Chuyện xấu dường như luôn kéo đến dồn dập. Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, Nhạc Phi đã liên tiếp trải qua việc quân bạn thua trận, đồng liêu phản bội, địa hạt bị phá, ân chủ tuẫn quốc. Khó khăn lắm mới tạm đè nén được những kích phẫn trong lòng, vừa ổn định được phòng tuyến ở rìa địa hạt, trong lúc viện binh và chỉ thị còn chưa đến, nội bộ Nhạc Gia Quân đã xảy ra một sự kiện nghiêm trọng tuyệt đối có thể gọi là nội hoảng!
Tuyệt đối là nội hoảng, bởi vì người xảy ra xung đột chính là cậu ruột Diêu Vượng của chàng và tiểu huynh đệ thân cận nhất của chàng, Trương Hiển, Phó thống lĩnh Trung quân, người đang thực tế dẫn dắt Đạp Bạch quân.
Trước đó đã nói, Nhạc Phi cha mất sớm, đệ đệ Nhạc Phiên tuổi còn nhỏ, chỉ là thiếu niên, lớn hơn Nhạc Vân chẳng bao nhiêu. Trong tình cảnh đó, cậu ruột Diêu Vượng, người lần này theo mẹ chàng từ Hà Bắc chạy nạn đến đây, thực chất là trưởng bối huyết thân duy nhất của chàng… Thân hay không thân, người nhà mẹ đẻ, huống chi là trong tình thế hiện tại?
Quả thực, theo truyền thống vinh cùng vinh của thời này, Nhạc Phi sớm đã cho cậu mình một thân phận Thống lĩnh, nhưng lại để ông ấy quản lý một đội binh mã dự bị hàng ngày lo việc vận chuyển quân lương, hàng hóa trong Nội bộ Tế Châu. Chỉ lần này quân tình nghiêm trọng mới điều ông ra tiền tuyến, nhưng vẫn là trướng tiền thân cận trọng dụng, chứ không phải người trực tiếp thống binh.
Còn Trương Hiển thì càng khỏi phải nói nhiều. Cùng với Vương Quý, Thang Hoài, tính cả bản thân Nhạc Phi, bốn huynh đệ tuy còn trẻ nhưng đã cùng nhau ra sống vào chết, trải qua bao năm tháng, căn bản chính là thủ túc chân chính.
Trong tình cảnh ấy, Nhạc Bằng Cử nổi giận đùng đùng, đương nhiên muốn đích thân hỏi cho rõ ràng... Ấy thế mà, không hỏi thì không biết, hỏi rồi Nhạc Phi lại càng phẫn nộ hơn!
Thì ra, chính là cậu của Nhạc Trấn Phủ phát tác thói lưu manh, buông thả cho bộ hạ cướp bóc tài sản của sĩ thân tị nạn ở Thiền Châu, Ứng Thiên Phủ, rồi bị Trương Hiển bắt quả tang ngay trước mặt mọi người, định đem xử trí. Vậy mà Diêu Vượng ỷ mình là cậu ruột Nhạc Phi, lại nhận hối lộ của đám quân sĩ kia, sao có thể để cho một vãn bối như đối phương ức hiếp lên đầu mình như thế?
Cuối cùng, hai bên công khai ẩu đả ngay bên ngoài doanh trại. Chỉ là còn may đều nhớ trên đầu còn có một người, cho nên khi những người khác đứng ra khuyên can liền lập tức dừng tay, không gây ra quá nhiều thương vong. Sự việc này cũng lập tức được giao cho đích thân Nhạc Phi xử trí.
Vậy xin hỏi, Nhạc Bằng Cử là hạng người gì?
Người này vốn là bậc hiếm có trong thiên hạ coi trọng quân kỷ. Sau trận Lương Sơn Bạc, kết hợp với tâm thái mộc mạc muốn cứu vớt gia hương Hà Bắc, chàng lại càng từ sâu thẳm nội tâm khẳng định chắc chắn rằng, quân đội nếu không có tấm lòng bảo vệ quốc gia, cứu giúp bá tánh thì sao có thể làm nên đại sự! Nếu như cướp bóc vô độ, thì khác gì người Kim?
Nếu không thì Trương Hiển sao phải ngạnh mặt ra đối đầu với trưởng bối Diêu Vượng này? Còn chẳng phải là do ngày ngày Nhạc Phi bên tai dặn dò.
Cho nên, kết quả xử trí không nằm ngoài dự liệu của Trương Hiển và các tướng lĩnh thân cận, nhưng lại hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Diêu Vượng và tất cả những tướng lĩnh mới đến. Tài sản cướp bóc bị buộc phải giao trả, Diêu Vượng bị công khai quát mắng, trượng trách mười lăm trượng, lại bị tước bỏ chức hàm Thống lĩnh trên người, giáng làm Trướng tiền Chuẩn bị tướng, còn Trương Hiển thì được ghi nhận một chuyến quân công.
