Thiệu Tống

Lượt đọc: 1814 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 103
Nước mưa (Thượng)

❊ ❊ ❊

Cốc vũ như tư phục tự trần, chử bình phù lạp chính thường tân.

Mẫu đơn phá ngạc anh đào thục, vị hứa phi hoa giảm khước xuân.

Cuối tháng ba, thời điểm xuân hạ giao thoa, đúng vào tiết Cốc Vũ, vùng Giang Hán lúc này một đợt mưa đúng hẹn ứng mùa, bắt đầu từ nam lên bắc lục tục tiến đến. Chuyện này khiến kẻ đang chiếm đóng vùng Tương Châu, mấy hôm trước chính thức thành 'nghịch tặc' là Phạm Quỳnh Phạm Bảo Thần rốt cuộc cũng tạm buông bớt chút hoảng sợ bất an trước đó, rồi hiếm hoi ngủ được nửa giấc ngon lành.

Sở dĩ nói là nửa giấc, là vì trong lúc mưa rả rích không dứt, dần dần lẫn vào chút tiếng sấm, tuy không chói tai, nhưng cũng đủ khiến Phạm Quỳnh đang mặc giáp ngủ bỗng giật mình tỉnh giấc. Mà sau khi tỉnh, chính là vô tận bàng hoàng và trống rỗng, rồi thế nào cũng không nhớ nổi một chuyện cũ cứ lặp đi lặp lại không ngừng trong mộng. Chính là chuyện cũ ấy, khiến hắn tim đập thình thịch mà đột ngột bừng tỉnh, sau đó thẫn thờ khó chịu.

Công bằng mà nói, lúc này nằm trên giường hậu xá châu phủ Tương Châu, rồi đang nhìn mưa ngoài cửa sổ nhỏ giọt mà trầm tư, chính Phạm Quỳnh cũng nghĩ mãi không ra, rốt cuộc làm sao hắn lại đột nhiên làm ra hành vi ấy.

Phải biết rằng, năm ấy Tĩnh Khang chi loạn, hắn mang hơn vạn binh mã từ Kinh Đông xuất phát, là người đầu tiên trong đám cần vương chi sư chạy đến dưới chân thành Đông Kinh, lúc ấy hắn được xem như anh hùng, mà lại lần cần vương ấy cũng sự thật đã ép lui được người Kim, gọi là dùng ba trấn Thái Nguyên đổi lấy Kim nhân lui quân...

Dĩ nhiên, kế ngay sau đó chính là sự sụp đổ toàn diện của chiến dịch Thái Nguyên, là Kim nhân đi rồi lại quay về, là cái chết và sự triệt để suy sụp của vô số quốc gia danh tướng.

Theo lẽ thường, thực sự có chuyển biến, có sự thất vọng triệt để với Đại Tống, cũng nên là chuyện phát sinh trong khoảng thời gian ấy.

Nhưng lúc này đây, Phạm Quỳnh nằm nơi giường nhìn mưa, cẩn thận hồi tưởng, lại phát hiện mình dường như cũng không như người khác, ở giai đoạn ấy triệt để dao động, bởi vì ngay sau đó hắn liền xuất nhiệm chức Kinh thành tứ bích đô tuần kiểm sứ, trở thành quan trưởng phòng thủ thủ đô trên thực tế. Mà sự bổ nhiệm này đủ để khiến kẻ lúc đó còn nắm trong tay hơn vạn tinh binh là hắn mừng như điên... thực lực chưa tổn, thăng quan phát tài, lại còn trở thành chỗ dựa vũ lực duy nhất trước mặt tân Quan Gia khi ấy, tiền đồ xán lạn, thì sao lại dao động cho được?

Thực tế, nếu không nhớ nhầm, ở sau chuyện này, hắn còn ở trong đợt vây thành lần thứ hai nhiều lần tìm kiếm cơ hội, chủ động xuất kích, không chút e dè giao chiến với Kim nhân, hơn nữa bất kể chết bao nhiêu sĩ tốt, bị kỵ binh Kim đánh bại bao nhiêu lần, hắn trước sau vẫn chưa từng nản chí.

