VỤ BẮT CÓC
TRÊN ĐƯỜNG CỔ NGƯ
Tôi đương mải làm việc thì có tiếng người gõ cửa. Tôi vẫn cúi viết, miệng bảo: Cứ vào!
Viết xong câu, tôi ngẩng đầu lên thấy khách là một chàng trai trẻ chừng 20 tuổi. Chàng lễ phép cúi chào tôi trong khi tôi ngạc nhiên, cố nhớ mà không nghĩ ra bộ mặt ngoan ngoãn, với đôi mắt tinh nhanh, cái miệng cười tươi kia, tôi đã từng gặp ở đâu rồi!
Nhưng chàng trẻ tuổi đã hỏi:
- Thưa ông, anh Cả tôi đã lại đây chưa ạ?
Tôi lại càng ngạc nhiên hơn nữa hỏi lại:
- Cậu hỏi anh Cả nào?
Chàng trẻ tuổi đáp:
- Dạ, thưa là ông Kỳ Phát! Tôi là Hoàn…
Thôi tôi đã nhớ ra! Trời ơi! Vậy ra đó là Hoàn, con của Cúc, người bạn tình lý tưởng của Kỳ Phát! Thế mà tôi không nghĩ ra, bây giờ tôi nhìn lại mới càng thấy giống, từ cái nhìn đến cái cười của Hoàn thẩy đều nhuộm cái vẻ êm dịu đáng yêu của Cúc khi xưa… Mấy năm đã qua rồi! Từ khi đền ơn Kỳ Phát, Cúc đã hy sinh lấy thân đỡ đạn cho người tình nàng yêu và tôn thờ trong tâm tưởng, thì anh chàng trinh thám trẻ tuổi của chúng ta đã theo đúng lời hứa với người quá cố, coi Hoàn như con, trông nom và dạy dỗ trong cái ấp miền trung du kia, tưởng chừng như không còn nhớ đến cái đời hoạt động khi xưa nữa[1]. Thỉnh thoảng Kỳ Phát và tôi cũng có thư từ cho nhau, nhưng Kỳ Phát viết rất ngắn, không ngoài mấy câu hỏi thăm về công việc làm ăn và sức khỏe, nên cận trạng của Kỳ Phát ra sao, tôi không thể biết được!
Nhưng hôm nay đột nhiên Hoàn về đây, lại có Kỳ Phát nữa, hẳn là có chuyện lạ! Tôi lo lắng hỏi:
- Thế Kỳ Phát đâu? Có việc gì nguy hiểm không?
Hoàn mỉm cười cúi đầu nói:
- Thưa ông không, anh Cả lúc xuống ga, bảo tôi cứ đến đây trước, vì anh còn phải trông cho phu xe xếp va ly… Thằng xe của tôi lại đi nhầm lối nên tôi cứ tưởng anh Cả đã đến đây rồi!
Hoàn vừa nói tới đây thì có tiếng xe đỗ ngoài cửa, với tiếng càu nhàu mắng phu xe:
- Cóc khô, anh đi lạc đường, xa là tự anh, anh lại còn muốn vòi vĩnh cái gì! Ấy là may mà tôi tìm ngay được, chứ nếu không, tôi đi trình bópđồn cảnh sát thì liệu lúc anh bị bắt có chối được cái tội định kéo va ly của tôi để chiếm hay không?
Nghe rõ tiếng Kỳ Phát, tôi vội vàng ra mở cửa. Hoàn cũng chạy ra xách đỡ va ly vào. Phát bắt tay tôi mà bảo:
- Gặp thằng xe ngớ ngẩn quá, đã không thuộc đường lại cứ kéo va ly chạy trước, làm cho tôi đi tìm hết cả hơi!
Rồi nhìn tôi, Kỳ Phát cả cười tiếp:
- Sao anh nhìn tôi tò mò như nhìn con vật lạ thế? Tôi thay đổi đi nhiều phải không?
Tôi gật đầu thú thật:
- Trông anh da trắng trẻo hơn trước, hơi đẫy ra một chút nữa, cách ăn mặc thì đứng đắn hơn…
Kỳ Phát vỗ mạnh vào vai tôi mà ngắt lời:
- Anh cũng khéo nói lắm, nhưng tôi biết tôi lắm chứ! Chính thực ý anh muốn nói tôi độ này xanh, yếu hơn trước, béo bệu, đó chỉ là ít hoạt động, ăn xong, rồi nằm… Còn quần áo thì lôi thôi quá, diện cái lối “phú quê”…
Tôi cũng cười, bảo:
- Nhưng về tinh thần thì không thấy khác gì cả, vui, trẻ như thường!
Kỳ Phát cười ngất:
- Thôi tôi cảm ơn anh! Nhưng dù anh khéo nói đến thế nào, chúng ta cứ trông thấy Hoàn lớn lên bằng kia rồi, cũng đủ biết rằng chúng ta phải có thay đổi!