Sự kiện lần này cũng khiến các tướng mới đến như Lý Quỳ, Từ Khánh v.v… chịu chấn động lớn. Sau đó, dưới sự chủ đạo của hai người, các tướng lĩnh mới đến với đám hàm Thống chế lộn xộn đều cùng nhau thỉnh mệnh, chủ động xin được giáng chức hàm của mình xuống làm Thống lĩnh… Đây đã là chuyện ngoại đề rồi, không cần nói nhiều, và sự việc này dường như cũng tạm thời được bỏ qua.
Cứ như vậy, trong mấy ngày sau đó, Nhạc Phi ngồi lỳ nơi đất cách biệt, trơ mắt nhìn Khổng Ngạn Chu dẫn một vạn quân vòng qua Tế Châu, theo đường tiến quân của quân Kim từ Tế Nam thuận theo Tế Thủy tiến vào đóng quân ở đại thành Nam Kinh, hiệp đồng với chủ lực quân Kim cùng khống chế vị trí xung yếu Nam Kinh. Đối với tình hình phía Tây hoàn toàn mù mờ, Nhạc Bằng Cử tự nhiên lòng như lửa đốt, nhưng lại không dám khinh cử vọng động, thậm chí ngay cả Duyện Châu phía sau lưng lúc này tất nhiên đang trống rỗng cũng không dám đụng vào, chỉ là sai người đón về nhà quyến không nhiều nhặn gì của bọn Từ Khánh đám lưu dân Hà Bắc tại Duyện Châu mà thôi.
Mà thời gian cứ thế trôi đi, cho đến khi tháng Chín sắp hết, Nhạc Phi mới nhận được một tin tức không tốt cũng chẳng lành. Trong tình cảnh tín sứ chưa kịp trở về, một chi binh mã gần năm nghìn người lại theo dòng Hà Thủy ngược dòng mà lên, từ phía Đông Nam hướng về nơi đây mà đến.
Đối với chuyện này, Nhạc Trấn Phủ tự nhiên sai người tới trước đi thăm dò, nhưng tin tức thăm dò được thì nhìn thế nào cũng khiến người ta không thể yên tâm nổi.
Bởi vì viên tướng tới, tuy tự xưng là viện quân do Trương Tuấn bộ phái ra, nhưng lại chẳng phải là quân quan có liệt danh tính trong Ngự doanh Hữu quân. Nói thẳng ra luôn, người này chính là kẻ trước kia cát cứ Nghi Châu, một tên quân tặc, thổ hào, vừa mới quy phục Trương Thái Úy chưa đầy một tháng, đó chính là thổ hào bản địa Nghi Châu – Hỗ Thành.
Chuyện xấu của Khổng Ngạn Chu còn ở trước mặt, quê cũ của Hỗ Thành là Nghi Châu cũng là vùng ven dưới sự khống chế của Đại Tống. Người này nếu như làm loạn, quả thực là quá hợp lý… Cũng chẳng biết Trương Thái Úy tại sao lại phái hắn ta đến chi viện?
Nhưng dù sao cũng là viện quân chính quy, không thể không để ý tới.
Thế là, nghe tin Hỗ Thành sắp dẫn binh tới, để thận trọng, Nhạc Bằng Cử vẫn đích thân dẫn Trung quân, Tháp Bạch quân của mình, cùng với Vương Quý, Phó Tuyển vừa chỉnh đốn gia sản tới chi viện vì Duyện Châu sau lưng trống rỗng, tổng cộng năm nghìn binh mã, tiến vào địa phận Đan Châu, chờ sẵn ở nơi giao giới giữa Hà Thủy và Hằng Câu.
Đợi đến ngày cuối cùng tháng Tám, hai cánh quân cuối cùng cũng gặp nhau cách sông.
Khi ấy, tín sứ của Nhạc Phi đã quay về, mang theo tin tức xác nhận Hỗ Thành quả là do Trương Tuấn sai đến, lúc này Nhạc Phi đã yên tâm được ba phần; đợi khi quân đối phương tới nơi, Nhạc Phi hơi quan sát, thấy đối phương không có ý tác chiến, lại yên tâm thêm ba phần… Thế là, Nhạc Phi dứt khoát không mặc giáp trụ, không mang vũ khí, cũng không cưỡi ngựa, chỉ dẫn theo Trương Hiển mang một thanh đao chủ động lên cầu phao nhà mình đã bắc sẵn trên sông Hằng Câu, hẹn Hỗ Thành gặp mặt.
Còn Hỗ Thành cũng không để Nhạc Phi thất vọng, người này cũng làm y như vậy, cũng chỉ mặc thường phục, chỉ dẫn theo một tướng lĩnh tâm phúc mang đao hộ vệ, lên cầu phao đến gặp mặt.
Tới lúc này, địch ý của hai bên cơ bản đã tiêu tan tám chín phần, sau khi gặp mặt, hàn huyên vài câu, liền mỗi người tự bỏ tảng đá trong lòng, bắt tay vui vẻ, hệt như hiểu lầm đã hết, không còn ý phòng bị.
