Tranh Hồng Niên Đại

Lượt đọc: 1348 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Vĩnh Xương Mậu Dịch Công ty

❊ ❊ ❊

Trung tâm tài chính Phiếm Á là một tòa nhà văn phòng cao cấp nằm ở khu thương mại sầm uất của tỉnh thành, rất nhiều văn phòng đại diện của các công ty đa quốc gia đều đặt tại tòa nhà này. Tại sao Phó tư lệnh La lại khiến người ta gửi tới một bức thư không đầu không cuối như vậy? Lưu Tử Quang cảm thấy hồ nghi, nhưng anh biết rõ một vị Phó tư lệnh quân khu đường đường chính chính chắc chắn sẽ không rảnh rỗi đến mức bày trò trêu đùa mình, vì vậy anh vẫn quyết định, dù là đầm rồng hang hổ cũng phải xông vào một lần.

Lấy bật lửa đốt tờ giấy này đi, xem đồng hồ điện thoại đã hai giờ rồi, khoảng cách từ khu an dưỡng tới trung tâm thành phố vẫn còn khá xa, phải tranh thủ thời gian mới kịp tới nơi đúng hẹn, thế là anh ra cửa nói với Quan Dã: "Tôi ra ngoài giải quyết chút việc."

Quan Dã tâm lĩnh thần hội, căn bản không hỏi anh đi đâu gặp ai, bèn cùng anh xuống lầu lấy xe. Chiếc xe việt dã của Lưu Tử Quang đang đỗ ngoài cửa, nhưng lên xe khởi động lại không nổ máy. Quan Dã giúp kiểm tra một chút, nói là bơm xăng hỏng rồi, phải tới cửa hàng 4S mới sửa được, lại đề xuất để Lưu Tử Quang lái xe của mình đi. Lưu Tử Quang nghĩ ngợi rồi từ chối, nói ra cửa bắt taxi là được.

Tại cổng khu an dưỡng, anh bắt một chiếc taxi đi thẳng tới trung tâm thành phố. Vừa lên xe, Lưu Tử Quang đã phát hiện không đúng, hai chiếc ô tô đỗ bên đường gần đó vừa thấy mình lên xe liền khởi động chạy theo phía sau, có người bám đuôi.

Lưu Tử Quang ném một tờ tiền lớn trước mặt tài xế, nói: "Lát nữa dù xảy ra chuyện gì anh cũng đừng dừng lại, cứ tiếp tục lái đi."

Người tài xế ngơ ngác nhìn anh. Phía trước vừa hay có một khúc cua, taxi giảm tốc độ một chút, Lưu Tử Quang nhanh chóng mở cửa xe nhảy ra ngoài, động tác nhanh đến mức khó tin, tiện tay còn đóng cửa xe lại. Tài xế giật mình suýt chút nữa đạp phanh dừng xe, nhưng nghĩ tới câu nói vừa rồi của vị khách lạ lùng này, anh ta vẫn đạp ga phóng đi.

Lưu Tử Quang lách người vào con hẻm bên đường, từ lối ra phía khác đi ra, bên đường đỗ mấy chiếc xe lăn (xe ba bánh cho người tàn tật) đang chở khách. Anh lên một chiếc rồi bảo: "Trạm tàu điện ngầm."

Tới trạm tàu điện ngầm mua vé xong, theo dòng người xuống thang cuốn, Lưu Tử Quang theo bản năng liếc nhìn phía sau, toàn những gương mặt xa lạ, nhưng trực giác mách bảo anh rằng vẫn có người bám đuôi.

Trên sân ga tàu điện ngầm, Lưu Tử Quang cố tình không lên chuyến tàu đầu tiên, nhằm xác định xem kẻ nào đang theo dõi mình. Không lâu sau, anh đã khóa được bốn năm gương mặt khả nghi, có cặp tình nhân trẻ, có sinh viên đeo kính, lại có cả người giả trang làm nhân viên vệ sinh tàu điện ngầm. Nghĩ lại dạo này mình cũng yên ổn, không gây gổ với ai, chắc không có ai bày ra trận thế lớn thế này để bám theo mình, vậy thì giải thích duy nhất chính là: Thử thách.