Khi đó mà chết, cũng có thể lên sử sách chăng?

Bất quá, cũng chính là nghĩ tới đây, Phạm Quỳnh đột nhiên phát hiện một điểm ký ức mà mình muốn hết sức trốn tránh, nhưng lại khó lòng vượt qua:

Thử nói, lần ấy Kim nhân thừa mùa đông kết băng mãnh công Tuyên Hoa môn, hắn tự mình dẫn một ngàn tinh binh tinh nhuệ nhất của mình, chuẩn bị làm ngược lại đường ấy, cũng giẫm lên băng dày mùa đông vượt sông mà đi công kích phía sau Kim nhân. Kết quả, Kim nhân đi qua đi lại, băng trên sông vẫn kiên cố như thường, nhưng quân Tống bước lên, băng lại trực tiếp từ giữa đội ngũ nứt toác, một ngàn người thoắt cái mất năm trăm.

Hình như chính là từ sau đó, toàn bộ thành phòng quân mất đi tia dũng khí cuối cùng, hắn Phạm Bảo Thần cũng ở trong lòng nhận định Đại Tống thiên mệnh đã mất, bắt đầu tự sa ngã, rồi đối với cục diện của Đại Tống sau này dấy lên kỳ vọng khó hiểu... Nếu không, về sau hắn cũng không đến nỗi xem Trương Bang Xương là người có thiên mệnh, rồi làm ra những hành vi khiến chính mình vạn kiếp bất phục kia!

Cái gì gặp Kim nhân không chiến, cái gì kiêu ngạo ngỗ ngược, minh văn chiếu chỉ hôm trước của vị Quan Gia Nam Dương kia đều là hư, Phạm Quỳnh đã sớm nhận định lý do Triệu Quan Gia Nam Dương kia muốn giết mình - sau khi Uyên Tông (Tống Khâm Tông) bị người Kim bắt giữ, hắn nhận lệnh người Kim, về thành công khai áp giải Thái Thượng Đạo Quân Hoàng đế cùng văn võ bá quan, phi tần hậu cung, tông thất quý nhân cùng nhau xuất thành, và dọc đường trấn áp bách tính cản trở!

Việc này, lúc ấy khi Hành tại không binh mà hắn lại nắm trọng binh trong tay, Quan Gia và Lý Cương cùng nhau hứa hẹn sẽ không truy cứu, nhưng nay cục diện chuyển biến tốt, Quan Gia thế mà lại chống đỡ nổi đợt càn quét này của người Kim, liền thẳng tay lật lọng nuốt lời, lại muốn đối phó mình rồi.

Bất quá, sự tới nay, nghĩ những chuyện này cũng thừa thãi, Phạm Quỳnh cũng chỉ có thể cảm thán mình ngày ấy thế mà không nhìn ra vị ở Nam Dương kia có đởm sắc và đáy lực như vậy, lại có thể duy trì cục thế tới bước đường hôm nay, đến nỗi ta giận đã không ở lại phương bắc đầu hàng người Kim... Chỉ có thể nói, vị Quan Gia này ẩn nhẫn như vậy, lại tàn nhẫn như thế, so với Nhị Thánh trong thành Đông Kinh ngày trước, quả thực không giống giống dòng họ Triệu!

“Cha ơi!”

Một tiếng kêu thanh thúy đột nhiên vang lên, khiến Phạm Quỳnh trong lòng giật mình, rồi trực tiếp nắm chặt chuôi đao trong tay, đợi khi thấy là thân nữ của mình là Tú Nương bưng một ngọn đèn dầu bước tới, lúc này mới thả lỏng.

“Cha ơi, muỗi mòng nhiều quá, có muốn đốt ít hùng hoàng bình (nhang muỗi thời Tống, làm từ hùng hoàng và bèo khô) không ạ?” Năm nay mới mười sáu tuổi Phạm Tú nương thấy phụ thân giơ đao lên, thần sắc giật mình, nhưng vẫn cẩn thận rón rén tới hỏi.