Mà lúc này, Nhạc Phi mới biết được vì sao đối phương lại ở đây với thân phận ấy.
“Nhạc Trấn Phủ có điều chưa biết.” Hỗ Thành tuổi chừng bốn mươi, tuy là quân tặc cát cứ địa phương, nhưng trông như từng đọc sách, mặt cười khổ, nhưng nói năng lại văn nhã, khá hợp với Nhạc Phi. “Trương Thái Úy nhà tôi vốn tọa trấn ở Hạ Bi, Hoài Dương quân. Nam Kinh thất thủ, Hạ Bi tự nhiên cũng chấn động, mà Thái Úy nhà tôi lại chịu đại ân của Quan Gia, sao dám lười biếng? Liền lập tức phát binh Lưu Bảo và Điền Sư Trung tướng quân dẫn hai vạn chủ lực tới Túc Châu, Bạc Châu, là muốn dựa sát sang phía tây với Hàn Thái Úy, để từ mặt nam chống đỡ cánh sườn cho Quan Gia. Nhưng Nam Kinh thất thủ, Trương Tư Chính không có tin tức gì, Trương Thái Úy biết mình là một trong hai vị phương diện gần nhất, lại không thể mặc kệ, đành phải để tại hạ vốn ở Nghi Châu đến đây ứng phó vậy…”
Nhạc Phi trong lòng hiểu rõ, rành rành là Trương Tuấn đoán Trương Sở mười phần đã chẳng có kết cục tốt, Nam Kinh cứu không được nữa, cũng chẳng trông mong gì vào ba trấn mình, Khổng Ngạn Chu, Trương Vinh, cho nên vừa được tin liền phái một Thống chế tạp bài mới hàng đến làm cho có chuyện.
Tuy nhiên, suy nghĩ một lát, Nhạc Bằng Cử lại nghiêm túc gật đầu: “Trương Thái Úy làm vậy thật ra cũng không tệ.”
“Ai dám nói là có sai đâu?” Hỗ Thành càng cười khổ không ngớt. “Chỉ là Nhạc Trấn Phủ và hạ quan thì sao? Hạ quan là thân mới hàng, tự nhiên lâm vào vùng đất chết bị ba mặt vây khốn, mà Nhạc Trấn Phủ cũng đừng mong có viện quân của Trương Thái Úy nữa… Vừa rồi Nhạc Trấn Phủ nói Trương Trấn Phủ đại bại, chỉ giữ được Lương Sơn Bạc, rõ ràng nhiều nhất là chống đỡ Tế Nam cho chúng ta. Vậy một vạn kỵ binh người Kim ở Nam Kinh, một vạn bộ binh của bộ Khổng Ngạn Chu, e là chỉ còn cách hai ta hợp lực đối phó thôi.”
“Đối phó không nổi, cũng không cần phải đối phó.” Thấy đối phương tuy có vẻ nhu nhược, nhưng cũng thật thà, hơn nữa quân tình khẩn cấp, Nhạc Phi bèn dứt khoát cầm lấy một tay đối phương thành thật báo cho biết. “Ta thấy tư thái người Kim là muốn giữ chết Nam Kinh, chống đỡ cánh sườn và đường lui cho chiến sự phía Tây, chứ không có ý muốn giao chiến bừa bãi… Một vạn kỵ binh Nữ Chân, một vạn hàng binh Khổng Ngạn Chu, còn có một tòa thành kiên cố, chúng ta cộng lại hai vạn người, chiến lực không đều, căn bản không thể đánh nổi.”
“Nếu vậy, há chẳng phải vừa vặn ngồi yên sao?” Hỗ Thành nghe vậy trái lại động lòng.
“Ý của ta chính là muốn mời Hỗ Thống Chế thay ta ngồi yên.” Nhạc Phi dứt khoát nói thẳng. “Còn bản thân ta chịu đại ân của Trương Tư Chính, đại ân của Tông Lưu Thủ, cũng chịu đại ân của Quan Gia, thì quyết không thể ngồi đây chờ đợi khô héo…”
Hỗ Thành trong lòng rung động, thoáng chốc hiểu rõ ý đối phương, rồi hơi cảm động: “Nhạc Trấn Phủ là muốn giao phó Tế Châu cho hạ quan, rồi tự dẫn binh sang phía tây ư? Trấn Phủ trung nghĩa thật đáng kính phục, nhưng huynh đệ ta mới gặp mặt lần đầu, thực sự không gánh nổi sự tín nhiệm như vậy.”