Anh trông như tùy ý đi tới cuối sân ga, ngồi xuống một chiếc ghế dài, mua tờ báo ngồi đọc một cách thong dong. Chuyến tàu tiếp theo tới, anh bỏ báo xuống chen lên tàu, dùng khóe mắt liếc nhìn thấy mấy kẻ bám đuôi cũng chen lên. Anh tính toán thời gian, ngay khoảnh khắc cửa sắp đóng, đột ngột nhảy ra ngoài.

Tàu điện ngầm chạy mất, trong trạm vắng tanh, chỉ còn lại tên nhân viên vệ sinh kia. Lưu Tử Quang đi thẳng tới trước mặt hắn. Gã kia rõ ràng là một tay mơ, thậm chí có chút luống cuống. Lưu Tử Quang đứng định trước mặt hắn, dùng giọng điệu giễu cợt nói: "Thiết bị liên lạc của anh lộ ra ngoài rồi kìa, huynh đệ." Nói xong anh quay người bỏ đi.

Khi Lưu Tử Quang lên chuyến tàu tiếp theo tới trung tâm thành phố, lại phát hiện phía sau vẫn có người bám đuôi. Lần này anh có chút bực mình, đám người này cứ như đỉa đói bám dai như đỉa, rốt cuộc là chuyện gì thế này? Nhìn điện thoại đã hai giờ năm mươi rồi, không cắt đuôi được đám đuôi theo này thì không kịp mất. Đột nhiên, một ý nghĩ lóe lên trong đầu, anh nảy ra sáng kiến, chen vào trong siêu thị theo dòng người, nhét điện thoại của mình vào ba lô của đôi tình nhân phía trước, sau đó lượn vài vòng rồi lách qua lối thoát hiểm của bãi đỗ xe dưới tầng hầm mà chuồn ra ngoài. Lần này phía sau không còn cái đuôi nào nữa.

Lưu Tử Quang cuối cùng cũng tới dưới chân tòa cao ốc Trung tâm tài chính Phiếm Á, nơi đây người tới kẻ đi, nam nữ công sở đi lại không ngớt. Anh lên thang máy trực tiếp tới tầng mười bảy. Đây là một công ty thương mại phổ thông không thể phổ thông hơn, đối diện cửa thang máy là cửa chính công ty, không có lối thông khác. Xem ra công ty danh tiếng không nổi bật này lại chiếm trọn một tầng lầu. Hai cánh cửa kính dán logo và danh xưng "Vĩnh Xương Quốc tế Mậu dịch", bên cạnh là hệ thống kiểm soát cửa, có khe quẹt thẻ. Lưu Tử Quang không có thẻ ra vào nên nhấn nút liên lạc.

"Vĩnh Xương Mậu dịch, xin hỏi anh tìm ai?"

"Tôi tìm Khương tổng."

Cửa kính mở ra, Lưu Tử Quang đi thẳng vào trong. Sau quầy lễ tân ngồi một người phụ nữ có ngoại hình xuất chúng, mặc bộ vest công sở, trên mặt treo nụ cười công nghiệp, ngọt ngào hỏi: "Xin hỏi anh có hẹn trước không?"

Lưu Tử Quang gật đầu nói có, đồng thời quan sát cách bố trí ở quầy lễ tân. Trang trí rất hào nhoáng, sử dụng nhiều chất liệu kính và thép không gỉ, vừa mang lại cảm giác thời đại, vừa tiện để che giấu thiết bị giám sát. Anh gần như có thể khẳng định, nơi này ít nhất có trên sáu camera giám sát không góc chết, khả năng muốn lén lút vượt qua quầy lễ tân để vào trong gần như bằng không.

Lễ tân xem tờ phiếu hẹn trên tay, nói: "Lưu tiên sinh mời vào trong, Khương tổng đang đợi anh ở phòng 1708."

Lưu Tử Quang nói cảm ơn rồi đi vào. Hai bên hành lang yên tĩnh là từng cánh cửa, trên cửa chỉ có số không có biển tên, trong hành lang không có một bóng người, cũng không có khu vực làm việc lớn như các công ty lớn thông thường. Tiếng chuông điện thoại, máy fax, máy hủy giấy, tiếng người ồn ào đều không liên quan gì tới nơi này, chỉ có tấm thảm dày dặn không chút tiếng động dưới chân và những camera giám sát vô hình nơi nơi.