“Không cần như vậy.” Phạm Quỳnh liên tục lắc đầu không ngớt. “Thứ đó đốt nhiều quá khiến người ta đầu váng mắt hoa, đang lúc mấu chốt, không thể đốt thứ đó, con cũng đừng tự tiện đốt cho ta...”

“Là.” Phạm Tú Nương đặt đèn dầu xuống, cẩn thận đáp lời.

“Mấy giờ rồi?” Phạm Quỳnh nhìn đèn dầu, lúc này mới xem như tỉnh lại từ cơn mộng mị trước đó.

“Bất quá là quá nửa buổi chiều, nhưng bên ngoài mây dày quá, nên tối tăm.” Phạm Tú Nương thấp giọng đáp, rồi lại gần hỏi tiếp. “Cha à, đã ba ngày rồi, cha có muốn cởi giáp trụ ra, thay bộ y phục sạch sẽ không? Con gái cũng nhân tiện lau giúp cha mấy phiến giáp?”

Dưới ánh đèn, trên người gần như đã bốc mùi chua, hình như còn thoang thoảng mùi máu tanh, Phạm Quỳnh nhìn đôi mắt đen láy không chút tạp chất của con gái, hơi sững người, suýt nữa thì đáp ứng.

Nhưng cuối cùng, kẻ này vẫn chọn lắc đầu không ngớt: “Không chỉ Quan Gia ở Nam Dương bên kia, nay trong thành cũng có kẻ muốn giết cả nhà ta, cha con một khắc cũng không thể lơi lỏng!”

Phạm Tú Nương cúi đầu không nói, lại quay người ra ngoài, lát sau bưng đến một chậu nước nóng và khăn mặt, cúi đầu vắt khăn, định lau mặt mũi và cổ cho cha.

Còn Phạm Quỳnh nhìn vầng trán trắng ngần cùng mái tóc mai sạch sẽ của con gái khi nàng cúi người, trong lòng cũng thở dài, nhớ hồi ở phía bắc, y thấy Triệu Quan Gia kia khắp nơi lùng bắt thợ giặt, từng trong lòng khinh thường. Nhưng mấy hôm trước khi Quan Gia ở Nam Dương cố thái manh sinh, sớm đã cảm thấy đại họa lâm đầu, y từng động tâm tư đưa con gái đến đổi lấy một con đường sống, nhưng chỉ hơi do dự, liền uổng công đánh mất cơ hội cuối cùng.

“Cha?” Dừng một lát, vẫn cầm khăn nóng, Phạm Tú Nương cẩn thận phá vỡ im lặng.

Phạm Quỳnh lại định thần, nhưng là nhận lấy khăn nóng tự lau, vừa lau vừa thở dài.

“Cha.” Phạm Tú Nương nhìn cha mình, nhịn không được lặp lại câu hỏi ắt hẳn có cùng đáp án. “Quan Gia nhất định muốn cha chết, chúng ta lại nên làm sao?”

“Chết không nổi đâu!” Phạm Quỳnh lau mặt xong, ném khăn đã nhuốm bụi vào chậu nước, rồi lặp lại đáp án đã chẳng biết nói bao nhiêu lần. “Chỉ cần giữ được nửa năm, người Kim ắt phát đại quân đến Nam Dương, khi ấy cha con ta sẽ phủ cực thái lai!”

Phạm Tú Nương vừa vắt lại khăn nóng, vừa thần sắc ngập ngừng, tựa hồ muốn nói lại thôi.

“Con lại muốn nói gì?” Phạm Quỳnh nắm bội đao của mình, hai mắt hơi híp lại. “Chẳng lẽ bọn tiểu nương tử nơi hậu viện lại xúi giục con khuyên cha đi thỉnh tội? Chẳng lẽ quên kẻ trước chết thế nào rồi sao?!”