Nhạc Phi khẽ thở dài: “Tình thế như thế, trái lại là ta gây thêm phiền phức cho Hỗ Thống Chế rồi… Hôm nay xin nói thẳng, mấy hôm nay ta ngồi khô chỗ đất chết, sớm đã nghĩ kỹ rồi. Ta vốn có một vạn ba nghìn chúng, gần đây lại có Lý Quỳ dẫn năm nghìn chúng, Từ Khánh dẫn ba nghìn chúng hội hợp, tổng cộng khoảng hai vạn một nghìn chúng. Mà Hỗ Thống Chế đã đến, ta sẽ để thống chế dưới trướng ta là Vương Quý dẫn sáu bảy nghìn chúng ở lại, lại sàng lọc bớt chút già yếu, gom thành bảy tám nghìn để hiệp trợ Hỗ Thống Chế cùng giữ thành, như vậy các ngươi sẽ có một vạn hai ba nghìn binh mã, còn ta tự dẫn một vạn hai ba nghìn tinh nhuệ còn lại qua Bộc Châu sang hướng Đông Kinh phía tây để tìm Tông Lưu Thủ… Ngươi thấy sao?”
Hỗ Thành nghĩ một chút, hiển nhiên trong lòng vẫn còn cảm thấy khó mà gánh vác, liền muốn từ chối nữa.
Nhạc Phi thấy vậy, vội nói thêm: “Nếu quân tình có biến, Tế Châu không giữ nổi, Hỗ Thống Chế cũng chớ bận lòng, chỉ xin tận lực giữ gìn gia quyến sĩ tốt dưới trướng ta rút về Từ Châu, Nghi Châu, ta liền cảm kích vô cùng.”
Hỗ Thành trước đó nghe đối phương muốn chủ động tìm chiến, vốn trong lòng đã chấn động, giờ lại thấy đối phương thành khẩn như vậy, vừa gặp mặt đã muốn phó thác toàn bộ, lại càng có một phen nghĩa khí, bởi vậy, người này suy nghĩ một lát, liền dứt khoát cắn răng đáp ứng, nhưng lại một tay nắm lấy đối phương, một tay quay lại chỉ vào người đi theo phía sau mình nói rằng:
“Trấn phủ không quản nguy nan như thế, hạ quan sao có thể lại từ chối? Đây là huynh đệ của hạ quan Lý Chương, ngoại hiệu Phác Thiên Điêu, hạ quan vốn là người đọc sách, không hiểu quân sự, chỉ vì gia môn ở quê nhà khá có danh vọng nên bị đẩy lên làm thủ lĩnh, việc hành quân đánh trận và xung trận, đều nhờ vào người huynh đệ này… Hãy để hắn dẫn theo hai trăm kỵ duy nhất trong bộ thuộc của hạ quan đi cùng Trấn phủ một chuyến vậy.”
Nhạc Phi sớm đã thấy tướng lĩnh phía sau đối phương hùng tráng, nghe được lời ấy, sao lại không mừng? Liền lập tức bỏ tay Hỗ Thành ra, tiến lên lệch người nắm tay vị Phác Thiên Điêu này.
Tuy nhiên, hai bên vừa nắm tay, Phác Thiên Điêu này lại biến sắc, trực tiếp dùng sức trên tay, định kéo ngã Nhạc Phi! Nhưng, Nhạc Bằng Cử trời sinh thần lực, công phu hạ bàn cơ bản này lại càng lợi hại, trong lúc vội vàng đã sớm đứng vững thân mình, thế mà không hề suy chuyển, trái lại chính Phác Thiên Điêu suýt bị ngã nhào.
Nhưng cũng chính lúc này, nghe một tiếng gió quá đỗi quen thuộc từ sau tai truyền đến, Nhạc Phi lại đột nhiên tỉnh ngộ, chỉ là đã không kịp nữa rồi.
Trong chớp mắt, một tiếng tên cắm vào thịt vang lên rõ ràng, Nhạc Phi quay đầu lại, chỉ thấy huynh đệ nhà mình Trương Hiển sớm đã trúng một mũi tên vào vai, rõ ràng là không kịp rút đao, chỉ có thể vội vàng dùng cánh tay che chở cho mình.
Mà hơi yên lòng, Nhạc Phi lại nhìn về phía sau, lại hiếm khi thất thố, bởi vì hắn đang thấy Vương Quý bọn người bên kia bắt được một người từ bờ hào Hằng Câu, lại trực tiếp lột mũ trụ, lộ ra khuôn mặt cậu ruột nhà mình, tự nhiên thần thương ảm đạm.
“Để Hỗ Thống chế chê cười rồi.” Nhạc Phi nhìn bên đó hồi lâu mới quay đầu lại, lại lộ ra nụ cười khổ đầu tiên trong lần hội ngộ trên cầu hôm nay. “Ta đi một lát rồi về…”
Hỗ Thành không biết thân phận Diêu Vượng, tự nhiên không nói được gì.
Mà giây lát sau, Nhạc Phi và Trương Hiển trở về, trước tiên để quân y đỡ lấy Trương Hiển, ngay trước mặt mọi người cắt áo, cắt cán tên, lại dùng liệt tửu theo “Điều lệ vệ sinh quân vụ” của Triệu Quan Gia truyền lại phun lên vết thương, khoét đầu tên ra, thấy có vẻ không đáng ngại mới quay đầu nhìn cậu ruột nhà mình Diêu Vượng vốn đã mặt trắng bệch.
