Tương Lai Nhân Loại

Lượt đọc: 976 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Những Hạn Chế Của Tên Lửa Hạt Nhân

❊ ❊ ❊

Một nguyên nhân nữa khiến dự án đi vào ngõ cụt là bản thân Ted Taylor cũng không còn hứng thú. Tôi từng hỏi Taylor vì sao ông thôi theo đuổi dự án, khi mà dường như nó rất phù hợp với tài năng sẵn có của ông. Ông giải thích rằng chế tạo Orion chính là chế tạo một loại bom hạt nhân mới. Tuy Taylor dành gần cả cuộc đời để thiết kế bom phân hạch urani, nhưng ông nhận thấy trong tương lai, tàu vũ trụ Orion còn có thể sử dụng những loại bom H được thiết kế đặc biệt, với sức nổ lớn.

Bom H, loại bom giải phóng năng lượng mạnh nhất mà khoa học từng biết tới, đã trải qua ba giai đoạn phát triển. Những quả bom H đầu tiên của thập niên 1950 lớn đến mức phải dùng các tàu lớn mới vận chuyển nổi. Về khả năng ứng dụng, chúng sẽ hoàn toàn vô ích trong chiến tranh hạt nhân. Thế hệ bom hạt nhân thứ hai là MIRV (multiple independently targetable reentry vehicle), hay phương tiện đa đầu đạn, có khả năng tấn công nhiều mục tiêu độc lập. Chúng nhỏ và dễ mang theo nên có thể đóng vai trò trụ cột trong kho vũ khí hạt nhân tại Hoa Kỳ và Nga. Bạn có thể đưa mười MIRV vào đầu đạn của một tên lửa đạn đạo liên lục địa.

Bom hạt nhân thế hệ thứ ba, đôi khi còn gọi là “bom hạt nhân thiết kế”, hiện vẫn đang ở dạng ý tưởng. Chúng có thể được che giấu dễ dàng và có thiết kế riêng cho từng đặc thù chiến trường - chẳng hạn như sa mạc, rừng rậm, Bắc cực hay ngoài không gian. Taylor cho biết ông đã vỡ mộng với dự án này và lo ngại rằng nó có thể rơi vào tay những tên khủng bố. Sẽ là một cơn ác mộng khôn tả với ông nếu kẻ xấu nắm giữ những quả bom và dùng chúng để hủy diệt một thành phố nào đó ở Hoa Kỳ. Ông thẳng thắn lý giải sự thay đổi trớ trêu trong thái độ của mình. Ông đã từng góp phần giúp các nhà khoa học Hoa Kỳ cắm đinh ghim lên bản đồ Moscow, mỗi đinh ghim tượng trưng cho một quả bom hạt nhân. Nhưng trước viễn cảnh bom hạt nhân thế hệ thứ ba sẽ cắm ghim lên một thành phố nước Mỹ, ông đột ngột quyết định phản đối việc phát triển loại vũ khí tối tân này.

James Benford cho tôi biết rằng tuy tên lửa xung hạt nhân của Taylor chưa bao giờ rời khỏi bản phác thảo, nhưng chính phủ Hoa Kỳ đã từng thực sự chế tạo một chuỗi tên lửa hạt nhân. Thay vì cho nổ bom nguyên tử nhỏ, loại tên lửa này sử dụng lò phản ứng urani kiểu cũ để tạo ra nhiệt lượng cần thiết. (Lò phản ứng dùng để đun một chất lỏng, chẳng hạn hydro lỏng, đến nhiệt độ cao rồi đẩy nó ra theo ống phun đằng sau, tạo nên lực đẩy.) Một số mẫu tên lửa được đóng và thử nghiệm trên sa mạc. Các lò phản ứng này có độ phóng xạ khá cao và luôn hiển hiện nguy cơ nóng chảy trong quá trình phóng tàu -một thảm họa lớn nếu chuyện đó thực sự xảy ra. Do những vấn đề kỹ thuật, cộng với thái độ chống vũ khí hạt nhân của công chúng, nên các loại tên lửa hạt nhân này đã bị xếp xó.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.