Thiệu Tống

Lượt đọc: 2104 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 178
Tiêu sái tống nhật nguyệt (tiếp theo)

❊ ❊ ❊

Thời loạn lạc, tốc độ thay đổi của sự việc thường nhanh đến bất ngờ.

Mặc Kỳ Tiết đám người chẳng qua là đi Quan Tây một chuyến, đi về ba bốn mươi ngày mà thôi, lúc quay về, dọc đường đã thấy cảnh tượng thay đổi hẳn... Ví như khi đến Lạc Dương vốn tĩnh mịch như tờ, lúc đi qua lần nữa đã rõ ràng nhận thấy khu thành cũ Lạc Dương được tu sửa đôi chút, tuy vẫn tiêu điều, nhưng ít ra cũng có một chút sinh khí.

Không chỉ như thế, nghe nói tông ốc ở Hoàng lăng cũng được sửa sang phần nào, Đại Tông Chính Triệu Sĩ ?? từ Dương Châu đến còn đặc biệt tới tế bái khốc lăng.

Mà đi tới địa phận Trịnh Châu, tình hình này lại càng rõ rệt, bởi vì số lượng và mật độ khói bếp là thứ không thể lừa dối được.

Mặc Kỳ Tiết trong lòng biết rõ, đây tất nhiên là do Đông Nam quân loạn bình định xong, tài phú vật tư của Đông Nam trước đó bị cản trở đã men theo kênh rạch đến được Đông Kinh... Chỉ riêng Lưỡng Chiết lộ cộng thêm một Phúc Kiến lộ, trước năm Tĩnh Khang mỗi năm tổng thu nhập tài phú tạp vật đã trên hai ngàn vạn mân, dù từ sau Tĩnh Khang loạn lạc, thêm cả quân loạn vừa mới bình định tiêu hao nhiều, mỗi năm thấp nhất cũng phải có một ngàn vạn mân, ngang bằng với Ba Thục... Mà đợt tài lụa, lương thảo cùng vật phẩm chậm trễ hơn nửa năm mới đưa tới này, ước tính tổng giá trị tuyệt đối sáu trăm vạn mân trở lên.

Đã có tiền lụa lương thảo, tự nhiên vạn sự đều khả vi.

Tuy nhiên, ngoài những điều kiện cứng này ra, với sự thông minh và tầm mức hiện tại của Mặc Kỳ Nguyên Trung, y cũng từ hiện tượng đó mơ hồ phát hiện ra một tầng ý nghĩa khác, không nói rõ được, nhưng lại thực sự tồn tại.

Mà thứ này không lúc nào là không ảnh hưởng đến cục diện trước mắt.

Nên biết, trước đây ở Nam Dương, với tư cách là người trong cuộc, Mặc Kỳ Tiết đã có thể nhìn ra... Khi ấy tình hình tệ hại như vậy, nhưng khi Quan Gia sau khi đăng cơ xác định bồi đô một cái, Nam Dương liền lập tức tràn vào số lượng lớn quan viên lưu tán, sĩ tử, thương nhân, hơn nữa cục diện Kinh Tương, Ba Thục, Đông Nam cũng đều trong nháy mắt chịu ảnh hưởng từ Nam Dương, dần dần đi vào ổn định.

Đông Nam các nơi động loạn được chiêu phủ, Chung Tương ở Động Đình Hồ thu liễm thanh hơi, Phạm Quỳnh có thực lực lớn như vậy chỉ có thể khoanh tay chịu trói, sau đó bị chôn sống trong quan tài để làm gương.

Trước mắt cũng là như thế.

Mặc dù Đại Tống đối mặt với sự mất mát Thiểm Bắc, sự xuất hiện của Ngụy Tề, nội bộ phản loạn, thực lực quân sự vẫn ở vào thế yếu không thể nghi ngờ, lại thêm vị trí xấu hổ của Đông Kinh thành như vậy, thảy đều dẫn đến vô số bất trắc trong tương lai, nhưng khi Triệu Quan Gia ngồi vững vài tháng ở Cựu Đô này, cục diện chỉnh thể vẫn nhanh chóng tiến triển theo hướng ổn thỏa.