“Ngũ Lang, cậu nhất thời hồ đồ rồi!” Thời gian dài như vậy, Diêu Vượng sớm đã tỉnh táo lại, thấy Nhạc Phi đến xem, nếu không phải Vương Quý bọn người giữ chặt hắn, e rằng sẽ lập tức bất chấp lễ nghi dập đầu cầu xin tha thứ. “Hãy tha cho cậu một lần, để cậu về Tế Châu thành làm người đánh xe cho mẹ con, không bao giờ theo quân nghĩ giàu sang gì nữa…”
“Cậu quả thật hồ đồ rồi.” Nhạc Phi nheo mắt nhìn cậu ruột nhà mình, chậm rãi đối đáp. “Nếu cậu nói sớm rằng cậu theo quân là cầu phú quý, con làm sao có thể để cậu theo quân? Nhưng cậu lại cứ nói gì mà ‘nhất thời’, Ngũ Lang con lại không thể tin được… Hành vi hôm nay của cậu, chẳng lẽ không phải vì lần trước con trước mặt mọi người trách phạt cậu, bãi chức quan của cậu, rồi canh cánh trong lòng sao? Hành vi hôm nay, chẳng lẽ không phải từ câu chuyện của Từ Khánh mà có ý tưởng, nghĩ giết con rồi thừa loạn đổ tội cho Hỗ Thành, gây ra đại chiến giữa hai quân, rồi thừa thế lấy thân phận cậu của con đi đỡ Nhạc Vân hoặc Lục Lang (Nhạc Phiên), thậm chí tự mình thừa thế cát cứ sao?”
Diêu Vượng há miệng muốn nói, lại không biết phản bác thế nào, cuối cùng chỉ đành nghiến răng đối đáp: “Việc hồ đồ đã làm rồi, Ngũ Lang định xử trí cậu thế nào?”
“Với thân phận quân sĩ của cậu mà nói, hôm nay là bộ hạ ám sát chủ soái; với thân phận cậu của con mà nói, là muốn giết cháu ngoại trộm đoạt cơ nghiệp của cháu ngoại; với thân phận một người Tống của cậu mà nói, lúc này không màng đến người Kim đang ở bên cạnh, khiêu khích hai quân giao chiến, là một tên Tống gian chính hiệu…”
“Ta chỉ muốn trút cơn uất khí trong lòng thôi!” Diêu Vượng nghe thấy nghiêm trọng, liền bất chấp tất cả giải thích thêm. “Không có tâm tư độc địa như thế! Ngươi nghĩ xem, nhà người khác làm đại tướng, trong quân đều là tư sản nhà mình, binh sĩ đều có thể xây nhà cho nhà mình, làm ăn buôn bán! Làm Trấn phủ sứ, Tiết độ sứ, đều coi cả quân châu là tư sản, dựa vào đâu mà riêng Ngũ Lang ngươi ở đây lại khác? Vàng bạc tiền lụa lương thực như nước chảy qua tay ngươi, thế mà đều dồn hết vào trong quân, mẹ già của ngươi còn không có mấy đầy tớ hầu hạ! Ta…”
“Không cần nói nhiều nữa.” Nhạc Phi thoạt đầu còn đứng đó yên lặng nghe vài câu, nghe đến sau chỉ thấy không nhịn nổi. “Quốc gia nguy nan đến mức này, lão bách tính Hà Bắc mấy ngàn mấy vạn người chết, Nam Kinh bên đó Trương Tư Chính đã tuẫn quốc, ngay cả loại nha nội như Tân Đạo Tông cũng không làm mất thể diện, cậu rõ ràng từ Hà Bắc qua đây, chính mắt thấy những chuyện thảm đó, lại chỉ ở đây nói những lời này? Là lỗi của con, ngay từ đầu đáng lẽ nên nói rõ quân quy của ta với cậu… Vương Quý, Phó Tuyển, hai người các Thống chế mỗi người giữ chặt hai tay hắn ta!”
Vương Quý vốn đang áp giải Diêu Vượng, nghe lời theo bản năng ấn xuống, Phó Tuyển vốn tránh ra nghe lời cũng theo bản năng tiến lên thay Thang Hoài, nhưng hai người mỗi người hành động được một nửa, lại mỗi người biến sắc ngẩng đầu.
"Để đệ thay huynh trưởng xử trí!" Bên cạnh, Trương Hiển vừa băng bó xong liền vụt đứng dậy, tay vịn bội đao bước tới. "Huynh trưởng không cần tự làm hỏng thanh danh của mình!"
Thang Hoài im lặng không nói, nhưng cũng ngẩng đầu lên, vẻ mặt ngỡ ngàng.
"Huynh trưởng." Vương Quý cũng một mặt giữ Diêu Vượng lại, một mặt đầy mồ hôi trán ngẩng đầu khuyên. "Tội của Diêu Vượng hôm nay tuyệt đối đáng chết, nhưng huynh không cần tự tay ra tay, mang tiếng xấu này!"
