Tranh Hồng Niên Đại

Lượt đọc: 1348 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6-36 Khách hàng bí ẩn tìm tới cửa

❊ ❊ ❊

Trải qua một trận ác chiến, nữ cảnh sát vô cùng chật vật, y phục trên người đều bị nước mưa làm ướt sũng, còn dính không ít vụn gạch đá bùn đất, mái tóc ngắn vốn dĩ gọn gàng giờ rối bù, cô đối mặt với Lưu Tử Quang, nước mắt nóng hổi tuôn rơi không ngừng.

Lưu Tử Quang theo bản năng ôm lấy Hồ cảnh sát, thân hình kiều diễm dưới lớp áo thun Lycra bó sát nóng hổi, đường cong lồi lõm rõ ràng, đầy sức đàn hồi. Nếu đổi sang trang phục thời thượng, đi trên phố chắc chắn là loại con gái khiến người ta phải ngoái nhìn. Đáng tiếc, ngày thường Hồ cảnh sát chỉ thích những kiểu quần áo mang màu sắc nam tính như áo thun, quần kaki, lại còn không điểm phấn tô son, nên không dễ thu hút sự chú ý của đàn ông, ngay cả Lưu Tử Quang cũng chưa từng quan sát cô kỹ càng.

Hiện tại hai người ở khoảng cách gần như vậy, ngay cả tiếng tim đập của đối phương cũng có thể cảm nhận được. Bốn phía vắng lặng như tờ, gương mặt mộc không phấn son hơi ngẩng lên của Hồ Dung lại xinh đẹp đến kinh ngạc tựa như hoa sen trắng. Điểm trừ duy nhất là trên gương mặt nhỏ nhắn này dính chút bụi bặm, lại bị hai hàng nước mắt rửa trôi, trông lấm lem như một chú mèo con.

Điều khiến cô rơi lệ chính là bên thái dương trái của Lưu Tử Quang có một vết hằn rõ rệt do đạn sượt qua, tóc đã bị cháy sém, máu rịn ra nhàn nhạt. Nếu lệch thêm vài milimet, e rằng Lưu Tử Quang sẽ chẳng còn đứng đây nguyên vẹn như thế này, mà đã trở thành một cái xác không hồn trong vũng bùn rồi.

"Chạy thì cứ để nó chạy, cảnh sát chúng tôi sẽ bắt lại bọn chúng, cậu liều mạng như vậy làm gì? Cậu là mình đồng da sắt à!" Hồ Dung đột nhiên hung dữ quát tháo Lưu Tử Quang.

Lưu Tử Quang ấp úng không nói nên lời, hai tay dang ra định giải thích thì Hồ Dung lại hung hăng ôm chầm lấy anh, hai cánh tay như chiếc gông sắt kìm chặt lấy eo anh. Lưu Tử Quang cười khổ, nha đầu này chắc chắn rảnh rỗi là tập tạ nên tay mới khỏe như vậy. Bị người ta ôm, hai tay anh không có chỗ để, đành phải đặt lên cái eo thon của Hồ Dung.

Cái eo thon không đầy một nắm tay chẳng hề có chút mỡ thừa nào, tràn đầy sức mạnh và sự đàn hồi, cảm giác chạm vào rất tuyệt. Tuy nhiên, điều làm mất hết hứng thú chính là khẩu súng ngắn 92 ở phía sau lưng, lạnh lẽo, to lớn, nhắc nhở Lưu Tử Quang đừng quên, đây là một nữ cảnh sát hình sự lạnh lùng vô tình.

"Súng của cậu lấy ở đâu ra, có phải tịch thu được từ đám tội phạm đó không?" Hồ Dung đột nhiên hỏi. Lưu Tử Quang sững sờ, rồi vội vàng gật đầu: "Đúng, tôi nhặt được trong xe của bọn chúng."

Lưu Tử Quang không biết đây là cách giải thích hợp lý mà Hồ Dung tự tìm cho việc anh tàng trữ vũ khí trái phép, hay cô thật sự tin khẩu súng này là do anh nhặt được. Dù sao thì chuyện đã đến nước này, anh cũng đành phải thừa nhận.

"Bọn chúng chạy theo hướng nào?" Lúc này Hồ Dung mới nhớ tới việc chính.