Có chút hương vị lòng người hướng về an định.

Thế nhưng, Mặc Kỳ Nguyên Trung đã được xem là nhân vật đắc dụng trước ngự tiền lại chẳng lấy làm mừng, bởi vì y luôn cảm thấy, cái gọi là lòng người hướng an kỳ thực chưa chắc là chuyện tốt, bởi lòng người an định e rằng sẽ biến thành lòng người cẩu an... Mà vị Quan Gia đang ngồi trong thành Đông Kinh lúc này tuyệt đối không thể nào chấp nhận cẩu an.

Đương nhiên, đó đều là Mặc Kỳ Tiết tự suy nghĩ vu vơ dọc đường, chỉ là nghĩ thế thôi, đến cái bóng còn chưa có, huống chi chuyện trước đây đã sớm chứng minh, người Kim ở phía trước, không phải muốn an là an được.

Trở lại trước mắt, ngày cuối cùng trung tuần tháng Năm, mang theo người vất vả chạy đường, Mặc Kỳ Tiết rốt cục trở lại Đông Kinh, và tựa hồ để phản chiếu những suy nghĩ đó của y, một chuyện khó tin là, y thế mà lại kẹt xe ở Đông Kinh thành.

Thực sự là kẹt xe rồi, Mặc Kỳ Tiết dẫn người từ Tân Trịnh Môn phía tây vào ngoại thành còn đỡ, nhưng vào tới nội thành, cuối cùng ở ngã tư Tây Đại Nhai và Sùng Minh Môn gặp phải một loạt xe cộ dài dằng dặc, bị chặn cứng tại chỗ.

Công bằng mà nói, chuyện này đặt cách đây sáu bảy năm tuyệt đối là chuyện thường, lúc ấy Đông Kinh thành chen chúc trên trăm vạn nhân khẩu thường trú, đạt quan quý nhân nhiều như lông trâu, xa giá nghi trượng tự nhiên cũng phủ đầy phố lớn ngõ hẻm, huống chi vật tư hàng hóa nuôi sống trăm vạn nhân khẩu cũng cần một con số khó lường.

Nhưng trước mắt thì không tầm thường.

“Đây là xa giá nhà ai vậy?”

Mặc Kỳ Tiết chỉ dắt ngựa, tiện tay vời tên tiểu tư từ cửa hàng lầu các ven đường ra xem náo nhiệt đến hỏi.

“Quan nhân mới tới Đông Kinh ư?” Tiểu tư trước tiệm nghe vậy, trông cũng biết hàng, liếc mắt nhìn ra đám người Mặc Kỳ Tiết là quan lại chính đáng lên kinh, bèn biết gì nói nấy. “Vậy tự nhiên không hiểu duyên cớ rồi, đây là theo Nhạc Thái Úy bình định Đông Nam quân loạn, vài đại hộ ở Dương Châu nghe nói Quan Gia trở về Đông Kinh, cũng động ý niệm hồi hương, bèn kết bạn theo đại quân đến đây... Đứng đầu có Đại Tông Chính Tuân Khang Hiếu Vương Gia, Phan Hiền Phi Phan nương tử gia, Tương Châu Mai Hoa Hàn Gia, còn có nhà Hình Hoàng Hậu vừa qua đời trước kia... Mà bên này chắn đường chính là Phan Nương Tử gia và Mai Hoa Hàn Gia, hai nhà họ trạch cũ gần nhau, Hàn Gia qua trước, Phan Gia không chờ được, liền đi thẳng lên, bèn lộ vẻ khí thế lớn hơn chút, lại không ngờ hôm nay người từ Tây Đại Nhai tới cũng không ít, hết cách lại không ai dám cắt ngang xa giá hai nhà này, nên ở ngả tư này tắc nghẽn cả lên.”