Tới trước cửa phòng 1708, anh khẽ gõ cửa, cửa từ bên trong được đẩy ra. Đây là một phòng họp, hai người đàn ông đang ngồi bên trong. Thấy Lưu Tử Quang ở cửa, họ trao đổi ánh mắt, người có tuổi tác lớn hơn một chút mỉm cười nói: "Mời vào, Lưu tiên sinh."

Lưu Tử Quang bước vào, tìm một chỗ ngồi xuống, chờ họ lên tiếng. Người vừa nói chuyện lấy điện thoại của Lưu Tử Quang đẩy qua, nói: "Cảnh giác tính và khả năng phản theo dõi đều tạm ổn, tiết kiệm cho chúng tôi không ít thời gian huấn luyện."

Lưu Tử Quang hỏi: "Các người là ai?"

"Quên giới thiệu bản thân rồi, tôi tên Khương Bân, là pháp nhân đại diện của Vĩnh Xương Quốc tế Mậu dịch, vị này là Triệu Huy, giám đốc bộ phận thị trường của công ty."

Người trẻ tuổi hơn kia cũng chừng ba mươi tuổi, cắt tóc đầu đinh, mặt tròn, nhìn có vẻ người vô hại, ăn mặc sơ mi cà vạt, khá hài hòa với không khí của Trung tâm tài chính Phiếm Á.

Sau khi bắt tay xã giao, Khương Bân vào thẳng vấn đề: "Từ hôm nay trở đi, anh chính là nhân viên mới của Vĩnh Xương Quốc tế Mậu dịch chúng tôi rồi. Tiểu Triệu, cậu phổ biến kỷ luật công ty cho anh ta đi."

Triệu Huy lật một cuốn sổ vừa định nói chuyện, Lưu Tử Quang phất tay ngăn lại, hỏi: "Nhưng tôi còn chưa đồng ý mà, sao đã thành nhân viên mới của công ty rồi? Ít nhất cũng phải bàn bạc về đãi ngộ và phạm vi công việc chứ."

Khương Bân cười cười: "Anh không đồng ý cũng phải đồng ý, đây là mệnh lệnh."

"Mệnh lệnh gì? Ai ra lệnh cho tôi?" Lưu Tử Quang dang hai tay tỏ vẻ không hiểu.

"Sao thế, anh không biết mình đã là một quân nhân tại ngũ rồi sao?" Khương Bân đầy vẻ ngạc nhiên, từ trong ngăn kéo lấy ra một tấm giấy tờ bìa đỏ đưa qua.

Lưu Tử Quang nhận lấy xem xét kỹ, đây là một tấm giấy tờ bìa nhựa màu đỏ, chính diện là quân huy ngôi sao năm cánh "Bát nhất" và dòng chữ "Giấy chứng nhận quân nhân Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc", dòng chữ vàng của Quân ủy Trung ương Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Bên trong có ảnh thẻ của chính mình mặc quân trang, tên tuổi, quê quán, tuổi tác, dân tộc vân vân, đơn vị là Cục Quân giới, chức vụ là trợ lý, hàm cấp là Thiếu tá.

"Quan hệ tổ chức và hồ sơ của anh được đặt tại Quân khu Đông Nam, người được điều tới chỗ chúng tôi dùng tạm. Chúng tôi đều là quân nhân tại ngũ, công ty chỉ là thân phận che giấu, cái này cũng không có gì phải giấu diếm. Được rồi, bây giờ để Tiểu Triệu đưa anh tới căn cứ huấn luyện nhé."

Lưu Tử Quang im lặng không nói, lúc này anh mới hiểu dụng tâm lương khổ của Phó tư lệnh La, rốt cuộc thì Phó tư lệnh vốn xuất thân từ đặc chiến, biết rõ khối thép tốt như mình dùng ở đâu là hợp lý nhất.

Vĩnh Xương Quốc tế Mậu dịch rốt cuộc là đơn vị thuộc quyền quản lý của Tổng tham mưu hay là do Quân khu Đông Nam tự làm, đối với Lưu Tử Quang mà nói thì không có quá nhiều khác biệt. Vốn dĩ chỉ định tìm một cái đùi to để ôm, nhưng cái đùi của bên tình báo này ôm vào không khỏi khiến người ta kinh tâm động phách, con đường này một khi đã bước vào, cả đời đừng hòng bước ra.