Nghe câu cuối, Phạm Tú Nương nhớ lại cảnh tượng mấy hôm trước, bản năng cũng sợ hãi, sắc mặt liền tái nhợt, vội vàng cầm khăn mặt lắc đầu lia lịa: “Là Trương nương nương nói không sai, nhưng không phải bảo con khuyên cha đến Nam Dương tự nộp, mà là nghe nàng nói, vị Quan Gia này hiếu sắc như mệnh, mà cha mấy hôm trước từng muốn đem con gái dâng hiến… Con là muốn nói, con gái tình nguyện vì cha phân ưu.”

Phạm Quỳnh thần sắc dịu lại, nhưng vẫn lắc đầu: “Muộn rồi!”

Nói xong, gã đàn ông từng là trung thần Đại Tống, nay không biết đã biến thành thứ quái quỷ gì, trực tiếp vịn đao đứng dậy, nhìn cũng không nhìn con gái, thò đầu ra ngoài, một mình bước đi.

Vả lại không nhắc Phạm Tú Nương lo lắng cho cha nàng ra sao, chỉ nói Phạm Quỳnh ra khỏi hậu xá, men theo hành lang rẽ vào tiền viện, thì thấy ngay mấy tên nha binh tâm phúc đang chờ ở đó.

“Thế nào?” Phạm Quỳnh bước đến trước thềm, không còn ra vẻ cố gượng ôn tồn trước mặt con gái, mà nghiêm giọng hỏi.

Trong mưa, tên chuẩn bị tướng cầm đầu trực tiếp quỳ xuống đất bẩm mệnh: “Thái Úy, xin Thái Úy biết cho, tường thành quá rộng, nhân thủ chúng tôi lại thực sự quá ít, hôm nay gặp phải hết lần này đến lần khác là một đội tướng của Tả Quân mang cả một chỉnh đội đào tẩu, chỉ kịp bắt được bảy tám người!”

“Phế vật!”

Phạm Quỳnh trong lúc tức giận, mở miệng quát mắng, thậm chí muốn rút đao chém bừa, nhưng vừa mới phát tác đã phát hiện trong miệng chẳng biết từ lúc nào mọc mụn, lúc nãy nói chuyện nhỏ nhẹ với con gái còn đỡ, lúc này ra sức mắng một câu lại làm rách vết thương, đến nỗi đau đớn khó chịu.

Bất quá, y đã không sờ đao, thì lại ôm má tiếp tục quát mắng không ngừng: “Tả Quân thống chế Hàn Lập là phế vật, lại để cho cả một đội nảy lòng dị tâm, ta xem chính hắn cũng đã có dị tâm! Còn các ngươi cũng là phế vật, làm sao lại chỉ bắt được bảy tám người, chẳng lẽ cũng đã sinh lòng ba phải hai lòng?!”

Đám nha binh bất lực, đành đưa mắt nhìn nhau, rồi cùng nhau quỳ trong mưa cúi đầu đáp lời.

Phạm Quỳnh mắng một hồi, chỉ thấy trong miệng thực sự đau nhức dữ dội, cuối cùng đành ôm má ngồi bệt dưới mái hiên, hồi lâu mới hoàn hồi lấy sức, nhưng lúc này trong lòng sợ hãi, phẫn nộ, hung bạo, đủ mọi cảm xúc, căn bản khó bình, thậm chí càng thêm dữ dội.

“Đều bắt sống cả sao?” Dừng một lát, Phạm Bảo Thần tựa hồ đã bình tĩnh bỗng nhiên mở miệng.

“Đương nhiên.” Tên chuẩn bị tướng bị mưa tạt ướt nhẹp cẩn thận đáp lời.

“Vậy truyền lệnh, cho quân trung các tướng lĩnh thống lĩnh trở lên, cùng chuẩn bị tướng trở lên của Trung quân thuộc trực tiếp của ta, tất cả đến đại đường châu phủ!” Phạm Quỳnh hai mắt đỏ ngầu, giọng nói lại nhẹ đến bất ngờ. “Vẫn như trước đây, ta phải minh chính điển hình, bảo bọn chúng đều đến quan hình!”