Mặc Kỳ Nguyên Trung vân vê râu cười.

“Quốc gia suy vong, ắt có yêu nghiệt!”

Nhưng chưa đợi Mặc Kỳ Nguyên Trung cười lên, một đại hán mặt đỏ áo gấm bên cạnh vẫn chưa xuống ngựa đã phẫn nộ lên tiếng ngay giữa phố, âm thanh lớn đến mức khiến cả phố người phải ngoái nhìn. "Dọc đường thấy, Tây Kinh hoàng lăng còn chẳng giữ nổi, lại chỉ lo huy động người ngựa đi đón một phi tần từ Dương Châu tới? Đến thì đến thôi, vốn nên xe nhẹ tùy tùng ít, để tỏ cái đức của hậu cung, vậy mà lại ở đây cáo mượn oai hùm chó cậy thế chủ, lấp kín đường sá, khiến cho đại thần quốc gia đường đường, tướng quân tiền tuyến phải đứng đợi chờ ở đây? Thiên hạ sao có cái lý ấy?"

Tên tiểu tư nghe đến đây, trực tiếp ba chân bốn cẳng chui tọt vào lầu nhà mình, còn cả phố người đều trố mắt há hốc nhìn vị đại hán mặt đỏ này.

Nhưng chỉ lát sau, ngoài dự đoán, đoàn xe vốn đang đi không ngừng bỗng tự động tách làm hai, những xe đã đến đầu phố đương nhiên vội vàng qua phố, còn những xe chưa đến đầu phố lại ngoan ngoãn đỗ hết vào ven đường… không chỉ thế, giây lát sau, lại có một đệ tử trẻ tuổi cùng một vị quản gia có tuổi tựa như nhân vật đích thân bước ra, tự báo tên họ, nói miệng những lời hổ thẹn vân vân.

Đại hán mặt đỏ, tức là Khúc Đoan vừa bị trói suốt từ lúc 'phó nhậm' đến kinh, mãi tới Tây Kinh mới được cởi trói, đương nhiên hừ lạnh một tiếng, không thèm để ý. Còn Mặc Kỳ Tiết ở bên chỉ tùy tiện báo tên họ, rồi cũng chỉ cười nhạt không nói.

Cần nói, Mặc Kỳ Nguyên Trung trong lòng sáng như gương, đây không phải cái nhà ngoại thích hiển quý này thấy quốc nạn mà bỗng nhiên đổi tính, mà là thời thế khiến thế thôi.

Phải biết rằng, ngày ấy trong Tĩnh Khang Nhị Thánh bị bắt ra bắc, Hình Hoàng hậu cũng bị cướp đi, còn Phan Hiền Phi không những là nữ quyến chính đáng duy nhất ở lại bên Quan Gia, mà còn đang mang hoàng tự trong bụng, nên từng được bàn luận là có thể trực tiếp lập Hậu, nhưng rốt cục tình hình Hình Hoàng hậu chưa rõ, nên dưới sự can gián của đại thần lúc đó, chưa thể thành.

Mà giờ đây, Hình Hoàng hậu đã xác định gặp hại, nghe nói cả quan tài không ngày nào cũng sắp được đưa về, còn Phan Hiền Phi tuy mất một hoàng tự, nhưng thời buổi này nuôi con không thành thì quá bình thường, trái lại vì mất con, lại được Quan Gia thương yêu, nên đặc biệt được phép trở về theo hầu… vì thế, một khi đã vậy, sự việc trở nên rất tế nhị, bởi vì phẩm cấp của Phan Hiền Phi cao hơn xa tất cả mọi người trong hậu cung!

Hay nói cách khác, theo việc Quan Gia nhiều lần giải tán cung nhân, khước từ nữ quyến, trong cung hiện giờ chỉ có mỗi Ngô Phu Nhân và Phan Hiền Phi là có danh phận, mà Ngô Phu Nhân tuổi lại nhỏ, phẩm cấp lại thấp, rõ ràng không phải là đối thủ của Phan Hiền Phi, vậy thì chuyện Hậu vị một khi đem ra bàn, gần như là vật trong túi của Phan Hiền Phi.