"Thanh danh gì, có gì không nên chứ? Nếu nói không nên, thì Quan gia cũng không nên tự tay giết Lưu Quang Thế, nhưng Quan gia nếu không tự tay giết Lưu Quang Thế, năm ngoái Đại Tống đã mất rồi!" Nhạc Phi vừa đẩy Trương Hiển ra, vừa rút từ bên hông đối phương thanh đao mà lúc trước ở trên cầu chưa kịp rút ra, rồi vòng ra sau lưng cậu ruột mình, lấy ánh mắt uy hiếp Phó Tuyển và Thang Hoài.
Phó Tuyển, Thang Hoài hai người đều bất đắc dĩ, đành phải cứng đầu đổi vị trí, rồi kẻ trước còn dồn sức giữ chặt Diêu Vượng.
"Ngũ lang, ngươi dám giết ta sao?" Mãi đến lúc này, Diêu Vượng vẫn khó tin. "Ngươi ăn nói thế nào với mẹ ngươi…"
Lời vừa nói được nửa chừng, Nhạc Phi liền không chút do dự, chỉ một đao đâm thủng cổ cậu ruột mình ngay trước trận địa hai quân.
Hai quân cách sông cùng xao động, nhưng giây lát sau, khi Nhạc Phi quay người lên ngựa xách đao, quân Nhạc Gia ở bờ bắc của Hằng Câu liền tức khắc nghiêm trang, mấy nghìn binh sĩ đều lặng tiếng, rồi lan sang ảnh hưởng tới quân mã Nghi Châu của Hỗ Thành ở bờ đối diện.
Còn những người trước mắt như Vương Quý, Phó Tuyển lại càng hoảng hốt thất thố.
"Việc hôm nay, nói là cậu ta tập kích ta, nhưng căn nguyên thực ra là từ hôm hắn tự tiện cướp bóc." Nhạc Phi nhìn binh sĩ trước mặt, giơ cao thanh đao còn dính máu lên nói. "Để các ngươi không còn ai hiểu lầm nữa, tái phạm lỗi cũ ấy, hôm nay ta lại nói công khai với các ngươi một lần… Ta, Nhạc Phi, trước sau bốn lần tòng quân, lần thứ nhất là để kiếm ăn! Lần thứ hai tòng quân, ngoài mưu sinh ra, cũng có chút ý muốn thăng quan lấy công danh! Nhưng từ lần thứ ba trở đi, trải qua đại chiến Thái Nguyên, tận mắt thấy Hà Bắc, Hà Đông hoàn toàn luân hãm, người Kim giết chóc cướp bóc vô độ, tàn phá thành trì bắt bớ như thế, từ lúc đó, ta chỉ một lòng một dạ muốn đuổi lũ chó Kim, khôi phục Lưỡng Hà! Không còn chút ý niệm mượn việc này để thăng quan phát tài nữa! Còn các ngươi, những ai muốn thăng quan phát tài, tự tìm chỗ khác, chỉ đừng vào dưới trướng Nhạc Phi ta!!"
Nhạc Bằng Cử nói tới cuối cùng, giọng chỉ như sấm rền hòa cùng với tiếng gió thu gào thét.
Toàn quân nghe vậy lặng người chẳng nói, ngay cả Hỗ Thành, Lý Chương hai người trên cầu tò mò nhìn sang, nghe được những lời ấy, cũng đều nhìn nhau thất sắc, sau thiện cảm trước đó, lại sinh thêm lòng kính sợ.
Mà Nhạc Phi sau một hồi nói năng dặn dò, lại quay sang Trương Hiển bên cạnh, liền giơ đao lên bảo: "Ngươi lại đây!"
Trương Hiển vội vàng lê cánh tay vừa mới băng bó bước tới, định nhận đao, nhưng Nhạc Phi không vội đưa cho, ngược lại ở trên ngựa nghiêm mặt bảo: "Có phạt không thể không thưởng… Lần trước là ngươi ngăn kẻ này cướp bóc sĩ dân, lần này lại là ngươi cứu ta một mạng, tránh một cơn đại họa, thăng ngươi làm Tiền quân thống lĩnh!"
"Dạ…" Trương Hiển vội lên tiếng, rồi nhận lấy đao.
"Còn một việc nữa." Nhạc Bằng Cử nhìn tiểu huynh đệ của mình nói tiếp, nhưng lại hạ thấp giọng. "Ta vốn tưởng ngươi là người nhỏ tuổi nhất, vô tâm nhất trong đám huynh đệ chúng ta, nhưng gần đây thấy hành vi cử chỉ của ngươi có khí thế nên việc lớn… Với tư cách Trấn phủ, đương nhiên là thăng chức cho ngươi, nhưng làm huynh trưởng, lại không thể không tỏ ý… Ta nhân việc này đổi tên cho ngươi!"