"Hướng đó." Lưu Tử Quang chỉ tay về phía lò hỏa táng bỏ hoang. Hướng anh chỉ là chính xác, bởi anh tin rằng, bốn tên đại đạo tặc như Trương Bách Cường, vấn đề nhỏ này bọn chúng vẫn đủ khả năng giải quyết.

Hồ Dung lập tức lấy bộ đàm ra báo cáo với cấp trên. Phía cấp trên đã cuống cuồng hết cả lên, con gái của phó thị trưởng kiêm bí thư ủy ban chính pháp mà có mệnh hệ gì thì không ít người phải mất chức. Người lãnh đạo dẫn đội giật lấy bộ đàm, dùng giọng điệu cực kỳ nghiêm khắc ra lệnh cho Hồ Dung ngay lập tức quay về, không được sai sót, tuyệt đối không cho phép đơn thương độc mã truy đuổi tội phạm.

"Rõ, hết." Hồ Dung cất bộ đàm, leo lên xe mô tô, nói với Lưu Tử Quang: "Lên xe, tôi chở cậu."

"Cô chở tôi? Không hay lắm đâu." Lưu Tử Quang xoa tay nói, hai người cùng đi chung một chiếc mô tô, thế này thì quá mức ám muội rồi.

"Bảo lên thì lên, sao mà lắm lời thế, đàn bà quá đấy!" Hồ Dung khinh khỉnh nói. Tay phải cô vặn ga, chiếc xe mô tô phát ra những tiếng gầm gừ mất kiên nhẫn, ống xả phụt ra từng làn khói xanh.

"Vậy thì tôi đành lên vậy." Lưu Tử Quang hết cách, đành phải ngồi lên yên sau của chiếc mô tô, còn làm bộ giả vờ không dám ôm eo Hồ Dung.

"Ôm chặt eo tôi vào, không lát nữa ngã chết bây giờ." Hồ Dung bá đạo ra lệnh.

---❊ ❖ ❊---

Hồ Dung lái xe mô tô chở anh trở về nghĩa trang dưới sự chứng kiến của bao người. Nơi này đã bị cảnh sát phong tỏa nghiêm ngặt, cấm tất cả mọi người ra vào, nghiêm phòng lộ tin tức. Không vì điều gì khác, hiện tại đang là thời điểm then chốt của công cuộc xây dựng lớn ở Giang Bắc, bất kỳ thông tin tiêu cực nào cũng phải bằng mọi giá mà dập tắt.

Đám cảnh sát giận sôi máu nhìn Lưu Tử Quang ngồi trên yên sau xe của bông hoa cảnh sát hình sự, một đôi tay còn không yên phận ôm lấy cái eo thon của Hồ Dung. Ngay lúc đó, có một viên cảnh sát trẻ tuổi nóng tính đi tới chất vấn: "Anh làm cái gì thế?"

Hồ Dung dừng xe, Lưu Tử Quang vắt chân bước xuống, mỉm cười nói: "Tôi chẳng làm gì cả, chỉ là người dân đi ngang qua thôi."

"Cậu ấy chính là Lưu Tử Quang, nếu không có cậu ấy giúp đỡ, Hàn đại và tôi khó mà đối phó được đám tử tù đó." Hồ Dung trừng mắt nhìn viên cảnh sát hình sự kia một cái đầy khó chịu.

Tuy chưa từng gặp mặt Lưu Tử Quang, nhưng đại danh của anh trong hệ thống công an Giang Bắc vẫn rất lẫy lừng. Viên cảnh sát trẻ lập tức câm nín, lủi thủi đi sang một bên tiếp tục duy trì đường dây phong tỏa.

Bên này, Hàn Quang nhảy xuống từ xe cứu thương, đi tới bắt tay Lưu Tử Quang: "Lão Lưu, cảm ơn cậu."

Lưu Tử Quang nói: "Khách khí quá, tôi cũng là vì mình thôi, nếu không thì vụ Dương Phong kia, chẳng biết cái chậu phân nào sẽ ụp lên đầu tôi nữa."

Hàn Quang cười gượng, chuyển đề tài nói: "Đám tội phạm đó đâu?"

"Chạy rồi." Lưu Tử Quang không nói thêm gì nữa, nhưng vết máu và bùn lầy khắp người anh, cùng với vết đạn sượt qua trên đầu đều lặng lẽ nói cho Hàn Quang biết, anh đã trải qua một trận đấu sinh tử khó mà tưởng tượng được.