Còn tại sao lại là gần như chứ không phải chắc chắn, ấy là bởi ngoài tâm ý Quan Gia và Ngô Phu Nhân tưởng không thành uy hiếp kia, Phan Hiền Phi trước hết phải đối diện với một kẻ địch cũ thực sự mạnh mẽ – người ngày đó ở Nam Kinh ra sức can ngăn Quan Gia vừa mới đăng cơ không lập Phan Hiền Phi làm Hậu, lại chính là vị Thủ tướng Đô Tỉnh có vị trí vững chắc nhất hiện nay, Lã Hảo Vấn Lã Tướng Công.

Nói cách khác, đây là Phan thị tự biết thời cơ mẫn cảm, cho nên mới đến làm bộ làm dạng, còn Mặc Kỳ Tiết tự biết Phan thị này thế nào cũng sẽ không đắc tội bất kỳ đại thần nào vào lúc này, nên mới có thái độ không chút kiêng dè.

Còn Khúc Đoan thì sao… nói thật, Khúc Đại tướng quân đi cả một đường, cũng đã nghĩ thông suốt, phen này đến đây tính mạng và quan chức ước chừng là vẫn có, nhưng muốn lại ra tiền tuyến thống lĩnh một phương, thì khỏi phải nói là chuyện viển vông, khả năng cao là nhàn cư dưỡng lão, để có lời dặn dò với đám quan Tây bộ cũ của ông ta… cho nên, Khúc Đại tướng quân gọi đây là bản tính trời sinh lại thêm mẻ bát đã vỡ thì quẳng luôn!

Nhà mày hoàng hậu đấy à, danh môn đệ nhất thiên hạ nhà mày đấy à, liên quan đếch gì đến lão tử?!

Bỏ qua chuyện vặt, trở lại trước mắt, Mặc Kỳ Nguyên Trung phen này tây hành, rõ ràng có công, tự có chỗ cậy, mà Khúc Đại lại quyết tâm không thèm nể mặt ai, hai người ngang tàng đến nỗi ngay cả người nhà Phan Hiền Phi cũng chẳng để vào mắt, đến mức chỉ có Mặc Kỳ Tiết hơi chắp tay coi như đáp lời, rồi cả hai bèn tự dẫn thuộc hạ tùy tùng, thực sự ngẩng cao đầu đi xuyên qua giữa đoàn xe Phan thị, thẳng hướng khu Thượng thư tỉnh cũ, Hoàng thành mà đi.

Hai người đã đi rồi, đám người nhà Phan thị vốn dồn nén nửa bụng tức giận thấy không còn ai dám chủ động xuyên qua giá xe của Phan thị nữa, bèn tiếp tục ngang nhiên cắt ngang Tây đại nhai không ngừng, chỉ có vô số kẻ nhàn tản bên đường nhìn theo bóng dáng xa dần của Mặc Kỳ Tiết và Khúc Đoan, thầm cảm khái… cái Đông Kinh này mới náo nhiệt được mấy ngày, mà đã sinh ra được nhân vật xa xỉ ngang tàng đến vậy.

Không nhắc đến tiểu sáp khúc nữa, chỉ nói Mặc Kỳ Tiết và Khúc Đoan đến Ngự Nhai rẽ về phía nam, tiến vào khu Thượng thư tỉnh cũ mà Đô Tỉnh và Khu Mật Viện cùng chiếm giữ, nhưng lại không gặp Khu Mật Phó Sứ Uông Bá Ngạn, chỉ có Khu Mật Viện Đô Thừa Chỉ Lưu Tử Vũ ở đây xử lý quân vụ… Từ sau việc ở Hà Âm hôm đó, hai bên đã ngày càng xa cách, chỉ còn khách khí công sự mà thôi… Tuy nhiên, việc này quan hệ trọng đại, tuy Trung Khu sớm nhận được khoái mã cấp báo từ Quan Trung của Vũ Văn Hư Trung gửi về, nhưng chính chủ đến nơi, ắt phải diện thánh, mà Lưu Tử Vũ cũng không dám chậm trễ, lập tức đem tin truyền vào trong cung.