"Mặc huynh trưởng phân phó." Trương Hiển trong đầu vẫn còn mơ hồ, đương nhiên không nói gì.
“Trương Tư Chính tự thiêu, con trai ông ta Trương Hiến không biết có về đến Nam Dương chưa, mà Trương Hiến vừa hay giống tên ngươi… ta tự nhiên không phải bảo ngươi nhận họ gì, mà là nói chữ Hiến này tốt hơn chữ Hiển, bởi Hiến là pháp độ, trước đây ngươi truy xét Diêu Vượng chính là chấp pháp như sơn, cho nên muốn đổi cho ngươi thành Trương Hiến.” Nhạc Phi chậm rãi nói. “Mong ngươi về sau nhớ kỹ mấy ngày nay đã xảy ra chuyện gì, vạn sự không mất pháp độ, ắt thành đại khí!”
Trương Hiển… cũng tức là Trương Hiến, vốn dĩ vạn sự đều để vị huynh trưởng này làm chủ, huống chi chỉ là đổi tên đồng âm, mong mượn đó khích lệ mình? Liền lập tức dưới ngựa lạy xuống, tỏ ý tiếp nhận.
Nhạc Phi cũng vội xuống ngựa, đỡ Trương Hiến dậy, rồi bảo y quan tới, buộc băng bó lại cho cẩn thận.
Cứ như vậy, vài hôm sau, mùng ba tháng Chín, Trấn phủ sứ Tế Châu Nhạc Phi nhận được một ít viện quân, lưu Vương Quý cùng Hỗ Thành trông coi Tế Châu, tự mình vội vàng dẫn một vạn hai nghìn quân tinh tuyển, gồm các tướng Phó Tuyển, Trương Hiến, Thang Hoài, Lý Quỳ, Lý Chương, Từ Khánh, cùng vô số sứ thần lớn nhỏ, vội vàng từ phía bắc Lương Sơn Bạc vượt Tế Thủy, định xuyên qua Bộc Châu, đi cứu viện Đông Kinh.
Mà nhạc gia quân vừa đến Bộc Châu, liền gặp một vị hào kiệt bản địa hoành hành trên Hoàng Hà là Lý Bảo dẫn ba nghìn thủy binh lên bờ, định đánh chiếm Bộc Châu đang bị người Kim chiếm, hai bên hội quân, dễ dàng chiếm được Bộc Châu trống rỗng, mà Nhạc Phi lúc này mới biết lộ Vạn hộ còn lại là Ngoa Lỗ Bổ chính là từ tây diện Bộc Dương vượt sông, theo lối này nam hạ. Lại từ chỗ Lý Bảo biết được, Kim nhân Đô nguyên soái Hoàn Nhan Niêm Hãn lúc này đang ở Đại Danh phủ phía sau Bộc Dương dẫn quân tọa trấn, còn có đại quân vô số đang liên tiếp hội hợp về đó, mà Lý Bảo chính là không thể trụ nổi ở thượng du, nên mới tới đây.
Bộc Dương thiên hạ danh thành, thành trì kiên cố, lại vì tình trạng địa lý Hoàng Hà đặc thù năm nay (hạ du phân thành bốn năm nhánh), liền kết thành một mảnh với Đại Danh phủ, người Kim chiếm cứ hai nơi này, liền có thể nắm chắc yếu đạo Hoàng Hà, mà trong tình thế này, Bộc Châu giáp Hoàng Hà được hay mất kỳ thực đã vô nghĩa.
Vì thế, Nhạc Phi liền mạnh mẽ mời Lý Bảo cùng mình bỏ Bộc Châu, thừa thế hướng tây chi viện cho Hoạt Châu, Đông Kinh đang tình hình địch không rõ, mà Lý Bảo là hào kiệt bản địa Kinh Đông kiếm sống trên Hoàng Hà, vốn cực hận người Kim, lại thấy binh mã của Nhạc Phi bất phàm, cũng liền khẳng khái theo.
Vả nói, Nhạc Phi dẫn quân nhất ý hướng tây mà tới, đối với chiến cuộc phía tây Bộc Dương kỳ thực chẳng biết bao nhiêu, thực thực là đem mạng đi dò. Mà xa xa ở Nam Dương, Triệu quan gia, sau hỗn loạn ban đầu, lúc này lại cuối cùng từ tình báo tổng hợp các nơi biết được một tình hình đại khái.
"Nói như vậy, người Kim là chia năm đường, cùng nhau vượt sông đánh úp?"
Trong đại doanh Dự Sơn, Triệu Cửu nhìn tấm địa đồ thô ráp hồi lâu, rồi thăm dò sờ soạng trên địa đồ hướng Lưu Tử Vũ vấn đạo.
