Thuở bé, một cuốn sách thiên văn đã làm thay đổi cách hiểu của tôi về vũ trụ. Sau phần miêu tả các hành tinh, sách kết luận rằng Hệ Mặt Trời rất có thể là một hệ điển hình bên cạnh nhiều hệ khác, đúng như lời của Bruno. Nhưng còn xa hơn thế, cuốn sách phỏng đoán hành tinh ở các hệ khác cũng quay theo quỹ đạo gần như tròn hoàn hảo quanh mặt trời của chúng, giống Hệ Mặt Trời. Các hành tinh gần mặt trời là hành tinh đá, xa hơn thì là các hành tinh khí khổng lồ. Mặt Trời của chúng ta thuộc loại trung bình so với các ngôi sao khác.
Quan niệm cho rằng ta đang sống trong một khu vực ngoại ô yên ả bình thường của thiên hà nghe thật đơn giản và dễ chịu.
Nhưng ta đã nhầm.
Giờ ta đã nhận ra, Hệ Mặt Trời thật ra khá dị thường. Cách sắp xếp thứ tự các hành tinh của Hệ Mặt Trời và quỹ đạo gần tròn của nó đều rất hiếm gặp trong Dải Ngân Hà. Khi tìm hiểu về các vì sao, ta gặp trong trang web Extrasolar Planets Encyclopaedia (Bách khoa thư các hành tinh ngoài Hệ Mặt Trời) những hệ hoàn toàn khác Hệ Mặt Trời. Một ngày kia, có thể một hành tinh trong từ điển này sẽ là ngôi nhà mới của nhân loại.
Nhà thiên văn đóng vai trò chủ chốt đằng sau trang web Bách khoa thư này là Sara Seager, giáo sư khoa học hành tinh tại MIT, một trong 25 nhân vật có ảnh hưởng lớn nhất ngành thám hiểm không gian do tạp chí Time bình chọn. Tôi hỏi Seager rằng khi còn bé, bà có yêu thích khoa học không. Bà thừa nhận rằng thực sự bà chẳng thích gì, nhưng Mặt Trăng thu hút sự quan tâm của bà. Cô bé Seager thấy lạ vì dường như Mặt Trăng luôn đi theo dù cha cô có lái xe chở cô đi bất cứ đâu. Tại sao một thứ ở xa như vậy lại có vẻ như luôn đuổi theo đằng sau xe?
(Ảo giác này là do hiện tượng thị sai. Ta đánh giá khoảng cách bằng chuyển động của đầu mình. Những vật ở gần, như cây cối, có vẻ dịch chuyển nhiều nhất; trong khi những vật ở xa, như rặng núi, thì không thay đổi vị trí. Nhưng những vật ở ngay sát bên và chuyển động cùng ta cũng trông như không thay đổi vị trí. Não bộ đã nhầm lẫn vật ở xa, như Mặt Trăng, với vật ở sát bên, như tay lái trong xe, khiến ta nghĩ cả hai đều đang di chuyển cùng mình. Cũng vì hiện tượng thị sai mà nhiều người tưởng như có UFO đuổi theo xe mình, nhưng thật ra đó là Sao Kim.)
Niềm say mê của giáo sư Seager đối với bầu trời đã bừng nở thành tình yêu trọn đời. Thông thường, khi thấy con cái ham học hỏi như vậy, cha mẹ sẽ mua tặng kính viễn vọng, nhưng Seager thì tự mua chiếc đầu tiên bằng tiền đi làm thêm mùa hè. Bà nhớ hồi 15 tuổi, bà từng hào hứng kể với hai người bạn về vụ nổ siêu tân tinh Supernova 1987a vừa được chứng kiến trên bầu trời. Đây là siêu tân tinh gần nhất được quan sát thấy kể từ năm 1604 và bà dự định đến bữa tiệc mừng sự kiện hiếm có đó. Nhưng hai người bạn thì chẳng hiểu bà đang nói gì.
Từ niềm đam mê và ngưỡng mộ vũ trụ, giáo sư Seager đã xây dựng sự nghiệp xán lạn trong ngành khoa học ngoại hành tinh. Hai thập niên trước, ngành này còn chưa ra đời, nhưng hiện nó đang là lĩnh vực thiên văn “nóng” bậc nhất.