Rất nhanh, bên Tuyên Đức Lâu truyền ra khẩu dụ, nói đúng dịp mấy vị tướng công, thái úy đều đang ở ngự tiền luận sự, bảo Vạn Sĩ tham quân trực tiếp cùng Khúc Đô Thống vào Đại Nội là được.

Mọi người tự nhiên không có lời nào để nói, duy chỉ có Khúc Đoan, hắn quả thực có chút bản lĩnh, tuy là lần đầu tiên vào cung, lần đầu diện thánh, nhưng từ phía trước lầu Tuyên Đức một đường đi tới sau lầu Tuyên Đức, lại vẫn luôn ngẩng đầu ưỡn ngực, tư thái lẫm liệt... Dáng vẻ này, không chừng gặp Quan Gia cùng mấy vị Tướng Công, Thái Úy trước mặt cũng có thể tiếp tục gây chuyện thị phi.

Chỉ có thể nói, không hổ là nam nhân ngày đó công khai làm thơ chế nhạo toàn bộ triều đình Nam Dương, sau đó lại bá lăng toàn bộ Quan Tây.

Tiến vào đại nội, rẽ về phía tây ở điện Đại Khánh, một tòa viện tử rất lớn, bên trong có lầu chuông lầu trống bảo vệ một tòa điện Văn Đức, chính là nơi thường ngày gọi là thượng triều làm việc, cũng là nơi đầu tiên được thu thập sạch sẽ, mà tiến vào phạm vi điện Văn Đức, liền chỉ có thể có hai người vào trong thôi, hơn nữa còn phải lục soát thân thể, tước binh khí, cởi giáp.

Lục soát xong, Mặc Kỳ Tiết được tuyên triệu vào trong trước, Khúc Đoan thì ở lại dưới bậc thang lầu trống chờ đợi.

Đối với chuyện này, Khúc Đại đương nhiên sớm đã có chuẩn bị tâm lý, những chuyện ở Quan Tây bày ra đó, hắn đến đây, cuối cùng cũng không thể nào lại bị Trung Khu xem là người của mình nữa... Mà lúc này nhớ lại, Khúc Đoan ngược lại khó có khi có chút hối hận, nhưng lại tuyệt không lộ ra trên mặt, trái lại cảm thấy đến nơi đây, lát nữa diện thánh, càng nên cường ngạnh tới cùng, bày ra phong thái của mình, nếu không chẳng phải đã thành trò cười sao?

Nhưng ngay khi Khúc Đoan đang suy nghĩ lung tung bên tiếng ve mùa hè, thì đột nhiên, một trận tiếng giáp trụ va chạm đã phá vỡ tiếng ve trước điện Văn Đức, cũng cắt đứt dòng suy nghĩ của Khúc Đoan.

Chẳng lẽ còn thực sự muốn giết mình sao?

Khúc Đại trong lòng cảnh giác, chợt lại thở dài... Chết thì đã chết, liếm máu trên lưỡi đao hai mươi năm, hắn còn thực sự sợ chết sao? Chỉ tiếc Thiết Tượng chưa từng ở Quan Tây đưa ra ngoài, đi theo mình một đường tới đây, lại không biết có bị tên Mặc Kỳ Nguyên Trung kia tham ô mất hay không?

"Khúc Đại!"

Mấy chục tên giáp sĩ từ trong điện tràn ra, tới trước mặt Khúc Đoan trên bậc thang, mà kẻ cầm đầu thân hình cực kỳ to lớn, lại mặc cẩm bào, thắt đai ngọc, từ xa đã từ trên cao nhìn xuống hô lên ngoại hiệu của Khúc Đoan. "Còn nhận ra lão tử không?"