"Đông diện hai lộ, A Lý trộm vượt Tế Nam, Ngoa Lỗ Bổ cưỡng vượt Bộc Châu, toàn bộ đắc thủ, đồng thời đánh úp công phá Nam Kinh (Thương Khâu), Trương tư chính tuẫn quốc, Kinh Đông lưỡng lộ chẳng nói tái luân hãm, cũng sự thực bị Ứng Thiên phủ (Thương Khâu) cách tuyệt; trung gian lưỡng lộ, Gia Luật Mã Ngũ từ Hoạt Châu, Hoàn Nhan Bạt Ly Tốc từ Tự Thủy Quan phía tây Trịnh Châu, cùng nhau đánh úp, thí đồ bọc đánh Đông Kinh, lại phân biệt bị ngăn; tối tây diện nhất lộ Hoàn Nhan Tát Bát thí đồ đánh úp Lý Ngạn Tiên, lại bị Hà Đông hồng cân quân sự tiên phát hiện, trái lại liên hợp đại tiểu Địch tại Giải Châu dụ địch thâm nhập, thiết phục thành công, trực tiếp kích bại đối phương?"
"Hẳn là như thế rồi." Lưu Tử Vũ trầm mặc một chút, thẳng thắn bẩm báo. "Kỳ thực đại lược đều trong dự liệu của Xu Mật viện, Kinh Đông chỗ Trương tư chính tối nhược, mà Đông Kinh chỗ Tông lưu thủ tối cường... duy Trương tư chính bị đánh úp, thương tốt chi hạ tuẫn quốc nhi khứ, toán thị nhất đại thất; còn Lý kinh lược chỗ ấy bức lui được đối phương, lại là ý ngoại chi hỉ. Mà hiện tại mấu chốt chính là Hoàn Nhan Niêm Hãn, Hoàn Nhan Lâu Thất, Hoàn Nhan Ngột Truật, Hoàn Nhan Thát Lãn bốn người đều ở nơi nào? Có hội vượt sông? Lại khi nào nơi nào vượt sông? Nhất định cần nghiêm túc tham sát rõ ràng!"
"Không thác, việc này tối yếu khẩn! Mà ngoài việc này, lưỡng vị Xu tướng vụ tất tốc tốc nghị nhất hạ chỗ Lý Ngạn Tiên liên trứ đại tiểu Địch còn có bộ hạ Lý Ngạn Tiên tam Thiệu (Thiệu Vân, Thiệu Hưng, Thiệu Long) quân công, đương thử chi thì, tất cần cách ngoại ưu trọng gia thưởng; nhiên hậu tại phát cá điều tử cấp thành nội Lã tướng công, nhượng tha nghị nhất hạ Trương tư chính đích phía sau truy tặng đẳng sự nghi, lưu tại Nam Dương đích gia nhân dã yếu trác lực ưu đãi. Kỳ thực..." Triệu Cửu nghiêm túc ứng thanh, đãn thuyết đáo cuối cùng, khước bất miễn dã cân trứ tạp liễu nhất hạ, phương tài kế tục cảm thán ngôn đạo. "Kỳ thực, trẫm tảo cai đinh ninh Trương tư chính bất yếu tại ý thập ma hành cung đích, trẫm thị chân vong liễu việc này."
"Dạ!" Lưu Tử Vũ nghiêm túc tương ứng, phục hựu chính sắc tương đối. "Quan gia, thỉnh hoàn bất yếu củ kết Nam Kinh chi sự, Trương tư chính vi nhân thần nhi thủ thần tiết, giá thị tha tự nguyện vi chi, bổn cai miễn lệ, nhi phi vi chi thần thương."
"Thần cũng nghĩ như vậy." Lã Di Hạo bước lên một bước, hiếm khi đồng ý với Lưu Tử Vũ. "Trương tư chính là điển phạm của bậc đại thần, hành xử như thế chính là muốn nói cho người trong thiên hạ biết, Đại Tống cũng có Chế trí sứ tuẫn quốc! Hệt như hồi Tĩnh Khang, anh trai của Lý học sĩ (Lý Nhược Phác) là Lý Nhược Thủy, cha ruột của Lưu tham quân là Lưu Cách vậy, thảy đều là những bậc anh kiệt như thế. Mà lúc lâm trận, quan gia lại ra cái dáng ấy, nếu những người kia nơi chín suối có linh thiêng, biết đâu lại thấy chẳng đáng!"
Văn đắc thử ngôn, Lý Nhược Phác, Lưu Tử Vũ các tự tái độ trịnh trọng hành lễ.
"Trẫm biết." Triệu Cửu đê đầu khán trứ địa đồ thượng, nhất diện sai trứ Kim nhân chủ lực vị trí, nhất diện đảo thị liên liên bãi thủ. "Trẫm hoàn bất chí vu như vậy bất tri khinh trọng, nhi cương cương đốn trụ, chỉ thị nhân vi dữ Trương tư chính vị tằng kiến quá hứa đa diện, cánh nhất thì hồi tưởng bất khởi tha dung mạo, tâm trung nan miễn buồn bã bãi liễu."
Lã Di Hạo trở xuống, mọi người trong quân xá gần như đồng loạt khựng lại, y hệt như Triệu Quan Gia vừa nãy đã thể hiện.