Đám nha binh liếc nhau, đều không nói nên lời, bèn vội vàng đội mưa rút lui ra ngoài.

Chẳng mấy chốc, trong thành Tương Dương vốn đã chen chúc như một đại binh doanh, trong một vạn binh lính tinh nhuệ nhất của Phạm Quỳnh, các bộ phận Tả quân thống chế Hàn Lập, Hữu quân thống chế Vương Tuấn, cùng các bộ Trung quân trực thuộc đều đã nhận được tin tức… nhưng cũng đều quen như thường, bởi sự việc này đã kéo dài ba ngày nay.

Điều duy nhất đáng nói, đó là tả quân thống chế Hàn Lập, lần này không khỏi phải lo lắng nhiều hơn một chút.

Tương đối mà nói, hữu quân thống chế Vương Tuấn, tên tâm phúc của Phạm Quỳnh từng bị người Kim bắn rụng hai chiếc răng cửa hồi Tĩnh Khang, tự nhiên có phần tùy tiện hơn.

Vị thống chế sứt răng nổi tiếng này sau khi nhận lệnh, như thường lệ sai người nhét bạc và rượu cho lũ nha binh, rồi mới dẫn theo mấy thân binh ra sân sau chỗ ở để thay y phục… Theo quy củ của Phạm Quỳnh mấy ngày nay, tất cả mọi người đến châu phủ gặp hắn đều được mang thị vệ, nhưng ngoại trừ nha binh của hắn, bất kỳ ai cũng không được mặc giáp trụ.

“Lâm Học Sĩ!”

Khi bước vào một nơi canh phòng nghiêm mật, đèn đuốc sáng trưng ở dãy nhà sau, tên Vương Tuấn răng sứt kia cư nhiên lập tức cúi mình quỳ xuống, dập đầu sát đất. “Lâm Học Sĩ, mạt tướng cả gan, xin học sĩ đổi bộ y phục vải thô, theo mỗ đi châu phủ một chuyến…”

Người đang ngồi cầm nến đọc sách trên sập, tự nhiên chính là người trăm lần gãy không nản, đã hạ quyết tâm muốn thay Quan Gia làm một phen sự nghiệp – Tiểu Lâm Học Sĩ, nghe vậy tùy tiện liếc xuống đất, không khỏi nhíu mày:

“Vương Thống Chế, sáu ngày trước chỉ ý của Quan Gia vừa truyền đến, kết quả năm ngày trước ngươi đã sai phụ thân của thiếp thất ngươi tìm đến Lý Công ngoài thành, nhờ ông ấy bắc cầu tìm người của phủ Nam Dương, mà ta đường đường là Ngọc đường Học Sĩ, gọi là Quan Gia thân tín, đại thần nội chế, chỉ vì thấy ngươi là đại tướng số một số hai dưới trướng Phạm Quỳnh, mới mạo hiểm đến gặp ngươi, vậy mà ngươi liên tiếp ba ngày thoái thác hết lần này đến lần khác, ngươi cho rằng đến nước này, Phạm Quỳnh còn đường sống sao, mà ngươi lại thực sự có thể ba lòng hai dạ như vậy sao?”

“Học Sĩ!” Vương Tuấn lại dập đầu lần nữa, nhưng lại ngẩng đầu, dùng cái miệng sứt khẩn thiết thưa trình. “Mỗ thực sự không phải ba lòng hai dạ, mỗ cũng biết Phạm Thái Úy phen này đại khái không có kết cục tốt, nhưng Phạm Thái Úy thực sự có ơn tri ngộ với mỗ… Nhớ ngày ấy những năm Tĩnh Khang ở Đông Kinh, lúc mỗ bị bắn rụng hai chiếc răng cửa này mới chỉ là một kẻ phó đô đầu nhỏ nhoi, hai năm sau thành thống chế quan, quản ba ngàn binh mã tinh nhuệ nhất… Nhất thời, mỗ sao có thể ra tay được?”