Lãnh đạo đưa ra mệnh lệnh, các chốt kiểm soát đều phải canh phòng nghiêm ngặt, bệnh viện, phòng khám lớn nhỏ trong thành phố và các huyện đều chú ý tiếp nhận bệnh nhân. Đồng thời, cử đội cảnh sát cơ động dọc theo hướng tội phạm chạy trốn để theo dõi truy kích, khi cần thiết sẽ điều động đại quân tiến hành rà soát kiểu giăng lưới.

Tuy nhiên, tất cả chuyện này chẳng còn liên quan gì đến Lưu Tử Quang nữa. Anh đã thành công rửa sạch hiềm nghi cho mình, giờ đang ngồi trên bậc lên xuống của xe cứu thương hút thuốc. Điếu thuốc trên miệng là do các đồng đội cảnh sát hình sự mời. Những gã đàn ông của đội hai không hề bận tâm đến thân phận giang hồ của Lưu Tử Quang, anh đã liều mạng giúp đỡ Hàn đại và Hồ Dung, chỉ riêng điểm này thôi cũng đủ để mọi người nể anh ba phần.

"Không được hút thuốc!" Hồ Dung báo cáo xong với lãnh đạo, đột nhiên xuất hiện bên cạnh Lưu Tử Quang, cướp lấy điếu thuốc trên miệng anh ném xuống vũng bùn, đồng thời chỉ chỉ vào bình oxy trên xe cứu thương, rồi đắc thắng vỗ vỗ tay bỏ đi.

Cái con bé đáng ghét này, cứ tưởng là cái gì của mình chắc? Chẳng qua là ôm hai cái, ôm eo thôi mà, đã làm gì đâu mà bắt đầu quản lý ông đây rồi. Nếu mà thực sự "lên giường" với cô ta, thì còn rước bao nhiêu rắc rối vào người.

Lưu Tử Quang thầm nghĩ đầy ác độc. Hàn Quang đi tới, vỗ vai anh, lại đưa cho một điếu thuốc, nói ẩn ý: "Thật ra đồng chí Tiểu Hồ cũng tốt lắm, có hung dữ một chút nhưng tâm địa thì tốt."

Lưu Tử Quang không dám tiếp lời, thầm nghĩ câu này cậu nói với tôi làm gì, Hồ cảnh sát có tốt thế nào cũng là chuyện nội bộ hệ thống công an các người giải quyết thôi.

---❊ ❖ ❊---

Lưu Tử Quang đi theo xe cảnh sát trở về. Sau khi vào thành phố, anh không dám về nhà vì trên đầu vẫn còn quấn băng gạc. Vừa đúng lúc Lý Oản gọi điện tới nói ở nhà đã nấu cơm, bảo anh qua ăn, nên anh bắt một chiếc taxi đi thẳng về phía Cẩm Quan Thành. Ngồi trên ghế sau taxi, anh cứ thấy có một chiếc xe bám sát theo sau, hơn nữa còn không chút che đậy hành vi theo dõi, cứ thế ngang nhiên chạy theo sau.

"Sư phụ, phanh một cái ở đoạn rẽ." Lưu Tử Quang nhét tờ năm mươi tệ qua, tài xế taxi không hiểu ý, anh bồi thêm một câu: "Ông đừng quản gì cả, đừng dừng xe mà cứ chạy đi."

"Được thôi." Tài xế tới góc rẽ phía trước, quả nhiên phanh một cái giảm tốc, Lưu Tử Quang nhanh chóng mở cửa xe lao ra ngoài, chiếc taxi tiếp tục tăng ga chạy mất. Người theo dõi phía sau phát hiện người ở ghế sau biến mất, lập tức phanh xe dừng lại, người từ ghế lái thò đầu ra nhìn ngó bốn phía.

Đột nhiên từ phía chéo có một người lao ra, túm lấy cổ áo lôi hắn ra khỏi xe, vả thẳng vào mặt hai cái tát tai.

"Dám bám đuôi ông đây, gan mày to bằng trời rồi à? Nói, mày là do ai phái đến?" Lưu Tử Quang hung hăng chất vấn.

