rồi? Giờ phút này trước mắt cũng không phải là thời điểm Phong Hanh Dự Đại, tuyệt đối không nên để bách tính bình thường ra thành làm những việc như thế này, rồi làm lỡ sản xuất.”

“Xin nói để Quan Gia biết,” Lã Hảo Vấn vội vàng nghiêm túc trả lời: “Thần tuyệt đối không dám làm giả khi quân võng thượng, thực sự là những ngày này vừa đúng lúc anh tài được các nơi tiến cử lần lượt tụ tập về Nam Dương, đều đợi Quan Gia đích thân tới… Mà những người này đa số còn có ít bạn đồng hành, hảo hữu, quan phủ địa phương sai người đi theo, lúc này nghe tin Quan Gia đắc thắng trở về, tự nhiên ùn ùn kéo ra. Mà thần cho rằng, việc này vốn là một trong những đại sự hàng đầu sau khi Quan Gia đắc thắng, cũng không nên ngăn cản họ tới gặp Quan Gia, liền đem bọn họ dựa vào phân biệt văn võ, khí tiết, khác biệt về nguồn gốc tiến cử, khác nhau về tuổi tác địa vị, tạm thời liệt vào ban vị quan lại, cùng nhau tới đây.”

Triệu Cửu trong lòng chợt hiểu, biết chuyện này vốn là một trong những tờ giấy y để lại trước khi xuất chinh, cũng không tính toán thêm nữa.

Rồi tiếp đó, không đợi Triệu Quan Gia nói thêm gì nữa, Dương Nghi Trung theo bên cánh của các vị Tướng Công bước ra một bước, tự có Phùng Ích dẫn theo một giáp sĩ có thể cách không gọi là xuất chúng tiến lên, mà giáp sĩ lại bê một cái khay, trên khay bày một chén, miệng chén to bằng đốt ngó sen, trong chén rõ ràng rót đầy tửu thủy… Giáp sĩ trực tiếp tới trước mặt Triệu Cửu, quỳ một gối dâng lên, tửu thủy thế mà nửa giọt cũng không sánh ra.

Triệu Quan Gia cúi đầu nhìn lướt qua một chút, rồi không khỏi quay đầu nhìn về phía Phùng Ích.

Phùng Ích vội vàng cúi đầu thấp giọng đáp: “Quan Gia, đây là rượu Hoàng Mai của Thái Hậu bên Dương Châu Đông Nam mấy ngày trước đưa tới, thần đã hỏi qua mấy vị Tướng Công, mới vừa mang tới đây.”

Triệu Cửu dường như cười mà không phải cười, lại quay sang nhìn Dương Nghi Trung.

Mà Dương Chính Phủ thấy Quan Gia nhìn mình, hầu như lấy tư thái khó thấy khẽ gật đầu một cái, rồi lại lập tức cúi đầu.

Triệu Quan Gia một tiếng thở dài, bèn thuận thế bưng rượu lên, quả nhiên thấy đáy chén có một quả mai vàng rành rành rõ rệt, lại nâng lên trước mũi ngửi qua, đích thị là thơm ngào ngạt xông vào mũi...

Nhưng mà đáng tiếc. Triệu Quan Gia hôm nay cũng chẳng muốn uống nhiều rượu như vậy, ngài chỉ hơi ngửi qua, rồi hơi nhấp một chút, liền xoay người ngay trước mặt không biết bao nhiêu quan lại, tướng sĩ đem rượu nhẹ nhàng rót xuống mặt đất trước thân, rồi cất cao giọng, lời lẽ hùng hồn:

"Mượn ân trạch của Thái Hậu, để tế úy vong hồn chiến tử dưới thành Đặng Châu của Ngự doanh!"

Phùng Ích không dám nói nhiều, còn bốn vị Tướng Công như Lã Hảo Vấn, thì lại vội vàng không ngớt khom mình hành lễ, rồi sau đó khiến cho trước sau trái phải, văn võ sang hèn cùng nhau hành lễ.

Mà một chén rượu đã rảy cạn, cố tình trong đó quả mai vàng vẫn còn dính trong chén, Triệu Quan Gia lại thừa lúc mọi người chưa kịp ngẩng đầu, trực tiếp nhón lấy bỏ vào miệng, lúc này mới đặt chén rượu trở lại.

Việc nhỏ nhặt, chẳng đáng nhắc đến, Triệu Quan Gia đặt chén trở lại, Lã Hảo Vấn cũng dẫn trăm quan quần liêu đứng dậy, tự có những trình tự khác đợi Triệu Cửu lại ở chỗ này đi qua một lượt. Mà vất vả lắm mới kết thúc những quá trình phiền toái này, Vương Uyên, Vương Đức cũng dẫn Ngự doanh trung quân hướng về Dự Sơn đại doanh mà đi, Triệu Quan Gia đang chuẩn bị khởi giá về thành, thì Lã Tướng Công lại đưa ra một đề nghị khiến Triệu Quan Gia khó lòng khước từ.

"Quan Gia." Lã Hảo Vấn chính sắc đối mặt. "Quan Gia chinh chiến vất vả, một đường nẻo đường lầy lội, gió bụi mệt mỏi, lẽ ra nên nghỉ ngơi. Nhưng trong số hiền tài ra đón hôm nay, vừa vặn có một vị xử sĩ, từ Quan Tây lánh loạn đến Quân Châu thuộc Kinh Tây, trước được Tri Huyện địa phương tiến cử là kẻ sĩ có khí tiết, đến Nam Dương sau lại được Thái Thường Tự Khanh Vương Thúc Chiêm hết sức tán thưởng, rồi dâng thư lên Tỉnh ra đề cử... Mấu chốt là người này đã tuổi ngoài sáu mươi, Quan Gia sao không tại đây công khai triệu kiến, xem phong cốt học vấn, rồi ban cho quan chức, để tỏ lòng kính già yêu tài chứ?"

Triệu Cửu đương nhiên không thể nói gì, lập tức liền hạ lệnh triệu kiến vị ‘xử sĩ’ này.

Mà trong khoảnh khắc chốc lát, quả nhiên có một người tóc hoa râm lên phía trước yết kiến Triệu Quan Gia, mà người này y phục giàu sang, hành lễ nghiêm cẩn, tư thái thong dong, xem ra cũng giống như một lão giả từng trải việc đời.

Đối với điều này, Triệu Quan Gia đương nhiên lời lẽ ôn hòa, giọng điệu hòa khí, ngài tự mình tiến lên đỡ người này dậy, lúc này mới thận trọng hỏi: "Dám hỏi khanh gia họ gì tên gì, lại sở trường gì? Không câu nệ văn võ công nông, chỉ cần có một sở trường, trẫm không tiếc ban thưởng."

Lão giả ngẩng đầu, chính sắc đáp: "Hay cho Quan Gia được biết, thảo dân họ Vương, sở trường luyện kim."

Triệu Cửu nhất thời chưa kịp phản ứng.

Mọi người mau ngủ đi, tôi tiếp tục viết, ba bốn giờ chắc sẽ ra được.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.