Tiểu Lâm Học Sĩ cười lạnh một tiếng: “Vậy tại sao ngươi còn ở chỗ này quỳ trước mặt ta mà nói chuyện? Sao không sớm trói ta lại dâng cho Phạm Thái Úy nhà ngươi, há chẳng phải đúng lúc báo đáp ân của hắn?”

Vương Tuấn lại dập đầu: “Đây không phải là mỗ cũng biết trung tâm sao? Với Quan Gia là trung, với Thái Úy là nghĩa, cái này chính là cái thuyết trung nghĩa lưỡng nan trên giang hồ, nhớ năm đó mỗ ở Đông Bình Phủ, cùng Trương Vinh Trương Thái Úy…”

“Nếu không phải ngươi nói ra hai chữ Trương Vinh, tại sao ta phải theo ngươi vào thành?!” Tiểu Lâm Học Sĩ ném phắt quyển sách xuống, rốt cuộc cũng nổi giận. “Ngươi tưởng ngươi dựa vào cái gì mà có thể khiến ta đến gặp ngươi?! Trương Vinh nay đã là Trấn Phủ Sứ Đông Bình Phủ, ngươi là thứ gì mà ở đây ba lần bảy lượt qua loa lừa gạt ta?!”

“Học Sĩ!” Vương Tuấn lại dập đầu không kịp, rồi vẫn nói chuyện hở gió. “Mỗ cũng biết những lời hồ đồ này không ai tin, nhưng mỗ cũng thực sự có nỗi khó xử… Mà hôm nay thỉnh lão nhân gia người theo mỗ đến châu phủ một chuyến, chính là muốn để người tận mắt xem nỗi khó xử của mỗ!”

Tiểu Lâm Học Sĩ thấy đối phương nói thiết tha, cũng lại do dự.

“Học Sĩ, lão nhân gia người yên tâm, các quân quan trong quân mỗ đều xuất thân từ Kinh Đông, dưới hàng Phạm Thái Úy không ai nhận ra người đâu.” Vương Tuấn vội vàng thừa cơ hối thúc. “Mà hôm nay trời lại mưa không ngớt, thiên sắc tối tăm, căn bản như đêm tối vậy, học sĩ ủy khuất một chút, trên mặt bôi chút phấn vàng, giả làm tùy tùng của mỗ cùng đi, tuyệt đối không có nguy hiểm…”

Nói thế nào nhỉ, Tiểu Lâm Học Sĩ đến đây mấy ngày, vẫn luôn bị tên Vương Tuấn này treo lơ lửng, khác nào giam lỏng, trong lòng cũng phiền não bực dọc, muốn đi xem tình hình bên đó để tùy bệnh bốc thuốc, bèn do dự một lát, rồi chậm rãi gật đầu.

Cứ như vậy, Tiểu Lâm Học Sĩ theo sự an bài của Vương Tuấn, mặc một bộ y phục không bắt mắt, lại bôi vàng mặt, rồi thừa dịp mưa không ngừng, tầng mây dày đặc, mà hướng châu phủ trong thành Tương Dương một chuyến.

Tất nhiên, có Vương Tuấn, kẻ ngồi vị trí thứ ba nhăm nhe thứ hai trong thành này đi trước, tự nhiên cũng thuận lợi hành trình, mà sau khi tới nơi đó không lâu, Tiểu Lâm Học Sĩ cũng từ trong đối thoại của những người này mà hiểu rõ nguyên do lần triệu tập này, chính là nói, từ ba ngày trước sau khi Phạm Quỳnh hạ lệnh phong tỏa thành, liên tiếp ba ngày, đều công khai xử hình những kẻ đào tẩu, mà hôm nay trời mưa, lại định ngay ở đại đường quan phủ mà giết người.