Vừa cởi bỏ áo ngoài, Kỳ Phát vừa đổi giọng, hỏi tôi rằng:
- À, mà anh có biết tôi bỗng dưng về Hà Nội, mà định ở lại nhiều ngày là vì có chuyện gì không?
Tôi lắc đầu. Kỳ Phát khoanh tay lại, ưỡn ngực, rồi trịnh trọng bảo:
- Thế thì tôi cần phải giới thiệu để anh biết rằng ông Cả hôm nay về Hà Nội là cốt để dò xét hỏi vợ cho cậu Hoàn!
Liếc nhìn Hoàn, Kỳ Phát chép miệng tiếp:
- Đó, anh đã thấy cái chỗ chúng ta đã già rồi hay chưa?
Rồi Kỳ Phát vui vẻ kể lại cho tôi nghe câu chuyện rắc rối làm sao mà Phát lại khám phá được ra cái tình duyên thầm kín giữa Hoàn và Nhung… Trong khi Kỳ Phát kể chuyện, Hoàn chỉ thẹn thò cúi mặt, và tôi lại càng thấy Hoàn có nhiều chỗ giống Cúc vô cùng… Kỳ Phát nói tiếp:
- Theo lời Hoàn nói thì Nhung, hay Marie Nhung thì cũng thế, là con một nhà đại thương ở tỉnh này, nhưng bây giờ nghỉ không gia nhập nữa. Người ta vẫn lấy cái tên cũ ngày xưa mà gọi ông ta là Ký Hồng. Vì trước ông xuất thân làm ký cho một nhà thầu khoán…
Tôi gật đầu:
- Ông Ký Hồng ở dốc Hàng Kèn thì tôi có biết tiếng, ông ấy góa vợ, có người con trai đã đi đâu mất tích, nhà giầu lắm, nhưng…
Thấy Hoàn chăm chú nghe, tôi không nói nữa, một lát mới tiếp:
- Nhưng ông ấy vẫn chịu ở vậy một mình, nuôi người con gái chứ không lấy vợ khác nữa!
Kỳ Phát có vẻ suy nghĩ, một lát mới nói:
- Tôi định về đây sẽ dò xét nhà ông Ký, và nhất là tính nết của người con gái, vì anh cũng chẳng lạ gì đương tuổi trẻ như Hoàn, khi bị trúng “tiếng sét của ái tình” thì mê muội không biết gì nữa!
Quay lại phía Hoàn, Kỳ Phát bảo:
- Chắc Nhung đã biết Hoàn và tôi về dưới này rồi chứ?
Hoàn gật đầu:
- Vâng, em đã gửi thư cho Nhung biết ngay từ lúc anh bảo em sửa soạn mọi việc giao cho anh Do ở nhà trông coi!
Kỳ Phát nghĩ ngợi, rồi bảo:
- Nếu thế thì Hoàn sẽ lại nhà Nhung bây giờ, - tôi xem chừng nhà ấy cũng cho con gái giao thiệp tự do không cấm đoán lắm - Hoàn sẽ cho Nhung biết rằng chúng ta đã về và hỏi xem nếu tiện thì để tôi đến chơi nói chuyện với ông Ký.
Ngừng lại một lát, Kỳ Phát tiếp:
- Thì mình hãy lấy tư cách là bạn của ông Cả Lâm, anh họ của ông Ký Hồng, ở trên Đoan Hùng mà lại chơi, cũng không sao cơ mà! Rồi sau này, xét xem Nhung là người khá mình muốn ngỏ nhời lúc nào chẳng được!
Hoàn vâng lời, ra đi. Kỳ Phát bỗng hỏi tôi:
- Thế nào, anh bảo thế nào?
Tôi hỏi lại:
- Anh hỏi cái gì, tôi không hiểu!
- Tôi muốn hỏi câu anh định nói về Ký Hồng lúc nẫy mà sau ngại có Hoàn anh không muốn nói là câu gì?
- À, tôi lúc ấy định nói: nhưng người ngoài họ chê rằng ông ấy ác lắm. Song ta phải công bình mới được, có nhiều người rõ ràng vì lương thiện, chăm chỉ mà làm nên giầu cũng bị mang tiếng chẳng tàn ác chẳng nên giầu!
Kỳ Phát gật gù:
- Ta hãy cứ biết dư luận bên ngoài nói thế, đằng nào tôi cũng phải gặp mặt và lúc đó mới có thể biết tường tận được!
Nhưng cái ý định này của Kỳ Phát không thực hành được vì sau khi Hoàn về, có nói cho chúng tôi biết ông Ký Hồng hiện thời đương ở chơi tại nhà một người bạn ở Hải Phòng, có lẽ chừng ít ngày nữa mới lên.
Trong khi ấy, Kỳ Phát vẫn tìm cách dò hỏi nhà của ông Ký Hồng. Hình như cuộc điều tra này không làm cho Kỳ Phát hài lòng lắm, nên tôi xem chừng Phát có vẻ suy nghĩ và hơi buồn. Đã có lần Kỳ Phát bảo tôi:
- Không chừng mà việc Nhung và Hoàn không thể thành được mất!