Có lẽ đoán được suy nghĩ trong lòng Lưu Tử Quang, Triệu Huy đang dẫn đường phía trước quay đầu mỉm cười: "Người anh em, tôi nghĩ anh sẽ thích nơi này."

"Thế à?" Lưu Tử Quang nhún vai không tỏ thái độ, theo Triệu Huy xuống thang máy, tới bãi đỗ xe dưới tầng hầm lên một chiếc xe Passat biển dân dụng.

Xe vừa khởi động, Lưu Tử Quang đã biết chiếc Passat không bắt mắt này đã qua cải tạo, ít nhất là phiên bản chống đạn, thân xe cũng được gia cố, đua xe truy đuổi tuyệt đối là hạng nhất.

Triệu Huy lái xe rất vững vàng, đúng quy củ, cho đến khi ra đường vành đai mới để động cơ bị kìm hãm bấy lâu được phát huy, chiếc Passat với tốc độ một trăm tám mươi mã lực chạy tới vùng hoang dã, dọc theo con đường đá dăm cắm biển quân sự chạy vào một căn cứ quân sự nằm ở phía tây nam tỉnh thành.

Đây là một căn cứ cũ kỹ lâu đời, trên tường rào còn có những khẩu hiệu được sơn từ rất lâu về trước, kiến trúc cũng là nhà lầu kiểu Xô Viết những năm năm mươi. Cổng căn cứ không treo biển, chỉ có một lính gác đeo súng trường Bát nhất, sau khi kiểm tra giấy tờ của Triệu Huy liền cho xe đi vào. Sân tập rộng lớn vắng vẻ lạnh lẽo, cỏ dại mọc đầy, mấy tòa kho dầu đứng sừng sững đằng xa, dòng chữ đỏ "Nghiêm cấm khói lửa" đứng cách xa mấy dặm đã có thể nhìn thấy.

"Nơi này bên ngoài là kho hàng của một đơn vị nào đó, thực tế là căn cứ huấn luyện của chúng tôi, lát nữa anh sẽ hiểu." Triệu Huy đỗ xe lại, dẫn Lưu Tử Quang vào tòa nhà văn phòng kiểu Xô Viết cũ kỹ kia. Trong hành lang trống trải không có một bóng đèn, giày da dẫm trên nền đá mài phát ra tiếng kêu giòn tan, truyền đi rất xa.

Triệu Huy mở một cánh cửa, bên trong lại là phòng thang máy, tiện tay nhấn một dãy số trên bàn phím, thang máy đi xuống, mở cửa ra, bên ngoài là một thế giới khác. Trang trí khác hẳn vẻ tồi tàn ngụy trang bên ngoài, hóa ra là một trường bắn cao cấp, hoàn toàn không thể so sánh với cái trường bắn mà Lưu Tử Quang cùng Quan Sơn Hải đi hồi trước.

Lưu Tử Quang theo Triệu Huy tới phòng quân giới, nơi này hiển nhiên là một bảo tàng triển lãm vũ khí đẳng cấp thế giới, từ súng cổ thời Thế chiến tới vũ khí bộ binh tối tân nhất, cái gì cũng có. Thích vũ khí là thiên tính của mỗi người đàn ông, Lưu Tử Quang cũng không ngoại lệ, các loại súng ống bắt mắt khiến anh xem đến mê mẩn.

"Thiện trường sử dụng vũ khí gì?" Triệu Huy hỏi anh.

"À... cái gì cũng được." Lưu Tử Quang đáp.

"Hừ hừ, khẩu khí lớn thật." Nhân viên quân giới là một thanh niên rất gầy, hiển nhiên bị thái độ "mạnh miệng" của Lưu Tử Quang kích nộ, quay người lấy một khẩu súng lục từ trên giá xuống nói: "Vậy thì luyện thử cái này đi."

Lưu Tử Quang nhìn kỹ lại, hóa ra là một khẩu 50AE, chính là khẩu Desert Eagle (Sa mạc chi ưng) trong truyền thuyết.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:396
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 28 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.