Đến lúc này, Tiểu Lâm Học Sĩ mắt thấy các quân quan dưới trướng Phạm Quỳnh đều có mặt ở đây, xem như đã hiểu rõ “khổ tâm” của Vương Tuấn, biết cái tên răng sứt này là muốn nói cho y, danh hiệu của Triệu Quan Gia tuy rằng hữu dụng, đại cục mọi người cũng hiểu, nhưng dưới uy danh nhiều năm của Phạm Quỳnh, lại dùng thêm thủ đoạn dã man như vậy, bởi thế nhất thời không ai dám làm kẻ xuất đầu mà thôi.

Ngoài ra, tất nhiên còn có ý định mượn giết người để uy hiếp mình.

Bất quá, nói đi cũng phải nói lại, y Lâm Cảnh Mặc tuy rằng từng bị Hàn Thế Trung chê cười là ‘manh nhi’, nhưng đó là do y không giỏi cưỡi ngựa, còn với đởm lượng khác của y thì không phải cùng một chuyện, hơn nữa bản thân y đã từng ra chiến trường, thì sợ gì cái gọi là giết người hành hình chứ?

Mà đang lúc Tiểu Lâm Học Sĩ suy nghĩ miên man, giữa lúc đám quan quân mặc thường phục gấm vóc trên sảnh đang trao đổi với nhau những lời ô uế, bỗng nghe một trận giáp diệp va chạm chói tai từ phía sau truyền đến, những người trong sảnh lập tức hoảng sợ thất sắc, rồi vội vàng ai nấy trở về chỗ ngồi.

Chỉ có điều, Vương Tuấn rốt cuộc cũng là người khéo léo, chỉ khẽ ra hiệu, liền có ba tên tùy tùng khác che chắn Tiểu Lâm Học Sĩ phía sau, để cho người này thong dong tựa tường tránh vào bóng tối.

Một bên khác, Phạm Quỳnh mặc giáp trụ che mặt bước lên, cũng chẳng nói gì, mà chỉ ra hiệu cho nha binh mau mau hành động, rồi theo nha binh đưa một vài thứ đồ cùng kẻ đào tẩu vào trong sảnh bắt đầu chuẩn bị, Hàn Lập, Vương Tuấn trở xuống, tất cả mọi người lại đều nghi hoặc lên.

Bởi vì, trong tầm mắt mọi người, nha binh không hề đơn giản trói kẻ đào tẩu lại, mà trước tiên bới gạch xanh trong sảnh lên, rồi lại tiếp tục đổ nước bới đất, lấy một cây cọc gỗ dài trượng đóng thật chặt vào lòng đất, rồi bày mấy chậu lửa lên bốn phía, lúc này mới trói một tên đào tốt trong số đó lên... tư thế này, nhìn thế nào cũng chẳng giống kiểu chém đầu đàng hoàng nhỉ?

Chẳng lẽ là muốn móc tim mổ phổi, làm canh giải rượu?!

"Suốt ngày chém đầu, thật nhàm chán!" Giữa sảnh tràn đầy khiếp sợ, Phạm Quỳnh bỗng vịn má lên tiếng. "Hôm nay trời mưa, vừa hay đổi kiểu mới! Mấy tên còn lại, chém trước đi!"

Theo lời Phạm Quỳnh, mấy tên đào tốt không bị trói lên kệ ngay lập tức bị nha binh vũ trang đầy đủ ghì chặt, rồi trong lúc quát mắng và giãy giụa lần lượt bị nha binh chém đầu, mà Tiểu Lâm Học Sĩ quả nhiên cũng chẳng hề kinh sợ.

"Tên cuối cùng này béo nhất..." Đợi sau khi những tên khác giết xong, tên đào tốt bị trói kia mắng vài tiếng rồi run rẩy đái ra quần, dần dần im bặt, trong sảnh tĩnh lặng, Phạm Quỳnh cuối cùng vịn má, trong tiếng mưa tiếp tục thản nhiên nói. "Hãy lột da nó cho ta!"

Một lời vừa thốt ra, đừng nói Tiểu Lâm Học Sĩ, ngay cả Hàn Lập trở xuống, các quân quan trong sảnh đều lạnh toát cả người.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.