Và Kỳ Phát không nói thêm gì nữa, nhưng tôi để ý thấy Phát không nóng nẩy gặp ông Ký Hồng lắm, tôi đoán chừng chắc Phát chỉ sợ một khi gặp những điều dò xét được kia thấy đúng chắc, thì lúc ấy thực khó mà nói cho Hoàn gác bỏ tình yêu kia đi!
Nhưng một sự bất ngờ đã xẩy ra làm cho Kỳ Phát không còn thể nào trù trừ được nữa!
Đêm rằm tháng tám! Thành phố Hà Nội nhộn nhịp tưng bừng với những ánh đèn giấy và tiếng trống sư tử. Thấy Kỳ Phát đã đi dự tiệc trông trăng với những người bạn thân thiết, Hoàn cũng sắm sửa đúng hẹn với Nhung đi chơi thuyền trên Hồ Tây.
Một con thuyền, hai trái tim, với một vầng trăng!
Nhung và Hoàn đã nói chuyện với nhau những gì, chắc, không một ai được biết. Nhưng dù họ không nói một câu nào hết thì những cái nhìn âu yếm, những cái cười đắm say, cũng thừa đủ thay cho những lời đối với người ngoài thì vô nghĩa nhưng đối với họ thì đậm đà, tha thiết biết bao!
Và mãi quá 12 giờ, có lời Nhung giục, Hoàn mới chịu ghé thuyền vào bờ. Trên đê Cổ Ngư lúc này đã không còn đông như trước nữa. Mà tiếng trống sư tử cũng đã thưa dần. Riêng có chị Hằng trên cao là vẫn tròn và sáng tỏ.
Hai người đi cạnh nhau, chầm chậm, chốc lát đến trước cửa đền Quan Thánh, Nhung nhìn lại phía sau như muốn tìm tòi cái gì. Hoàn hỏi:
- Em muốn gọi xe về chăng?
Nhung lắc đầu:
- Không, đi bộ về thích hơn. Em nhìn lại vì thấy thoáng hình như có kẻ theo sau chúng ta!
Hai người đã đi quá đến góc phố đằng kia, bỗng có chiếc xe hơi ở đằng sau chậm chậm rẽ sát vào ngay cạnh. Hoàn vội vàng kéo tay Nhung tránh vào mà bảo:
- Kìa, xe ô tô!
Nhưng chiếc xe đã đỗ lại, tuy máy chưa tắt. Rồi một đầu người đeo kính đen thò ra khỏi cửa xe, khẽ gọi:
- Cô Nhung!
Nhung hỏi:
- Ai đấy?
Vừa hỏi, Nhung vừa tiến sát đến cạnh chỗ người đeo kính đen thì lạ chưa, người này đã giơ hai tay, nắm lấy Nhung và kéo tuột vào trong xe. Hoàn chỉ đi cách chừng ba bước còn kịp nghe thấy tiếng Nhung kêu:
- Anh Hoàn cứu em với!
Mấy tiếng sau cùng này, Nhung kêu không rõ, có lẽ đã bị kẻ kia bịt lấy miệng rồi! Hoàn hốt hoảng chạy lên, nhưng vừa tới nơi, người trong xe đã co cẳng đạp cho Hoàn một cái ngã quay.
Cửa xe đã đóng lại đánh sầm! Và chiếc xe cũng vụt chạy đi, nhanh hết sức! Hoàn đã lóp ngóp bò dậy, hốt hoảng chạy theo xe mấy bước nhưng một phút sau, chiếc xe bí mật đã rẽ ở đầu đường…
Hoàn sực nhớ lại lời Kỳ Phát: “Dù việc cấp bách đến thế nào cũng chớ có luống cuống!” Hoàn cố trấn tĩnh lại được, nghĩ ngay nên làm việc gì trước nhất bây giờ. Chợt nhớ đến đầu phố Quan Thánh có một bópđồn cảnh sát, Hoàn không chậm chạp một chút, chạy đến và trình vụ bắt cóc vừa rồi…
Lập tức những hồi chuông điện thoại réo vang… Tin xẩy ra vụ bắt cóc trên đường Cổ Ngư đã từ bóp phụ Quan Thánh truyền tới bóp chính, rồi lại từ bóp chính sang ty Mật thám, qua các bóp phụ khắp thành phố, lan tới cả sở Liêm phóng khắp các tỉnh lân cận trong một khoảnh khắc không tới 15 phút đồng hồ.
Nhưng chỉ mươi phút cũng đã đủ cho bọn gian bắt cóc Nhung thi hành kế hoạch của chúng, có tính toán và định liệu chu đáo từ trước rồi, nên dù các nhà chuyên trách hành động một cách nhanh chóng và có phương pháp như vậy cũng vẫn không tìm được tăm tích bọn chúng đâu cả.
❀ ❀ ❀
[1] Xem Kỳ Phát giết người.