Khúc Đoan sững sờ hồi lâu... Hắn nhìn cái đai ngọc kia, phản ứng đầu tiên còn tưởng rằng đây chính là Quan Gia đích thân ra gặp hắn, đến khi nghe thấy giọng nói quen thuộc đó mới chợt tỉnh ngộ, kẻ này tất nhiên là Hàn Thế Trung.

Hơn nữa, lời này cũng không giống như là tới giết người chứ?

"Hàn Thái Úy." Khúc Đoan hơi lúng túng một chút, khó có khi nghiêm túc chắp tay hành lễ.

"Ngươi còn biết cấp lão tử Bát Hàn Ngũ hành lễ à?" Hàn Thế Trung đứng trên bậc thang, cười lạnh không ngừng. "Nghe người ta nói, quân Tây của chúng ta mấy chục vạn mạng, chết thì chết đi thì đi, chạy thì chạy mất thì mất, thế mà lại để cho tên khốn nhà ngươi thành đệ nhất đại tướng Quan Tây, há chẳng phải là trò cười sao?"

Khúc Đoan há miệng định nói, lại không biết nên phản bác thế nào.

"Lão tử hôm nay cũng không nói tới Lưu Quang Thế đã chết, Dương lão Thái Úy đang dưỡng lão ở Dương Châu, còn có kẻ tiểu nhân Trương Tuấn đang ở trong điện nịnh nọt Quan Gia." Hàn Thế Trung tiếp tục cười lạnh. "Hôm nay mấy tên Ban Trực ra đây đều là lão tư lịch trong quân Tây được tuyển ra, trước mặt mọi người, lão tử hỏi ngươi, chỉ nói ngươi với lão tử hai người... Ai lớn hơn một tuổi? Hỏi ngươi đó!"

"Là Thái Úy." Khúc Đoan bất đắc dĩ chắp tay. "Thái Úy so với ta lớn hơn một tuổi."

"Ai nhập ngũ sớm hơn?"

"Là Thái Úy."

"Ai tư lịch sâu hơn?"

"..."

"Ai công lao lớn hơn?"

"..."

"Lão tử có phải là quân Tây chính quy xuất thân không? Hay là nói Kinh Nguyên lộ các ngươi là quân Tây, Diên Phu lộ bọn ta thì không phải?"

"..."

"Vậy lão tử bây giờ là Thái Úy, ngươi không phải, ngươi dựa vào cái gì mà không phục?"

"Không có ý không phục Thái Úy..."

"Vậy thì tốt." Hàn Thế Trung đột nhiên miệng hất một cái. "Tiểu Dương... Đây là Dương Nghi Trung, cháu ruột Dương lão Tổng Quản thượng cấp cũ của ngươi... Tiểu Dương xuống dưới, lột áo gấm của hắn!"

Dương Nghi Trung nghe lệnh, trực tiếp cùng vài tên Ban Trực cùng nhau ồ ạt xông lên, ngay dưới lầu trống trước điện Văn Đức này ấn chặt đối phương, rồi loạn xạ xé toạc y phục của đối phương, lộ ra tấm lưng trắng ngần.

Mà lúc này, lại có một người hai tay dâng một cây roi ngựa lên cho Hàn Thế Trung.

"Ta không phục... Ta chính là đại tướng triều đình, kẻ sĩ thà chết chứ không chịu nhục!" Khúc Đoan sao lại không hiểu, Hàn Thế Trung đây là muốn đánh hắn roi sát uy, càng thêm vùng vẫy lên. "Bát Hàn Ngũ ngươi tuy cái gì cũng hơn ta, lại cũng không thể vô cớ làm nhục ta như thế!"