Tên đó không kịp đề phòng, bị cái tát mạnh làm cho choáng váng đầu óc, cặp kính gọng vàng cũng rơi mất. Người này cũng khá cứng cỏi, trừng trừng mắt nhìn Lưu Tử Quang không nói gì. Lưu Tử Quang nhìn biển số xe của hắn, hình như thuộc hệ thống chính phủ, nên tưởng là người nhà Dương Phong phái đến theo dõi mình, bèn hừ lạnh một tiếng, giúp gã đàn ông đeo kính gọng vàng chỉnh lại cổ áo vest, vỗ vỗ lên má hắn nói: "Lần sau khôn hồn tí, để tôi bắt được nữa thì không có vận may như này đâu."

Nói xong anh nghênh ngang rời đi. Hai chiếc xe biển số ngoại tỉnh chậm rãi đi tới, mấy gã đàn ông ăn mặc gọn gàng nhảy xuống xe dìu gã đeo kính lên, hỏi: "Kim xử trưởng, không sao chứ?"

Kim xử trưởng nhổ một ngụm nước bọt lẫn máu, xoa xoa khuôn mặt bị đánh đến tê dại, cười khổ nói: "Quả nhiên là một gã có tính tình nóng nảy mà."

---❊ ❖ ❊---

Đến nhà Lý Oản, anh lại bị cằn nhằn một trận. Đang yên đang lành lại xảy ra chuyện, đầu cũng bị người ta đánh vỡ, trách sao Lý Oản không vui. Lý tổng chê nhân viên cấp cứu băng bó không tốt, đích thân lôi hộp y tế ra, tháo băng gạc trên đầu Lưu Tử Quang, giúp anh bôi thuốc, rồi lại dùng băng gạc mới quấn lại.

Động tác của Lý Oản rất nhẹ nhàng, rất chậm rãi, so với Phương Phi vốn xuất thân là y tá thì trông xa lạ hơn rất nhiều. Trong khoảnh khắc, Lưu Tử Quang bất giác nhớ tới Phương Phi. Không biết cô y tá nhỏ đáng thương ở châu Phi giờ ra sao rồi, đã lâu lắm không nhận được tin tức của cô.

"Cô có điện thoại không? Tìm cho tôi một cái." Lưu Tử Quang lấy chiếc điện thoại hàng nhái đã bị nước bùn ngấm vào của mình ra, mở nắp lưng lấy sim card.

"Có, đợt trước có một người bạn tặng tôi, anh xem có dùng được không?" Lý Oản xoay người quay lại thư phòng lấy ra một chiếc hộp, là iPhone 5 đời mới nhất.

"Được, dùng tạm vậy." Lưu Tử Quang mở hộp, lắp sim vào. Một lát sau, điện thoại đổ chuông, cầm lên xem,Cư nhiên (thế mà) không hiển thị số gọi đến.

"Lạ thật." Lưu Tử Quang lẩm bẩm, nhấn nút nghe: "Alo, ai đấy?"

"Công ty Hồng Tinh phải không, tôi có một vụ làm ăn muốn nói chuyện với anh." Đối phương nói giọng phổ thông tiêu chuẩn, không nghe ra âm hưởng địa phương.

Số điện thoại này là số cá nhân của Lưu Tử Quang, ngoài người nhà và bạn bè thân thiết ra không ai biết, càng không dùng làm số liên lạc công việc. Anh lập tức cảnh giác, lạnh lùng nói: "Anh gọi nhầm số rồi."

Sau khi cúp máy không lâu, điện thoại bàn nhà Lý Oản cũng reo lên. Lý Oản bước tới nhìn, thắc mắc: "Sao không có hiển thị số gọi đến nhỉ." Nhấc máy nghe, đối phương rất lịch sự nói: "Xin hãy đưa điện thoại cho Lưu Tử Quang."

Lưu Tử Quang chấn động, cảm giác nguy hiểm không xác định dâng lên trong lòng. Anh lập tức đẩy Lý Oản vào nhà vệ sinh không có cửa sổ, kéo tất cả rèm cửa trong nhà lại, che khuất mọi con đường mà lính bắn tỉa có thể nhìn thấy bên trong, lúc này mới cầm điện thoại lên: "Rốt cuộc mày là ai?"

"Anh không cần biết tôi là ai, anh chỉ cần hiểu, tôi là khách hàng của anh là được, hiểu chưa?"

Giọng đối phương mang theo cảm giác kẻ trên nhìn xuống, cảm giác ưu việt vô cớ này khiến Lưu Tử Quang rất khó chịu, anh hừ lạnh một tiếng, đáp trả thẳng thừng: "Hiểu cái con mẹ mày!"

[Dịch từ bản vi] ChuongId:326
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 28 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.