"Lão tử là phụng chỉ ý của Quan Gia, chuyên môn đến đánh ngươi hai mươi roi sát uy đây!" Hàn Thế Trung không hề vội vàng, một tay đỡ lấy đai lưng, một tay xách roi vòng ra sau lưng đối phương, rồi lớn tiếng đáp lại. "Quan Gia bảo lão tử nói cho ngươi, Ngự Sử Trung Thừa là đại thần quốc gia, Hồ Minh Trọng là sứ giả của hắn, ở khu vực phòng thủ của ngươi bị ăn roi, thì nên để hôm nay ngươi trả lại! Chỉ vì trong điện các vị Thái Úy, chỉ có một mình lão tử từ tư lịch đến công lao đều đủ sức bao trọn ngươi, mới chuyên cho lão tử cơ hội này!"

Nói xong, liền cổ tay run lên, trực tiếp quất lên lưng Khúc Đoan.

Roi lên người, đau thấu tận xương, Khúc Đoan nhất thời nghiến răng, lời nói cũng nuốt trở vào... Có thể thấy Bát Hàn Ngũ cũng là kẻ rất chuyên nghiệp, chỉ có thể nói không hổ là đích truyền của quân Tây.

Mà chuyện này còn chưa tính, Hàn Thế Trung vừa quất vừa lại quát mắng không ngừng:

"Lão tử thực không hiểu, ngươi có cái gì để mà tự cao tự đại? Có cái gì để mà ngang ngược? Lão tử Hàn Ngũ còn chưa từng ngang ngược? Ngươi ở trước mặt lão tử ngang ngược thêm cái nữa xem?"

“Một Thống chế, dám tùy tiện thôn tính đồng liêu?

“Một tri phủ Diên An, lại dám giết Kinh lược sứ cấp trên ngay trước mắt?

“Một Đô thống chế vừa được bổ nhiệm chưa đầy ba tháng, lại dám không để Ngự sử trung thừa vào mắt?

“Hồ Trung thừa nói ngươi không có ý phản, nhưng theo ta, không có ý phản cũng đáng chết! Được không?

“Chỉ riêng Quan Tây ngươi khổ? Người khác đều hưởng phúc sao? Quan Gia ở Hoài Thượng, một cây nến còn không nỡ thắp,

“Lão Hàn ta vừa mới học đọc sách, ngươi còn làm thơ? Còn làm thơ châm biếm Quan Gia và đại thần?

“Quan Gia và đại thần bị ngươi châm biếm, làm sao đuổi được quân Kim?

“Còn Hồ Trung thừa, vì sao trong phòng tuyến lại bị đánh? Đó là Thiên sứ!

Hàn Thế Trung quát mắng không ngừng, roi đánh không nghỉ, Khúc Đoan cũng nghiến răng không nói một lời.

Đánh xong, Hàn Thế Trung thu roi, đi đến trước mặt đối phương, thở đều chậm rãi, lại lạnh lùng nhìn thẳng: “Thế nào, có gì muốn nói không?”

“Có!”

Khúc Đoan nghiến răng run nhẹ, cố gắng nhìn thẳng khi nằm trên đất. “Chỉ dụ Quan Gia là đánh ta hai mươi roi sát uy... ngươi Hàn Ngũ lại lạm dụng tư hình, đánh ta hai mươi mốt roi!”

“Roi này chính là ta tư đánh, bởi vì Hồ Trung thừa chính là huynh đệ của ta, ta cố ý lấy công trả tư thù...” Hàn Thế Trung cười dữ tợn nhìn thẳng, không chút che giấu. “Hay là ngươi Khúc Đại đến hôm nay mới biết ta gọi là Bát Hàn Ngũ sao? Nếu không phục, sau này chúng ta còn gặp nhiều, lúc nào tìm ta, ta đều chờ ngươi!”

Khúc Đoan nghiến răng không nói.

“Cho hắn quần áo, đưa hắn vào.” Hàn Thế Trung không để ý đến kẻ này nữa, trực tiếp ném roi ngựa, đỡ đai lưng trở về điện trên. “Quan Gia đang bàn việc quân, theo quy củ, hắn là Ngự doanh phó đô thống chế đáng lẽ phải dự thính tham nghị!”

Khúc Đoan vẫn nghiến răng không nói.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.